Work Text:
Đi sâu vào con đường mòn dẫn lên núi, bỏ lại thành phố rực rỡ với những ánh đèn neon hào nhoáng phía sau, vượt qua màn sương đêm mỗi lúc một thêm đặc quánh, ở giữa lưng chừng ngọn núi, người ta thấy một căn biệt thự màu xám đen nằm im lìm như một thế giới biệt lập được ngăn cách với bên ngoài bằng hàng rào dây thép gai sắc nhọn, không ai biết nó đã tồn tại ở đó được bao lâu. Để đến được đây đã khó, để được bước vào trong càng không phải chuyện đơn giản, tiền bạc và quyền lực - cả hai thứ đó mới có thể đổi lấy một tấm vé thông hành, và chính điều ấy càng làm con người ta thêm khao khát được bước vào để phô diễn quyền uy của bản thân.
Bên trong phòng VIP, không khí đặc quánh bởi mùi khói xì gà và sự căng thẳng tột độ. Căn phòng này mỗi tháng chỉ mở cửa một lần, đón một vị khách, và một ván bài duy nhất.
Duy Thuận ngồi một bên, lưng tựa vào ghế da, ánh mắt thâm trầm quét qua kẻ ngồi đối diện, khoé miệng nâng lên giống như đang cười.
- Chào mừng đến với ván bài đặc biệt của tháng này. Ông Thanh, hôm nay vận may của ông có vẻ tốt đấy.
Gã đàn ông đối diện im lặng không đáp, toàn bộ sự chú ý của gã đang đặt lên người phụ nữ bên cạnh Duy Thuận. Gã nuốt nước bọt đánh ực, không hề che giấu ánh mắt thô tục quét một vòng từ đầu đến chân cô gái, hay nói cách khác, chính là phần thưởng của đêm nay. Cô chỉ ngồi im lìm, khuôn mặt đẹp như tượng tạc, chiếc váy lụa đen ôm sát làm nổi bật làn da trắng sứ phát sáng dưới ánh đèn, bờ vai nửa kín nửa hở được che đi bởi chiếc áo khoác lông đen tuyền càng khơi gợi lên dục vọng chiếm hữu của những tên đàn ông xung quanh. Dưới gầm bàn, đôi giày cao gót đỏ thẫm nhọn hoắt khẽ đung đưa theo một nhịp điệu thầm lặng.
- Ông Thanh, ông có vẻ mất tập trung.
Thuận thong thả gạt tàn thuốc, gõ hai nhịp lên bàn. Thanh nuốt nước bọt. Ánh mắt gã dán chặt vào đôi môi đỏ mọng quyến rũ của cô gái, giọng gã khàn đi vì dục vọng.
- Cược như thế nào?
- Ông biết luật mà - Thuận khẽ nhếch môi, chất giọng trầm thấp vang vọng trong căn phòng kín - Thắng, ông mang cô ấy ra khỏi đây. Thua... cái giá sẽ không chỉ là tiền đâu. Toàn bộ bất động sản ở phía Đông thành phố mà ông mới cướp được của những người dân vô tội, ông nghĩ sao?
Ánh mắt gã đàn ông thoáng qua một tia lưỡng lự, ngón tay nhịp nhịp trên bàn như đang suy tính. Duy Thuận khẽ nghiêng người, thì thầm vào tai cô gái một câu gì đó mà chỉ hai người nghe thấy. Sau đó, hắn thong thả buông tay, ra hiệu cho cô tiến về phía đối diện.
Cộc. Cộc. Cộc.
Tiếng gót giày nện xuống sàn đá cẩm thạch từng nhịp đều đặn. Cô gái tiến gần lại phía bên kia bàn, tiếng gót giày dừng lại bên cạnh Thanh, những sợi lông mềm như có như không lướt qua mu bàn tay gã. Cô hơi cúi người, để mặc lọn tóc đen dài che bớt một phần gương mặt thanh tú, rồi từ từ đưa bàn tay thon dài, trắng nõn nà vuốt ve khuôn mặt gã. Lòng bàn tay cô áp sát vào gò má Thanh, ngón cái khẽ vuốt qua làn môi đang run rẩy vì phấn khích. Gã đàn ông nhắm nghiền mắt, hít một hơi thật sâu mùi hương trên cổ tay thon thả, rồi bất chợt, gã chụp lấy bàn tay đó, đặt một nụ hôn đầy si mê lên lòng bàn tay cô.
Trong cơn say máu, gã đẩy xấp hồ sơ tài sản vào giữa bàn.
- Tôi cược!
Như chỉ chờ có vậy, Duy Thuận phất tay ra hiệu cho dealer bắt đầu xào bài, ngón trỏ không quên ngoắc cô gái quay trở lại chỗ ngồi bên cạnh mình.
Chẳng bao lâu sau, hắn thong thả lật lá bài cuối cùng lên. Một con Át bích đen kịt.
- Tiếc quá.
Thuận tựa người về phía trước, miệng mỉm cười, nhưng ánh mắt hắn sắc lẹm như mũi dao nhọn xoáy sâu vào khuôn mặt bàng hoàng của kẻ đối diện.
- Có lẽ ông chưa tích đủ may mắn cho hôm nay rồi.
Gã đàn ông gầm lên một tiếng bất lực trước khi đổ gục xuống bàn. Duy Thuận ra hiệu cho đám thuộc hạ xử lý nốt phần còn lại, rồi dẫn theo cô gái rời đi.
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của khép lại, ngăn cách hoàn toàn sự náo nhiệt giả tạo bên ngoài. Duy Thuận đè “cô gái” lên cửa, một tay hắn ghim hai tay cô lên trên đầu, một tay nâng cằm bắt cô phải nhìn vào mắt mình, đôi môi dày hung hăng hôn xuống. Chiếc lưỡi điêu luyện cạy mở khuôn miệng cô, xông thẳng vào quét một đường táo tợn khắp khoang miệng thơm ngọt, cuốn lấy đầu lưỡi nhỏ vào một nhịp điệu vội vã.
- Lúc nãy em dám để gã chạm vào em, hửm?
“Cô gái” bĩu môi, màu son đỏ đã bị Duy Thuận làm nhoè nhoẹt, cô rướn người lên hôn nhẹ vào khoé môi hắn.
- Gã tự ý chạm vào, em không tránh kịp mà. Thua cược toàn bộ bất động sản khu đông, anh gần như lấy nửa cái mạng gã rồi còn gì.
- Chưa đủ, cưng ạ. - Duy Thuận luồn tay vào bên trong lớp váy lụa, bóp nhẹ - Bàn tay nào của gã chạm vào bé cưng của anh, gã nên nói lời tạm biệt với nó dần đi là vừa.
Nói rồi, hắn bế thốc người vứt lên giường. Đôi giày cao gót đỏ bị vứt sang một bên, rồi lần lượt tới áo khoác lông, cuối cùng là chiếc váy mỏng manh cũng bị xé rách, ném bừa xuống đất.
- Cái đéo gì! Em không mặt cả quần lót?
Giữa chiếc giường lớn đen tuyền, làn da trắng muốt nổi bật cảm giác gần như trong suốt, vẫn là khuôn mặt xinh đẹp kiêu kỳ, nhưng phía dưới lại nhìn rõ là một cậu con trai. Cậu bật cười khúc khích, kéo tay Duy Thuận đặt vào nơi ngã ba sâu hun hút, khẽ cựa mình.
- Anh ơi, tới xem đĩ dâm của anh đi nào.
Tia lý trí cuối cùng của hắn đứt phựt khi chạm phải nhuỵ hoa ẩm ướt khép mình bên dưới dương vật bán cương, không biết ả người tình của hắn phát dâm từ lúc nào mà nước nôi đã lênh láng thế này rồi. Nghĩ tới cảnh Hoàng Sơn của gã không mặc quần lót, hai cánh mông tròn lẳn như ẩn như hiện bên dưới lớp váy mỏng ghé sát người vào gã đàn ông lúc nào cũng nhìn cậu với đôi mắt thèm thuồng mà Duy Thuận phát điên lên, cơn ghen tuông choán lấy tâm trí hắn. Một ngón tay không do dự đâm mở nhuỵ hoa, buộc nó phải hé ra, mật hoa tứa ra ướt đầm tay hắn. Miệng hắn vừa nhấm nháp những ngón chân mềm mại, rê lưỡi liếm lòng bàn chân cậu ướt sũng, vừa buông những lời thô tục.
- Em dâm thế này, có phải muốn gã kia đụ em luôn không? Hửm? Trả lời anh?
Hai ngón tay ngồi đầy bên trong cửa mình chật chội, mỗi câu hỏi là một nhịp hắn đâm sâu vào trong, vết chai ram ráp ở khớp ngón tay cọ vào vách thịt non mềm làm Sơn ngứa ngáy muốn giãy ra, nhưng hai đùi bị banh ra ghìm chặt trên giường không nhúc nhích nổi. Tiếng nước nhóp nhép xen lẫn tiếng rên rỉ ngắt quãng càng làm Thuận nóng bừng bừng, hắn rút phựt tay ra, thay vào đó là môi lưỡi ướt át. Đầu lưỡi dẻo dai như con rắn luồn lách vào khe huyệt, đón lấy từng dòng nước ngọt lịm vào miệng. Khoái cảm dồn dập từ cửa mình xông thẳng lên đại não làm Hoàng Sơn chỉ biết há miệng ú ớ những âm thanh vô nghĩa, những ngón tay thon bấu lấy mái tóc dày ấn đầu hắn sâu hơn vào giữa háng mình.
- A… chồng làm em sướng…
Sơn lắc đầu nguầy nguậy vì cơn sướng sắp vượt ngưỡng chịu đựng khi Thuận đảo lưỡi vòng quanh khe huyệt sưng tấy, khi cảm thấy đã đến lúc, hắn vạch hai môi thịt để lộ ra hạt đậu nhỏ, dứt khoát mút mạnh, đổi lấy một tiếng hét thất thanh và dòng nước xối xả bắn lên mặt. Dương vật nhỏ bị bỏ quên cũng tự mình bắn ra một dòng dịch trắng đục làm bụng dưới cậu ướt át dinh dính.
Cạch.
Bấy giờ, Thuận mới thong thả mở khoá thắt lưng, từng lớp quần áo dần dần được cởi bỏ để lộ ra thân hình vạm vỡ, những khối cơ rắn chắc được bọc lại bởi lớp da màu đồng, trên bắp tay hắn có một mảng hình xăm lớn nhiều màu sắc. Tưởng tượng bắp tay ấy nâng mình lên để thúc những nhịp lút cán vào trong, Sơn không tự chủ được mà rùng mình sung sướng, nước bọt ứa ra làm ướt khoang miệng khô khốc vì la hét ban nãy.
Cậu trai há miệng ra mời gọi, đôi mắt sũng nước lúng liếng liếc nhìn người đàn ông mình yêu, chờ đón hắn lấp đầy khoang miệng mình bằng con hàng khủng bố. Tất nhiên, chẳng để em yêu phải chờ đợi lâu, Thuận chồm lên nhồi đầy dương vật mình vào khuôn miệng nhỏ nhắn, đôi môi hồng căng chặt vì bị ép đón nhận kích thước quá cỡ của hắn. Mùi đàn ông ngai ngái quen thuộc xộc lên mũi như chất gây nghiện làm Sơn càng thêm say mê liếm mút, phía dưới thế mà lại bắt đầu chảy đầy nước dâm.
Thuận ra mà không báo trước, dòng tinh nóng hổi đặc quánh bắn thẳng vào cuống họng ép buộc cậu nuốt cho bằng sạch, khi dương vật rút ra còn bị đôi môi Sơn cuống cuồng níu lấy, mút sạch những giọt cuối cùng còn sót lại mới thôi.
- Uống tinh của chồng ngon hay thằng khác ngon, hửm?
Lại bắt đầu ghen tuông. Nhiều lúc Sơn cũng không hiểu cái tên đa nhân cách này, hắn thích vẽ ra cảnh tượng cậu ăn nằm với người khác rồi lồng lộn lên vì ghen. Nhưng nhìn mà xem, chưa có gã đàn ông nào bước vào đây, chạm vào cậu, mà được bước ra lành lặn với Thuận. Nhưng tất nhiên là cậu vẫn chiều theo trò chơi tình ái này của hắn, nũng nịu hôn lên khoé môi người tình.
- Em thích uống của chồng, của chồng ngon nhất.
Nói xong, cậu còn há miệng thật to để hắn thấy bên trong đã được ăn sạch sẽ. Duy Thuận nắm lấy cằm cậu, ngắm nghía khuôn mặt xinh đẹp và đôi môi chỉ rên rỉ vì mình, rồi hắn gằn giọng.
- Vậy là em nếm của thằng khác rồi, đúng không?
Vừa nói, hắn vừa lật người Sơn lại bắt cậu quỳ lên, bàn tay to lớn tát mạnh vào cánh mông trắng nõn nà, để lại dấu tay đỏ ửng. Hắn vừa đánh mông, vừa chồm lên gặm cắn khắp bả vai cậu như một con thú hoang đói khát, rồi bất chợt, hắn kéo căng hai cánh mông để thúc một nhát ngọt lịm vào sâu trong cửa mình ướt rượt. Chỉ cần một cú mở đường, là theo sau đó những nhịp thúc dồn dập không nghỉ khiến Sơn chỉ biết há miệng thở dốc, nước bọt chảy dài bên khoé miệng.
- Nói! Em là đĩ dâm của ai? Hả?
Thuận lồng lộn lên như loài thú ăn thịt bị xâm phạm lãnh thổ, hắn đâm vào trong không thương tiếc, cú nào cú nấy đều lút cán, tinh hoàn cũng như muốn chui cả vào trong. Một tay hắn tóm lấy cổ Sơn kéo ra sau, ép cậu phải trả lời.
- Em… là con đĩ.. của chồng mà. A… em chỉ… dâm với chồng… hự… thôi…
Nhận được câu trả lời hài lòng, bấy giờ Thuận mới thả chậm nhịp thúc của con quỷ bên dưới, bàn tay nóng hổi phủ lên dương vật nhỏ bé run rẩy của Sơn vuốt ve làm cậu run lên vì khoái cảm.
Không biết đã qua bao lâu, trong căn phòng kín trên tầng cao nhất của biệt thự, tiếng da thịt đập vào nhau bành bạch, tiếng nước nhóp nhép lẫn cả tiếng rên rỉ nức nở vẫn không dừng lại. Hoàng Sơn - bông hồng biết bao kẻ ao ước được chiếm lấy mà dày vò - giờ đây đang bị Duy Thuận ghì chặt dưới thân đụ cho trợn trắng mắt, thân dưới co giật vì lên đỉnh, nước dâm lẫn tinh dịch phun ra không tự chủ làm ướt ga giường thành một đống hỗn loạn.
Khi cơn kích tình qua đi, cậu nằm gọn trong lồng ngực Thuận như một chú mèo ngoan, ngón tay vẽ những vòng tròn lộn xộn lên bắp tay người yêu.
- Anh đã chọn được mục tiêu cho tháng sau chưa?
- Thư mời đã gửi đi rồi - Thuận tóm lấy bàn tay nghịch ngợm, khẽ khàng đặt lên đó một nụ hôn - Trịnh Nhật Minh, tổng biên tập báo Kinh tế.
- Có phải kẻ bị tố hiếp dâm cấp dưới hồi ba năm trước không?
Thuận mỉm cười, hôn nhẹ lên môi người yêu tán thưởng.
- Đúng vậy, em bé giỏi quá. Nạn nhân đã phát điên rồi, chồng cô ấy sau khi đâm đơn kiện gã thì gặp tai nạn bất ngờ, chết ngay tại chỗ. Còn gã thì vẫn nhởn nhơ tới giờ này.
Hoàng Sơn im lặng rúc sâu hơn vào lồng ngực hắn. Cậu ngáp một hơi dài, rồi thì thầm vào tai hắn trước khi chìm vào giấc ngủ.
- Lần này, em muốn gã đặt cược bằng tính mạng.
