Work Text:
Phúc Nguyên gặp lại Đức Duy khi cậu ấy bước ra khỏi một triển lãm nghệ thuật của Phố Bên Đồi Creative Studio trên đường Lý Tự Trọng, bước chân cậu đi rất nhanh nhưng đôi mắt đượm lại như còn lưu luyến chút gì đó ở nơi vừa rời khỏi. “Vẫn đẹp như xưa”, suy nghĩ ấy bật lên trong đầu Phúc Nguyên. Chẳng biết bị điều gì xui khiến, Phúc Nguyên tăng tốc chạy đến bên cột đèn giao thông đang chuẩn bị báo chuyển đỏ cho người đi bộ. Anh sợ thân ảnh kia hòa vào dòng người tấp nập rồi lại biến mất.
Vừa bước được sang bên kia đường, Đức Duy nhìn thấy Phúc Nguyên, khuôn mặt cậu có chút ngạc nhiên nhưng nhiều hơn là sự vui mừng vì gặp được người quen ở nơi đất khách quê người.
Họ đã từng tìm hiểu nhau đến độ hiểu đối phương hơn cả bản thân mình, nhưng thế thái đổi dời, vạn vật luân chuyển, rốt cuộc đến hiện tại vẫn là người lạ với nhau. Gió nhẹ thổi qua mơn man làm mái tóc Đức Duy bay bay, kéo cậu ra khỏi những suy nghĩ ngổn ngang trong lòng mình.
– Nguyên… à, anh về sống ở đây rồi à?
– Vẫn ở.
Thời điểm đó đang là cuối mùa thu, Đà Lạt lạnh trên dưới 15 độ C. Chính Đức Duy cũng mặc một chiếc áo khoác dày che đi một nửa khuôn mặt. Chỉ có mỗi Phúc Nguyên là thời trang phang thời tiết.
Vì bắt đầu cảm nhận được cái giá lạnh thấm qua da thịt, Phúc Nguyên tự nắm lấy hai bàn tay của mình. Anh quay đầu, chỉ vào quán cà phê nằm bên đường với ánh đèn vàng trông có vẻ ấm áp, giọng dịu đi.
– Chúng ta vào đó ngồi chút nhé?
Đức Duy không lập tức, cũng chẳng chần chừ, gật đầu. Những ký ức kia đã ở lại trong quá khứ rất lâu về trước, đến mức cậu còn không nhớ khúc mắc giữa anh và cậu là gì. Nhưng cậu biết bây giờ chưa phải là quá trễ để cùng nhau gỡ bỏ những điều ấy.
Hai người không bàn trước mà cùng nhau đi đến bàn ở góc trong cùng như một thói quen giữa họ. Ngày xưa, Phúc Nguyên thích ngồi bàn trong cùng vì nó luôn là nơi kín đáo và yên tĩnh nhất của một quán cà phê, chỉ thế thì Đức Duy mới có thể tập trung vào anh mà không bị bất cứ điều gì gây xao nhãng. Đừng hòng nhìn ra ngoài cửa sổ hay bất cứ đâu, Phúc Nguyên nói vậy.
Bầu không khí ấm áp bên trong quán giúp Phúc Nguyên thoải mái hơn rất nhiều, vì thế nên những gợn sóng không tên trong lòng anh bắt đầu dậy lên lớp lớp khi anh ngắm nhìn gương mặt của cố nhân. Anh không biết chúng muốn anh cảm nhận điều gì, có thể là một chút nhớ nhung, một chút xao xuyến, chúng khiến anh rung động, song vẫn chưa đủ để anh phải liều lĩnh làm một điều gì vượt giới hạn.
Thời điểm anh gặp Đức Duy lần đầu là vào một đêm concert nảy lửa tại Thành phố Hồ Chí Minh, bằng nhiệt huyết tuổi trẻ, hai người đã bắt đầu liên lạc với nhau. Vì tính chất công việc của anh mà Đức Duy đã chuyển từ một khu trọ thuê ở Quận 6 đến khu đô thị sầm uất ở Quận 1. Sau đó, cậu nhận ra cậu cũng có ước mơ cần theo đuổi, nên hai người đã chọn rời xa nhau.
– Duy đến đây để đi du lịch à?
– Em sống ở đây, ba năm rồi.
– B-ba năm?
Câu trả lời làm Phúc Nguyên bất ngờ nhiều hơn anh tưởng. Số phận là thế đấy, nó không muốn họ gặp nhau sớm hơn vì nó thấy chưa thích hợp. Anh tính qua loa thì chính anh đã cắm rễ ở Đà Lạt ngót nghét mười năm – một phần bảy đời người mà đến bây giờ anh mới gặp lại Đức Duy. Người ta thường truyền tai nhau rằng Đà Lạt là thành phố ngàn hoa, chưa kể còn sở hữu thời tiết mát mẻ (đôi khi là lạnh) mà trung bình các vùng khí hậu khác ở Việt Nam không có, thế nên người ta vừa vì tò mò, vừa vì muốn trải nghiệm lạ mà đổ xô đến đây. Người ta làm Đà Lạt trở nên nhộn nhịp. Chắc chỉ có mỗi Phúc Nguyên là chọn nơi này vì sự ảm đạm, miên man đang ẩn mình sau lớp vỏ sầm uất đó, rũ bỏ hết những cuồng nhiệt thiếu thời, thế nên anh không ngờ Đức Duy cũng chọn sống ở đây. Chỉ là anh không mong cậu cũng có cảm nhận giống mình.
– Em vẫn hay gặp Nguyên lái xe đi làm, mỗi sáng thứ Hai ấy. Thứ Hai em phải lên tòa soạn. Lúc đầu em tưởng mình nhầm, nhưng gặp nhiều thì em nhận ra là anh rồi.
Đức Duy cười nhẹ, vừa nói vừa vuốt ve tách trà.
– Thế mà chẳng gọi anh lại.
– Trông Nguyên bận lắm, em cũng bận mà. Em nghĩ Nguyên chắc gì còn nhớ em, nên em cứ kệ thế thôi.
Phúc Nguyên định đáp lại ngay là cho dù có bận thế nào anh cũng dành được thời gian cho cậu, nhưng anh thấy cậu không có ý định muốn tiếp tục câu chuyện này, nên anh chọn dừng lại.
Quán cà phê phát đoạn nhạc thông báo đã tròn 10 giờ tối, là happy hour của quán dành cho các cặp đôi. Nữ nhân viên nét mặt tươi tắn mang đĩa bánh crepe matcha đến bàn của Phúc Nguyên và Đức Duy, với duy nhất một chiếc nĩa, không quên kèm theo nụ cười và câu chúc quý khách ngon miệng. Có lẽ nhân viên thấy họ đẹp đôi thật. Thế mà Đức Duy chẳng nghe được cô ấy nói gì, vì ngồi bàn trong cùng mà khung cảnh xung quanh rất nhàm chán, ánh mắt cậu cứ quẩn quanh trên trần nhà cùng những ý muốn cỏn con.
– Sao chỉ có một chiếc nĩa nhỉ?
Phúc Nguyên không biết về happy hour của quán. Đức Duy thì biết. Cuối cùng, ánh mắt của cậu cũng thôi lơ lửng mà đáp xuống trực diện với đôi đồng tử đen láy ảm đạm của người kia. Cậu nghe thấy mình nói.
– Em có thể… giữ liên lạc với Nguyên không?
Phúc Nguyên định gọi nhân viên để phản ánh rằng hai người không thể ăn bánh với một chiếc nĩa được, thì anh giật mình sửng sốt bởi đề nghị của Đức Duy. Anh nhìn cậu trong vài giây rồi vô thức cụp mắt xuống, bối rối lấy điện thoại từ trong túi ra, rồi đưa về phía cậu.
– Cho anh số của em đi.
Cuộc hội ngộ đã kết thúc bằng việc trao đổi phương thức liên lạc với nhau, là một khởi đầu lại không tệ, Phúc Nguyên nghĩ thế. Mười năm qua anh đã yêu đủ nhiều để hiểu được ý nghĩa của việc một người cứng đầu như Đức Duy lại chủ động xin số anh. Hoặc khả năng khác là cậu đã thay đổi tính nết và chỉ muốn giữ liên lạc như một phép lịch sự thôi. Anh vẫn mong lí do nằm ở vế đầu. Mà cũng vì thế mà Phúc Nguyên không muốn bỏ lỡ cơ hội trời cho này đâu.
Sau khi lăn lộn vài vòng trên giường, cuối cùng Phúc Nguyên cũng đủ dũng khí để mở ứng dụng nhắn tin, soạn ra một câu hỏi.
“Chủ Nhật tuần này Duy muốn đi đâu chơi không?”
Tuổi đã không còn nhỏ nhưng anh hành động cứ như trẻ thành niên biết yêu. Anh gửi dòng tin nhắn ấy đi rồi lập tức úp cả khuôn mặt mình lẫn màn hình điện thoại xuống giường, như thể bản thân vừa làm điều gì đó rất can đảm và anh không có đủ tự tin để đón nhận kết quả vậy. Phía bên kia trả lời rất nhanh.
“Đi ngắm bình minh ở đồi Đa Phú cũng hay đó.”
Vẫn lãng mạn như thế. Phúc Nguyên thầm xuýt xoa khen Đức Duy. Anh nghĩ có lẽ nhờ nghề cầm bút mà con tim cậu luôn dễ dàng rung cảm, thế nên cậu mới chủ động tìm đến những điều đẹp đẽ của cuộc sống để nuôi dưỡng tâm hồn mình.
“Anh đón em lúc 4 giờ 30 sáng Chủ Nhật nhé.”
“Vâng ạ.”
Đã rất lâu rồi Phúc Nguyên không còn được trải nghiệm cảm giác háo hức, mong chờ một điều gì đấy. Như hiện tại anh đang cảm nhận. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ và khiến anh vui nhiều hơn anh tưởng. Việc gặp lại Đức Duy quả là một điểm nhấn đáng yêu trong ngày của anh, mà cũng có thể là trong tuần, hoặc trong tháng.
Có thể là cả năm.
Hoặc hơn.
⁂
Từ chân đồi lên đến địa điểm “săn mây” lí tưởng ở đồi Đa Phú chỉ có khoảng 200 mét đường dốc. Với tay lái cứng như Phúc Nguyên, anh thừa sức chở mười người lên đỉnh đồi, tuy nhiên anh lại thấy ý tưởng đó không được lãng mạn lắm, vì Đức Duy ngồi bên cạnh anh cứ đưa mắt ra ngoài ô cửa kính xe để ngắm cảnh thôi. Do đó, anh lấy lí do là không tự tin vào khả năng lái xe của mình để gửi xe ở chân đồi. Phúc Nguyên và Đức Duy cùng nhau đi bộ lên điểm hẹn.
Đây là điểm hẹn không thể thiếu trong danh sách những việc cần làm khi đến Đà Lạt của khách du lịch (mà còn là ngày Chủ Nhật nữa), đồi Đa Phú đông đúc hơn Phúc Nguyên từng nhớ về nó. Hai người tốn khoảng 5 phút để trải thảm và ổn định chỗ ngồi, chỗ mà Phúc Nguyên cho là có tầm nhìn đẹp nhất: lúc hừng đông, bầu trời khoác một chiếc áo màu xanh lam trầm lặng, những tầng mây mỏng lưa thưa, trắng tinh khôi nối đuôi nhau chen chúc qua lớp lớp những mái nhà nằm đan xen nhau dưới chân đồi, như thể chúng đang đua nhau chạy cho kịp bình minh đến.
Đức Duy nhìn hai hộp nhỏ cơ man nào là cơm nắm, trứng ốp la, xúc xích, dưa leo được xếp gọn gàng, đẹp mắt, đôi đồng tử đen láy của cậu ánh lên ý cười rất rõ ràng. Cậu thầm nghĩ trong lòng, thì ra đây là sự đáng yêu của đàn ông có tuổi (?).
– Nguyên tự chuẩn bị hết những thứ này à?
Phúc Nguyên mỉm cười tự tin, đôi tay không dừng lại việc chuẩn bị bữa sáng.
– Anh đâu thể để người đẹp ngắm bình minh với chiếc bụng đói được.
Anh ấy đã trưởng thành triệt để. Anh ấy không còn là cậu trai năm xưa – người mà luôn cần cậu bên cạnh để chăm sóc. Dáng vẻ cật lực sắp xếp đồ ăn, thức uống với đôi môi cười nhẹ, hàng mi rủ xuống, hai má còn có chút phính ra của Phúc Nguyên trông rất đáng yêu. Ít nhất là Đức Duy thấy thế.
Cậu đưa tay chỉnh lại vạt khăn rơi khỏi vai Phúc Nguyên. Hai ánh mắt chạm nhau trong 2 giây rồi rời đi ngay. Tại sao sương lạnh buổi tinh mơ của Đà Lạt lại không thể ngăn được da mặt Đức Duy cứ dần ấm lên nhỉ?
– Duy vẫn viết lách đấy chứ?
Phúc Nguyên nhấp lấy một ngụm cà phê ấm, nhìn về dãy núi phía xa ngoài kia, quyết định trở thành người mở đầu câu chuyện.
– Em đã từng sống chết với nó mà, đương nhiên là vẫn rồi. Nhưng gần đây công việc trở nên khó khăn với em hơn rồi.
– Cấp trên không tốt với em à?
Đức Duy bật cười. Phúc Nguyên là thế đấy, trong bất kì tình huống nào thì anh luôn cho rằng Đức Duy là người đúng, thế thì đương nhiên anh sẽ nghĩ là cậu bị cấp trên chèn ép nên mới thấy công việc không còn dễ dàng. Bênh vực người ta một cách mù quáng.
Trầm ngâm một lúc, Đức Duy quay sang thấy người kia vẫn đợi mình chia sẻ thêm, bèn thở dài rồi chia sẻ một cách rất tự nhiên.
– Em được yêu cầu viết về vẻ đẹp của Đà Lạt, nhưng chẳng hiểu sao em nhìn đâu cũng thấy nó ảm đạm, nên chẳng nặn ra nổi áng văn tươi vui nào.
Người khô khan như Phúc Nguyên vốn không giỏi nói lời hay ý đẹp, việc duy nhất anh có thể làm là rót thêm trà sữa ấm vào chiếc cốc giấy của Đức Duy như một cách thức an ủi vụng về.
– Vậy thì… cứ viết về sự ảm đạm thôi.
– Sếp hong chịu.
Đức Duy bĩu môi. Uống trà sữa thôi mà hai gò má của cậu cũng ửng hồng làm Phúc Nguyên cứ tưởng năm nay hoa anh đào Đà Lạt nở sớm hơn mấy tháng. Mà cũng đâu chỉ có đôi má cậu hồng xinh đâu, đôi môi cũng thế, chóp mũi cũng thế, cả những đầu ngón tay,... những điều mà anh đã rất yêu ở cậu. Có vẻ ba năm là chưa đủ để cơ thể nhạy cảm của cậu làm quen với khí trời nơi đây.
Phúc Nguyên muốn ôm Đức Duy quá. Để sưởi ấm cho cậu thôi chứ không có ý gì khác đâu nhé.
– Nguyên thì sao? Có thấy giống em không?
Đức Duy kéo Phúc Nguyên ra khỏi những suy nghĩ vẩn vơ. Cậu nghiêng đầu nhìn anh bằng đôi mắt tròn xoe long lanh ánh nước, khiến cho anh thực sự dành sự tập trung cho điều khác chứ không phải câu hỏi ấy đâu. Trái tim anh đập nhanh quá nên não bộ còn chẳng kịp xử lí thông tin.
– Anh không biết nữa. Anh nghĩ nếu trong cõi lòng chúng ta cô đơn, thì cho dù có đến Paris hay New York, chúng ta cũng sẽ thấy nơi đó buồn rầu thôi. Đâu phải tự nhiên mà người ta hay đi cùng gia đình, bạn bè, người yêu đến Đà Lạt.
– Cũng đúng nhỉ…
Cậu không tiếp tục câu chuyện này nữa. Đức Duy đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ, gần 5 giờ 30 phút sáng, bầu trời đã dần chuyển sang ánh vàng nhưng mây vẫn còn che mờ khắp lối. Phúc Nguyên chăm chỉ nhấp cà phê và dường như chẳng có chút quan tâm nào đến bình minh hôm nay. Thấy thế, Đức Duy bèn dùng khuỷu tay khích nhẹ vào cánh tay của anh.
– Anh có chắc là hôm nay có mặt trời không?
Phúc Nguyên giật mình quay sang.
– Sao Duy hỏi thế?
– Trời sắp sáng rồi mà cứ âm u thôi, mấy ngày nay cũng hay mưa nữa.
Thật vậy, khách du lịch đã đứng dậy bỏ về gần hết rồi.
Tiết trời thì ngày một thêm se lạnh, làm Đức Duy phải rúc mặt mình vào chiếc khăn choàng cổ quá cỡ mà cậu cố tình mua cho tình huống này. Rồi một cánh tay nhẹ nhàng vòng sang bên kia ôm trọn lấy cơ thể cậu, chủ nhân cánh tay còn xích nhẹ sang để hai người ngồi gần sát nhau hơn.
Trà sữa ấm Phúc Nguyên pha cho cậu đã gần hết.
– Anh nghĩ có mặt trời hay không cũng không quan trọng đâu.
Vì mặt trời của anh đang ngồi ngay sát bên anh đây. Và mục đích của buổi hẹn hôm nay về cơ bản cũng đã hoàn thành rồi.
⁂
Thời điểm rét buốt nhất của Đà Lạt cuối cùng cũng đã đến. Chính vì thế mà Phúc Nguyên không thể chiều theo ý của cậu chàng ngồi ở ghế lái phụ dù cậu có nhõng nhẽo đáng yêu đến thế nào. Anh nhấn nút kéo sập cửa kính xe và chỉ mỉm cười thay cho lời xin lỗi đến người ngồi bên cạnh, đang xụ cả mặt ra vì không được ngắm cảnh trực tiếp.
Đức Duy chấp nhận chịu thua vì mình đang ngồi trong xe của người ta, vả lại, người ta cũng chỉ lo lắng cho cái tình trạng sức khỏe mong manh của mình thôi. Cậu hạ tầm mắt, nhìn bàn tay to lớn với những vết chai sần vì phải làm việc liên tục với dây đàn. Bên trong bàn tay ấy là bàn tay nhỏ hơn với nước da trắng hồng của cậu, tay cậu lọt thỏm trong đó. Một luồng ấm áp truyền từ nơi hai người chạm nhau đến trái tim, rồi lan ra khắp cơ thể cậu. Đức Duy thấy mùa đông năm nay cũng không còn quá khó chịu như mọi năm.
– Sếp nhận bản thảo của em rồi đấy.
Cậu vui vẻ khoe với Phúc Nguyên, khóe môi còn nhếch lên rất đắc ý.
– Duy viết về chủ đề khác à?
– Vẫn là Đà Lạt và vẻ ảm đạm thôi, nhưng em thêm một chút vui tươi. Ví dụ như một buổi sáng bình minh cuối tuần í. Sếp đọc xong mê tít.
Khi ở cạnh nhau, Đức Duy thường líu lo về công việc của mình như cái máy nói, dù anh ấy không hay trả lời, cậu vẫn biết mình được lắng nghe và người lắng nghe ấy sẽ không bao giờ phán xét cậu hay chê cậu nhiều lời. Phúc Nguyên chỉ đáp lại cậu bằng một nụ cười, thỉnh thoảng là một trận cười lớn nếu câu chuyện cậu kể thật sự buồn cười, đôi khi đơn giản là cười vì cậu dễ thương thôi.
Sau một lần nghe thấy Đức Duy bâng quơ bảo là cậu nhớ vị thịt nướng và rượu gạo của quán Hàn Quốc ở Quận 7, khi xưa anh hay dẫn cậu đi ăn, Phúc Nguyên lập tức chuẩn bị một bữa tiệc thịt nướng đúng vị Hàn Quốc. Đà Lạt không có chỗ bán đúng loại rượu gạo lơ lợ trên đầu lưỡi nhưng hậu vị lại ngọt mà Đức Duy thích, Phúc Nguyên phải đặt giao hỏa tốc từ Thành phố Hồ Chí Minh về. Đức Duy bảo anh ngốc xít vì quá nuông chiều cậu, anh chỉ cười trừ rồi xoa đầu cậu.
Ngoài việc phàn nàn với Phúc Nguyên về vị tổng biên tập khó tính ở tòa soạn, Đức Duy cũng hay hỏi về công việc soạn nhạc của anh. Hiện tại Phúc Nguyên đang làm sếp của người ta mất rồi, thế nên anh vốn dĩ không có gì nhiều để mà chia sẻ với người nhỏ hơn cả. Những lúc như thế, Đức Duy sẽ đảo mắt rồi lẩm bẩm chê anh nhàm chán, trong khi đôi chân thì vô thức co lại, và mái đầu vẫn yên vị trên đùi Phúc Nguyên, bộ dạng đó của cậu hệt như một con mèo nhỏ nằm gọn trong lòng anh.
Quả nhiên, “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”, Đà Lạt buồn bã là bởi trong lòng họ không vui thôi. Mà nói đúng hơn thì thành phố này là một chốn bình yên.
Vậy thì đôi ta cũng cứ yêu nhau bình yên thế thôi.
Hết.
