Actions

Work Header

72 thế cướp dâu của nhà họ Lê

Summary:

chưa bao giờ Lê Duy Lân lại ước có thiên thạch rơi xuống trái đất đến như vậy, và nếu nó rơi trúng đám cưới của Tạ Hoàng Long nữa thì càng tốt.

Chapter 1: mỹ mãn xui xẻo

Chapter Text

nếu có một thứ còn tồi tệ hơn cả chuyện đi làm vào ngày thứ hai thì đó chính là chuyện đi làm vào ngày thứ hai với một trái tim toang hoác.

sau một đêm chủ nhật đầy điên rồ, cõi lòng lê duy lân chính thức tan nát (đương nhiên không phải vì anh là gay), nhưng duy lân thề, thà là gay còn hơn phải chứng kiến người yêu cũ của mình lên xe hoa và gửi đến nhà mình một cái thiệp cưới siêu cấp diêm dúa với đủ thứ tua rua. 

em viết thiệp hồng tên em thì đúng nhưng tại sao sai tên anh

tiếng nhạc tiktok não nề vang lên khắp phòng tập, chỉ mới 7 giờ sáng mà thủ đức đã có tiếng chuột kêu. lê duy lân ngồi gục mặt vào một góc, dưới mắt anh là quầng thâm đen xì, tay lại không ngừng lướt đi lướt lại cái story thông báo kết hôn của người thương. hiếm hoi một hôm mà lâm anh không dám hâm, nó đánh mắt ra hiệu với phúc nguyên ngồi kế bên cạnh, quái lạ, từ bao giờ mà nhóm 3 thằng hâm nhất uprize lại trở thành 2 thằng hâm và 1 thằng thất tình thế này?

thêm 30 phút trôi qua và lê duy lân vẫn mắc kẹt với mớ cảm xúc hỗn độn của mình, để mặc hai đứa em vừa nhảy vừa nháy mắt lia lịa như bắn tia lazer, khéo đến nỗi thế giới sắp công bố một bộ ngôn ngữ mới là nhãn ngữ, đặc biệt dành cho những ai không dám ba mặt một lời.

“địt mẹ nó chứ”

bốp, duy lân vứt điện thoại lăn lông lốc rồi gục mặt vào tay mà khóc nức nở, nước mắt nước mũi thi nhau chảy ra khỏi kẽ tay, thấm ướt cả cái quần si mà anh yêu quý nhất.

“ối anh lân ơi” lâm anh ngay lập tức ra hiệu cho phúc nguyên tắt nhạc. âm thanh chát chúa của con beat mới ngấp ngứ một lúc rồi dừng hẳn, chừa lại không gian tĩnh mịch cho tiếng hức hức của một thằng đàn ông cao hơn 1 mét 8.

“anh long anh ấy đơn giản chỉ là…” 

phúc nguyên nuốt một ngụm nước bọt, nó cảm giác câu tiếp theo mình thốt ra có sức công phá còn hơn cả bom nguyên tử, hoàn toàn đâm thủng mọi lớp phòng thủ của người anh cùng phòng.

“kết hôn thôi mà.”

đấy biết ngay, đâu phải tự nhiên mà phúc nguyên lại làm thủ khoa ngành sư phạm âm nhạc, ý là nó cũng có đầu óc lắm nhé, dù toàn là dành cho những chuyện mộng mơ vớ vẩn. lê duy lân (không ngoài dự đoán) là lại khóc nấc lên, thút thít như một con cún bị cảm cúm.

“thôi nào, anh cường cũng tốt mà”

“tru trù trú, chưa kể anh cường còn thân với anh long từ trước nữa”

“bảo sao dạo này cứ thấy hai người họ dính nhau suốt nhể?”

“chắc là để bàn kế hoạch cho lễ cưới đấy”

“chúng mày im mồm thì người khác bảo chúng mày câm à?” duy lân chuyển chế độ từ khóc nức nở sang vừa nức nở vừa uất hận, anh gào rống lên bằng giọng mũi sụt sịt. cuối cùng thì duy lân cũng chịu ngước mắt lên nhìn trời, nhưng thay vì hận đời vô đối, anh lại hận mình không đến với long sớm hơn anh cường.

ừ duy lân không phải là gay, nhưng bạn trai tạ hoàng long của anh thì có.

_

lê duy lân có hai kế hoạch mà theo anh tự đánh giá là khá thiên tài.

một là, cướp hoàng long về và nắc bạn đến sáng.

hai là, nắc hoàng long đến sáng và cướp bạn về.

và lê duy lân cũng có một giấc mơ kỳ lạ khác, về một hòn đảo quái dị cùng bãi cát vàng ươm như nắng.

trong giấc mơ đó, lê duy lân là một nhân viên văn phòng bình thường, bình thường đến mức nếu được viết hồi ký cho cuộc đời mình, lân cũng không thể nặn nổi năm câu chuyện đặc sắc để thu hút độc giả. anh từng đọc ở đâu đó bảo rằng, nỗi sợ lớn nhất chính là nỗi sợ chẳng còn ai đếm xỉa đến sự tồn tại của mình, giống như một ngày nào đó con người mất hoàn toàn nhân dạng và trở thành một loài côn trùng xấu xí, thứ duy nhất khiến họ lo lắng lại là trễ giờ làm và lão sếp khốn nạn luôn chực chờ chửi rủa.

duy lân không biết có ai còn nhớ đến mình và chiếc máy chấm công bị bỏ quên không, vì hoàng hôn đã dần buông rèm xuống cửa trời, báo hiệu anh chuẩn bị mắc kẹt ở nơi đây thêm một ngày nữa.

hoàng long là một nạn nhân xấu số khác của chốn quái quỷ mang dáng hình xinh đẹp này. lần đầu tiên duy lân gặp long, cậu chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi in họa tiết hawaii, mái tóc đen tuyền được cắt theo kiểu đầu nấm kpop, cổ đeo vòng đay lủng lẳng mảnh răng nanh động vật. long trông hoang dã đến nỗi khiến anh suýt nhận nhầm cậu thành người bản địa.

một ngày nọ, khi lân lại thả mình ngắm nhìn bầu trời lãng đãng, bên cạnh là một hoàng long ngoan ngoãn đang ngồi nghịch cát. bất chợt, cậu khẽ cựa quậy, cù lét lên bàn chân lấm lem đất của lân.

“này, hoàng long kia là một người như thế nào vậy?”

“em ấy đối lập hẳn với bạn.”

“thế chắc tôi kia nghịch lắm nhỉ?”

“ừ, đã vậy còn lười vận động nữa.” 

hoàng long bật cười khanh khách, cậu chồm người qua, chống hai tay áp đảo thân lân dưới mình. mái tóc đen pha trăm sợi cháy vàng của cậu lõa xõa xuống bờ vai trần của lân. cậu quan sát cơ thể anh hết một lượt, từ mắt, mũi, môi đến rốn, đầu gối, gót chân, và cậu lại cười phát ngất.

bạn có biết về truyền thuyết hòn đảo trái tim không? rằng khi một kẻ bị tình yêu lớn nhất đời mình bỏ rơi, thiên thần sẽ thương xót ban cho kẻ ấy một tình yêu khác giống hệt tên phụ bạc kia, chỉ khác ở chỗ mang một trái tim chân thành trong lồng ngực.

“nếu là bạn thì bạn có yêu con búp bê kia không?”

“tôi không, vì nó không phải là long của tôi.”

lân lật người lại, anh đẩy ngã long xuống làn cát nóng hổi rồi vùi đầu vào cổ cậu, tay vò tung mái tóc đen đang lưa thưa trong gió. 

mặt biển nhuộm màu chuếnh choáng say của hoàng hôn, bọt trắng xô vào bờ những mảnh trắng li ti như thủy tinh, duy lân đứng trên mỏm đá, để chút vụn vặt cuối ngày sưởi ấm chiếc gáy rám nắng của mình. gió nổi lên làm lao xao những rặng dừa cao vút, bầu trời dần chuyển sang một màu hồng phấn đắng ngọt, nhuộm đỏ từng thớ cơ đang vật lộn trong tâm thất trái của hai kẻ đổ bộ xa lạ. chẳng ai là không xiêu lòng trước thiên nhiên.

“bạn về à?”

“ừ tôi về, bạn ở lại mạnh khỏe.”

“là vì tôi không nhuộm tóc full bảng màu ư?”

“không, là vì tôi chỉ có một trái tim mà thôi. tôi đã lỡ trao trái tim này cho long của tôi mất rồi.”

_

khoảng một tuần sau giấc mơ quái quỷ đó, long hẹn lân ra cafe, chẳng biết để làm gì vì lân không có lý do để gặp lại long nữa. nhưng khi long bảo có chuyện cần nói, lân không do dự mà tròng vội cái áo hoodie vào người rồi chạy tức tốc đến cái quán hidden quen thuộc của cả hai, nơi có món bạc xỉu nhạt thếch với giá 40 ngàn một cốc cùng không gian cũ kĩ bám đầy bụi. nhưng vì long yêu thích chốn này, vậy nên lân cũng dặn lòng mình phải giữ gìn cùng long.

trái tim của lân chưa bao giờ biết cách từ chối long. và lân cũng không muốn thay đổi điều đó.

lân thở hồng hộc, dù vội vàng là thế nhưng anh vẫn đến muộn, và như mọi khi anh thấy long đã ngồi sẵn ở đấy, tại cái bàn trong góc ở lầu hai, nơi kín kẽ nhất của cái quán bé tẹo này. long vẫn luôn đúng giờ, vẫn luôn gọi món cappuccino vừa đắt vừa dở tệ vì cậu không có thói quen thay đổi, và vẫn luôn đợi lân dù anh có trễ hẹn một ngàn lần. lân lau vội những giọt mồ hôi đang lấm tấm trên má, đôi môi khô khốc mấp mấy vài từ xã giao.

sài gòn mùa này nóng thật bạn nhỉ?, nóng rát như hốc mắt của anh bây giờ, anh ước gì có một cơn mưa ghé qua xoa dịu chúng, nhưng anh lại ước cún nói với anh mọi thứ là trò đùa của em với anh cường nhiều hơn.

thứ giết chết tình yêu chính là kỉ niệm, duy lân càng thấm thía câu nói này hơn khi nhìn một hoàng long hoàn toàn khác đang ngồi trước mặt mình. hoàn toàn khác ở đây chính là long không còn giống một long lúc còn quen lân nữa, hoặc đây vốn là hoàng long nhưng lân không hề hay biết điều đó.

long đã nhuộm đen lại mái tóc vàng, cũng đã cắt tỉa cho gọn gàng vào nếp hơn, hôm nay bạn cũng không mặc chiếc áo snoopy quen thuộc nữa, thay vào đó là một chiếc áo sơ-mi được ủi thẳng thớm màu xanh nước biển. trông cứ như đang đi họp đối tác hơn là gặp mặt người yêu cũ.

cậu đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc hôn nhân này. còn anh thì sao, anh phải làm gì để quên đi hoàng long đây? quên đi thói quen của cậu mà vốn dĩ đã trở thành của anh, quên đi những nụ hôn vội vã mà cả hai trao sau ánh đèn sân khấu, quên đi những lần lén lút nắm tay trong cánh gà trước giờ g.

lân ngẩn ngơ, thẩn thờ nhìn long, tay anh đã vặn vẹo gấu áo đến nhăn nhúm nhưng vẫn chưa phải biết phải mở lời như thế nào. từ bao giờ mà anh đã phải khó khăn trong việc trò chuyện với long đến như vậy? à, thì ra là vì long luôn là người bắt chuyện với lân trước.

bầu không khí trở nên sượng ngắt, cả quán cafe chỉ toàn tiếng lách cách từ tiếng khuấy thìa của long. cậu rũ mắt, mái tóc mềm mại thả dài xuống hàng mi cong vút, long có một đôi mắt rất đẹp, chúng long lanh và trong trẻo như giếng ngọc. đã biết bao nhiêu lần cậu giương đôi mắt ấy nhìn lân để năn nỉ anh giúp cậu buộc lại dây giày, và anh chưa bao giờ từ chối một yêu cầu nào từ long cả.

bạn từng bảo với anh là thiếu anh bạn sẽ không sống được mà? thế còn anh thì sao, hở long? anh đã làm mọi cách để bạn dựa dẫm vào anh, vậy mà bây giờ anh lại thảm hại như cây tầm gửi, chỉ biết dựa dẫm trái tim của mình vào bạn thôi.

bạn cứu anh đi long, anh xin bạn.

“lân ơi bạn lấy giúp em cốc nước với”

“lân ơi em đau lưng quá, bạn đấm lưng cho em được không?”

“hôm nay lân của em giỏi lắm, line rap này khó lắm đấy!”

lân ơi

lân ơi

lân ơi

“lân ơi, tại sao bạn lại khóc?” long bối rối, cậu toan giơ tay lau nước mắt cho người đối diện nhưng bị cản lại, đôi mắt to tròn tỏ ra ngượng ngùng. long vẫn luôn là một chú cún nơ ngốc nghếch như vậy, lân không nỡ để những suy nghĩ xấu xí của mình khiến long lo lắng.

“hở? chắc tại tôi mừng quá ấy mà” lân nghẹn ngào, nói tiếp “chúc mừng lễ kết hôn của bạn với anh cường.”

hai con bot thì làm gì được nhau, địt mẹ nó chứ, thằng này đang điên lắm rồi đấy.