Work Text:
Hatake Kakashi lại gặp ác mộng nữa rồi.
Tiếng nấc nghẹn đã kéo dài mấy phút, Kakashi thỉnh thoảng lại lắc đầu, chân tay như bị một thứ sức mạnh vô hình ghì xuống, thế nên tấm chăn phủ lên người hắn vẫn còn ngay ngắn chỉnh tề. Sức nóng và cơn hoảng loạn khiến mồ hôi túa ra khỏi thái dương, có giọt chảy lẫn vào tóc mai loã xoã, có giọt đọng bên sườn mặt mãi không lăn xuống. Ta chỉ nhìn thôi đã cảm nhận được Kakashi đang rất khó chịu, nhưng thật tình không ngờ là hắn ta còn biết cách tự tạo thêm đau đớn—- đôi môi vốn mỏng kia mím chặt thành một đường kẻ nhợt nhạt, hàm răng cắn phập trong thịt lộ ra khoé nhọn, chẳng mấy chốc đã gây ra vết thương nhỏ, rỉ máu bên khoé môi.
Mỗi lần như thế ta lại rất đỗi tò mò, rút cuộc hắn ta đã mơ thấy gì mà lại thể hiện vẻ đau khổ kinh khủng đến vậy, nhưng vẫn không hé lấy một lời nào. Nhưng thường thì chưa đến lượt ta tiến lại gần tìm hiểu thực hư, kiểu gì Uchiha Obito cũng sẽ bước vội tới từ lối đi trong hang. Gã trút bỏ áo choàng đen trên người, nhẹ nhàng xoa vầng trán mướt mồ hôi của tên tóc bạc kia, trở thành ngọn nến leo lét duy nhất trong giấc mơ của Hatake Kakashi.
Bản năng của shinobi dường như ăn sâu trong máu thịt Kakashi, ý thức ngủ đông trong giây lát thoáng chốc khôi phục lại sự tỉnh táo ngay khoảnh khắc có người chạm vào. Động tác bật dậy của Kakashi chẳng hề mang dáng vẻ mê man nên có của một người vừa thoát khỏi giấc mơ, đầu ngón tay tìm đến chiếc kunai dưới gối lập tức siết chặt trong tay, quả quyết vung về nguồn hơi thở bên cạnh.
“...!”
Sợi xích bằng charka gông cùm mắt cá chân phải va vào ván giường và mặt đất, hắn kịp nhận rõ gương mặt Uchiha Obito trước khi tràng khua khoắng kỳ dị kia lắng xuống, Kakashi giật mình, chiếc kunai vuột khỏi tay sượt qua khuôn mặt đầy vết sẹo như khe rãnh, rơi xuống tấm chăn nhung.
So với dáng vẻ hốt hoảng xen lẫn bối rối của Kakashi, kẻ suýt chút nữa bị hạ độc thủ lại hệt như chẳng có gì xảy ra. Uchiha Obito giữ nguyên tư thế khuỵu một gối xuống mép giường, nhẹ nhàng vuốt trán Kakashi, mắt rũ xuống, không biết đang nghĩ gì nữa.
Tư thái đó càng làm dấy lên nỗi áy náy trong Kakashi. Vì động tác bật dậy nên tấm chăn vốn đắp lên tận vai giờ rơi lùng nhùng xuống bụng, Kakashi không tránh được cảnh lộ ra nửa thân trên trần trụi thê thảm hết chỗ nói—- ý ta không phải bảo là hắn xấu đâu, chỉ là làn da trên ngực Kakashi ngoài những vết thương do chiến đấu để lại, còn có những dấu hôn và cắn xé đỏ bầm nằm rải rác nhiều vô kể.
“Xin… xin lỗi… tôi… xin lỗi…”
Tất nhiên đó là những gì mà Uchiha Obito để lại. Nếu nói Uchiha Obito, kẻ đã ẩn thân suốt mười tám năm ròng hòng thực hiện kế hoạch Nguyệt Nhãn là một người nhẫn nại, thì khi gã đòi hỏi từ Kakashi chỉ còn mỗi sự hung tàn và phóng túng vượt xa cái sự nhẫn nại kia. Ta cũng không hiểu tại sao Kakashi lại phải xin lỗi gã đầu sỏ đó, nhất là khi bản thân đang trong tình trạng tồi tệ khủng khiếp—- lồng ngực phập phồng dữ dội đến mức nhìn là thấy ngay, Kakashi hệt như một con cá mắc cạn bị sóng xô dạt vào bờ, ngưỡng cổ lên thở, nhưng lại chẳng hề cảm nhận được mình đang thở.
Này là bệnh cũ, kể từ lần Uchiha Obito sơ suất làm rớt mặt nạ giữa chiến trường, Hatake Kakashi thi thoảng sẽ vô thức xảy ra vấn đề hô hấp. Cơ mà tình trạng này còn nhẹ nhàng chán so với cái hồi Kakashi phát bệnh lần đầu từ khi bị giam cầm ở đây, khi ấy nếu Uchiha Obito không kịp thời tới cản, ta tin chắc là Kakashi sẽ tự bóp nghẹn bản thân tới chết.
Thực ra Kakashi đã không còn thiết sống từ lâu lắc rồi, ta biết chuyện đó, Kakashi cũng biết, chỉ có Obito là vờ như không biết. Gã vươn tay ôm lấy cơ thể lay lắt của Kakashi ngã vào lòng mình, Obito gác cằm lên đuôi tóc bạc dựng lỉa chỉa lộn xộn kia, giọng điệu gã vỗ về trấn an:
“Bình tĩnh lại, Kakashi. Cảm nhận thử charka của Naruto, nó vẫn còn đó.”
Uchiha Obito không nói dối, thằng nhóc bốc đồng của làng Lá và charka Cửu Vĩ quả thực đang lảng vảng trong không khí, nhưng đã không còn cảm giác bột phát dữ dội thiếu kiểm soát nữa, mà chỉ lảng bảng thưa thớt, rõ ràng là đang ở cách xa cái hang này.
Người thường ở trong trạng thái này khả năng cảm nhận cực kỳ hạn chế, nhưng Hatake Kakashi không hổ danh là nhẫn giả thiên tài, từ bé đã nhảy cóc lên đẳng cấp Jonin. Sau khi xác nhận học trò của mình đã an toàn, hơi thở năng nhọc hỗn loạn trong lồng ngực nhanh chóng lắng xuống, chỉ là bóng hình tựa vào lòng Obito nom thật yếu mềm.
“Xin lỗi cậu… tôi không nên…”
Hatake Kakashi vẫn còn đang xin lỗi Uchiha Obito vì sự lỗ mãng của mình, vì sự nhạy cảm quá đáng của hắn, vì hắn đã tấn công mù quáng. Sự kiên trì nhàm chán đó trong mắt Obito không đáng một xu, đôi mắt đong vẻ ấm áp dần nguội lạnh, nhưng cái ôm Kakashi càng thêm ráo riết, như thể đang níu giữ một thứ hư vô đang tan biến vậy.
Sau đó bàn tay đeo găng chợt đẩy mạnh một cái, Kakashi thuận thế nằm thẳng xuống giường. Tấm chăn nhung đùn trên bụng thoạt tiên bị vén lên một góc, tay Obito vung lên thế là bao nhiêu vải vóc bị đánh bay hết vào tường. Cơ thể trắng nõn thuôn thả của Hatake Kakashi hoàn toàn loã lồ, bóng người bao trùm lấy phần lớn ngực hắn.
Răng bén sượt qua da, vết thương chồng chất vết thương. Kakashi co rúm người vì cảm giác đau nhói, đưa tay đẩy lồng ngực vạm vỡ kề sát mình, chẳng những không thành công mà đầu ngón tay còn rơi vào lòng bàn tay tên kia. Xúc cảm ấm áp mềm mại từ đôi môi du di khiến Kakashi chần chừ trong sự bất an, một thoáng sơ sểnh thôi đã mặc cho bàn tay Obito mân mê đến tận bắp đùi. Sự gần gũi chốn riêng tư khiến Kakashi hốt hoảng co chân đạp bừa, tấm chăn vốn phẳng phiu bị đùn lại nhăn nhúm, còn cái còng chân cà xuống mặt đất gây ra một loạt âm thanh inh tai nhức đầu.
Rút cuộc Hatake Kakashi không tìm được khoảng trống nào để cự tuyệt, xét cho cùng thì kể từ lần đầu tiên làm chuyện ấy xong, Obito cũng không cho Kakashi mặc đồ vào nữa.
“Obito… đừng như thế…”
“Đừng thế nào?” Uchiha Obito ngang ngược chen vào giữa hai bắp chân cân xứng, vùi đầu thả những nụ hôn khi gần khi xa: “Nghĩ kỹ lại đi, Kakashi, Uzumaki Naruto rốt cuộc đang ở đâu?”
“...”
Hệt như bị dội một gáo nước lạnh buốt tim, người đàn ông tóc bạc rùng mình trước lời lẽ nghe chừng dịu dàng, nhưng thực chất là uy hiếp này. Với sự thông minh vốn có, Kakashi biết vấn đề lúc này không phải là Uzumaki Naruto đang ở đâu, mà là Uzumaki Naruto có còn sống hay không. Việc cả thầy lẫn trò bị bắt làm tù binh vốn đã hiếm, nhưng Kakashi không hổ là con rối trung thành được làng Lá nuôi dưỡng, vì để bảo vệ người hùng đủ sức bảo vệ làng mà cái gì cũng dám làm.
Động tác giãy dụa dần ngừng lại, Kakashi rũ mắt, chủ động quấn hai chân lên eo đối phương và dùng nụ hôn buốt lạnh thoả hiệp với Obito.
Lần thoả hiệp này nhanh hơn lần trước một tẹo. Lần nào ta cũng nhẩm thầm thời gian Kakashi cúi đầu trước Obito, rồi sau khi có được con số áng chừng thì lại nhớ đến lần đầu tiên hai tên này giằng co.
Lúc đó Hatake Kakashi vừa tỉnh lại sau khi bị trúng đòn trong trận đại chiến lần thứ tư, ta núp trong bóng tối nhìn trộm. Ký ức của hắn dừng lại ở đoạn mình và Uchiha Obito tiến vào không gian Kamui sống mái một trận. Hatake Kakashi đã rất đỗi hoang mang tìm tòi manh mối hữu ích trong cái hang sâu hun hút này, cho đến khi bị lực cản dữ dội từ mắt cá chân ngăn trở hành động.
Đầu kia còng chân gắn với vách tường đá đối diện giường, thứ nối liền còng chân là một sợi xích charka tạo thành bằng cách truyền charka cường lực. Không có sự cho phép của kẻ sở hữu charka, bất kỳ ai cũng khó mà phá xích bằng vũ lực, Kakashi nhanh chóng nhận ra mình đang bị giam cầm bởi một kẻ nào đó, thậm chí là ngay giữa trận đại chiến.
Sharingan trong hốc mắt trái vẫn đau đớn, Kakashi thử dùng Lôi Thiết và các loại nhẫn thuật cấp cao khác chặt đứt sợi xích, nhưng vô ích, chừng charka không còn bao nhiêu thì lôi kunai trong túi nhẫn cụ ra vùng vẫy trong tuyệt vọng.
Đây cũng là lần đầu tiên ta thấy Hatake Kakashi hoang mang đến mức chẳng biết làm gì, chiếc kunai ma sát với thứ không thể phá vỡ quá nhiều, đến nỗi lòng bàn tay hắn bị trầy trụa thành hai lằn đỏ sần da chết. Nhưng Kakashi không dừng lại dẫu chỉ một giây nào, vì ngôi làng luôn nằm trong tim hắn, vì những đồng đội và học trò mà hắn nhất định phải bảo vệ, và còn…
Uchiha Obito xuất hiện ngay lúc Hatake Kakashi định dùng Lôi Thiết chặt luôn chân mình.
Bàn tay ấy đỡ lấy làn da nhợt nhạt lộ ra giữa lớp găng tay và ống tay áo, quầng sáng xanh lạnh lùng quấn lấy lòng bàn tay dần lịm tắt. Gương mặt vụn vỡ đó choán hết đồng tử Hatake Kakashi, trong lòng chỉ còn mỗi lời nguyền đáng sợ rằng bản thân sẽ chẳng được chết yên. Hắn có quá nhiều điều muốn hỏi nhưng lại chẳng thể thốt thành lời, cuối cùng chỉ còn độc một cái tên ngắn ngủi.
Ánh mắt Obito không lảng tránh, gã lật bàn tay Kakashi lại, nhẹ nhàng xoa xát hai đường lằn đỏ rực. Nơi đầu ngón tay đi qua, vết thương nhanh chóng biến mất.
Gã nói, liên minh Nhẫn giả đã chiến thắng trong trận đại chiến lần thứ tư.
Một câu nói ngắn ngủi nhưng chứa đựng quá nhiều thông tin. Kakashi trong một thoáng bị nhấn chìm bởi đợt sóng cảm xúc, nhẹ nhõm xen lẫn bối rối, vừa mừng rỡ lại vừa xót xa, hồi lâu không có phản ứng gì. Song, Kakashi cũng chẳng biết hồi đáp thế nào, hắn và Obito vẫn là kẻ địch trên danh nghĩa, lý trí mách bảo hắn chớ vội tin ngay.
“Tên Uchiha Madara ngu xuẩn đó chỉ muốn quyết chiến với Senju Hashirama. Tuy ta đã dung hợp thành công với Thập Vĩ thể không hoàn chỉnh, nhưng vẫn bị học trò của ngươi đánh bại.” Uchiha Obito rõ ràng đã dự liệu được phản ứng của Kakashi, vẫn nhẫn nại cầm tay đối phương, vì ký ức khó chịu vụt qua trong đầu mà khẽ nhướng mày khinh miệt.
“Dĩ nhiên, cũng nhờ công ngươi biết cách dạy dỗ học trò đấy, Kakashi.”
“Vậy, vậy tại sao cậu…” Gương mặt ấy hẳn đã lâu lắm rồi không cười như lúc nhỏ, thế nên giờ đây chỉ một biểu cảm đơn giản cũng trở nên vặn vẹo.
“Ngươi muốn hỏi tại sao ta chưa chết đúng không.” Giọng Obito hờ hững. “Vì ta đã bỏ chạy.”
“...”
“Bất ngờ lắm đúng không? Kẻ ngươi cho là người hùng của làng Lá, té ra là một tên tiểu nhân bỏ chạy giữa chiến trường, giờ ngươi đã biết mình ngu xuẩn đến mức nào chưa, Kakashi… Với ta, trận chiến không đạt được mục đích, kế hoạch Nguyệt Nhãn xôi hỏng bỏng không, ta cũng chẳng định chôn vùi mạng sống ở đó.”
“...” Kakashi ngây người một thoáng, thậm chí quên cả việc rút tay ra khỏi tay kẻ địch: “Trận chiến này không… vậy là, vẫn còn trận tiếp theo, cậu vẫn chưa chịu từ bỏ, đúng không?”
Uchiha Obito cười khiêu khích một cách xảo quyệt.
“Khá thông minh đấy, Kakashi. Để chuẩn bị cho trận kế, lúc ta bỏ trốn không chỉ mang mình ngươi, mà còn…”
Thứ charka quen thuộc không phải là ảo giác, mi mắt Kakashi run rẩy, hoa văn Sharingan đỏ đen diễm lệ đang xoay chuyển dở dang thì bị bàn tay Obito che lại.
“Đừng phí sức, Kakashi. Con mắt này có thể làm được gì, ta rõ hơn ngươi.”
“...Naruto đang ở đâu?”
“Ngươi không cần biết.”
Ngoài kia dường như có gió thổi, thông qua ánh nến chập chờn, những mảng tranh sáng tranh tối trên khuôn mặt Obito. Với một câu hỏi vô nghĩa rõ ràng sẽ không nhận được câu trả lời này, giọng điệu Obito vẫn lạnh lùng không chênh chao như trước, chỉ có một tiếng thở dài vương nhẹ sau cuối— nếu như ta nghe không lầm. Nhưng Hatake Kakashi không để ý, hắn chau mày, lún sâu trong nỗi đau của hai người.
“Buông tay đi, Obito.” Khuôn mặt Kakashi suy sụp, vẻ bất lực vô cùng tận hiển hiện. “Đừng tiếp tục như vậy nữa… cậu thua rồi, Naruto bị bắt không phải chuyện nhỏ, làng Lá chắc chắn sẽ cử nhiều ninja đến giải cứu, chừng đó cậu sẽ…”
“Kakashi, hình như ngươi hiểu nhầm vị thế của mình rồi, kẻ làm tù binh như ngươi không có tư cách đàm phán với ta.” Obito nghiêng đầu cắt ngang tràng lải nhải này. “Chỉ cần charka của ta không cạn, bất cứ lúc nào ta cũng có thể ẩn thân trong Kamui, cho đến khi ta có đủ thời gian bóc tách Cửu Vĩ.”
“...Nhưng mất đi Cửu Vĩ nó sẽ chết!” Kakashi hiếm khi rơi vào trạng thái bất lực nhất thời không kiềm chế được nóng vội, hắn ngả ra sau để con mắt Sharingan thoát khỏi bàn tay Obito, tiếp tục tìm lý do để lay chuyển gã cố chấp trước mặt. “Nó là con thầy…!”
Ta không nhịn được cười vì lời lẽ bất cẩn này. Hatake Kakashi thật sự cuống quá rồi, cái gì cũng dám nói.
Quả nhiên gương mặt Obito tức khắc sa sầm, gã chồm tới trước như một con báo đen săn mồi, đột ngột đè Kakashi ngã phịch xuống giường. Tuy có trải một lớp thảm nhung, nhưng cú ngã bất thình lình xuống giường đá vẫn làm Kakashi đau điếng, song Obito không cho đối phương thời gian để định thần, chỉ vùi gương mặt mang biểu cảm nguy hiểm vào hõm cổ Kakashi, trầm giọng nói:
“Nếu ngươi đã lo lắng cho Uzumaki Naruto đến vậy, ta sẽ cho ngươi cơ hội cứu nó.”
Vết hằn trên cổ ri rỉ vài giọt máu li ti, nhanh chóng bị Obito liếm đi. Tư thế này khiến gã không thể nhìn thấy được biểu cảm của Kakashi, chỉ cảm nhận được cơ thể dưới thân đang run rẩy, tay dọ dẫm giữa đôi chân đang khẽ mở, đưa ra điều kiện sau cùng để thành lập giao kèo.
“Lấy cơ thể ngươi ra đổi chác nhé, Kakashi.”
Ái chà chà, thế này, thế này thật là… hai kẻ ngoài bức tường hoàn toàn không nghe được lời cảm thán lấp lửng của ta, thế là ta lại yên tâm táo tợn theo dõi biểu cảm của bọn họ—- Kakashi lại đang tra tấn môi dưới của hắn, nhưng lần này ta hoàn toàn thông cảm cho hắn, tự dưng nghe đồng đội kiêm bạn thân thuở bé đưa ra yêu cầu vô lý mập mờ thế kia, cho dù là ai cũng sẽ khó mà chấp nhận được ngay. Huống chi hắn luôn cho rằng Obito yêu kẻ đáng thương đã chết kia, và chính hắn cũng tự giày vò bản thân vì đã để cô gái đó chết kia mà.
Thế dưng vẻ dao động thoáng qua đôi mắt kia là sự thật, cho dù đã nhanh chóng bị Kakashi vùi lấp dưới đáy mắt, nhưng Obito chỉ cần bắt lấy một khoảnh khắc đó để lôi ra thứ tình cảm mà Kakashi chỉ muốn vĩnh viễn mang theo xuống mồ.
“Ngươi coi nó là niềm hy vọng của làng Lá mà đúng không? Vậy thì lấy chính ngươi ra đánh đổi đi, ta sẽ tha cho Uzumaki Naruto.”
Đó là một lần làm tình xen lẫn giữa dịu dàng và đau đớn.
Uchiha Obito thật giống một tên điên, đầu tiên là làm chuyện buôn bán lỗ vốn như dùng tù binh trao đổi tù binh, đến khi cởi áo tù binh ra nhìn thấy cơ thể chi chít chằng chịt những vết thương lớn nhỏ kia, gã lại lần lữa không ra tay được, chỉ có ánh mắt là bỏng rát rợn người. Hatake Kakashi đã nhắm nghiền mắt từ lúc nào rồi, chỉ có ngón tay bấu chặt mép chăn phơi bày nỗi bất an thầm lặng. Cơ thể hắn im lìm, nhưng khi hơi thở nhẹ nhàng phất qua khoé môi, hắn không dám mở mắt ra, nhưng sợ Obito đổi ý giữa chừng, hắn khẽ nhích thân trên, nhẹ nhàng gọi:
“Obito…”
“Đừng cử động.”
Gã thủ lĩnh luôn kiểm soát tuyệt đối mọi thứ giữ chặt đối phương, ánh mắt vô tình dịu lại, ngón tay lướt qua vết thương, lặp lại chiêu cũ.
Nhìn đường nét phác qua, ta biết Obito đang chữa trị cho người kia, nhưng rõ ràng những gì Hatake Kakashi bị động tiếp nhận không chỉ có thế. Nhiều năm không gặp, người hằng mơ tưởng đột nhiên trở thành kẻ địch trên chiến trường, rồi bỗng dưng trở nên thân mật khôn kham, sự thay đổi xoành xoạch này đủ sức gây chấn động thần kinh cho bất cứ kẻ nào. Làn da bị Obito khiêu khích dần hiện lên màu hồng nhạt, mà nước da Kakashi lại rất nhợt nhạt, nên nhìn nom như có một ngọn lửa đang cháy lan không ngơi nghỉ trên thân thể ấy vậy.
Thiên tài làng Lá lừng lẫy khắp ngũ đại quốc với danh xưng ‘Kakashi Sharingan’ hiếm khi tỏ ra mờ mịt mất kiểm soát đến vậy— chỉ bởi người đối diện hắn là Uchiha Obito.
Dịu dàng đột ngột ngưng bặt ngay khoảnh khắc vệt máu cuối cùng tan biến trong thinh lặng, Obito chiếm đoạt lấy đôi môi Kakashi. Đầu lưỡi hung mãnh xông vào không cho kháng cự, thậm chí còn có tiếng răng va chạm khe khẽ. Đầu gối co lên đẩy một bên đùi Kakashi ra ngoài, Obito vừa hôn bờ môi ướt át kia, vừa dùng hổ khẩu kẹp chặt lấy hõm đầu gối còn lại.
Nơi riêng tư sở hữu bộ phận hoàn toàn khác biệt nam giới bình thường lộ ra triệt để, vì những ve vuốt lả lơi tình sắc vừa rồi mà loang loáng ánh nước. Cửa mình chưa tỏ tường chuyện bướm ong nửa khép nửa hở, như cảm nhận được ánh nhìn của Obito, hai mép thịt mềm mại vô thức siết rồi lại thả lỏng. Vì phải phơi bày tư thế dâm đãng ngay trước mặt người thương, cũng vì phải lây lất hơi tàn dưới thân kẻ địch, Kakashi xấu hổ cực độ, hai tay vắt chéo che khuất đôi mắt, giấu nhẹm sắc hồng không thể kiềm nén.
Uchiha Obito hôn lướt qua xương quai xanh sắc lẹm, đầu vú nhô cứng vì lạnh lẽo và mơn trớn, cơ bụng gầy gò cứng đanh, để tiện cho hành động, thỉnh thoảng gã lại nhấc lên hạ xuống đầu gối của Kakashi, ép đôi chân muốn khép lại giữ nguyên trạng thái dạng rộng.
Chừng hơi thở mơn man qua cửa mình, Kakashi thực sự không chịu nổi nữa, thò một tay xuống che hờ nơi riêng tư đang chảy nước dầm dề.
“Đừng nhìn nữa…” Hắn cố lên gân giọng nghe sao cho hung tợn, dẫu rằng hắn chẳng thể buông bất cứ lời hằn học gì với Obito: “Muốn làm thì làm nhanh đi.”
“Ngươi đang cản trở ta.” Uchiha Obito cảnh báo: “Tính trở quẻ à, Kakashi?”
Bàn tay che đậy mất một lúc để dời ra khỏi cửa mình, Hatake Kakashi day mặt đi, chuẩn bị tinh thần cho cảm giác đau đớn và sỉ nhục từ vật cứng đâm vào. Thế nhưng những cảm giác đó không ập đến, thay vào đó là thứ xúc cảm mềm mại trơn ướt lướt qua một bên cửa động, người đàn ông đang nằm giật nảy mình, nhổm người dậy lại nhìn thấy Uchiha Obito phủ phục giữa hai chân mình đang thè cái lưỡi đỏ rực tàn phá toàn bộ dây thần kinh nhạy cảm khắp chốn.
“Không…! Đừng thế, Obito…!”
Tiếng phản kháng chìm nghỉm khi gã đàn ông tóc đen chuyển sang liếm láp cái chóp sưng đỏ, nơi ấy quá nhạy cảm, eo Kakashi tức thì bủn rủn, ngửa người ra sau nằm trở xuống. Hắn không còn sức ngăn cản Obito làm ra chuyện mình coi là nhơ bẩn hạ lưu này, chỉ vùng vẫy chiếc eo thon thả, muốn giãy dụa ra khỏi nguồn cơn khoái cảm là đầu lưỡi quấy quá kia, nhưng chẳng có ích gì.
“Ngươi cũng ướt đến vậy rồi, còn chống cự làm gì nữa?” Obito ba hồi khiêu khích bốn hồi tăng cường vũ lực từ môi lưỡi.
Dần dà Kakashi cũng chẳng còn sức đâu mà vặn vẹo nữa, cảm giác âm vật được ngậm trong miệng biến hắn thành vũng nước xuân dưới thân Obito, chất giọng trầm khàn mê người hoá thành vô số tiếng rên rỉ rời rạc. Nhưng với Obito như thế là chưa đủ, răng gã cạ lấy mép âm vật, lưỡi gã luồn vào trong cửa động moi ra thật nhiều dâm thuỷ đặc quánh trong suốt. Gã hỏi gặng người dưới thân có phải được kẻ khơi mào đại chiến lần thứ tư hầu hạ sướng điên rồi không, Kakashi cắn chặt khoé môi hết lắc rồi lại gật, eo run rẩy nâng lên rồi hạ xuống, rõ ràng là đã lún sâu trong địa ngục khoái lạc chẳng thể quay đầu.
Dáng vẻ đạt cực cảm của Hatake Kakashi thật sự rất đẹp, đôi chân không tự chủ được co quắp căng sắt, dòng nước phun lún phún từng đợt, vẩy ướt hàm dưới và mảnh da thịt dưới yết hầu Uchiha Obito. Tấm thảm lông thấm hút nước, lớp lông vốn mềm mại xẹp xuống, từng mảng sậm màu loang lổ như đang nhắc nhở Kakashi về những vết tích tội lỗi của hắn trong cuộc truy hoan này. Obito lấy mu bàn tay quẹt cằm, ngắm nhìn dáng vẻ mê hoặc của người đàn ông dưới thân mình đã trở nên đờ đẫn vì cực khoái, gã nghiêng đầu cắn lên bắp vế trắng nõn để lại một vết cắn nhỏ rỉ máu.
Nước mắt sinh lý tụ lại trong khoé mắt mãi không lăn xuống, bóng dáng Obito vén chiếc áo choàng Akatsuki sượt qua tầm nhìn nhoè nhoẹt, trong mông lung Kakashi cảm nhận một thứ cứng rắn nóng sực đang rục rịch áp sát lấy cửa mình, hắn đã đau đớn nói rằng:
“Nhớ… nhớ là cậu đã hứa với tôi.”
“Ừ.” Giọng Obito nghe như gió lạnh rít gào trong đêm đông tháng Ba vậy.
“Ngoan nào, Kakashi.”
Tên tù binh quả thực rất nghe lời, nhưng cũng vì thế mà suýt bỏ mạng dưới thân Obito. Tên thủ lĩnh đột nhiên ngang ngược ấy không tiếp tục sự dịu dàng vừa rồi, khoảnh khắc gã hung hãn đâm sâu đến tận cùng khiến Kakashi không cầm được tiếng nấc nghẹn. Tên tù binh tội nghiệp áp tay lên bụng mình tính xoa dịu, lại bị Obito chụp lấy, mười ngón tay đan vào nhau. Những cú thúc tiếp theo đó, tàn nhẫn và dữ dội cuốn phăng mọi lý trí của người tóc bạc kia, chẳng mấy chốc những va chạm khủng khiếp sâu khôn tả đã khiến hai mắt hắn trợn trắng.
Chỉ có mỗi ta biết là Obito đang tức giận. Mặc dù bình thường gã ta đã vốn thất thường khó đoán rồi, nhưng lý do lần này lại rất dễ đoán. Chẳng qua là vì Kakashi lại chấp nhận bản thân bị dẫm đạp chỉ bởi thứ tình đồng đội chán ngắt đó thôi. Sau khi Obito đưa ra thứ điều kiện vô lý như vậy, Kakashi lại vui vẻ chấp nhận. Dẫu thoáng nảy sinh ý định từ chối đi nữa, chỉ tốn dăm ba câu đe doạ suông thôi mà hắn đã từ bỏ sự kiên định của mình luôn rồi.
Ta buông bàn tay che hờ mắt xuống, quay đi chỗ khác, bất lực nhún vai. Obito đâu thể không giận được, dẫu cho đây là quả đắng tự gã gieo lấy thôi.
Sau cuộc ân ái Hatake Kakashi gần như kiệt sức, tinh dịch đặc sệt chảy ra khỏi cửa động bị tàn phá mềm rục, thậm chí hắn chẳng còn đủ sức xấu hổ bò dậy dọn dẹp, chỉ đành phó mặc cho Obito đã hồi lại sức giúp mình vệ sinh. Việc này chắc chắn phải tốn thêm một lần dạng chân với người bạn cùng lớp thuở nhỏ, nhưng Kakashi không có tư cách so đo, ngoan ngoãn để Obito tách chân mình ra, lộ những vết cắn bầm tím rỉ máu trên bắp vế.
Ngày hôm sau Obito lại đến, Kakashi nằm trong chăn cũng chẳng nhúc nhích. Còn Obito thì không cần sự chào đón nhạt thếch làm gì, gã vén chăn lên, nằm ra sau lưng người kia và ôm đối phương vào lòng.
Kakashi cứng người trong thoáng, giọng khản đặc hỏi rằng: “Naruto…”
“Còn sống, ngươi có thể tự cảm nhận.” Obito cắt ngang không chút nể nang.
Một quãng lặng ngắn ngủi vụt qua hư không, Kakashi rũ mắt, dường như hạ quyết tâm cực lớn, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
“...vậy tại sao cậu lại…”
Tại sao lại giữ tôi lại? Tại sao lại mang tù binh đi uy hiếp một tù binh chứ, tình huống có lợi tuyệt đối này rõ ràng có thể ép buộc tôi làm bất cứ chuyện gì.
Ta núp trong vách tường nhăn mặt làm điệu bộ, giành hết lời thoại Kakashi không nói ra thành lời.
Còn chưa kịp hỏi xong, Obito đương nhiên không dư hơi trả lời những câu hỏi dài dòng tốn nhiều sức. Tay gã mơn man qua cơ bụng rắn rỏi thon gọn của Kakashi, không một điềm báo trước gì thoát xuống vùng giữa hai chân. Cảm nhận được người trong lòng cứng đờ bởi hành động ám muội và lả lơi này, Obito ngậm lấy thuỳ tai mềm mại đã đỏ bừng, ngón tay nhẹ nhàng miết lấy tất thảy mọi điểm nhạy cảm trong khe hẹp.
Cơ thể đã nếm trái cấm nhanh chóng sa đoạ, Kakashi cào cấu cánh tay Obito vòng quanh eo mình, đón lấy khoái cảm mãnh liệt từ việc cả âm vật lẫn cửa mình được mơn trớn cùng một lúc, cả miệng trên lẫn miệng dưới đều chảy nước. Cái chăn đang đắp phẳng phiu bị Obito hất tung bằng một cái đạp, tay gã kẹp lấy đùi Kakashi ép gập cong lên, phơi bày cảnh tượng dâm đãng giữa hai chân.
“Ưm… a…”
Khi dương vật nóng rẫy thúc sâu vào, ngón tay quấy quả của Obito cũng không dừng lại. Hơi nước nhanh chóng giăng mờ đôi mắt vốn trong trẻo của Kakashi, hắn quay đầu lại trong tư thế nằm nghiêng, vốn định xin Obito nhẹ nhàng một chút, nhưng gã đàn ông đang bị dục vọng lấn át tức khắc khoá lấy môi hắn.
Một quãng thời gian dài sau đó, hai người này duy trì mối quan hệ thể xác như vậy. Áng chừng cứ hai ba hôm là Obito lại đến hang động này. Gã sẽ thu hồi thứ charka ngày càng lạnh lẽo ở cửa hang, ôm theo đủ thứ đồ ăn và trái cây rừng. Gã đã cảnh báo Kakashi nếu có ý đồ tự sát bằng cách tuyệt thực hay bất cứ phương pháp gây tổn hại cho bản thân nào, gã sẽ giết Uzumaki Naruto ngay tức khắc. Quả thực không còn chiêu nào hữu hiệu hơn chiêu này, tên Jonin thiên tài im lặng ăn hết, cuối cùng bị tên Uchiha nhoài tới đòi hôn, liếm hết mảnh vụn thức ăn trên khoé môi.
Ngày hôm sau tỉnh giấc Kakashi sẽ lập tức tìm kiếm charka của Uzumaki Naruto đầu tiên, sau khi nhận thấy charka của tên kia và Cửu Vĩ vẫn còn hệt như hôm qua, không nhiều cũng chẳng ít, lặng lẽ phảng phất trong không khí. Thế là Kakashi biết Obito vẫn tạm thời tuân thủ lời hứa hẹn với hắn, hắn sẽ tựa vào đầu giường, khẽ thở dài.
Thời gian cứ vậy trôi qua thật lâu, Kakashi dường như đã quen với việc bị giam cầm, mỗi lần xác nhận Naruto vẫn an toàn từ xa xong, hắn sẽ lặng thầm chờ Obito đến. Tuy hắn không dám lơ là, nhưng lòng tin dành cho Obito đã dần ăn sâu vào tiềm thức.
Đôi mắt biếng nhác buồn ngủ kia không rõ đang nhìn chỗ nào nữa, có lẽ là nhìn làn da vốn phải lưu lại nhiều dấu vết ái ân nhưng lại mịn màng không tỳ vết, hoặc chỉ đang ngây ra nhìn tấm chăn đang che phủ phần thân dưới mà thôi. Thi thoảng hắn cũng sẽ vén chăn lên, cử động cặp đùi nhức nhối, nhìn những vết thương bạo tàn nằm trong bắp vế, cái còng chân lại rung lên mấy tiếng loẻn xoẻn.
Uchiha Obito dường như hay quen thói để lại dấu vết gần chốn riêng tư của Kakashi thì phải, ta không chắc lắm, nhưng gần như lần nào gã ta cũng làm vậy, chỉ là theo cách dịu dàng hay hung bạo, cái này tuỳ thuộc vào thái độ của Kakashi.
“Đừng có lúc nào cũng nói những lời này.” Uchiha Obito cơ hồ gầm lên, hung bạo siết lấy cằm Kakashi như thể chuẩn bị bóp nát không thương tiếc.
Đôi mắt gã thủ lĩnh chẳng thường hay xúc động nay đỏ ngầu, trên vùng da lưng nứt rạn ánh lên những mảng xám xanh, thoáng qua liền vụt tắt. Nếu như không phải ta chưa từng chứng kiến Obito trưởng thành rơi nước mắt, có lẽ ta đã kinh ngạc cảm thán rồi.
“Đừng có lúc nào cũng nói những lời này… Kakashi.”
Hai cơ thể quấn riết va đập, giọng điệu Obito vận tới đã cho thấy gã bị tổn thương bởi lời lẽ của Kakashi đến mức nào. Ta không thể không nói rằng, đôi khi Kakashi không hiểu chuyện đến ngạc nhiên, tuy lời nói chẳng có gì gai góc, nhưng lần nào cũng phải cố chọc cho Obito phải nổi điên.
Ví dụ như khuyên gã buông tay, muốn gã thả Uzumaki Naruto, nếu gã vẫn còn hận mình vì đã giết Rin thì cứ giết hắn đi.
Và thế là bao nhiêu dịu dàng đong trong mắt Obito hoá thành oán hờn phẫn nộ, hành động đâm rút cũng dần trở nên thô bạo cùng cực. Ta rất đỗi nghi hoặc, đây thực sự là Jonin thiên tài chính nghĩa lừng danh sao? Chắc là hắn bị những cuộc ân ái triền miên làm cho đầu óc mê muội rồi, nên mới dùng cách thức ngu ngốc này hy vọng Obito trừng phạt mình, nhưng lại không biết rằng cũng sẽ khiến Obito đau chịu không thấu.
Thứ gã chán ghét nhất đó là chuyện ngươi liều mạng vì người khác, vì làng đấy Hatake Kakashi ạ.
Một ngày nọ, Uchiha Obito lại sầm mặt rời đi không nói năng gì. Ngoài kia cũng chẳng có gì, ta lười đi theo gã ra ngoài, nhưng ta thực sự chịu hết nổi sự ngu ngốc của kẻ đang nằm co ro bất động trên giường, bèn nhô nửa người ra khỏi bức tường bằng đá, chào hỏi hắn từ trên cao. Kakashi chậm rãi mở mắt ra, hàng mi nhạt màu chấp chới, xinh đẹp và mềm mại, nhưng ánh mắt ngập tràn địch ý. Chắc chắn hắn biết ta luôn ở đây nên chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên, chỉ nghiêng mặt nhìn ta.
“Ái chà, ái chà, thế này có ổn hông ta?” Thấy đối phương hồi lâu không nói gì, ta lại nghiêng đầu cười hỏi hắn. “‘Kakashi Sharingan’ lừng danh ngũ đại quốc, Jonin thiên tài làng Lá, giờ lại rơi vào nông nỗi này, thật làm người ta không thể ngờ mà.”
Kakashi cục cựa tay kéo mép chăn lên che đi nửa gương mặt xinh đẹp.
“Có gì không.”
“Chỉ là cứ ở trong tường nhìn hai người, chán quá đi mất.”
“Vậy thì đừng nhìn.”
Ta thấy chắc chắn là hắn cũng vì cuộc sống chán phèo này mà mới chọn nói chuyện với ta.
“Sao lại không nhìn chớ?” Ta phồng một bên má, bất mãn với sự phũ của hắn. “Nhìn một kẻ tự xưng chính nghĩa như ngươi phải khuất phục dưới thân kẻ tội đồ, cho dù là ta cũng khó mà dời mắt đi à nha…”
“Cậu ấy không phải là tội đồ…”
Lần này Kakashi cắt lời ta rất nhanh, nhưng lại nói chuyện lạc đề trầm trọng. Hắn cũng chẳng buồn để ý đến lời phỉ báng của ta cũng như sự thật nhục nhã khôn kham này, chỉ rũ mắt, vẻ thẫn thờ rõ nét trên mặt, nhưng câu trả lời vô cùng chắc nịch.
“Cậu ấy không phải là tội đồ.”
“Ồ? Ta có thể coi lời phản bác của ngươi là đang bào chữa cho tình trạng hiện giờ không? Uchiha Obito là kẻ khởi xướng đại chiến nhẫn giả lần thứ tư, là thủ lĩnh Akatsuki sát hại bao nhiêu ninja vô tội, tại sao ngươi lại cho rằng hắn không phải là tội đồ chứ?”
“...” Kakashi im lặng, rèm mi gần như dí sát rạt vào mép chăn, đương lúc ta cho rằng hắn buồn ngủ hoặc là định lảng tránh vấn đề này thì hắn lại nhanh chóng lên tiếng.
“Obito cậu ấy… vốn dĩ không phải là người như vậy, cậu ấy có thể cười như người bình thường.” Hắn nhắm mắt lại, chắc là đang hồi tưởng hình ảnh Obito lúc bé. “Tại tôi hại cậu ấy. Tôi ước gì cậu ấy đừng cứu ta… nếu không cứu tôi, cậu ấy đã không phải rời xa Rin, cũng không để Rin bị người làng khác bắt đi. Những gì tôi không làm được, cậu ấy hoàn toàn có thể làm tốt, cậu ấy có thể trưởng thành tử tế, thực hiện giấc mơ trở thành Hokage đệ ngũ, chăm lo tốt cho làng, được người đời ngưỡng vọng… Nếu là cậu ấy, dân làng chắc chắn rất an tâm.”
Nhưng ngươi có trả lời trúng câu hỏi của ta đâu. Ta không khỏi cảm thán sự giống nhau kinh khủng của hai tên này, ở chỗ không biết nghe tiếng người cũng không biết nói tiếng người. Mấy lời sáo rỗng cũ rích nghe mà nhọc người, ta chỉ nắm lấy vài từ then chốt trong câu cuối.
“Hatake Kakashi.” Ta thề là mình chỉ đang hỏi một cách chân thành thôi. “Với bọn ngươi, hạnh phúc tức là làng được an toàn, người dân được an cư lạc nghiệp, thiên hạ thái bình sao?”
“Tôi là ninja có nhiệm vụ bảo vệ làng… vậy nên, đúng thế đấy.”
Lại vậy, sự dao động nháng lên trong mắt hắn, nhưng nhanh chóng quay về vẻ tĩnh lặng.
Ngu xuẩn, đúng là ngu xuẩn toàn tập! Ngoài kia rõ ràng có cái quái gì đâu? Lần đầu tiên ta muốn cười ngặt nghẽo vì sự ngu ngốc của kẻ khác, cho nên ta đã làm đúng như thế, thành ra hắn khẽ nghiêng người, nhìn ta bằng ánh mắt lặng như nước ao tù.
Ta cười mệt rồi ngừng lại, lấy lại giọng điệu trêu ngươi bình thường, nói với Kakashi rằng:
“Hắn lừa ngươi thôi.”
Chắc chắn là hắn thấy ta nói chuyện không đầu không đuôi nên mới cau mày kiểu đó, nhưng hắn nhanh chóng vỡ vạc ra, gắng gượng chống người lên vươn tay về phía ta. Kakashi lắp bắp bảo ta chờ một chút, nhưng ta không thể nói nhiều hơn nữa, nếu để Obito biết chuyện này, ai biết tên thủ lĩnh tàn độc đó sẽ làm gì chứ, ta gánh không nổi đâu. Thế là ta bèn vẫy tay chào hắn, chầm chậm chui vào trong vách đá.
Hatake Kakashi trằn trọc cả một buổi tối vì câu nói này của ta.
Ngày hôm sau khi Obito quay lại nơi này, Kakashi đang ngồi ở mép giường dùng Lôi Thiết chém sợi xích charka hết lần này đến lần khác, có phẫn nộ, có hối hận, bi thương tột cùng. Lạm dụng nhẫn thuật cao cấp là việc cực kỳ nguy hiểm, con mắt Sharingan được giữ gìn rất tốt đang chảy huyết lệ, nhưng Kakashi dường như không cảm nhận được đau đớn, ánh sáng xanh lam không ngớt lập loè giữa đầu ngón tay.
Obito bắt lấy bàn tay đã tổn thương kia.
“Ngươi điên rồi sao.”
Ánh mắt Kakashi nhìn về phía gã bình tĩnh đến lạ. “Naruto đang ở đâu?”
Nguyên nhân khiến hắn có hành động suy sụp như vậy xảy ra nửa tiếng sau khi hắn tỉnh giấc khỏi một giấc ngủ nông vì ác mộng. Quá trình cảm nhận charka của đứa con thầy mình cũng như là học trò bao năm của mình từ ổn định dần phai nhạt, cuối cùng biến mất không dấu vết đủ khiến Kakashi đau khổ tột cùng. Hắn đột nhiên bật dậy khỏi giường, loạng choạng đi về hướng charka rời xa, cuối cùng mất phong độ ngã sóng xoài xuống đất. Ta thấy có nhẽ Kakashi đã hiểu ra lời của ta, nên mới hoảng loạn đến mức này.
Hang động yên tĩnh suýt nữa dồn gã ninja làng Lá lãnh đạm ngày thường phát điên, hắn nhìn hang động hun hút không điểm tận cùng gọi tên Uchiha Obito, sau khi xác nhận không có ai đáp lời, thậm chí hắn còn xác nhận xem ta có ở đây không.
Nhưng dĩ nhiên là ta không đáp lời rồi, Uchiha Obito chưa xuất hiện, thì gã cũng sẽ xuất hiện sớm thôi, ta vẫn chưa sống đủ lâu, không vội vàng đi tìm chết.
Tĩnh lặng lờn vờn quanh hai kẻ kia hệt như cơn sóng thần im lìm, Kakashi cuối cùng không còn cố gắng tập trung charka ở đầu ngón tay nữa, chỉ còn bờ môi run rẩy, nhẫn nại gặng hỏi: “Naruto… chết rồi sao?”
Lần này đến lượt Obito tập trung charka trong lòng bàn tay, rồi dùng nhẫn thuật chữa lành mọi chỗ tổn thương trên bàn tay kia. Sau khi làm xong thảy những việc trên, gã mới ngấc mắt lên, nhìn thấy Kakashi vẫn đang nhìn mình bằng ánh mắt con nai trong rừng thẳm, dịu dàng, thất vọng, như thể sắp rời xa chẳng thể chạm tới nữa.
Điều này khiến Obito không khỏi ngăn tiếng thở dài.
“Buông tay đi… Obito.” Không cho gã kịp cất tiếng, Kakashi đã trở tay bắt lấy cổ tay Obito, giọng nói mang một nỗi mờ mịt vì bị người mình tin tưởng thốt chốc đẩy xuống vực sâu. Lòng bàn tay ấm áp rịn mồ hôi mỏng chậm rãi lần lên trên, men theo khuỷu tay rồi đến cánh tay Obito, bám lấy bờ vai gã, cho đến khi hắn ôm trọn Obito vào lòng.
“Ngừng tay đi, tôi biết cậu không thích nghe tôi nói thế này chút nào… nhưng vậy là đủ rồi, nếu Naruto chưa chết, xin cậu hãy tha cho nó… tôi có thể đổi mạng mình với nó.” Trong lúc nói, hai tay Kakashi đã ôm ghì lấy bờ vai Obito, phơi bày toàn bộ trái tim trần trụi cho gã xem.
Tư thế này cho dù là bất cứ tên ninja tầm thường của làng nào cũng dễ dàng lấy mạng hắn bằng một chiêu.
Nửa gương mặt Obito vùi trong hõm cổ Kakashi quả nhiên bắt đầu vặn vẹo vì những lời này, gã trở tay ôm chặt Kakashi trong lòng, chuẩn bị tuôn ra những lời lẽ cay nghiệt muôn phần tiếp tục trừng phạt hắn.
Thế nhưng lời tiếp theo của người tóc bạc lại khiến gã bất ngờ.
“Uzumaki Naruto là niềm hy vọng của làng Lá, cũng là Jinchūriki Cửu Vĩ. Cậu giết nó, làng Lá nhất định không tha cho cậu…” Giọng Kakashi đau đớn và suy sụp cực độ, nước mắt đã tràn bên viền tích tụ thành một vùng biển mặn nho nhỏ: “Nếu đã trốn đi rồi… nếu đã trốn khỏi chiến trường đó rồi, thì hãy sống thật tốt.”
“...Dùng Kamui, tìm một nơi làng Lá không thể lùng ra, đến một nơi cả ngũ đại quốc cũng không tìm đến được, sống thật tốt…”
“Đừng quay lại nữa, đừng chết trước mặt tôi một lần nữa… Obito.”
Thân là ninja lạnh lùng, sao lại lắm tình cảm đến vậy chứ. Ta nghe mấy lời tận tâm can này mà lắc đầu nguầy nguậy, nhớ đến Uchiha Madara cũng thất bại vì lẽ này, Uchiha Itachi cũng thất bại vì lẽ này, chắc đây là bệnh chung của nhà Uchiha không chừng, bởi vì Uchiha Obito quả thực cũng thất bại vì chính điểm này.
Gã đè Kakashi hiếm hoi rơi lệ xuống giường bằng tư thế ôm riết lấy nhau. Gương mặt giàn giụa nước mắt kiềm nén tiếng thút thít kia đã đủ làm Obito tan nát cõi lòng, gã hôn ngấu nghiến không chút đè nén, còn Kakashi cũng hiếm khi vươn lưỡi ra đáp trả. Hết thảy đều như hắn mong muốn, hết thảy đều không như hắn mong muốn, chắn hẳn là hắn cũng không biết nên tự xử thế nào, nên mới coi đây là lần cuối cùng gặp gỡ Obito.
Obito ngựa quen đường cũ chạm vào cơ thể sau lần đầu tiên nhóm lửa lên chưa từng lụi tắt, nơi đầu ngón tay sượt qua để lại một ngọn lửa cháy lan tràn đến giữa bể tim đôi bên. Không kẻ nào nói một lời, chỉ có tiếng nước quấn quýt khiến Kakashi lại càng khóc tợn, thoáng chốc Obito cảm nhận được nước mắt lành lạnh nơi môi lưỡi dây dưa, gã mím môi, ngậm vị nước mắt tan trên đầu lưỡi, gương mặt biểu lộ thứ xúc cảm chẳng thể diễn tả rõ.
Ta chưa từng chứng kiến biểu cảm này của gã, kể cả khi Obito nhìn thấy con bé tên Rin kia chết cũng không hề lộ ra.
—Biểu cảm Uchiha Obito cúi đầu nhận thua.
“Nó không chết… đừng cuống, Kakashi.” Gã áp trán Kakashi, khẩy một điệu cười nhạt, giọng như lá cây quét sàn sạt trên vách đá gồ ghề, nhưng cái tình dịu dàng bên trong lại chẳng hề kém cạnh: “Tôi đã thả nó đi rồi.”
Kakashi trong một thoáng không kịp phản ứng, nước mắt từng giọt lăn tròn ra khỏi khoé, ngây ngẩn nhìn Obito.
“Tôi thả nó về làng Lá, thằng nhõi đó cứ luôn miệng đòi cứu em, nhưng vì trước đó nó đã tiêu hao quá nhiều charka để thoát khỏi xiềng xích của tôi, nên không kịp cản tôi đi vào trong Kamui.”
Chà, ta chưa từng nghe cái kiểu nói này bao giờ nhờ. Ta đảo tròng trắng.
“Tôi giấu em rất kỹ, cho dù nó có đuổi theo cũng chẳng thể tìm thấy đâu.”
“Cậu, tại sao cậu…?”
Obito với một bên má phồng lên cuối cùng cũng thoáng vẻ thả lỏng vui vẻ, gã âu yếm cọ chóp mũi Kakashi như thể đang ôm một món đồ yêu thích.
“Tôi chỉ muốn giành lấy em từ làng Lá, nếu không dùng thủ đoạn này, tôi không biết làm sao để em đồng ý đi cùng.” Ánh mắt sắt son hệt như muốn vùi thẳng vào sâu trong tim Kakashi, Obito mân mê ngón tay đối phương. “Trước khi thất bại tôi đã hối hận rồi… tôi đã biết toàn bộ vụ Nguyệt Nhãn là trò bịp bợm của Uchiha Madara, nhưng khi ấy tôi đã không thể quay đầu lại. Tôi muốn chết, nhưng học trò của em đã cứu tôi…”
“Ngay cả những người thân cận nhất cũng phản đối quyết định của nó, nhưng Uzumaki Naruto quả thực muốn liều mạng cứu tôi… Em biết mà, tôi đâu đáng để nó làm vậy. Nên tôi đành mang theo nó bỏ trốn, giả vờ như nó bị ép buộc làm thế.”
Obito lại dùng nụ hôn thay cho ngón tay vỗ về, lời gã khiến cho Kakashi hối hận vô vàn rơi nước mắt lã chã như mưa, thậm chí còn mở rộng thân thể giúp Obito dễ dàng hôn điểm nhạy cảm trên ngực, vừa nấc nghẹn vừa vặn vẹo cơ thể rên rỉ.
“Đừng nói nữa… đừng nói nữa…”
Trong tình huống thế này cho dù là đẩy cảm xúc lên cao trào hay buông thả trong nhục dục dường như đều hợp lý, Obito ve vuốt bắp đùi thường chi chít vết cắn của Kakashi bằng sự nhẹ nhàng chưa từng có, đồng thời ngón cái cũng mơn trớn cửa mình đã quen với kích thước của gã. Thớ cơ nơi ấy khác với vẻ sượng cứng ngày thường, chỉ thoáng đụng chạm đã mềm nhũn, Kakashi vận hết sức mới chống được mũi chân xuống giường, mặt trong đầu gối khe khẽ cọ lấy eo Obito.
“Sau khi mang em về đây, tôi cũng đã có nhiều lúc hối hận vô cùng. Tôi biết mình đang ép buộc em làm chuyện này, có những lúc nhìn em rất khổ sở, còn nói rất nhiều lời tôi không thích nghe, lần nào tôi cũng không kiềm chế được cơn giận, lúc nào cũng làm em đau đớn…”
Hai ngón tay chụm lại dễ dàng xâm nhập vào lỗ thịt đã ướt át không chút trở ngại, chuyển động đâm rút. Mức độ lấp đầy này sẽ không làm Kakashi khó chịu, nhưng Obito vô cùng lo lắng rằng Kakashi sẽ không thoải mái, nên bèn dùng phần đệm ngón cái mềm mại có lớp chai mỏng day miết đỉnh âm vật. Kakashi quả nhiên khẽ thở hơi dài, không chịu nổi vặn vẹo eo. Rốt cuộc thì lần này hắn không còn nói ra câu nào khiến Obito tức giận, không chỉ vậy còn phối hợp với mấy ngón tay đang đâm rút mà co thắt vùng kín, khiến nước dâm từ sâu bên trong chảy ướt mèm ngón tay Obito.
“Tôi chỉ là muốn em, tôi chỉ là muốn chiếm hữu em. Ở một nơi không ai hay biết, biến em thành người của tôi, Kakashi.” Gương mặt ngày thường lạnh đanh hung ác của Obito giờ đây ngập tràn vẻ hối hận. “Thậm chí tôi chưa từng hỏi ý em… có lẽ em vốn dĩ không hề muốn, một kẻ tước đoạt mạng sống bao nhiêu người như tôi, đáng lẽ kết cục tốt nhất là chết trên chiến trường…”
Cổ họng đắng nghét khiến Kakashi chẳng thể nói được một câu trọn vẹn, không biết sức lực từ lâu ra mà hắn nhấc hai chân lên ép lấy eo Obito kéo về phía mình, vật nóng rực nãy giờ áp lên khe hở mong manh kia.
“...có tôi bên cậu.” Kakashi bưng mặt Obito, thứ áp lên lòng bàn tay một bên ấm áp, một bên giá lạnh, nhưng hắn chẳng bận tâm, chỉ không ngừng run rẩy thả những nụ hôn phục tùng lên gương mặt đó.
“...làm tình với tôi đi, Obito.”
Lực đạo tiến vào thu lại vừa bằng một chiếc lông vũ sượt nhẹ qua da, hai kẻ quyện chặt và hoà tan trong nhau phả ra một hơi nóng không thể thoả mãn. Sau khi xoá tan hiểu lầm, con đường dung chứa Obito của Kakashi dường như nồng ấm hơn bình thường, động thịt mềm ướt át mỗi lần gã đàn ông tóc đen rút ra là lại cắn chặt, dùng cách thức thẳng thắn trực tiếp như vậy mà chân thành níu giữ. Uchiha Obito quả thực chết chìm trong bể tình này, xoa nắn gò mông trắng nõn của Kakashi, cẩn thận chọn góc độ và cách thức thúc vào.
Khoái cảm mãnh liệt quá đỗi khiến cơ thể Kakashi chẳng mấy chốc rịn một lớp mồ hôi mỏng, ánh mắt hoang hoải, đầu lưỡi đỏ rực hé ra thở hổn hển như đang đòi một nụ hôn. Còn Obito trước nay chưa từng keo kiệt trao cho Kakashi bất cứ cử chỉ thân mật mập mờ nào, nên gã nhanh chóng chồm tới đưa đầu lưỡi mút lấy nước bọt tích tụ nơi khoé môi ái nhân.
“Sướng không? Kakashi.”
“Ưm… sướng… sướng lắm… nữa, mạnh hơn nữa đi…!”
Lễ nghĩa liêm sỉ đã hoá thành bọt nước trôi nổi, Kakashi đã quên đi thân phận Jonin làng Lá, quên đi sứ mệnh bảo vệ làng của mình. Hắn chỉ biết kẻ trước mặt là người mình đã đánh mất và tưởng nhớ suốt mười tám năm ròng rã, cho dù Obito thoắt cái đã hoá thành người hắn nhận không ra, biến thành kẻ hắn buộc phải giết, nhưng may mắn thay, gã đã quay trở về.
Hắn vẫn là Hatake Kakashi của ngày xưa, hắn đã đợi được Uchiha Obito của ngày xưa.
Thế tiến công của lưỡi dao thịt vào nơi ấy như vũ bão mà hung hãn, Kakashi phải dốc hết sức mới giữ được đôi chân quấn lấy eo Obito. Cái hông không ngừng thúc lên mang theo lông mu tinh tế quết qua âm vật, người đàn ông tóc bạc tiếp nhận khoái cảm kép không khỏi váng vất, mỗi lần ưỡn người đều phún ra một ít nước dâm. Dịch nhờn vừa đủ kéo sợi bắn tung toé lên chỗ lông mu có độ thô vừa vặn đó trở thành chất bôi trơn thượng hạng, thế là âm vật bị cọ xót được xoa dịu, chỉ còn lại mỗi khoái cảm tê dại ngứa ngáy lan khắp châu thân.
“Tôi không chịu nổi nữa… ưm… tôi muốn bắn!”
Chừng Obito điều chỉnh dương vật về góc độ quen thuộc, đầu nấm hình ô xoè cọ hết toàn bộ điểm nhạy cảm không sót chỗ nào, Kakashi hét lên và đạt cực khoái. Tia nước bắn ra lần này kéo dài rất lâu, Kakashi xấu hổ tột độ, nghiến chặt răng muốn kiềm nén, nhưng chỉ tổ làm dòng nước trong suốt thấm ướt đẫm đầu ngón tay đưa tới chặn cửa mình. Thịt huyệt đỏ hỏn hơi lồi ra ngoài cắn chặt lấy gậy thịt, như muốn nuốt chửng toàn bộ của quý không cho rời đi.
Cơn tê rần chạy dọc sống lưng xuống tận xương cụt, Obito vụt tiếng thở nhẹ, cạ răng lên vành tai mềm mại của Kakashi.
“Em dâm quá… tôi sắp bắn rồi, Kakashi.”
“Ưm, ha…” Trên gương mặt Kakashi không vẩn chút gượng ép nào, áp môi lên mặt Obito.
“...bắn vào đi…”
Uchiha Obito đúng là một gã may mắn nhỉ. Ta biếng nhác chống cằm, nghĩ bụng rút cuộc cái màn ái ân chán ngắt này cũng đã kết thúc, suy tính bước hành động kế tiếp của Obito.
Đã đạt được thứ mình muốn rồi, chắc sẽ không trách cứ kẻ nhìn lén ta đây nữa ha?
Tiếng thở dốc nặng nề dần lắng xuống, Kakashi mệt mỏi quá độ tuân theo bản năng, dần lịm đi trong vòng tay Obito. Đôi mắt lúc nào cũng ngái ngủ thi thoảng nhác vẻ bi thương kia nhắm lại, nhưng lại như có thể mở ra bất cứ lúc nào, chỉ có hàng mi nhạt màu rập rờn chấp chới. Kakashi đã say ngủ mang vẻ tĩnh lặng hơn bình thường, không còn tự hạ thấp bản thân trước mặt Obito nữa, cũng không đột nhiên bột phát triệu chứng như khi lâm vào suy nghĩ cùng quẫn… giờ đây lồng ngực hắn nhẹ nhàng mấp mô, hệt như những con sóng thảng hoặc xô lấy bờ biển.
Từ bên thái dương kéo xuống viền cằm còn vương mồ hôi, Obito không ngớt áp môi lên những chỗ ấy, bừa bãi mút lấy. Cho đên khi chỗ tóc mái dấp mồ hôi không còn dính lấy trán Kakashi nữa mà chỉ rũ lưa thưa xuống, Obito mới lặng lẽ đứng dậy, chậm rãi đắp chăn kín cơ thể trần truồng kia.
Người đàn ông tóc bạc lập tức bị quấn chặt kín bưng, chỉ có mỗi cái còng chân thò ra ngoài mép chăn.
Ái dà, chắc chắn là gã nhận ra rồi. Ta núp trong vách đá thè lưỡi, không mấy ngạc nhiên, cũng chẳng qua căng thẳng, cùng lắm là bị túm ra khỏi vách đá thôi. Nhưng Obito không làm vậy, chỉ xác nhận tới xác nhận lui là cái chăn đắp cho Kakashi không bị hở gió chỗ nào, rồi mới thong thả đi về phía cửa hang.
Ta cũng không rõ đây có phải là lời mời vô thanh của Obito không, nhưng có một việc vô cùng rõ ràng, đó là nếu ta còn dám trắng trợn ở đây một mình với Kakashi cục cưng của gã, Obito sẽ thật sự cho ta đi đời luôn. E ngại quyền lực của kẻ mạnh, và cũng ngại vì gã vẫn là thủ lĩnh của ta, ta đành lề mề trôi dạt theo vách đá, đi theo sau gã.
Ánh sáng vĩnh viễn không thể lọt được đến đây, con đường trong hang vẫn vô cùng tối tăm, càng tiến gần lối vào càng đạt đến độ đen đặc tuyệt đối. Nhưng Obito vẫn đi thoăn thoắt, khoác áo choàng Akatsuki lên, vùng cổ, ngực, tay thi thoảng lộ ra ngoài loé lên ánh xám xanh trầm lắng. Đây là dấu hiệu của việc càng ngày gã càng dung hợp tốt với Thập Vĩ, hồi đầu Obito căn bản không thể kiểm soát được màu đặc trưng của Thập Vĩ hung hãn lan tràn khắp cơ thể, nhưng giờ đây, gã đã thành công biến Thập Vĩ thành một phần của mình.
Huống chi đây còn là Thập Vĩ phiên bản hoàn chỉnh, thật là một gã đàn ông đáng sợ. Ta không kiềm được tặc lưỡi, ngẩng mặt lên đã thấy Obito rời khỏi đoạn đường hầm dài đằng đẵng, thần kiếm Nunoboko nắm trong lòng bàn tay. Gã không chờ ta, chỉ một mình tiến về phía trươc, đến khi dừng lại bên vách đá cách cửa hang không xa.
Ánh trăng chiếu lên người Obito ngày càng đỏ như máu, đây cũng là lý do vì sao không có bất cứ ánh sáng nào chui lọt vào trong đường hầm. Bên ngoài là đêm, một màn đêm bất tận vĩnh viễn không lụi tàn. Vầng trăng máu treo cao, không ngừng nhìn xuống chúng sinh đang ngủ say. Ta chậm chạp nhô ra khỏi cái vách cây, thực ra ta vẫn luôn tò mò tại sao hang động nằm trong thân cây thần lại làm bằng đá chứ không phải bằng gỗ, nhưng có quá nhiều chuyện khó hiểu, ta cũng không quá chấp nhất… ta chui ra ngoài, đứng cách Obito một khoảng, từ trên cao nhìn vô vàn những cành cây thần mọc ra bạt ngàn con nhộng ngủ say như kén tằm.
Chúng liên miên vô tận, không thấy điểm tận cùng, chỉ một lòng hướng về mặt trăng.
“Trải qua bao nhiêu năm, khả năng nói dối của ngươi ngày càng lợi hại nhỉ.” Vì ta chủ động mở lời, gã bèn quay về phía ta đang dang hai tay. “Hôm nay là ngày cuối cùng hợp nhất với Thập Vĩ chứ gì? Sau này ngươi không cần phải đến địa điểm cố định giải phóng charka Cửu Vĩ để lừa Kakashi nữa ha. Coi bộ tình hình êm dữ, bây giờ ngươi đã là Jinchūriki Thập Vĩ hoàn chỉnh rồi đúng không? Obito-kun.”
Ánh mắt ấy đặc quánh như sương giá đêm đông, nếu ta là người thường chắc đã sợ đến mức không nói nên lời rồi, nhưng may mà ta không phải, thậm chí chẳng thể coi là con người, ta không có quá khứ, chỉ có tương lai vô tận, cho nên Nguyệt nhãn cũng không có tác dụng với ta.
Như nhìn thấu suy nghĩ của ta, khi Obito cất tiếng lần nữa, giọng gã hờ hững nhạt nhẽo, nhưng lại mang sức nặng không thể chối từ.
“Đừng để có lần sau ta cảm nhận được charka của ngươi ở gần Kakashi.” Kiểu câu ra lệnh này làm ta nhớ đến những tháng ngày gã còn là ‘Uchiha Madara’, chỉ là bây giờ gã còn lạnh lùng vô tình hơn thôi. “Nguyệt Nhãn có thể vô hiệu với ngươi, nhưng ta vẫn có cách khiến ngươi biến mất.”
Thế nên ta đành phải làm bộ bình thản nhún vai, cố gắng thuyết phục gã tin vào thái độ ‘chuyện hông liên quan đến ta’.
“Hầy, chỉ là tình cờ đụng mặt vậy thôi, dù sao cảnh này cũng hiếm có mà, sau này chắc chắn không có nữa đâu. Là một trong ba kẻ duy nhất còn sống sót, ta thà đi dạo quanh chỗ khác còn hơn.”
Gió thổi rít gào như vẳng từ phương Bắc, đường ranh giới hoang vu nằm xa tít tắp, thi thoảng có mảnh đá vụn tát vào mặt. Vắng lời hồi đáp từ Obito, bên tai chỉ còn màn tĩnh lặng chết chóc, ta chậm chạp nhận ra rằng nơi đây là chiến trường chính trong đại chiến nhẫn giới lần thứ tư.
“Ồooo” Ta nghiêng đầu, lòng bàn tay đặt ngang đường chân mày, đưa ánh mắt lần nữa vượt qua Obito ngắm nhìn vô số cái ‘kén’ trắng kia.
“Nhưng đúng là hoành tráng nhờ, quân số phe Liên minh nhẫn giả cũng đông đảo dữ… Uzumaki Naruto cũng nằm trong số đó đúng không, hắn ta ngủ chỗ nào trên cái cây này nhỉ?”
Obito chỉ mệt mỏi rũ mắt xuống, lộ ra vẻ chẳng hề quan tâm.
“Ai biết.”
“Vậy còn ngươi? Đây là thế giới thi triển Tsukuyomi thành công, cơ hội hiếm có vậy sao ngươi không đi vào mộng để cảm nhận độ chân thực ngươi theo đuổi bấy lâu nay chứ?”
“Ta đã từng vào.” Giọng Obito không mang theo hơi ấm nên có. “Mọi thứ rất tốt, Rin cũng ổn. Nhưng trong ấy không có Kakashi.”
Ta là biết thừa còn ráng hỏi, còn Obito cũng thừa hiểu cho nên không giải thích lắm làm gì, mặc cho tĩnh lặng lại lan tràn trong khoảng cách nửa gần nửa xa giữa ta và gã. Ta không khỏi nhớ lại thoạt đầu khi kế hoạch Nguyệt Nhãn mới thành công, Obito tỉnh lại từ Tsukuyomi rồi lại dăm lần bảy lượt đi vào giấc mộng, biểu cảm của gã ta khi ấy sốt ruột một cách nực cười. Cho đến lần cuối cùng tỉnh giấc, Obito cơ hồ phát điên, gã tìm đến Kakashi ngủ say, không còn chút sức sống nào, hoá giải ảo thuật Nguyệt Nhãn trên người đàn ông tóc bạc.
Chắc chắn là có sai sót ở đâu rồi, ta vô cùng hào hứng chờ hóng một vở kịch hay. Nhìn Obito khai phá một cái hang dường như không có điểm cuối bên trong cây thần, nhìn gã dùng Rinnegan khiến Kakashi quên đi kết cục đại chiến, nhìn gã tự biên tự diễn một màn ảo tượng đẹp đẽ, rồi lại cầm tù Kakashi ở giữa trung tâm thế giới, biến thành vật sở hữu của gã.
Ta vốn dĩ không hề định hỏi mấy câu đại loại như “Tại sao trong giấc mộng của ngươi không có Kakashi”. Suy cho cùng, ấy chẳng phải là lẽ đương nhiên sao. Tên ngốc trước mặt này coi lời của Madara là chân lý theo đuổi suốt mười tám năm, nhưng lại “đi vào mộng tìm sự thực theo đuổi đã lâu” vốn đã là một nghịch lý rồi. Gã đưa cả thế giới vào mộng, nhưng khi phát hiện ra trong giấc mộng của mình không có Kakashi tồn tại, Obito lại một mình tỉnh lại. Gã đàn ông cố chấp tham lam này có lối suy nghĩ thẳng tưng một cách đáng sợ, không tồn tại tức là đồ giả, cho nên Kakashi vốn dĩ sống trong thế giới này lập tức biến thành đồ thật.
Không còn gì bi thảm bằng việc đi loanh quanh xong lại quay trở về điểm xuất phát. Ta những muốn nói thêm, nhưng xui thay sâu trong hang động lại có tiếng như là rên rỉ vùng vẫy, chúng vang vọng giữa các vách đá, va chạm rồi vụn vỡ thành những âm tiết rời rạc. Obito lập tức quay người lại, toàn bộ sự chú ý vụt qua ta… chắc chắn là Kakashi lại gặp ác mộng nữa rồi, khi hắn bị ác mộng bủa vây luôn là như vậy, cào cấu tấm chăn, lộ ra vẻ mặt hoang mang đau đớn tột độ. Hồi trước ta cứ nhìn hắn mãi, nhìn đối phương run rẩy không tự chủ, chấp niệm bẩm sinh khiến hắn cắn chặt môi. Còn Obito nằm bên cạnh Kakashi, thoạt đầu gã chỉ lạnh lùng nhìn, nhưng cái thần thái sẵn sàng tự bóp chết bản thân trong mơ cũng chẳng màng ấy đã lay động một gã kiêu hãnh coi trời bằng vung. Thế là Obito nhẹ nhàng áp tay lên trán hoặc má Kakashi, khe khẽ gọi tên hắn, chất giọng hơi khản đi do bị đá đè nát cũng trở nên dịu dàng đến mức say đắm lòng người.
Còn sự đề phòng của Kakashi với Obito cũng sụp đổ ngay tại khoảnh khắc gã đàn ông tóc đen quay đầu. Mất rồi lại được, được rồi lại mất, cùng với sự mất đi rồi lại có được đó, sâu thẳm trong tim Kakashi đã chứa đựng vô vàn vết nứt từ lâu, trầm luân đến mức này vốn cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Bây giờ hắn không còn là cái xác mục ruỗng kiềm nén cảm xúc, hàng mi trong giấc ngủ nông cũng không còn dễ dàng run rẩy nữa. Cho dù ác mộng vẫn khiến hắn phập phồng không yên, nhưng thứ có thể giúp Kakashi bình tĩnh lại chỉ có thể là hơi thở của Obito, là mười đầu ngón tay đan vào nhau, hoặc những cái ôm riết ráo không nỡ rời xa.
Cuối cùng hắn cũng đã học được cách gọi tên Uchiha Obito trong một vở kịch man trá.
“Ngươi không sợ sau khi hắn biết được mọi chuyện sẽ hận ngươi sao?”
Ta nhìn Obito chuẩn bị tức tốc quay lại bên cạnh Kakashi, cuối cùng đã hỏi một câu chẳng có nghĩa lý gì, nhưng lại cực kỳ quan trọng.
“Cậu ấy không đủ khả năng phá được ảo thuật của Rinnegan. Vả lại, Kakashi sẽ không hận ta.”
“Nhưng ngươi đã lừa hắn toàn bộ mọi chuyện, Obito.”
“Cậu ấy sẽ không hận ta. Cho dù Kakashi biết được hết mọi chuyện, cậu ấy cũng không hận ta đâu.”
Lời thì thầm này là một sự khẳng định chắc nịch hơn bao giờ hết, nhưng ta lại nghe ra thành một lời cầu nguyện thành kính. Một thoáng sau, Obito khẽ cúi mặt, lắc đầu như thể nghe được cái gì buồn cười vậy.
“Em sẽ không hận ta… chỉ cần đó là Hatake Kakashi, còn ta, vẫn là Uchiha Obito.”
Đáng lẽ gã đang vội vã quay về bên cạnh Kakashi, nhưng vì nói chuyện với ta mà đứng lại tại chỗ, vạt áo choàng Akatsuki bị gió thổi thốc ra đằng sau. Khoảng thời gian gã tách ra khỏi Kakashi cũng chỉ mới năm phút, nhưng giờ đây toàn thân gã lại tản ra thứ cảm giác hân hoan làm người ta mắc ói. Ta không biết phải nhấn mạnh mối quan hệ bệnh hoạn say đắm mà khó lường giữa hai thực thể sống duy nhất trên đời này kiểu gì, ta thở dài, vì đấng vương giả chìm đắm trong sự thắng thua của thế gian này, vì thứ tình yêu vừa ngạo nghễ mà lại cô độc của gã đàn ông này.
Không nhận được sự hồi đáp từ ái nhân, tiếng rên rỉ đau đớn giãy dụa và tiếng còng chân va chạm mặt đất sâu trong hang động lại trở nên dữ dội hơn, mỗi một âm thanh đều ngập tràn khao khát với Obito. Thế là gã không trì hoãn nữa, Obito quay lưng lại với vô số chúng sinh sống dở chết dở dưới mặt trăng đỏ, khi đi lướt qua ta còn mang theo nụ cười nhẹ nhõm.
“Ngươi nghe đi, Kakashi lại gọi ta nữa rồi.”
-Fin.
