Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2026-02-23
Words:
8,563
Chapters:
1/1
Comments:
6
Kudos:
12
Bookmarks:
1
Hits:
349

[LCBVD] MỘT CĂN PHÒNG MÀ CHỈ CÓ THỂ RỜI ĐI SAU KHI CHẾT/一方死亡才能出去的房间

Summary:

Chứa 20% máu me, 30% hài hước, 50% tình cảm ngớ ngẩn, ba lần chết của Dante, hai lần chết của Vergilius, và một cái kết hoàn toàn bình thường không có gì xảy ra.

Notes:

  • A translation of [Restricted Work] by (Log in to access.)

*Có chứa yếu tố bạo dâm và khổ dâm.
*Như tiêu đề, cốt truyện mang chút chủ đề đồng tính và các chi tiết chiều lòng người trong shipdom.
*Vui lòng tôn trọng những điểm khác biệt so với bản gốc.
*Giải phẫu cơ thể của hai nhân vật trong truyện đã được thay đổi đáng kể, có chứa nhiều sai sót về mặt y khoa.
*Nhiều chi tiết có thể không phù hợp với tính cách nhân vật gốc cũng như không nhất quán về mặt logic.
*Câu chuyện khá dài, xin hãy từ từ thưởng thức.

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

Người Quản Lý cấp cao của LCB mở mắt, hay chính xác hơn, tách mình khỏi trạng thái mang khái niệm “nghỉ ngơi” và điều hướng sự tập trung vào căn phòng trên xe buýt.

Mặc trên mình chiếc áo sơ mi đen và áo khoác đỏ đặc trưng của Tội nhân số 10, họ nhận ra mình đang nằm trên sàn nhà chứ không phải giường, nội thất xung quanh cũng thật lạ lẫm. Ngoài bộ bàn ghế và chiếc sofa xa lạ, họ chỉ thấy người Dẫn Đường của mình - Vergilius, đối tượng quen thuộc duy nhất trong phòng, đang dựa vào cánh cửa với đôi mắt nhắm nghiền.

[Vergilius?]

Dante cất tiếng gọi, nhanh chóng đứng dậy.

Mặc dù gần đây họ đã có những khoảng thời gian gần gũi với nhau trên xe, không còn chỉ xoay quanh những cuộc thảo luận công việc cần thiết. Nói ngắn gọn, mối quan hệ của họ đã thân mật hơn mối quan hệ cấp trên - cấp dưới thông thường—nhưng người Dẫn Đường chưa bao giờ xông vào phòng họ mà không báo trước, nếu như đây có thể coi là phòng của họ. Kim đồng hồ của Dante xoay, như thể hiện sự ngạc nhiên lẫn nghi ngờ, và có lẽ là pha chút nhẹ nhõm nữa.

[Tôi đang ở đâu…? Sao anh cũng ở đây?] Dante hỏi trong khi tìm chiếc PDA mà công ty cấp cho. Không có Tội Nhân nào ở đây hỗ trợ phiên dịch, muốn Vergilius hiểu họ nói gì thì cần phải có thiết bị đó. Nhưng đây nào phải căn phòng quen thuộc của họ. Mỗi ngăn kéo xa lạ mà họ mở ra chỉ duy nhất có một tờ giấy trắng, ghi dòng chữ:

Một căn phòng mà chỉ có thể rời đi sau khi chết.

“Quản Lý Dante,” giọng Vergilius vang lên cùng lúc với tiếng ù trong đầu Dante. Anh cau mày gõ lên cánh cửa. Dante hướng về phía phát ra âm thanh và thấy dòng chữ tương tự trên cánh cửa.

[Chuyện quái gì đang xảy ra vậy!]

Tiếng còi tàu vang lên chói tai người Dẫn Đường. Vergilius thở dài, xoa xoa hai bên thái dương. Mephistopheles mà họ biết không nên tồn tại một căn phòng như thế này ở Cửa Sau. Thứ công nghệ khó đoán của chiếc xe buýt này sẽ tự động điều chỉnh nội thất trong phòng tùy theo trạng thái tâm lý của từng Tội Nhân. Dù quả thực Heathcliff đã từng đi lạc trong dãy hành lang sâu thẳm, chiếc xe buýt này cũng sẽ không bao giờ chia cắt Dante và các Tội Nhân một cách ép buộc thế này. Dante nhớ lại lần bản thân đã tự ý cùng Heathcliff và Don Quixote đến Quận 20. Faust đã nghiêm khắc cảnh báo họ rằng nếu cách nhau quá xa, các Tội Nhân có thể sẽ thực sự chết trong trận chiến do liên kết bị suy yếu.

[Trời ơi, chúng ta cần quay lại xe càng sớm càng tốt!] Dante kêu lên lo lắng, vẫy vẫy hai tay đồng thời dậm chân với hy vọng người Dẫn Đường hiểu ý họ hơn. Dù dưới tư cách là một Quản Lý đáng tin cậy của các Tội Nhân hay một thành viên trong gia đình, một người bạn mà họ dành nhiều thời gian bên nhau…họ tuyệt đối không muốn tình huống đó xảy ra, cũng không muốn mường tượng đến khả năng ấy, nhất là khi Vergilius cũng đang bị kẹt ở đây. Nếu xe buýt bị tấn công bây giờ, không chỉ các Tội Nhân gặp nguy hiểm, mà cả Charon cũng có thể…

“Đủ rồi, Dante.” Vergilius gõ lên cạnh chiếc đầu đồng hồ bằng ngón trỏ, âm thanh của kim loại vang lên.

“Dừng ngay mấy ý nghĩ tiêu cực vô ích của cậu lại đi, hầy…Trước khi cậu thức dậy, tôi đã thử nhiều biện pháp và loại trừ khả năng phá hủy căn phòng này từ bên trong rồi.”

Còn gì có thể tệ hơn một căn phòng mà ngay cả Xích Nhãn cũng không thể xuyên thủng bằng vũ lực chứ? Dante ngơ ngác nhìn quanh, trong khi Vergilius đá mạnh vào vị trí mà họ đang nhìn. Hai vòng sáng bao quanh bắp chân anh, và làn sóng xung kích đẩy lùi Dante lại vài bước, để lại một vết nứt kinh hoàng trên bức tường mà hồi phục ngay chỉ trong vòng 3 đến 5 giây.

“Tôi chỉ minh họa cho cậu đến vậy thôi, không nên tốn sức vô ích.” Vergilius nói một cách mệt mỏi. Dante tuyệt vọng dựa vào tường rồi trượt xuống sàn, dường như không còn chút sức lực nào.

Người Dẫn Đường bước đến trước mặt họ, nhìn xuống, rồi kiên nhẫn quỳ gối, cố giao tiếp nhẹ nhàng hơn với Dante: “Nếu hai ta vẫn còn trên xe buýt, cô Faust và cậu Tội Nhân số 1 chắc chắn sẽ cố hết sức để tìm chúng ta. Nhưng dù vậy thì cũng sẽ mất một lúc đấy. Cho đến lúc đó, ta có thể thử…”

Anh ta nói một cách mơ hồ, như vô số lần trước kia khi Dante hỏi anh về các nguyên tắc trong Thành Phố, lời hứa hẹn từ các cấp lãnh đạo của công ty hay về chính bản thân họ trước khi mất trí nhớ. Nói thật thì sự do dự này cũng có thể coi là một câu trả lời. Dante chống tay ngồi dậy, tinh thần như được vực dậy phần nào, và lý trí dần trở lại sau cơn hoảng loạn. Họ ngước lên nhìn, bắt gặp ánh mắt Vergilius ẩn sau mái tóc xám, ngập ngừng: [Ý anh là…trong khi Faust và mọi người cố gắng mở cửa từ bên ngoài, ta có thể thử làm theo yêu cầu của căn phòng?]

Nếu Outis ở đây, cô hẳn sẽ hết lời khen ngợi sự thông thái tuyệt đỉnh của ngài Quản Lý. Nếu là Faust, cô có thể sẽ đưa lời đánh giá tích cực một cách khách quan, khiến họ á khẩu. Dante nhận ra họ hiểu rõ và nhớ những người Tội Nhân ồn ào của mình thế nào. Lông mày Vergilius thả lỏng đôi chút.

[Ờm…yêu cầu này,] Họ cẩn thận xử lý thông tin mình biết, [Nếu ta chết trong căn phòng này, có lẽ nó sẽ không ảnh hưởng đến trạng thái cơ thể chúng ta sau khi thoát khỏi đây…]

Vergilius chẳng gật hay lắc đầu, mà chỉ đứng dậy. Dante nghi ngờ việc lời nói của họ liệu có tí ý nghĩa hay sức nặng nào với người Dẫn Đường này không, khi mà chẳng có Tội Nhân nào ở đây giúp phiên dịch.

“Sẽ không ảnh hưởng gì đâu.” Vergilius đọc vị Dante qua cử chỉ và bầu không khí, “Ngay cả khi chết ở đây, một khi cánh cửa mở ra, ta sẽ lại tỉnh dậy trong phòng của mình.”

Dòng Chảy chỉ anh biết điều đó à? Dante suy ngẫm, lời đảm bảo của người Dẫn Đường trấn an trái tim đang loạn nhịp của họ đáng kể. Trong khi Dante còn đang trầm ngâm, kim phút đồng hồ xoay, Vergilius đã bẻ các khớp tay phải, bầu không khí trở nên ớn lạnh trong căn phòng cả hai đang đứng.

[Tôi sẵn sàng rồi, Vergilius.] Đã quá nhiều lần trải qua nỗi đau cận kề cái chết, Dante đứng dậy, đưa ra quyết định: [Nhắm thẳng vào tim…có lẽ sẽ đáp ứng yêu cầu của căn phòng này.]

Vergilius hiểu ngay.

Anh nhìn thẳng vào Dante, dường như muốn nói điều gì, nhưng ý chí muốn chấm dứt sự phi lý này và thoát khỏi căn phòng vẫn cao hơn. Dante dựa lưng vào tường, sự lạnh lẽo vô tri xuyên thẳng vào da họ qua nhiều lớp quần áo; chiếc khuyên bạc trên tai phải người Dẫn Đường có lẽ cũng lạnh như vậy. Nắm chặt vai họ bằng tay trái, Vergilius dùng ngón trỏ vê các đường tròn trên ngực trái Dante, cân nhắc xem nên giáng đòn chí mạng vào điểm nào, nhưng Vergilius nào có phải kiểu người sẽ do dự trong mấy chuyện như vậy. Anh hẳn phải am hiểu tường tận về các bộ phận quan trọng trên cơ thể người chứ. Tim là cơ quan quan trọng nhất, vài giây sau khi phá hủy là đủ để chết. Dù không có trong tay thanh Gladius, việc đâm nó cũng không phải khó khăn với anh, dù sao anh cũng giỏi ra đòn đâm hơn là chém.

Dante chẳng thể biết được Vergilius đang nghĩ gì, bản thân cũng chẳng có quyền mà thúc giục anh ta. Khoảng chờ đợi bức bối này làm Dante nhớ lại hồi kiểm tra sức khỏe định kỳ của công ty. Các nghiên cứu viên dùng gạc tẩm cồn để sát trùng tay các Tội Nhân, trước khi lấy máu để xét nghiệm. Họ chỉ có thể lý giải được khoảnh khắc này bằng việc so sánh với ký ức kia. Thế rồi, chỉ trong một khắc, hai lớp vải, ba lớp da, thịt cùng khung xương sườn đồng thời bị xé toạc. Trước áp lực kinh hoàng, những lớp bảo vệ này hoàn toàn vô dụng, khoảnh khắc còn chẳng dài hơn một hơi ngắn Vergilius hít vào. Ba mảnh xương sườn gãy đâm xuyên qua thùy phổi của họ. Dù Dante không cần thở, nhưng khoang ngực của họ vẫn phát ra tiếng khò khè như chiếc quạt thông gió bị hỏng, trong khi ngực và bụng phập phồng lên xuống. Vùng vẫy co giật, Vergilius siết chặt tay trái lại ngăn không cho họ ngã xuống, nhưng ngọn lửa trên đầu họ yếu dần, báo hiệu cái chết đang đến. Còn trái tim ở tâm vết đâm…

Vergilius rút tay lại. Cú đánh trước đó của anh đã nghiền nát trái tim của Dante, cắt đứt các dây động mạch chủ và tĩnh mạch chủ nối liền. Đống thịt bầy nhầy trong tay chẳng thể nhận ra hình thù, chỉ còn vài sợi tĩnh mạch tim lớn cùng mấy mẩu xương vụn lờ nhờ hiện ra. Máu còn ấm nóng lấp đầy những vết sẹo lõm cũ trong lòng bàn tay anh, rồi, như một cái cây bén rễ xuống đất, máu chảy xuống cổ tay luồn vào trong tay áo.

Thở dài

Nhận thấy Dante đã bất động, Vergilius buông tay trái và từ từ đặt họ xuống vũng máu trên sàn. Không khí trùng xuống tĩnh lặng, chỉ còn tiếng máu nhỏ giọt từ tay anh, đếm ngược cho điều chẳng lành. Nỗi mệt mỏi khó tả ập đến, tựa như nỗi buồn của một giấc mơ cay đắng đang dần tan biến.

Cánh cửa khẽ mở vài giây sau, ánh sáng trắng toát tràn vào căn phòng. Vergilius muốn rời hiện trường và về phòng càng sớm càng tốt. Dù vậy nhưng khi nhìn vào cơ thể đã nằm yên và vết thủng trên ngực trái, cảm giác trách nhiệm khó tả dâng lên khiến anh túm lấy cổ áo Dante, nhấc người Quản Lý đã hoàn toàn bất động lên và cùng nhau rời đi.

 

Người Quản lý cấp cao của LCB mở mắt lần nữa, hay chính xác hơn, tách mình khỏi trạng thái mang khái niệm “nghỉ ngơi”. Họ thấy Vergilius trước mặt, gương mặt tối sầm như đang có ý giết người. Dante thề rằng bản thân chưa bao giờ thấy biểu cảm như vậy của Vergilius, kể cả trong cái ngày Cá tháng Tư kỳ lạ ấy.

Người Dẫn Đường chẳng buồn nói; anh nghiêng người sang một bên, để lộ dòng chữ khắc trên cửa: “Một căn phòng mà chỉ có thể rời đi sau khi chết.”

Dante ngập ngừng thốt lên:

[Tôi nhớ…là tôi đã chết một lần rồi mà? Cảm giác đau nhói lồng ngực vẫn còn ở đây. Vergilius, anh có nhớ đêm qua không?]

Vergilius nhìn xuống bàn tay phải của mình; cảm giác nhớp nháp, trơn trượt của trái tim Dante vẫn còn vương vấn nơi đó, và khi nhìn kĩ hơn, còn có thể thấy những vết máu khô đúng ra không nên có. Khi cả hai nhìn lại cánh cửa, một dòng chữ nhỏ đã được thêm bên dưới: “Không được dùng tay. Không được tấn công trái tim.”

[Ờm…] Dante, như một con người bình thường, đương nhiên còn mang nhiều điểm yếu chết người trên cơ thể ngoài trái tim; còn về vũ khí, đối với người Fixer trước mặt này thì một cái tăm xỉa răng cũng đủ để cứa đứt động mạch cảnh của họ. Tuy nhiên—[Chết thêm lần nữa thì cũng không phải vấn đề,] Dante suy sụp phân tích tình hình, [Nhưng mục đích của căn phòng này là để ép tôi trải nghiệm nhiều cách chết khác nhau, và thậm chí còn đưa anh đến đây để hỗ trợ cùng sao?] Họ dựa vào tường rồi ngồi xuống, lẩm bẩm, [Tôi tưởng mình đã trải nghiệm đủ rồi…Thực sự đúng là…]

Đúng vậy.

Tả thế nào đây? Dante đã hồi sinh Ishmael, người bị tan chảy bởi ống huyết thanh của Tập đoàn K; trải nghiệm thứ thảm họa ẩm thực khiến Meursault tử nạn; khoảng thời gian chống cự với hiện tượng bạch hóa trong dạ dày cá voi đầy khó khăn; quay cuồng với những con Peccatulum Cuồng Nộ trong tầng hầm dinh thự đồi Gió Hú; thậm chí còn cùng với 12 Tội Nhân bị Mephistopheles cán phẳng trong một giấc mơ điên rồ. Vergilius có lẽ cũng trải qua những thứ tương tự vậy. Rõ ràng anh đang bực mình với Dante (dù Dante vẫn chưa biết mình nói gì xúc phạm đến anh ấy); khuôn mặt anh càng thêm tối sầm, ánh mắt lóe đỏ. Nhưng Vergilius vẫn im lặng, vì anh còn phải tập trung vào việc quan trọng hơn.

“Chắc cậu không biết những gì đã xảy ra sau khi chết, Dante,” Vergilius thốt ra một câu vô nghĩa. “Sau khi cánh cửa mở ra, tôi rời đi và tỉnh dậy trong phòng ngủ hoàn toàn lành lặn.”

[Vậy…] Dante tiếp lời.

Họ nhìn xuống ngực mình, hoàn toàn lành lặn với trái tim vẫn đang nhịp nhàng bơm máu nuôi sống cơ thể. [Chuyện hôm qua tựa như một cơn ác mộng vậy,] Dante nói thêm. [Vậy là vết thương sẽ chỉ tồn tại trong căn phòng này.]

[Hơn nữa, các Tội Nhân dường như không hề biết gì về chuyện đêm qua. Lạ thật đấy, như thể chúng ta hoàn toàn biến mất, rồi đột nhiên trở lại sau khi cánh cửa mở ra.]

“Tôi có đến gặp cô Faust, nhưng thật không may là…cô ấy không đưa ra câu trả lời nào,” Vergilius thở dài. “Trước khi đi ngủ, tôi có xem qua một số tài liệu tham khảo, nhưng cũng chẳng tìm được gì hữu ích.”

[Vậy thì chỉ có thể tự thân vận động thôi.] Dante kết luận, [Cùng nhau giải quyết chuyện này nào.]

“Quản Lý của chúng ta có vẻ đã chịu đau giỏi hơn rồi nhỉ, chắc là nhờ việc hồi sinh các Tội Nhân liên tục.” Vergilius vắt chân ngồi đối diện Dante. Mái tóc xám dài của anh rủ xuống, che đi ánh mắt đỏ khiến nhiều kẻ dè chừng. Dante thường không tránh ánh nhìn của anh, thay vào đó, họ cố hiểu thêm dần về người Dẫn Đường này qua đôi mắt anh ấy.

[Anh định làm gì?] Dante cẩn thận hỏi, việc hiểu hơn về cách mình chết giúp họ phần nào bớt sợ hãi hơn. [Nếu không thể dùng tay, và không thể nhắm vào trái tim…]

“Hừm, đừng lo lắng quá…” Vergilius tiến lại gần. Dante giật mình, theo bản năng lùi lại cố chạy trốn khỏi nguy hiểm, nhưng lại va phải bức tường.

Từ khi nào mà căn phòng trở nên chật chội quá vậy, hay do hình bóng to lớn của Vergilius đang bao trùm lấy họ?

“Bình tĩnh nào, Quản Lý. Đừng có sinh sự.”

Vergilius tỏ vẻ không hài lòng, lời anh nói như một mệnh lệnh hơn là lời trấn an. Dù bối rối, Dante vẫn để Vergilius kéo áo khoác của mình xuống và cởi từng chiếc cúc áo, để lộ phần da thịt nối giữa chiếc đầu đồng hồ và cổ. Cảm giác cơ thể phô ra có phần xa lạ, nhưng cũng không hẳn là khó chịu; dù sao thì Dante lúc nào cũng mặc kín đáo, nó phần nào giúp họ an tâm hơn trong khi chỉ huy chiến đấu. Ngay khi Dante định hỏi Vergilius về mục đích của hành động này, người Dẫn Đường đã từ tốn giải thích cho họ nghe: “Đừng cử động. Bây giờ tôi sẽ cắn đứt cổ cậu.”

[Ặc…] Dante chỉ muốn chửi thề lên một tiếng, nhưng Vergilius chẳng cho họ cơ hội được cử động hay nói lời nào. Bàn tay anh áp chặt vào lưng, giữ người Quản Lý với vóc dáng nhỏ hơn mình đứng yên. Dante cúi đầu, gương mặt mệt mỏi quen thuộc đang ở gần họ hơn bao giờ hết, hơi ấm từ anh truyền sang họ cùng hương nước hoa thoang thoảng. Chẳng hiểu sao trong thời điểm thế này, họ lại nhớ về lần cuối mà cả hai gặp nhau. Trước khi tiến vào Tổ H, Vergilius đã mơ hồ nói rằng anh không thể đồng hành cùng họ đến Hồng Viên, vì chút công việc với ban LCCB; Faust sau đó đã giải thích rằng anh đang phải chịu phạt vì hành động vi phạm hợp đồng ở tầng hầm dinh thự đồi Gió Hú. Kể từ hồi đó đến giờ, Dante vẫn chưa tìm được thời điểm thích hợp để cảm ơn Vergilius. Lúc này, bàn tay phải của anh đã ôm sát gáy Dante, ngón cái ấn chặt vào vùng động mạch cảnh. Có lẽ do áp lực kinh hoàng từ người Dẫn Đường, hoặc có thể do quá căng thẳng mà Dante gần như tê liệt, từ thân trở xuống dường như đã mất cảm giác.

“Ngửa cổ lên.” Vergilius ra lệnh. Họ làm theo.

Đã có nhiều người tò mò về đầu đồng hồ của Dante, vì họ không cần thở hay cần dùng đến dây thanh quản. Còn Vergilius, chẳng phải nhà khoa học điên hay có nỗi ám ảnh với máy móc, nên anh không mấy quan tâm đến chủ đề này. Cảm giác dùng miệng để xé toạc các thớ cơ cũng chẳng khác việc ăn thịt chín là bao, trừ vị tanh của máu nồng nặc hơn bao giờ hết. Máu me vốn chẳng phải thứ gì xa lạ với Vergilius, anh thậm chí còn nếm được một vị gỉ sét, có lẽ là từ đầu của Dante.

Từ các mạch máu cắn đứt, máu phun ra ướt hết đầu Vergilius. Mái tóc xám của anh nhuốm đỏ, máu nhỏ từng giọt xuống gương mặt và chiếc khuyên tai của anh. Nhìn anh bây giờ còn càng nổi bật hơn với sắc “đỏ” đặc trưng của mình. Hàm răng con người vốn không thích hợp để cắn xé thịt sống, điều này cũng áp dụng với cả các Huyết quỷ. Vergilius cúi nhìn lồng ngực đang phập phồng dữ dội của Dante; cơ hoành của họ co thắt rồi lại dãn ra một cách vô ích, không khí dần rút cạn khỏi khoang phổi. Bóng máu túa ra từ vết thương trên cổ người Quản Lý trước khi vỡ phụt. Thái dương Vergilius nhức nhối, người Quản Lý của anh chắc hẳn đang đau đớn tột cùng. Khoang miệng anh lấp đầy bởi những mô thịt, máu và nước bọt tích tụ nơi gốc lưỡi.

Cứ thế để họ trượt xuống đất cũng không ổn lắm. Vergilius nhẹ nhàng đặt Dante xuống, chỉnh lại tư thế để họ bớt đau phần nào. Sau đó, anh nuốt máu trong miệng và dùng áo sơ mi của mình để lau mặt.

Sự yên lặng bao trùm căn phòng một lần nữa, chỉ còn lộp bộp tiếng các bóng máu thi thoảng phụt ra, hòa lẫn với tiếng thở của Vergilius.

[Vergilius…] Trong giây phút ngắn ngủi trước khi cánh cửa mở ra, tiếng chuông nhỏ khẽ vang lên làm người Dẫn Đường giật mình. Anh ngạc nhiên.

Nếu Dante không cần thở, vậy việc cắn đứt cổ họng không thể giết họ nhanh chóng được. Vergilius không hề có ý định để Dante chết dần trong đau đớn.

Dante đã trải qua cảm giác đau đớn tương tự thế này khi hồi sinh các Tội Nhân trước đây. Tuy vậy, có lẽ vì bị mắc kẹt trong một môi trường xa lạ mà sự sợ hãi lẫn nỗi đau của họ càng thêm mạnh mẽ hơn. Dưới sự kích thích của adrenaline, họ cố với cánh tay mình về phía người Dẫn Đường, người duy nhất có thể dẫn lối họ trong màn kịch điên cuồng này. Vergilius nắm lấy tay họ. “Thực sự xin lỗi, là do tôi sơ suất.” Anh nói với giọng khàn hơn bình thường, có lẽ là do vị mặn khó chịu của máu nơi đáy lưỡi. Vergilius xem xét lại vết cắn, dấu răng lởm chởm cùng những thớ thịt lộ ra. Một ý nghĩ dâng lên trong đầu, thôi thúc anh: Chỉ cần bẻ gãy đốt sống cổ, Dante chắc chắn sẽ chết ngay lập tức. Không thể sử dụng được tay, người Dẫn Đường nhanh chóng đứng dậy, và, với một cú đá tưởng chừng bình thường, đốt sống cổ của họ đứt lìa.

Tựa như tiếng thở hổn hển của một kẻ sắp lìa đời, tiếng chuông ngân yếu dần, căn phòng chìm vào im lặng. Vẫn không buông tay Dante, Vergilius ngồi xuống sàn giữa vũng máu đã sắp khô. Sau khi cánh cửa, báo hiệu cho yêu cầu đã được hoàn thành mở ra, Vergilius trước hết bế thi thể Dante trên tay mình, sau đó nhặt đầu đồng hồ dưới sàn lên.

“Haa…” Người Fixer với mái tóc nhuốm máu, kẻ đã trải qua những thứ vượt xa tầm hiểu biết của người thường, lẩm bẩm: “Có lẽ tối nay…nên ngủ cùng với thanh Gladius.”

 

Người Quản lý cấp cao của LCB mở mắt lần nữa—không không không không, làm ơn, đừng mà—Họ thực sự không muốn mở mắt chút nào. Họ vùi mặt đồng hồ vào lòng bàn tay, như thể việc đó sẽ giúp họ thoát khỏi cơn ác mộng này. Họ nào sợ đau, ngược lại còn quá quen thuộc với nó, và kĩ thuật được trui rèn đến hoàn hảo của Vergilius trong việc tước đoạt mạng sống đã giảm phần nào sự đau đớn cho họ. Ác cảm của Dante đối với căn phòng này, ngoài những giày vò về cả tinh thần lẫn thể xác mà nó đem lại (họ đã lơ đãng nhiều lần trong công việc chỉ huy vào ngày hôm qua, khiến các Tội Nhân lo lắng; và Vergilius vùi mình trong đống giấy tờ đến tận khuya, một điều rất hiếm thấy), họ còn cảm nhận được sự ghê tởm đến cùng cực mà Vergilius dành cho nơi này, căn phòng và những yêu cầu điên rồ
của nó—một sự chán ghét dường như còn lớn hơn cả chính bản thân anh.

Người Dẫn Đường nhận thấy Dante đã tỉnh dậy. Anh thở một hơi dài mệt mỏi, rồi đứng dậy khỏi chiếc sofa đang ngồi.

“Quá tam ba bận,” hay nói đúng hơn, “Có công mài sắt có ngày nên kim”. Đúng như dự đoán, vẫn yêu cầu bệnh hoạn đó trên cửa, kèm theo dòng chữ nhỏ phía dưới loại trừ các phương pháp họ đã từng làm trước đó. Dante ngoảnh đi, chẳng muốn đọc thêm nữa.

[…Ha ha.] Họ cười ngượng ngùng, nhận thấy thanh Gladius trong tay Vergilius. Nhìn anh như một nhân vật chỉ xuất hiện trong các dòng game kinh dị, với gương mặt u ám và thanh kiếm đỏ rực đang rít khói.

[Hôm qua tôi đã hỏi các Tội Nhân, có vẻ không ai biết gì về hiện tượng này.] Dante nhớ lại, [Faust cũng khẳng định không hề có căn phòng nào như vậy trong Mephistopheles…Thôi kệ, ta cứ thế mà triển thôi.]

Vergilius thậm chí còn phải ngủ với thanh Gladius của mình, vậy mà họ vẫn chưa tìm ra cách thoát khỏi trò chơi vô lí này. Có lẽ tối nay nên ngủ cùng chiếc PDA. Dante nghĩ, quên mất rằng nếu muốn, Vergilius hoàn toàn có thể nhìn thấu họ.

“Kiên nhẫn nào, Quản Lý.” Vergilius gõ nhẹ vào đầu Dante. “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”

[Ý anh là chúng ta rồi sẽ thoát khỏi cơn ác mộng bất tận này sao?] Dante hào hứng nghiêng người lại gần Vergilius, thúc giục anh.

“Ý tôi không phải vậy.”

Dante đã quen với sự lạnh lùng của Vergilius; ngọn lửa trên đầu chẳng mảy may dao động. Có lẽ tia hy vọng le lói mà Vergilius gieo vào họ đã thắp lên một sự háo hức kì lạ. Họ nghiêng người gần hơn, tò mò cái chết hôm nay sẽ ra sao.

[Anh định làm gì, Vergilius?] Dante nghiêng đầu hỏi, [Hay anh cần tôi hợp tác như thế nào?] Thái độ thản nhiên của họ khiến Vergilius bất an, nhưng anh biết, họ có thể thoát ra nhanh đến vậy chính là nhờ sự hợp tác này. Anh nuốt những lời mỉa mai xuống họng.

“Nằm xuống.” Anh ra lệnh cho nạn nhân của mình nằm xuống ghế sofa, rồi nắm lấy mắt cá chân và nâng một bên đùi của họ lên.

Sau một khoảng lặng khó xử, tiếng kim đồng hồ chói tai vang lên kèm theo màn dãy dụa đầy sợ hãi của Dante, họ cố giật lùi một cách vô ích. Người Dẫn Đường siết chặt tay trái Dante, kéo họ trở lại vị trí ban đầu. Anh thở dài: “Tôi tưởng cậu phải biết rồi chứ…Có một động mạch lớn nằm ở vùng háng, Dante à.”

Sao anh không nói sớm? Dante thở phào nhẹ nhõm, họ tưởng người Dẫn Đường đầy lý trí này cuối cùng đã phát điên.

“Tất nhiên, nếu cậu có thể tự dạng chân mình ra—“ Vergilius nhếch mép cười, ánh sáng từ trần nhà chiếu ngược xuống khiến gương mặt anh có phần kì dị, có lẽ anh cũng đang dần phát điên rồi. Anh hạ chân Dante xuống: “Sẽ giúp ích cho tôi rất nhiều đấy.”

[Ồ, được thôi…]

Nghe có vẻ hơi khiêu gợi, nhưng công việc là công việc. Hơn nữa, họ cũng chẳng việc gì phải đề phòng trước người Dẫn Đường này. Dante ngoan ngoãn nép mình vào trong ghế, cẩn thận dạng chân, để lộ vùng kín của mình cho thanh Gladius nóng rực, chờ đợi thời khắc tử thần.

Trước khi ra đòn, Vergilius nói rằng chết vì mất máu sẽ mất một khoảng thời gian, và ngay cả khi lực chém của anh có chính xác đến thế nào đi nữa, thì cũng không thể chết ngay được. “Nhưng còn hơn là để cậu nhìn ruột gan mình lòi ra ngoài. Nếu đau, cứ nắm chặt tay tôi.” Nói xong, Vergilius giương tay chém thẳng vào nơi ấy của Dante, rồi đặt thanh kiếm nhuốm máu xuống đất.

Dante nắm chặt lấy tay trái đang chìa ra của Vergilius. Cơ chế hun nóng của Gladius sẽ giúp cầm máu vết thương ngay lập tức, nhưng họ không cần thứ tính năng ấy lúc này. Máu chảy từ động mạch vùng háng khác hẳn với khi động mạch cảnh của họ bị cắn đứt, hay khi trái tim họ bị vỡ nát. Dante liếc xuống nhìn, dòng máu đỏ tươi đang đều đặn chảy ra từ giữa hai chân họ, nhuộm đỏ nệm ghế sofa. Cơn đau bắt đầu len lỏi vào tâm trí. Suốt khoảng thời gian ấy, Vergilius không ngoảnh mặt đi dù chỉ một lần. Anh có thể thấy vị Quản Lý dưới mình đang run rẩy, hơi thở đều đặn dần đứt quãng thành các nhịp thở khó nhọc. Phải mất bao lâu nữa? Dante muốn hỏi, nhưng sức lực đang dần cạn kiệt. Họ không thể nói, chẳng thể phát ra âm thanh, thậm chí đến tiếng thét đau đớn cũng chẳng cất lên nổi. Tầm nhìn họ mờ dần. “Hai phút nữa thôi, Dante, hai phút nữa.” giọng nói Vergilius vang lên, và đôi mắt đỏ rực cùng chiếc khuyên tai bạc là tất cả những gì họ thấy được. [Ôi, Vergilius. Làm ơn, tôi xin anh. Hãy tìm cách chấm dứt chuyện này.]

Lưng ướt đẫm mồ hôi, Dante cảm nhận được cơ thể họ đang nóng bừng. Dù sao thì họ cũng sẽ chết vì mất máu trước, nên nhiệt độ cũng chẳng quan trọng lắm. Ý thức mờ dần, họ không nhận ra rằng vai và lòng bàn tay Vergilius cũng đang nóng rát. Người Dẫn Đường tự khi nào đã kéo nạn nhân đáng thương của anh vào vòng tay mình, ôm chặt lấy lưng Dante—nơi mà chính tay anh đã nghiền vụn trái tim của họ hai ngày trước đó. Đồng thời, anh cũng để hai chân Dante quấn quanh người mình.

Lặng lẽ lại bao trùm một lần nữa, Vergilius có thể chắc chắn rằng mạng sống Dante sắp kết thúc, nhưng anh vẫn nhẹ nhàng tựa vào đôi vai giờ đã lạnh ngắt, trông họ như đôi thiên nga đang quấn cổ vào nhau. Ánh sáng quen thuộc tràn vào căn phòng, và Vergilius bắt gặp bóng hình bản thân trong vũng máu. Kiệt sức, anh thì thầm vào cạnh chiếc đồng hồ: “Cậu biết đấy, Dante à. Tôi chưa bao giờ yêu cầu…người chết luôn phải là cậu.”

 

Người Quản Lý cấp cao của LCB tỉnh dậy trong căn phòng xa lạ nhưng cũng thật quen thuộc. Người Dẫn Đường của họ nằm dài trên ghế sofa, hờ hững cầm thanh Gladius. Anh chẳng buồn nói gì, khiến Dante chột dạ. Họ bật dậy, nhanh chóng đến cửa để đọc yêu cầu hôm nay. Ngoài loại trừ các phương pháp trước đó, một dòng ghi chú ngắn gọn được thêm vào. Dante – chỉ vừa đọc xong dòng chữ - đã ngay lập tức nắm chặt lấy tay nắm cửa và trút cơn thịnh nộ:

[Kẻ nào? Kẻ nào đứng sau màn kịch lố bịch này?! Có giỏi thì ra đây! Chỉ cần ta ra lệnh, mười hai Tội Nhân bất tử của ta sẽ đập ngươi đến nỗi mẹ ngươi còn chẳng nhận ra!

Vậy ra ý của ngươi khi nói ‘mọi thứ sẽ sớm thay đổi’ là thế này hả? Thì ra đây là ý đồ của ngươi à?!]

Sau khi đã trút hết cơn tức giận, Dante bình tĩnh lại, giờ mới cảm nhận được cơn đau đồng thời ở tim, cổ và vùng kín đang lan ra, cùng với cảm giác ngứa ngáy khó chịu của những vết thương đúng ra không tồn tại đang lành.

Họ dựa vào cửa, quay sang nhìn người Dẫn Đường vẫn đang ngồi trên sofa. [Vergilius…tôi phải làm gì đây…] Sau cơn giận dữ, họ bây giờ đang lộ rõ vẻ hoang mang. Vergilius dường như đã đoán trước được yêu cầu hôm nay, anh chỉ khịt mũi rồi dửng dưng nói:

“Không được phép sử dụng Gladius, và—

Nạn nhân phải là người khác. Yêu cầu chỉ có vậy thôi.”

Dante cảm thấy một cơn giận dữ đang bùng lên trong đầu.

[Sao anh có thể bình thản như thể anh đã biết trước mọi chuyện rồi cơ chứ?! Cái nơi khốn kiếp này đang đòi mạng anh đấy!] Tiếng tíc tắc đồng hồ tuôn trào không ngừng trong khi họ chạy đến chỗ Vergilius, tay chân vung loạn xạ. Người Dẫn Đường mở mắt, thong thả thưởng thức màn trình diễn đầy cảm xúc của Dante.

“Phản ứng của cậu mới là thứ khiến tôi ngạc nhiên đấy, Dante à.” Vergilius ngồi dậy. “Chẳng phải tôi đã giết cậu ba lần rồi sao? Chuyện này sớm hay muộn thì cũng sẽ đến thôi, có qua có lại mà.”

[Không phải vậy!] Dante dậm chân bực bội, [Hoàn toàn không giống nhau, tôi…]

“Đủ rồi.” Vergilius nghiêm nghị đặt thanh kiếm xuống đất, “Tôi mong cậu đừng coi nhẹ việc hy sinh mạng sống của chính mình như thế, dù là trong tình huống nào đi nữa.” Sau vài phút im lặng, anh nói thêm, “Cũng là lỗi của tôi vì đã không tìm được cách thoát ra khỏi đây sớm hơn.”

[Không, không phải…Dù trong tình huống này thì tôi cũng không thể…]

“Cậu vẫn chưa nhận ra sao, điều thú vị của cái căn phòng ngớ ngẩn này.” Lông mày Vergilius dãn ra, nụ cười nhạt hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt anh, “Cũng như… việc tôi không coi nhẹ hay thích thú gì với việc giết cậu. Hửm, tôi chưa nói cậu điều đó à? Dù sao thì những gì cậu trải qua còn chẳng phải là để hồi sinh các Tội Nhân.”

[Lúc này mà anh vẫn còn đùa được à?] Dante nghĩ thầm, gục xuống đất. Họ lẩm bẩm trong tuyệt vọng. Nghĩ mà xem, kể cả khi những vết thương trong căn phòng này không ảnh hưởng đến đời thực, kể cả khi họ có thể chấp nhận được việc Vergilius chết trước mặt mình đi nữa…làm sao mà họ, một con người yếu ớt với trí tuệ bình thường, có thể giết được một Fixer cấp Màu, ngay cả khi Vergilius không chống cự?

Đừng có đùa, yêu cầu này vốn đã phi lí rồi.

[Phải có cách khác để thoát khỏi cái địa ngục này.] Dante đứng dậy, lẩm bẩm. Họ cố gắng tìm một lối thoát khác, nhưng lại vấp phải thanh Gladius dưới sàn.

“Hah…” Vergilius cười thành tiếng. Anh túm cổ áo Dante từ phía sau và nhấc họ lên như một con mèo, đặt họ xuống cạnh mình.

“Muốn giết tôi à?” Anh nhìn chăm chăm vào mặt đồng hồ của Dante.

[Anh có ổn không vậy? Sao lại nói như thế…Làm sao mà tôi có thể giết anh được chứ?] Dante đáp lại. Dù họ có ý định muốn giết Vergilius đi nữa, chỉ nghĩ đến việc sử dụng kỹ năng èo uột của mình lên Vergilius cũng đã khiến họ thấy kiệt sức phần nào rồi. [Anh có không chống trả đi nữa thì tôi cũng chẳng biết phải giết anh kiểu gì, đúng không?]

“Nghĩ kĩ đi, Dante. Cậu có cách mà.”

Giọng điệu Vergilius đầy ẩn ý. Dante vắt óc nghĩ. Outis, Meursault và Ishmael đã huấn luyện thể chất cho họ, và họ cũng dõi theo các Tội Nhân dạy dỗ cho Xichun và Sinclair tại Hồng Viên. Tất nhiên, có những lúc chính Vergilius còn dọa sẽ gửi họ tham gia vào một khóa huấn luyện chiến đấu. Những thứ nêu trên, hoàn toàn không giúp được gì cho việc nâng cao khả năng kết liễu của họ cả, chứ đừng nói là giết kẻ Dẫn Đường này. Thật nực cười—Chờ chút. Một khả năng nhỏ nhoi xẹt qua tâm trí họ.

“Cậu có nhớ không, Dante?” Vergilius tiến lại gần hơn.

Anh hẳn biết rõ, rõ hơn cả Dante về cấu trúc của cái đầu đồng hồ này. Chẳng phải chính anh đã mở hộp sọ của Dante (nắp đồng hồ) và tay bị dính đầy dịch não tủy nhớp nháp (dầu máy) sao?

Dante úp chiếc công tắc sau đầu vào lòng bàn tay, tránh ánh mắt Vergilius.

[Không, tôi không—tôi không làm được.]

Một lời nói dối. Vergilius hẳn vẫn sẽ nhìn thấu được tâm can họ, nên nếu anh ta còn cố dò xét, họ chỉ cần phản bác và tự ứng biến—

“Tôi hiểu.” Vergilius tỏ vẻ thông cảm, anh nói thêm, “Nếu cậu thực sự không còn nhớ gì, thì ngày mai hãy hỏi lại cô Faust đi…Vì sớm muộn gì cậu cũng sẽ cần đến nó.”

Qua giọng điệu của anh, có vẻ người Dẫn Đường quyết định không dồn ép họ thêm nữa, nhưng một cảm giác tội lỗi kỳ lạ vẫn dâng trào trong lòng Dante. Họ lấy hết can đảm ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào mắt Vergilius, ngập ngừng hỏi:
[Vậy…chúng ta phải làm gì đây?]

“Tôi sẽ lo liệu. Đừng rời mắt, Dante.”

Và đó là những lời cuối cùng Vergilius nói với họ. Trong suốt khoảng thời gian sau đó, Dante tự hỏi liệu có phải từ cái ngày đầu tiên, Vergilius đã dự đoán được căn phòng sẽ yêu cầu đến mức này và vạch sẵn các kế hoạch dự phòng rồi không. Họ cảm thấy tuyệt vọng vô cùng.

Lần cuối họ chứng kiến Vergilius sử dụng E.G.O là ở phòng thí nghiệm dưới hầm dinh thự Đồi Gió Hú, anh khoác trên mình dòng máu đỏ chảy xiết và vòng nguyệt quế nặng trĩu. Ngày hôm ấy, Dante đã thoáng nhìn thấy một góc nội tâm của anh, một nỗi buồn sâu thẳm. Giờ đây, một lần nữa lại trong tình cảnh mắc kẹt không lối thoát, dòng máu chảy và chiếc vòng nguyệt quế nhuốm máu lại hiện lên trước mắt họ. Máu thịt Vergilius đang rực cháy.

Khắp cơ thể anh lúc nào chằng chịt các vết sẹo, chúng mang theo những ký ức đã chôn vùi từ thuở nào. Trong khoảnh khắc này, chúng đồng loạt nứt toác, lở loét như những vết mưng mủ. Máu phun ra từ vết thương, tạo sự tương phản rõ rệt với làn da nhợt nhạt của Vergilius. Dante nhận ra việc chứng kiến người thân yêu của mình chết dần đau đớn và giày vò thế nào. Dù có hồi sinh các Tội Nhân bao lần đi nữa, họ cũng sẽ không bao coi nhẹ sự sống và cái chết. Dante không bao giờ muốn nhìn thấy các Tội Nhân của mình bị xé xác - dù có thể hồi sinh họ, huống chi là Vergilius. Phải đến tận bây giờ, Dante mới nhận ra bản thân họ bất lực đến mức nào trong việc ngăn chặn cái chết của Vergilius, cũng như họ chưa hề chuẩn bị chút gì cho điều đó. Lòng họ quặn đau, cảm giác còn kinh khủng hơn cả khi trái tim của họ bị nghiền nát. Dante tiến lại gần Vergilius, đôi găng tay đen đã thấm đẫm máu của người Dẫn Đường.

[Chắc hẳn phải còn cách khác nữa mà, Vergilius. Tôi xin anh, đừng dùng mạng sống của mình để mở đường cho chúng tôi mà. Tôi không thể bước qua xác của anh được.]

Dante chết lặng. Họ vô vọng tiến lại gần trong cơn hoảng loạn, máu phun ra từ vết sẹo trên khuôn mặt anh đang tạo thành hai dòng nước mắt đỏ thẫm nhỏ giọt xuống sàn. Người Dẫn Đường của họ giờ đây hoàn toàn bị bao phủ bởi máu, ngay cả đôi khuyên tai bạc cũng khó mà nhận ra. Nếu ánh đỏ trong đôi mắt anh cũng là máu, liệu sắc màu thực sự có được phơi bày một khi máu trong cơ thể anh cháy hết?

Dante cảm thấy một thứ vật vô hình đang chặn nghẹn ứ cổ họng họ. Nó đặc quánh, ngày càng phình to hơn trong khi Vergilius vẫn đang chảy máu không ngừng, đẩy tâm trí họ đến bờ vực điên loạn. Tất nhiên, họ chẳng cần phải cuống lên như thế, chỉ cần máu của Vergilius chảy hết, cánh cửa sẽ tự động mở. Cả hai sẽ tỉnh dậy trong phòng mình hoàn toàn lành lặn, cũng như những lần trước đó. Liệu đây có phải là những gì mà Vergilius đã trải qua những ngày trước đó không? Dante cảm thấy không ổn chút nào. Vergilius không còn nói lời nào nữa. Nghĩ đến việc mất đi anh, mất đi sự chỉ dẫn của anh khiến họ phát điên. Họ chẳng biết đã bao nhiêu phút trôi qua, cũng chẳng thể đánh giá được tình hình hiện tại của Vergilius; tất cả những gì họ có thể làm là đi vòng quanh chiếc ghế sofa.

[Ah, mình hiểu rồi.] Dante đột ngột nhận ra.

Họ nhìn quanh, rồi quỳ xuống nhặt thanh Gladius từ dưới sàn lên. Lần đầu tiên, họ cảm nhận được sức nặng của thứ vũ khí này, và cũng là lần đầu tiên, họ cảm nhận được cơn thịnh nộ đáng sợ tỏa ra từ nó. Lòng bàn tay Dante đầm đìa mồ hôi, họ chưa bao giờ thực sự sử dụng vũ khí nào trước kia. Họ nắm chặt thanh kiếm, hình ảnh Vergilius che chắn mọi người khỏi kẻ thù hiện lên đầy sinh động trước mắt. Được mà. Miễn là máu chưa chảy hết, thì họ sẽ làm được.

Ngay cả với một người không có kinh nghiệm chiến đấu, cầm trên tay thanh Gladius cũng nâng cao đáng kể khả năng của họ. Ngay khi họ giương cao thanh kiếm định rạch cổ tay mình, Vergilius tỉnh dậy.

“…Cậu định làm gì vậy, Dante?”

Anh gần như chẳng thể nghe được lời mình nói, máu đã mất quá nhiều. Có lẽ những gợn sóng trong dòng chảy đã khiến anh mở mắt, và chứng kiến hành động của Dante. Dù giật mình trước giọng nói không ngờ đến, Dante vẫn không buông tay khỏi chuôi kiếm.

[Tôi không thể nhìn anh chết, Vergilius.] Họ nói một cách bình tĩnh, không quan tâm đến việc Vergilius có hiểu hay không, [Anh không thể chết…vì cái lý do này.]

“Đừng có làm điều không cần thiết, Dante.”

Chết thế này, quả thực nhảm nhí. Nhưng cũng đã không biết bao nhiêu lần Vergilius không thể bảo vệ được người anh yêu quý, và cơn phẫn nộ âm ỉ có lẽ sẽ đeo bám anh đến hết phần đời còn lại. Nhưng anh cũng ấp ủ trong lòng giấc mơ sẽ thay đổi cái chốn suy đồi này chứ, và vẫn đơn độc trên con đường đó. Vậy mà giờ đây, Dante, một kẻ khờ khạo chẳng biết gì đang loay hoay tìm cách cứu mạng anh. Dẫu biết rằng họ sẽ không thực sự chết ở đây, Dante vẫn cứng đầu muốn sử dụng thanh kiếm.

Thanh Gladius bị đá văng khỏi tay Dante.

Tiếng còi tàu hú lên, nhưng Vergilius cũng chẳng buồn phân tích xem Dante đang nói cái gì nữa. Anh túm lấy vai Dante, kéo họ vào lòng trong khi một ngọn giáo bằng chính máu anh đang dần hình thành trong lòng bàn tay. Dante vùng vẫy trong vòng tay Vergilius, tiếng chuông dồn dập dần chậm lại thành các tiếng ngắt quãng.

Nếu cậu vẫn còn đầu người, liệu cậu có đang khóc nức nở không? Cảm xúc mà một chiếc đầu máy có thể truyền tải được quả thực rất hạn chế. Dante trườn lên trên vai Vergilius, vòng gai và lá nguyệt quế chẳng thể làm đau họ. Khi mũi thương máu cuối cùng phóng về phía cánh cửa sắp mở, Dante cúi xuống hôn lên đỉnh đầu Vergilius, tựa như một nghi lễ đăng quang đầy thiêng liêng.

 

Người Quản lý cấp cao của LCB tỉnh dậy trên ghế sofa, Vergilius ngồi bên cạnh họ. Chiếc áo choàng máu đã biến mất, dòng nước mắt tang thương cũng chẳng còn. Tốt rồi, người Dẫn Đường của họ vẫn còn sống, dù anh ta trông không vui vẻ gì. Ban ngày phải làm việc, đêm đến thì bị mắc kẹt trong cơn ác mộng này, cả Vergilius lẫn Dante đều chẳng được nghỉ ngơi tử tế.

[ĐỦ RỒI! Ta chịu hết nổi cái địa ngục này rồi!] Dante gào lên, giận dữ hơn bao giờ hết. [Chết tiệt, các ngươi còn muốn cái gì từ bọn ta nữa? Ta đã chết mấy lần rồi, anh ấy cũng chết theo ý ngươi rồi, vậy mấy người còn muốn cái gì? Kẻ nào đứng sau màn kịch bệnh hoạn này vậy?!]

“Bình tĩnh nào, Dante.” Vergilius trấn an cho có lệ, rồi khéo léo chuyển chủ đề, “Hôm qua tôi dặn rồi, thế cậu đã hỏi cô Faust chưa?”

Hỏi cái gì? Dante chỉ muốn quên hết tất cả những gì liên quan đến “hôm qua”. Nhắc đến hai từ đó thôi cũng đủ khiến mùi tanh nồng của máu và cảm giác dính nhớp toàn thân ùa về rồi. Khi đó, họ đã nhặt thanh Gladius lạnh ngắt, rồi lê lết kéo xác của Vergilius ra khỏi phòng, nhận ra cơ thể anh nặng nề đến mức nào dù máu đã rút hết.

“Ha…cái vẻ mặt đó, chắc là quên rồi phải không? Cộng thêm điều kiện cấm tự sát từ hôm qua, cậu mà không tìm cách nhớ ra thì chúng ta sẽ mắc kẹt mãi mãi ở đây đấy.”

[Khoan đã.] Dante cố gắng xử lý thông tin trong khi tìm cách thoát ra ngoài, [Anh đang ép tôi giết anh đấy à? Tại sao…?]

“Phía sau đầu của cậu, có vài nút ở đó. Cậu chỉ cần nhấn chúng theo một thứ tự nhất định—“

Một tiếng còi ngắn sắc lẹm hú lên.

Vậy là anh ta đã biết từ đầu. Vergilius cố tình không truy xét họ thêm là để dành biện pháp này cho hôm nay sao? Thật là một ý nghĩ điên rồ mà, Dante nghĩ. Trong khi đó, Vergilius đã chìa tay ra trước mặt họ, biểu cảm như muốn nói “Hãy kết thúc việc này nhanh nào.”

Dante lầm bầm, [Điên mất thôi. Làm sao mà tôi có thể làm điều này với người Dẫn Đường của mình chứ?]

Vergilius nở một nụ cười hiếm hoi.

Họ ngẩng đầu lên, [Sau khi đầu tôi phát nổ, cả hai ta sẽ chết…]

“Xin lỗi, nhưng tôi không còn cách nào tốt hơn.”

Một chiếc đầu máy mang những ký ức mà đến cả các quy trình xóa trí nhớ tân tiến của Tập đoàn K cũng không thể ảnh hưởng đến được. Việc họ quên đi những lời Faust dặn về ‘Biện pháp cuối cùng’ ở biến cố Đại Hồ là không thể. Trong khoảnh khắc đó, Dante nghĩ đến rất nhiều thứ, vậy cảm giác bản thân nổ tung sẽ ra sao, họ sẽ rời căn phòng thế nào sau đó, nếu đêm mai vẫn còn quay lại đây thì họ phải làm gì…

Rồi họ lại ngẩng đầu lên, đối mặt với Vergilius. Gương mặt anh vẫn tái nhợt như thường lệ.

“Để đảm bảo không có bất trắc nào, cậu nên lại gần tôi càng nhiều càng tốt.” Vergilius nhắc nhở với giọng điệu bình tĩnh, trong khi họ siết chặt chiếc công tắc nguy hiểm trong lòng bàn tay.

Tuyệt vọng, Dante ấn một lượt các nút bấm sau đầu theo chỉ dẫn từ trí nhớ. Một tiếng máy móc vang lên yếu ớt hòa với hơi thở đều đặn của Vergilius, tiếng đếm ngược thầm lặng hòa nhịp cùng âm hưởng của hai trái tim. Nếu sợi dây tơ ràng buộc định mệnh giữa tôi và anh được định sẵn sẽ kết thúc, thì vào cái ngày nó giao nhau, đôi ta sẽ bị thổi bay thành một đống thịt nhỏ bé, tan nát giữa luồng ánh sáng trắng và tiếng gió thổi vù vù.

 


[Vergilius!]

Dante hét lên.

Người Quản Lý cấp cao của LCB nhảy khỏi giường, ngọn lửa bùng lên dữ dội. Đầu của họ vẫn nguyên vẹn trên cổ, và trước mắt họ không phải là một đống thịt bầy nhầy với chiếc khuyên tai bạc. Bất chấp việc trên người chỉ mang bộ đồ ngủ và đôi dép lê, họ vẫn vội vã chạy ra khỏi phòng và va phải Heathcliff và Gregor ngoài cửa.

“Mới sáng ra mà ồn ào cái gì đấy?” “Úi, Quản Lý à, phải cẩn thận chứ.”

Hai người đỡ lấy vị Quản Lý vụng về. Chẳng kịp nghĩ đến việc cảm ơn họ, Dante đã túm lấy vai một người và hét lên.

[Vergilius đâu? Người Dẫn Đường đâu rồi?]

Heathcliff do dự, chỉ vào cánh cửa hắc ám nhất trong hành lang xe buýt. Gregor bước sang một bên để Dante nhìn thấy.

“…Văn phòng của người Dẫn Đường ấy hả? Chẳng phải nó vẫn nằm ở đấy sao?”

Dante lao tới đập mạnh vào cửa phòng. [Anh có ở trong đó không, Vergilius?!] Họ hét lên. Heathcliff và Gregor ái ngại nhìn nhau, rồi bỏ chạy.

Các Tội Nhân còn lại lần lượt ùa ra hành lang. Yi Sang khẽ gật đầu với Dante. Faust thản nhiên nhắc nhở rằng họ còn 20 phút để chải chuốt lại bản thân. Don Quixote chạy đến và chào Quản Lý thật to. Ryoshu lướt qua. Meursault cầm trên tay hai tờ báo mới. Sau khi mỉm cười, Hong Lu nhẹ nhàng nói thêm: “Chúng tôi sẽ đợi ngài ở xe buýt nhé.” Ishmael và Sinclair đều cùng chào bằng câu “Chào buổi sáng.” Outis dừng lại, ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi: “Quản Lý, ngài có cần tôi mở cửa phòng người Dẫn Đường giúp không?” Rodya nháy mắt với Dante, rồi nhanh chóng khoác tay Outis lôi cô ta đi mất. Tiếng bước chân của các Tội Nhân xa dần, chỉ còn tiếng gõ cửa vang vọng dãy hành lang.

Liệu đây có phải là thế giới thực? Hay họ lại đang mắc kẹt trong một giấc mơ khác?

Dante dừng lại, cảm thấy cổ họng nghẹn ứ và trái tim như bị bóp nghẹt. Liệu Vergilius có thực sự trải qua những sự kiện mấy ngày qua không? Nếu tất cả chỉ là ảo tưởng của Dante, làm sao có thể giải thích được tiếng gõ cửa điên cuồng nãy giờ của họ?

Cánh cửa bên cạnh đột ngột mở ra. Bước ra khỏi cửa…là Charon, tay cầm chiếc mũ tài xế của mình.

“Vergie, rất mệt. Tích tắc, cũng rất mệt.” Charon nói.

Dante rất muốn hỏi xem liệu Charon có biết người chăm sóc cô bé đang ở đâu. Nhưng họ chỉ bối rối đứng đó, dõi theo cô bé rời khỏi hành lang. Họ nhận ra tóc Charon rối bù. Trước khi Dante kịp tải được chuyện gì xảy ra, cánh cửa trước mặt họ bật mở. Người Dẫn Đường nắm chặt lấy cổ tay Dante, ngăn không cho họ ngã xuống đất vì mất thăng bằng.

“Tôi mừng…là đầu cậu vẫn nguyên vẹn.” Vergilius nói. “Chào buổi sáng, Dante.”

 

KẾT THÚC

Notes:

Dante: [Đầu anh vẫn còn nguyên vẹn thế này, tôi mừng lắm!!!]
Vergilius: “…”

*Lời người dịch: Xin chào, Roshia đây. Cảm ơn mọi người vì đã đọc bản dịch Việt của 一方死亡才能出去的房间. Đây là tác phẩm đầu tiên mình tự dịch, cảm giác đóng góp cho shipdom VD việt mình thực sự rất vui...Vốn văn chương của mình còn có hạn nên nhiều câu từ còn cứng nhắc, mong mọi người thứ lỗi. Nếu có thời gian sau này, mình sẽ tìm và dịch thêm nhiều fic VD nữa!
Xin cảm ơn tác giả michi_fd0101 đã cho phép mình đăng tải bản dịch lên đây. Mọi người xin hãy ủng hộ tiên sinh ạ!!