Work Text:
Bữa tiệc sinh nhật của Lâm Anh tại ký túc xá diễn ra trong không khí náo nhiệt. Cộng thêm việc tất cả các anh em vừa mới nhận lương nên quyết định tổ chức cho Lâm Anh một bữa tiệc ra trò, cũng là vừa để chúc mừng Lâm Anh vừa kí được một hợp đồng quảng cáo mới. Tiếng nhạc xập xình hòa cùng tiếng cụng ly lách cách vang lên trong phòng khách rộng lớn.
Nếu để so với các anh em cùng nhóm, có lẽ Phúc Nguyên là người có tửu lượng kém nhất, ngửi mùi thôi cũng thấy nhức đầu rồi đó, chính là lời mà Phúc Nguyên nói trong bữa YEP năm ngoái nhưng vì muốn chung vui với người yêu trong ngày đặc biệt nên em vẫn cố chấp uống, mặc cho Lâm Anh đã mấy lần nhíu mày ngăn cản.
Khoảng nửa tiếng sau, men rượu đi vào cơ thể Nguyên bắt đầu bốc lên khiến hai má em nóng rát, ửng hồng. Em giả vờ ôm đầu, than chóng mặt, hướng về phía các anh em vẫn đang nhảy nhót, uống rượu tưng bừng:
"Em mệt quá, chắc em lên phòng nằm nghỉ một chút đây."
Long Hoàng, đồng phạm duy nhất biết kế hoạch "tổ chức sinh nhật cho người yêu" của Phúc Nguyên lập tức tiếp lời: "Ừ, nãy giờ anh thấy em uống cũng nhiều rồi. Thôi để anh dìu em lên, mọi người với Lâm Anh cứ ở lại chơi đi. Không cần lo đâu."
"Long Hoàng, để em."
"Thôi, mày chủ tiệc, mày đi thì còn ai mà chung vui nữa."
Lâm Anh lo lắng đứng dậy nhưng bị mọi người giữ lại, hắn đành miễn cưỡng để Nguyên rời đi. Nhưng thực chất, ngay khi vừa thoát khỏi tầm mắt Lâm Anh, Phúc Nguyên đã nhanh chóng bắt taxi đến một homestay đã đặt trước.
Căn phòng homestay được trang trí mờ ảo, lãng mạn nhưng lại nằm ở vị trí ít người qua lại mà cũng ít người biết đến. Ở giữa phòng đặt một chiếc hộp quà khổng lồ đủ để một người trưởng thành có thể ngồi vào. Phúc Nguyên hít sâu một hơi, trút bỏ quần áo thường ngày và khoác lên mình "bộ cánh" đã chuẩn bị kỳ công: một chiếc áo hoodie croptop trắng, chiếc quần lót ren cùng màu có gắn một chiếc đuôi thỏ bông xù, đôi tất ren trắng ôm trọn đôi chân dài miên man. Trên cổ em là chiếc vòng choker màu hồng đầy khiêu khích và trên đầu là một đôi tai thỏ mềm mại. Em chui vào hộp quà, tim đập thình thịch chờ đợi.
Tàn tiệc, Lâm Anh trở về phòng nhưng không thấy người thương đâu. Gọi điện thoại thì đầu dây bên kia bắt máy nhưng giọng Phúc Nguyên vang lên có chút run rẩy, chỉ dẫn hắn đến một địa chỉ lạ. Lâm Anh bán tín bán nghi thuê xe đến nơi, nhập mật mã cửa mà Nguyên đã đọc.
Lâm Anh từ từ bước vào phòng nhưng chỉ có ánh đèn vàng ấm áp chào đón hắn. Thế nhưng còn một vật thể lạ đang nằm ở giữa phòng làm sự tò mò của Lâm Anh tăng lên.
"Nguyên ơi?" Lâm Anh gọi nhiều lần nhưng trong căn phòng vắng lặng không có tiếng trả lời.
Đúng lúc đó, chỉ có tiếng rung điện thoại vang lên, một tin nhắn ngắn gọn được gửi đến: "Bạn mở quà đi."
Lâm Anh tiến lại gần chiếc hộp lớn giữa phòng, tháo chiếc nơ và mở nắp ra. Khoảnh khắc nắp hộp bật mở, hắn sững sờ. Gì đây? Bên trong là chú thỏ con Phúc Nguyên với bộ dạng vừa ngây thơ vừa quyến rũ đến nghẹt thở. Dù trong lòng như có lửa đốt vì phấn khích, trên đường đi đến đây, hắn dường như đã đoán được chuyện bất ngờ gì đó sẽ xảy ra đến từ người yêu mình nhưng Lâm Anh vẫn nổi hứng muốn trêu chọc. Hắn nheo mắt, khoanh tay nhìn em chằm chằm, không nói một lời.
Sự im lặng nghẹt thở đó khiến Nguyên bối rối, lẽ nào không thích mình thế này, rõ ràng hôm trước khi bàn bạc với Long Hoàng, anh ấy nói Lâm Anh sẽ rất thích như vậy mà, em lí nhí hỏi:
"Lâm Anh thấy sao?"
"Vẫn xinh như thường ngày, nhưng mà..." Lâm Anh kéo dài giọng. Ánh mắt một lần nữa lướt từ trên xuống dưới chú thỏ nhỏ.
"Nhưng mà sao? Lâm Anh không thích à?" Giọng Nguyên xụ xuống, chẳng nhẽ chuẩn bị đến mức này rồi mà lại vô ích à?
Lâm Anh bật cười, ánh mắt dịu dàng nhìn em.
"Đâu có, anh thích bạn chết đi được. Nhưng bạn không thấy cái áo này hơi vướng tầm nhìn của anh à?"
"Hả?" Nguyên ngơ ngác.
"Không mặc gì còn xinh hơn."
Lâm Anh nhấc bổng Nguyên ra khỏi chiếc hộp quà khổng lồ, ngón tay trỏ luồn vào chiếc vòng cổ, kéo mạnh Nguyên về phía mình. Tiếp đến là một nụ hôn ập tới, vồ vập như muốn phá vỡ tác phẩm nghệ thuật trước mặt. Hắn đẩy em ngã xuống chiếc sofa gần đó. Chiếc sofa khá hẹp, chỉ vừa đủ một người nằm, Lâm Anh nửa nằm nửa ngồi đè lên em, hôn ngấu nghiến như muốn nuốt trọn từng hơi thở của đối phương.
Mùi rượu thoang thoảng từ người Lâm Anh phả vào cánh mũi khiến Nguyên càng thêm chếnh choáng. Đến khi hắn buông ra, đôi môi em đã sưng đỏ, ướt át, hai má đỏ hây hây vì men say và vì tình.
Chiếc áo croptop ngắn cũn cỡn đối với Lâm Anh giờ đây trở thành vật cản đáng ghét. Hắn cúi xuống, hôn lên vùng bụng phẳng lì, trắng mịn đang phập phồng để lại những dấu hôn nhàn nhạt rồi dần dần vén áo lên cao. Hai đầu ngực hồng hào lộ ra, lập tức bị hắn trêu đùa đến căng cứng. Một tay Lâm Anh xoa nắn khuôn ngực nở căng, tay kia đã luồn xuống dưới, mò mẫm qua lớp vải của chiếc quần lót đang ôm lấy bờ mông căng tròn.
Bên dưới của Nguyên đã rục rịch chào cờ từ bao giờ. Sự kích thích từ bàn tay và đôi môi của Lâm Anh khiến em không kìm được mà rên rỉ khe khẽ. Lâm Anh nhổm người dậy, ngắm nhìn "tác phẩm nghệ thuật vừa mới được phác thảo" đang nằm dưới thân mình, giọng khàn đặc:
"Nhìn bạn thế này, anh muốn trở thành người xấu lắm, Nguyên à."
Nói rồi bàn tay hắn đặt hờ lên phần đang cương cứng của em, xoa bóp nhẹ nhàng qua lớp vải. Đầu khấc rỉ ra vài giọt dịch vị trong suốt, nóng hổi. Không chần chừ, Lâm Anh vén chiếc quần lót sang một bên, giải phóng cự vật hồng hào, xinh xắn đang run rẩy. Hắn cúi xuống, bao trọn lấy nó bằng khoang miệng ấm nóng.
"Ư... ha... từ từ... Lâm Anh..."
Đầu lưỡi điêu luyện liếm láp, hai tay hắn không quên xoa bóp hai cánh mông tròn trịa và vuốt ve chiếc đuôi thỏ bông xù đang chìa ra đầy khiêu khích.
Khoái cảm dâng trào quá nhanh khiến Nguyên không kịp phòng bị, em cong người, mười ngón tay bám chặt vào vai áo hắn và bắn thẳng vào trong khoang miệng người yêu.
Nguyên giật mình, mặt đỏ bừng vùng dậy: "Sao bạn lại nuốt của em?"
Lâm Anh liếm nhẹ khóe môi, ánh mắt hau háu như sói đói nhìn xuống đôi chân dài đang được bao bọc bởi lớp tất ren trắng: "Của bạn mà, anh không muốn bỏ sót thứ gì hết."
Hắn với tay lấy chiếc nơ hồng dùng để gói quà lúc nãy, thuần thục cột hai cổ chân Nguyên lại với nhau. Sau đó nâng đôi chân em lên hướng thẳng về phía trần nhà. Từ góc độ này, toàn bộ khu vườn tư mật của Phúc Nguyên phơi bày trước mắt hắn. Chiếc quần lót ren mỏng manh, chiếc đuôi thỏ trắng tinh kiêu hãnh và nơi tư mật lấp ló sau lớp vải khiến cổ họng Lâm Anh khô khốc.
"Nguyên, dùng chân đi." Giọng hắn khàn đặc đầy dục vọng, ánh mắt thách thức nhìn chằm chằm về phía em.
"Hả? Rồi sao bạn trói em?" Nguyên chưa hiểu ý đồ của Lâm Anh, ngơ ngác nhìn hắn đã ngồi xuống bên đầu đối diện của chiếc sofa.
Lâm Anh tháo thắt lưng, kéo nhẹ quần boxer xuống để lộ con quái vật đã thức tỉnh, gân guốc và nóng hổi. Hắn kẹp nó vào giữa hai bàn chân khép lại do bị trói của Nguyên, bắt đầu di chuyển. Sự ma sát nơi làn da mịn màng của lòng bàn chân tạo nên một khoái cảm lạ lẫm.
Áo hoodie bị kéo xộc xệch lên cao theo nhịp độ của hắn, hai đầu ngực đỏ hồng dựng đứng cùng những dấu hôn chi chít vùng bụng và xung quanh vùng ngực vô cùng quyến rũ. Con thỏ nhỏ đang thở hổn hển, nhắm tịt mắt lại, các ngón tay yếu ớt bám víu vào phần tựa lưng ghế sofa.
"Ưm... Lâm Anh, em mỏi..." Nguyên than nhẹ khi chân bị giữ lâu.
"Để anh."
Lâm Anh luồn tay xuống dưới, nhấc đôi chân Nguyên lên cao hơn, ép sát vào cơ thể mình. Hắn kẹp cự vật nóng hổi vào giữa hai đùi trong của Nguyên, nơi làn da nhạy cảm và mịn màng nhất.
"Ưm... " Nguyên khẽ rên rỉ, cảm nhận được sự ma sát trực tiếp, bỏng rát giữa hai lớp da thịt. Ở góc độ này, Lâm Anh nhìn thấy đôi mắt đỏ ửng đang ngấn nước của em, chiếc lưỡi nhỏ hồng hào lấp ló sau đôi môi hé mở và chiếc tai thỏ sắp rơi ra.
Lâm Anh chỉ hít một hơi thật sâu, đôi mắt tối sầm lại vì dục vọng. Hắn bắt đầu di chuyển, đẩy hông ra vào theo nhịp độ tăng dần. Sự ẩm ướt của mồ hôi và dịch vị tiết ra khiến mỗi cú đẩy trở nên trơn trượt và kích thích đến cực hạn. Tiếng thở dốc của Lâm Anh khiến Nguyên run rẩy, đôi chân dù mỏi nhưng vẫn cố gắng khép chặt theo bản năng, vô tình tạo thêm sự ma sát cho người bên trên.
"Nhìn anh này, Nguyên."
Nguyên mơ màng mở mắt, chỉ thấy khuôn mặt góc cạnh của người yêu đang ướt đẫm mồ hôi đầy nam tính, mái tóc đen rủ xuống che đi đôi mắt. Ngay khoảnh khắc sự căng thẳng đạt đến điểm bùng nổ, Lâm Anh tăng tốc độ dồn dập hơn hẳn, rồi dòng nhiệt lượng nóng hổi bắn ra, vương vãi lên vùng bụng trắng và một phần lớn dính lên gương mặt đang ngây ngất của chú thỏ nhỏ.
Căn phòng rơi vào sự tĩnh lặng ngắn ngủi, chỉ còn tiếng thở dồn dập của cả hai. Lâm Anh chống tay hai bên, cúi xuống nhìn ngắm "tác phẩm" của mình.
Những vệt trắng đục vương trên gò má hồng hào, trên chóp mũi và cả khóe môi của Nguyên, trông vừa tội nghiệp lại vừa gợi cảm đến mức điên rồ.
Ánh mắt Lâm Anh hiện rõ vẻ đắc ý và háo sắc. Hắn dùng ngón tay cái, chậm rãi quẹt đi đống tinh túy còn ấm nóng trên má Nguyên rồi không chút do dự đưa ngón tay đó ấn vào giữa đôi môi đang hé mở của em.
"Ngoan, nếm đi."
Nguyên hơi khựng lại, đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy vẻ hờn dỗi nhưng cũng tràn ngập tình ý. Em không đẩy ra mà chủ động chồm dậy ngậm lấy ngón tay hắn, đầu lưỡi mềm mại quấn quýt lấy thứ chất lỏng nóng hổi đó. Hành động phục tùng tuyệt đối này của Nguyên như một mồi lửa mới, thiêu trụi chút lý trí còn sót lại của Lâm Anh, khiến con quái vật bên dưới một lần nữa rục rịch trỗi dậy.
Không để em kịp nghỉ ngơi, Lâm Anh bế bổng Nguyên tiến về phía chiếc giường lớn giữa phòng, đôi tai thỏ rơi xuống đất.
"Bạn cởi trói cho em." Nguyên nài nỉ.
"Làm anh vui đi đã." Lâm Anh ngồi tựa vào đầu giường, ra hiệu.
"Đừng có được đằng chân lên đằng đầu nhá!" Nguyên bĩu môi nhưng ánh mắt lại long lanh chiều chuộng.
"Thế không muốn làm anh vui à?"
"Hôm nay thôi đấy."
Nguyên ngoan ngoãn trườn người đến giữa hai chân Lâm Anh. Đập vào mắt em là thứ đó lại một lần nữa ngóc đầu dậy đầy uy lực. Nguyên cúi xuống, hé miệng ngậm lấy phần đầu, bắt đầu mút mát chậm rãi. Tiếng chùn chụt vang lên trong căn phòng yên tĩnh nghe ám muội.
Nguyên dùng lưỡi đảo quanh những đường gân nổi cộm, thỉnh thoảng liếc mắt lên nhìn biểu cảm của Lâm Anh. Thấy hắn ngửa cổ tận hưởng, em càng ra sức phục vụ, đưa sâu hơn vào trong cổ họng ấm nóng. Nhưng ngay khi cảm nhận Lâm Anh sắp đạt đến giới hạn, Nguyên khôn ngoan nhả ra, chỉ dùng tay tuốt nhẹ để trêu ngươi.
"Hư quá đấy." Lâm Anh gằn giọng, bàn tay luồn vào mái tóc mềm của Nguyên giật nhẹ.
Nguyên cười khúc khích, định cúi xuống ngậm lại thì Lâm Anh đã giữ vai em lại, hắn vươn tay, ngón tay thon dài móc vào nút thắt, chậm rãi kéo ra. Dải lụa mềm mại tuột khỏi da thịt, để lại những vệt đỏ mờ nhạt đầy tình tứ trên cổ chân thon nhỏ. Hắn dùng dải nơ đó quẹt nhẹ dọc theo bắp chân Nguyên, khiến em khẽ run lên vì nhột và vì sự mong chờ ẩn giấu.
"Món quà này vẫn chưa được khám phá hết mà, đúng không?" Lâm Anh thầm thì.
Hắn vỗ nhẹ vào hông Nguyên, ra lệnh:
"Quay người lại. Chống tay xuống nệm. Anh muốn xem đuôi."
Phúc Nguyên cắn chặt môi, khuôn mặt vẫn còn vương chút tình ý mơ màng nhưng đôi tay đã ngoan ngoãn làm theo. Em xoay người, bò về phía trước một chút rồi chống hai khuỷu tay xuống nệm, đẩy hông lên cao.
Trong tư thế này, chiếc áo hoodie croptop trắng bị kéo ngược lên, lộ ra toàn bộ vùng thắt lưng trắng ngần, võng xuống đầy quyến rũ. Nhưng thứ thực sự khiến Lâm Anh phải nuốt khan chính là phần bên dưới. Chiếc quần lót ren trắng ôm sát lấy cặp mông tròn trịa. Lớp ren mỏng manh ẩn hiện làn da hồng hào và ngay chính giữa, chiếc đuôi thỏ trắng tinh, bông xù đang rung rinh theo từng nhịp thở dồn dập của Nguyên.
Lâm Anh tiến lại gần, quỳ phía sau em. Hắn đưa tay vuốt ve chiếc đuôi thỏ mềm mại đó. Sợi lông tơ cọ xát vào lòng bàn tay hắn, rồi hắn dùng ngón tay xoay nhẹ nó, tạo ra một áp lực nhỏ lên lớp vải ren ngay vùng nhạy cảm.
"Bạn chuẩn bị kĩ càng cho anh như thế này từ bao giờ?" Hắn vừa nói, vừa đặt một nụ hôn nóng bỏng lên vùng thắt lưng của em.
Bàn tay Lâm Anh chuyển sang túm lấy hai bên rìa chiếc quần lót. Hắn từ từ kéo nó xuống, để lộ ra phân nửa cặp mông trắng nõn nhưng vẫn giữ lại chiếc đuôi thỏ kiêu hãnh nằm trên lớp vải chưa tụt hết. Sự lấp ló, nửa kín nửa hở này lại càng làm tăng thêm sự kích thích tột độ.
Cửa huyệt hồng hào phía sau bắt đầu mấp máy, ướt át do dư âm của đợt cao trào trước đó, giờ đây phơi bày trọn vẹn trước mắt Lâm Anh. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương cơ thể hòa cùng mùi men rượu đang bốc lên nồng nàn.
Lâm Anh với tay lấy lọ gel bên tủ đầu giường, đổ một chút ra lòng bàn tay rồi xoa nhẹ để làm ấm. Hắn bắt đầu nới lỏng cho em. Ngón tay hắn thon dài, kiên nhẫn trêu đùa xung quanh nơi tư mật đang khép chặt, thỉnh thoảng lại nhấn nhẹ vào trong một chút rồi rút ra, chờ đợi sự thích nghi của cơ thể Nguyên.
"Ưm... Lâm Anh..." Nguyên rên nhẹ, cảm giác châm chích ban đầu dần được thay thế bởi sự đầy đặn và ấm áp.
"Anh đây. Đau thì bảo anh nhé?"
Hắn vừa làm vừa không quên cưng chiều, bàn tay còn lại vuốt ve chiếc đuôi thỏ bông xù, rồi thỉnh thoảng lại vỗ nhẹ vào đùi trong của Nguyên để khích lệ. Sự dịu dàng này khiến Nguyên dần buông bỏ phòng bị, em không còn gồng người nữa mà bắt đầu chủ động lùi hông lại như thể đang thầm mời gọi.
Khi cảm thấy mọi thứ đã đủ ẩm ướt và sẵn sàng, Lâm Anh mới chậm rãi tiến vào. Hắn giữ nguyên tư thế từ phía sau, tay bám chặt lấy eo Nguyên để làm điểm tựa.
"Vào nhé?"
Chỉ chờ một cái gật đầu nhẹ của Nguyên, hắn mới từ từ nhấn sâu. Cảm giác bao bọc, nóng ấm từ cơ thể người yêu khiến Lâm Anh thở hắt ra một hơi thỏa mãn. Hắn bắt đầu đưa đẩy, nhịp nhàng, từ từ tiến sâu vào nơi tư mật chật hẹp. Chiếc đuôi thỏ trắng tinh trên lưng quần lót ren rung rinh theo từng cú thúc của hắn, trông vừa đáng yêu vừa đầy tình tứ.
Căn phòng giờ đây chỉ còn tiếng thở dốc hòa quyện và tiếng vải ren cọ xát nhẹ nhàng. Lâm Anh cúi xuống, áp sát ngực vào lưng Nguyên, đôi tay đan chặt lấy tay em trên mặt nệm.
"Tuyệt lắm, Nguyên à."
"A... sâu quá..." Nguyên hét lên, vùi mặt xuống gối.
Lâm Anh giữ chặt eo Nguyên, bắt đầu thúc mạnh mẽ. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch hòa cùng tiếng rên rỉ vỡ vụn của Nguyên. Cảm giác chật chội, nóng ấm bao trọn lấy khiến Lâm Anh như phát điên, hắn cúi xuống cắn nhẹ lên vai em, tay vò nát ga giường.
"Ưm... sướng... Lâm Anh... nhanh nữa..."
Tiếng vải ren cọ xát cùng nhịp đẩy dồn dập khiến không khí trong phòng nóng đến mức như cả hai muốn nổ tung. Lâm Anh xoay mặt em về phía mình, mái tóc dính bết vào trán đầy mồ hôi, khuôn mặt đỏ bừng vì thở dốc, đôi môi mấp mé những lời nỉ non đầy thích thú. Hắn cúi sát xuống gương mặt xinh đẹp kia, trao cho em một nụ hôn sâu.
Thế nhưng, khi Lâm Anh đang chìm đắm trong cảm giác bao bọc thì hắn chợt nhận ra Phúc Nguyên hơi nhíu mày, người em cứ ngọ nguậy vẻ không thoải mái.
"Sao thế? Đau à?" Lâm Anh dừng lại, lo lắng vuốt mồ hôi trên trán em.
Nguyên thở dốc, giọng run run: "Không... chỉ là cái quần... nó vướng quá. Cứ thắt lại chỗ đó, em khó chịu..."
Lâm Anh nhìn xuống, chiếc quần lót ren vì bị vén sang một bên mà giờ đây đang thắt chặt lấy hạ bộ của Nguyên, cộng thêm việc cọ xát liên tục khiến làn da nhạy cảm hơi đỏ lên. Hắn khẽ tặc lưỡi, một tay nhấc hông em lên, tay kia dứt khoát kéo phăng chiếc quần lót vướng víu ra ngoài vứt xuống sàn.
Hắn xoay người Nguyên lại để em nằm ngửa trên nệm, đôi chân thon dài vẫn còn đeo tất ren trắng giờ đây dang rộng, phơi bày trọn vẹn sự xinh đẹp không còn gì che giấu. Lâm Anh quỳ giữa hai chân em, cúi xuống dùng môi lưỡi âu yếm món đồ nhỏ đang run rẩy kia một lúc. Cảm giác ấm nóng bao lấy khiến Nguyên vô thức cong người, ngón tay luồn vào tóc hắn mà nhấn xuống.
Nhưng Lâm Anh nhìn thấy bộ dạng này lại càng muốn trêu chọc, không để em bắn ra lúc này. Hắn ngẩng đầu lên, khóe môi vương chút nước, rồi đột ngột vươn tay lấy lại dải nơ hồng lúc nãy.
Trước ánh mắt ngơ ngác của Nguyên, Lâm Anh chậm rãi quấn dải lụa mềm mại quanh phần gốc và thân hạ bộ của em, thắt lại thành một chiếc nơ nhỏ xinh xắn ngay phía trên. Sắc hồng của nơ lụa nổi bật trên làn da trắng và làn da hồng hào của Nguyên tạo nên một hình ảnh vô cùng khiêu khích.
Lâm Anh nhìn ngắm "tác phẩm" của mình, ánh mắt tràn ngập vẻ si mê:
"Xinh lắm."
Nguyên xấu hổ đến mức lấy tay che mặt, giọng lí nhí:
"Bạn đừng có nhìn nữa, kì chết đi được."
"Kì chỗ nào? Anh thấy nó cực kỳ hợp với bạn mà."
Lâm Anh vừa nói vừa tách hai chân em ra, gác lên vai mình. Trong tư thế này, dải nơ hồng cứ thế đập vào mắt hắn theo mỗi nhịp hông di chuyển. Hắn bắt đầu tiến vào lại, lần này sâu và mạnh mẽ hơn vì không còn vật cản.
Cảm giác dải nơ cọ xát giữa hai cơ thể, cùng với tiếng rên rỉ ngọt ngào của Nguyên khiến Lâm Anh như phát điên. Hắn cúi xuống hôn ngấu nghiến đôi môi em, tay đan chặt lấy bàn tay đang bấu víu vào ga giường của Nguyên.
"Nguyên, nhìn anh này."
Em mở mắt nhìn người đàn ông mình yêu đang đắm chìm trong dục vọng nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự cưng chiều. Cả hai cùng đẩy nhịp độ lên cao nhất, dải nơ hồng rung rinh như cánh bướm giữa trận cuồng nhiệt, cho đến khi cả hai cùng run rẩy bắn ra, tưới đẫm lên cả dải nơ lụa và làn da của nhau.
Lâm Anh đổ ập xuống người Nguyên, hít hà mùi hương trên cổ em một hồi lâu rồi mới chịu rút. Hắn nhẹ nhàng tháo dải nơ đã ướt đẫm ra, hôn lên trán em:
"Sinh nhật năm nay... anh mãn nguyện rồi."
**
Vài ngày sau.
Căn phòng ký túc xá buổi chiều yên tĩnh lạ thường. Phúc Nguyên đang nằm sấp trên giường, đôi chân co lên đung đưa theo nhịp điệu của bản phối mới trên laptop. Em đang mải mê với từng âm thanh thì tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang dòng cảm xúc.
"À, đơn của Lâm Anh. Anh cứ để ở cửa, em ra lấy ngay đây."
Nguyên lật đật chạy ra, nghĩ bụng chắc là mấy món đồ công nghệ hay phụ kiện âm nhạc gì đó mà Lâm Anh "tiện tay" đặt cho em. Em ôm chiếc hộp vào phòng, dùng kéo rạch một đường dứt khoát. Nhưng ngay khi nắp hộp mở ra, nụ cười trên môi Nguyên đông cứng lại.
Bên trong là một chiếc vòng cổ có chuông nhỏ tinh xảo và một vài món "đồ chơi" công nghệ cao có thể điều khiển qua app mà nhìn qua thôi cũng đủ biết công dụng "đốt người" của chúng.
Em lập tức chộp lấy điện thoại, nhấn gọi cho Lâm Anh ngay tức khắc. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, gương mặt Lâm Anh hiện lên với nụ cười nửa miệng, dường như hắn đã đợi cuộc gọi này từ lâu.
"Anh đây. Nhận được quà rồi à?" Lâm Anh thong thả hỏi, tay vẫn đang chỉnh lại cổ áo chuẩn bị cho một buổi quay hình.
Nguyên xoay camera về phía chiếc hộp, giọng run run vì vừa thẹn vừa tức:
"Bạn giải thích cái này đi! Bạn định biến em thành cái gì đây? Cái vòng cổ này là sao hả?"
Lâm Anh bật cười thấp, âm thanh trầm khàn qua loa điện thoại nghe càng thêm gợi cảm:
"Bạn thấy sao? Hàng nóng đúng không?"
"Bạn biến thái à? Em không mặc đâu!"
"Đừng từ chối anh mà." Lâm Anh nháy mắt, ánh mắt đột ngột trở nên thâm trầm và đầy tính toán. "Tối nay anh về sớm."
Nguyên đứng hình mất vài giây, cổ họng khô khốc không nói nên lời. Cái cách anh nhìn cậu qua màn hình lúc này chẳng khác gì con sói đang ngắm nghía miếng mồi ngon.
"Bạn lo mà làm việc đi!"
Cúp máy cái rụp, Nguyên ném điện thoại sang một bên rồi nhìn trân trân vào chiếc hộp. Dù miệng thì mắng nhưng trong lòng em lại nhen nhóm một cảm giác bồn chồn khó tả.
