Chapter Text
Giang sơn dễ đổi, vận nước khó lường. Thế cục xoay chuyển càn khôn, lên voi xuống chó âu cũng là chuyện thường tình trong thiên hạ.
Chân lý ấy từ lâu Vũ Trí Ba Mang Thổ đã nằm lòng. Thế nhưng trong lòng hắn vẫn vạn phần bất phục. Vũ Trí Ba tộc xưa nay phụng mệnh tiên đế, phò tá Cao tổ đánh đông dẹp tây, bình định thiên hạ, không chỉ có công dựng nên Mộc Diệp thành mà tổng trấn Bắc thành do họ làm chủ cũng góp phần giữ yên bờ cõi, nhiều lần bảo vệ Hoả quốc khỏi nạn xâm lược. Ấy vậy mà Cao Tổ Trụ Gian vừa nhắm mắt, Thánh tổ Phi Gian vừa lên ngôi đã lấy cớ vi thần công cao át chủ mà ban chết cho Vũ Trí Ba Tuyền Nại, đày sinh mẫu hắn vào lãnh cung, chưa hết còn dồn tộc địa Vũ Trí Ba đến nơi rừng thiêng nước độc. Bản thân Vũ Trí Ba Mang Thổ đây cũng bị vu cho tội thân thích của nghịch tặc, bị tước bỏ hoàng vị rồi ném ra đường cho người người cười chê, nhà nhà phỉ báng.
Hắn không phục, vạn phần không phục. Hoàng a mã hắn sinh thời từng nói hiền tài là nguyên khí quốc gia. Muốn dân giàu nước mạnh, trước hết phải tôn hiền đãi sĩ, rộng đường cầu người, không nhìn xuất thân, không xét cửa họ. Kẻ có tài thì dùng, người có đức thì trọng. Vũ Trí Ba Tuyền Nại lẫn Vũ Trí Ba Ban thị đều là người văn võ song toàn, lại trung thành với Hoả quốc, hà cớ gì Thánh tổ đế lại đi ngược lại ý chỉ của tiên nhân, nghe lời rỉ tai của bè lũ tham quan mà thẳng tay đày ải trung thần nghĩa sĩ, khiến bọn họ kẻ thì vĩnh viễn chôn thây nơi lãnh cung, người thì chết oan không ai vuốt mắt? Cừu hận của anh em Ban Tuyền xảy ra giả chăng cũng chỉ vì họ là người của Vũ Trí Ba tộc?
Việc Phi thân vương không ưa Vũ Trí Ba thị là chuyện rõ như ban ngày ban mặt, đồng thời cũng là nguyên nhân khi hắn cưỡi ngựa xuyên đêm đến cầu viện Vũ Trí Ba Phú Nhạc, y chỉ đành buồn bã gạt đi. Sinh mẫu hắn trước đây khi còn là Vĩnh Túc tướng quân tính tình cương liệt, ngay cả với Cao tổ đế cũng ít khi chịu khuất phục. Ấy vậy mà khi hiền đệ thân yêu bị bức chết, bản thân cũng bị triều đình vùi dập, y lại cúi đầu chịu nhục. Ắt hẳn đằng sau phải có uẩn tình. Hoặc là y lo phản kháng sẽ dẫn đến bản án tru di, hoặc là y đang án binh bất động...Nhưng dù sao đi nữa, nếu Ban phi chưa động lệnh, Vũ Trí Ba đã tự ý hành binh, kiểu gì cũng dẫn đến hoạ diệt tộc.
Nhưng chẳng lẽ cứ an phận thủ thường mãi như vậy mà được sao? Mang Thổ nghiến răng, chén rượu trong tay bị siết chặt đến mức phát ra tiếng "cạch".
Rượu trong bình đã cạn từ lâu, dốc mãi cũng chỉ nhỏ ra được một, hai giọt, chẳng đủ để hắn thoả cơn khát. Mang Thổ tức giận quăng cả án rượu ra góc phòng rồi nằm vật ra đất, đếm từng con nhện se tơ ở bốn góc trần nhà ủ dột.
Từ đây đến làng Yên Vụ còn phải băng rừng Tử Lâm, tính ra là thêm ba ngày đường nữa mà bạc trong túi hắn đã gần như khánh kiệt. Lúc rời tộc địa Vũ Trí Ba, Phú Nhạc cho hắn hơn ba mươi lượng, vậy mà chẳng hiểu sao trên đường đi dù chỉ ăn cơm với lạc cũng vơi gần hết. Mang Thổ nhẩm tính trong đầu thời điểm và số bạc hắn đã tiêu: lúc ra khỏi cổng gia trang, gặp Dư thiếu gia tay dắt Tá Trợ đang cần tiền đi chơi hội, thân là thúc thúc không nỡ để hai cô nương thiệt thòi nên đã mở rộng hầu bao lì xì cho mỗi cô nương ba lượng; vậy là đi sáu lượng, thay yên ngựa bốn lượng, mua một con dao găm chuôi khảm ngọc hình rồng bốn lượng, phí bôi trơn, phí qua đường ở hai tổng trấn mỗi lần một lượng. Chưa kể trên đường đi đến đây có nghỉ lại qua đêm tại nhà của một giai lão có con bị mắc phong hàn, liền hào phóng dùng toàn bộ số bạc có thể đem chữa bệnh cho ân nhân, trước khi đi còn móc ra thêm tám lượng nữa để gia chủ mua thịt bồi bổ. Vậy là hai mươi sáu lượng bạc cứ vậy không cánh mà bay trong tích tắc.
Còn năm lượng, hắn phải tiêu cho thật tiết kiệm. Bằng không trước khi kịp làm nên chuyện lớn đã chết rục vì không có cái ăn. Càng nghĩ, hắn càng đâm bực. Chưa nói đến hồi còn được ở gác tía lầu son, ngay cả giữa thời chiến loạn, Thổ ca ca cũng chưa từng phải lo nghĩ về miếng cơm manh áo nhiều đến thế.
Chợt ngoài cửa có tiếng động. Mang Thổ theo bản năng siết chặt lấy cây giáo Thần Uy. Chỉ khi nhận ra người bên kia cánh cửa chỉ là một tì nữ vô hại mới nơi lỏng cảnh giác. Hắn đeo lại mặt nạ da hổ nhưng chưa vội mở cửa, thay vào đó cố ý đứng tránh sang một bên, thấp giọng nói.
"Ta không gọi đồ ăn," Mùi cá thu đao nướng muối bốc lên khiến bụng hắn vô thức phát ra những âm thanh ọt ọt, "Nhầm phòng rồi."
"Vậy sao, nhưng rõ ràng lão bà bà sai tôi mang cơm lên phòng cho ngài." Bên kia ngữ khí đều đều đáp lại, "Không nhầm được đâu. Xin cam kết đấy."
"Ngươi nhầm rồi," Mang Thổ khẳng định chắc nịch. Hắn còn đang chủ trương tiết kiệm, định ăn sương uống gió cầm hơi, không thể nào hào phóng đến nỗi gọi một lúc hai liễn cơm ăn kèm với cá thu đao và rượu Tây vực được, "Mang đi đi, trước khi ta nổi giận."
"Hôm nay chúng tôi có chương trình khuyến mãi, A Phi đại nhân may mắn trúng giải. Nên tiểu nhân không nhầm đâu" Người nọ vẫn khăng khăng. Cùng lúc đó cánh cửa giấy mong manh đổ sập. Mang Thổ theo bản năng giật lùi về phía sau, lập tức vào thế thủ. Qua lỗ nhỏ trên mặt nạ, hắn thấy người kia phi thân về phía hắn như một mũi tên bạc. Thanh đoản kiếm Bạch Nanh lấp lánh dưới ánh trăng. Hắn nhanh chóng né làm tên thích khách mất đà loạng choạng, chớp thời cơ giáng xuống một đòn chí tử. Chẳng ngờ kẻ kia lập tức thuấn thân, trong chớp mắt đã xuất hiện phía sau lưng hắn. Mang Thổ xoay người, tránh được một cú vung đao trong gang tấc, để lại một vệt xước dài trên mặt nạ hổ. Hắn gầm lên:
"Ngươi là ai? Kẻ nào đã phái ngươi đến đây?"
Người kia cũng đeo mặt nạ hình động vật. Từ góc độ này, hắn đoán y là một con cáo dựa trên đường mắt dài và hẹp, kết hợp cùng những nét mực đỏ điểm xuyết dưới hai bên cằm và trong lòng tai. Y mặc bộ trang phục lữ hành màu xám xịt, chân đi ủng da, mái tóc bạc lấp ló sau những đường diềm của mặt nạ. Bạch Nanh sáng loáng trong tay y, phản chiếu hình ảnh mặt nạ da hổ của chính hắn.
Ám Bộ.
Hai từ vụt qua trong suy nghĩ Mang Thổ. Ám Bộ quân - đạo quân bí mật phục vụ trực tiếp dưới quyền hoàng đế, là con dao giấu trong tay áo thánh thượng. Họ xuất thủ không hỏi đúng sai, chỉ phân sống chết. Kẻ bị nhắm đến dẫu có là gian thần nghịch tặc hay trung thần ái quốc, có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi án tử. Không ngoa khi nói họ nắm giữ sổ sinh mệnh của thiên triều. Thế nhưng, Mang Thổ cắn răng nghĩ, một Ám Bộ quân đã tìm đến hắn thế này, tức Phi Gian đã phát hiện ra điều gì đó. Tên cẩu liệt vô tâm đó thậm chí còn không buồn niệm tình thúc điệt!
Ám bộ quân không thèm trả lời, trực tiếp lao vào hắn, thanh đoản đao phăm phăm trước ngực. Binh khí va chạm tạo nên những âm thanh chát chúa. Cảm thấy không gian trong phòng quá hẹp để ngọn giáo Thần Uy phát huy hết tiềm lực, Mang Thổ vận hết tốc lực húc đổ cánh cửa giấy dẫn ra ngoài hiên. Ánh trăng bạc của một đêm thu tràn vào như thác đổ. Hắn ở ngoài sáng, y ở trong tối. Cùng lúc đó, mặt nạ của cả hai chẳng biết trúng đòn tự lúc nào nhất loạt rơi xuống, để lộ ra một dung nhan mỹ tuyệt.
Mang Thổ lặng người, mười bốn năm đầu đời cùng thiếu niên lang tóc bạc ùa về trong một cái chớp mắt.
Tóc trắng như tuyết, da sáng hơn cả vầng nguyệt. Đôi mắt phượng dài, mảnh tựa nét bút, đồng tử thường ngày mơ màng như sương phủ sớm mai giờ mở to hết cỡ vì dao động. Kỳ Mộc Tạp Tây vẫn vẹn nguyên như kí ức hắn trong ngày họ ly biệt.
"Tạp Tây?" Sau một hồi chấn động, hắn khó nhọc gọi tên y.
