Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Series:
Part 1 of Viết nên câu tình ca
Stats:
Published:
2026-03-06
Words:
2,018
Chapters:
1/1
Comments:
4
Kudos:
28
Bookmarks:
1
Hits:
208

Yêu thầm

Summary:

Câu chuyện được lấy cảm hứng từ bài hát “Yêu thầm – Hoàng Yến Chibi”, mở đầu cho series viết truyện từ nhạc của mình.

Notes:

Mở bát bằng couple đầu tiên toi ship trong chương trình

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

        Còn gì đau đớn hơn khi trai gay lại yêu thầm trai thẳng. Nhưng Đức Duy đang trải qua điều đó. Cậu thích Minh Hiếu, một đàn anh cùng trường Đại học, chỉ tiếc là Minh Hiếu không thích con trai.

        Duy thích Hiếu từ khi mới vào Đại học, hình ảnh đàn anh khoá trên vô cùng nhiệt tình giúp đỡ các tân sinh viên cũng như hoạt náo khu vực nhập học đã in sâu vào tâm trí cậu. Người con trai cao ráo, trắng trẻo và vô cùng điển trai với nụ cười vô cùng rạng rỡ dưới cái nắng tháng 8 như toả sáng qua đôi mắt ngây thơ và bỡ ngợ của Đức Duy. Nhưng không chỉ Đức Duy thấy điều đó, rất nhiều tân sinh viên như cậu cũng bị hình ảnh ấy hớp hồn, chỉ có điều các cô gái ấy sẵn sàng xúm lại chỗ anh để hỏi han, bắt chuyện còn cậu chỉ bần thần rồi quay đi thôi.

        Trùng hợp thay, Duy học cùng khoa với crush Minh Hiếu của mình nên hai người có kha khá lịch học trùng nhau. Thậm chí, phòng kí túc xá cậu ở cũng chính là căn phòng kí túc xá cũ của Hiếu. Hai người chạm mặt nhau khi Duy chuyển đồ đến kí túc xá còn Minh Hiếu và các bạn đang dọn đồ ra. Thông thường việc àn giao kí túc xá sẽ không như vậy nhưng vì Duy đến sớm nên đã bắt gặp các đàn anh đang dọn nốt những món đồ cuối cùng. Cậu chỉ dám nhẹ giọng chào hỏi mọi người rồi đứng qua một bên để các anh chuyển đồ đi. Còn Minh Hiếu, một người luôn xởi lởi đã chủ động bắt chuyện để cậu không thấy lạc lõng.

    - Em là tân sinh viên đúng không? Sao nhập học sớm thế? Anh thấy mấy thằng con trai toàn sát ngày đi học mới đến nên bọn anh dọn đi muộn, em thông cảm nhé. Mà em tên gì vậy? Hàng loạt câu hỏi được đưa ra từ Minh Hiếu khiến Duy đứng hình.

    - Em tên Duy ạ, Đặng Đức Duy, em là tân sinh viên khoa Biểu diễn. Em lên sớm để làm quen với môi trường trên này với thăm thú xung quanh nữa ạ.

    - Thế ngồi đi em, đứng đó làm gì cho mỏi, bọn anh còn nốt vài món đồ này nữa thôi. – một người khác trong phòng lên tiếng.

    - Mà các anh cùng chuyển đi hết ạ? – lần này Duy chủ động hỏi chuyện

    - Ừ, tụi anh chuyển ra ở trọ, bọn anh là 1 band mà, lâu lâu bọn anh sẽ xuống phố đi bộ giao lưu, hôm nào mời em tham gia nhé. – Minh Hiếu nhiệt tình giới thiệu.

    - Vậy được không ạ? – Duy hơi căng thẳng trước lời mời đường đột của “người ấy”.

    - Được chứ, ngại gì em.

         Nhờ Minh Hiếu mà quá trình này không quá yên tĩnh, sau khi anh và các bạn rời đi hết Đức Duy mới dam đem hành lí của mình tới vị trí của anh. Cậu quyết định chọn vị trí mà anh đã ở làm “nhà” cho những năm tháng tiếp theo.

         Vì học khoa Biểu diễn nên Đức Duy có khá nhiều buổi học về thực hành và phải ghép nhóm trình diễn. Các sinh viên năm nhất còn được xem các anh chị năm cuối biểu diễn để học tập, lấy kinh nghiệm. Duy tất nhiên không thể bỏ lỡ cơ hội được xem Hiếu biểu diễn trên sân khấu, đã lâu rồi cậu không được gặp anh. Lần này Hiếu trình diễn một tiết mục hát kèm với diễn xuất, bạn diễn của anh là một chị gái vô cùng xinh đẹp, cao vừa đến vai anh, hai người đứng cạnh nhau vô cùng đẹp đôi, tiết mục của họ cũng được các thầy cô đánh giá cao. Đức Duy nhìn anh từ ghế khán giả vô cùng chăm chú, say mê, cậu đắm chìm vào giọng hát của anh và khắc ghi từng nốt anh cất lên, từng cử chỉ của anh trên sân khấu. Cậu còn nghe được từ các bạn nữ bên cạnh rằng anh và chị gái kia đã diễn cùng nhau nhiều lần từ năm nhất rồi, hai người như 1 đôi vậy, họ cũng rất hay đăng ảnh cùng nhau, hai người cũng được đưa lên confession của trường nhiều lần vì độ đẹp đôi. Rất nhiều người yêu thích cặp đôi này và hy vọng họ có thể ở bên nhau trong tương lai.

         Những lời nói ấy khiến Duy thẫn thờ, cậu biết mình thích anh nhưng cậu lại quên mất rằng người anh thích có thể sẽ là một cô gái nào đó như cô gái bên cạnh anh trên sân khấu lúc này. Cậu mở điện thoại và tìm kiếm tên anh trên Facebook, trang cá nhân của anh hiện ngay đầu, cậu lướt xem quả thật có rất nhiều hình của hai người. Duy lại dạo một vòng trên confession đọc hết các bài viết về anh và cô ấy. Với con mắt của một thằng con trai, cậu khá chắc crush của cậu thích con gái người ta rồi. Chẳng còn cơ hội nào cho Duy nữa.

         Duy quyết định chôn vùi tình cảm này của mình không để cho ai biết, đặc biệt là không để cho anh biết. Nhưng cậu không thể ngăn bản thân không tìm kiếm hình bóng anh, không tìm đến những nơi có anh. Một người sống khép kín, ít giao lưu như Duy đã quyết định tham gia câu lạc bộ âm nhạc của trường dù chỉ ở ban hậu cần nhỏ bé để được ở gần anh hơn, có thể thấy anh nhiều hơn. Cậu còn theo dõi page band của anh và các bạn và đến tất cả các buổi diễn của họ ở phố đi bộ. Cậu luôn chọn cho mình vị trí xa anh nhất, khuất tầm mắt anh nhất vì cậu biết nếu anh thấy cậu anh nhất định sẽ lại gần trò chuyện như cách anh luôn làm và cậu sẽ không kìm được lòng mất. Đức Duy vẫn cứ thế nuôi tình yêu đơn phương thầm kín của mình với nỗi đau. Đau khi thấy anh bên cạnh người khác, đau khi thấy anh thể hiện tình cảm với người anh thích mà không phải mình, đau khi chẳng thể làm gì ngoài trơ mắt đứng nhìn. Nỗi đau ấy cứ dày vò cậu hằng đêm, mỗi lần nhắm mắt lại những hình ảnh ấy lại hiện lên khiến gối cậu ướt đẫm.

         Vậy sao cậu không thử bày tỏ lòng mình? Biết đâu nó sẽ tốt hơn thì sao, ít nhất cậu sẽ nhẹ lòng hơn. Cậu nào dám khi cậu biết rõ điều gì sẽ đến, cậu thà cứ tiếp tục như vậy còn hơn nói ra. Nhưng mỗi khi cậu thấy anh cũng đang đau khổ với tình yêu giống như cậu thì lòng cậu lại thôi thúc mong muốn tỏ bày. Duy đã tưởng tượng vô số lần cảnh cậu tiện đến vỗ về người con trai cậu yêu và nói với anh ấy rằng cậu sẽ không làm anh đau như cô ấy, cậu sẽ luôn bên cạnh và trân trọng anh. Tiếc là điều đó không bao giờ xảy ra, cậu không dám phá vỡ bức màn mong manh này.

          Trong suốt những năm tháng của sinh viên năm nhất, Đức Duy không chỉ đứng nhìn mà còn tìm cách để chạy trên một đường thẳng song song với Minh Hiếu, chỉ là đường thẳng song song để anh có tiến bao xa thì cậu cũng sẽ mãi là khán giả trung thành. Cậu đã thể hiện bản thân nhiều hơn trước mọi người, học cách trò chuyện nhiều hơn, hăng hái tham gia nhiều hoạt động cộng đồng, chăm chút ngoại hình của mình. Cậu lấy Minh Hiếu làm động lực để cố gắng hơn, cậu mong một ngày có thể toả sáng như anh, biết đâu lúc ấy cậu dám bày tỏ lòng mình.

          Cơ hội cuối cùng để cậu chạm tay tới người còn trai mình thầm thương là buổi hội trại được trường tổ chức hằng năm cho các sinh viên năm cuối. Đức Duy đã mạnh dạn đăng kí một tiết mục đơn ca, bài hát này cậu đã nghe nó cả trăm lần, nó là nỗi lòng cậu, là lời cậu muốn nói với anh. Duy sẽ hát ca khúc đấy như lời tỏ tình gián tiếp dành cho anh và cũng để bản thân cậu nhẹ nhõm hơn, biết đâu cậu có thể thôi thích anh….

          Duy đứng giữa vòng tròn quanh lửa trại, ôm cây đàn guitar, ánh mắt quét qua một vòng để tìm hình bóng Minh Hiếu, anh lúc này đang ngồi cạnh người con gái anh thương ở góc chính diện với cậu.

          - Chào mọi người, em là Đức Duy, sinh viên năm nhất khoa biểu diễn. Em xin gửi tặng các anh chị năm cuối ca khúc “Yêu thầm”. Hy vọng nốt trầm buồn này có thể thôi thúc mọi người bày tỏ lòng mình với người mình thương trước khi chia xa. – Cậu từ tốn giới thiệu.

“Có lẽ anh chẳng cần

Một người như em cứ muốn ở gần

Vì ngoài kia có biết bao người đến

Có lẽ anh đã thương mến một người khác em

Vì có lẽ anh chẳng hề

Chẳng hề hay biết có em ở đây

Vì sợ ánh mắt ấy sẽ nhìn thấy

Em vốn không được xinh xắn như bao cô gái bên anh

Thế nên mỗi đêm chỉ biết khóc thầm một mình

Chẳng dám nói lời tỏ tình cùng ai

Thấy anh cười vui bên cạnh ai khác

Trái tim của em một lần vỡ nát

Thế nhưng bản thân chẳng biết phải làm gì đây?

Anh đang trước mắt nhưng không thể nào chạm tay

Em cứ yêu thật nhiều, và sẽ mãi yêu thật nhiều

Dù cho chỉ biết yêu thầm phía sau lưng anh

Huh-uh-uh

Em không quen với việc phải nghĩ đến một điều quá lâu

Nghĩ nhiều về một điều chứng tỏ nó khá đau

Và tự hỏi là bao giờ em mới thấy khá hơn, yeah

Đố anh biết giờ em nên sao?

Vì không thể nói với anh, em cũng không thể nào giấu

Không phải lỗi của em, mà do con tim này tự cào cấu mình, no-oh

Nếu cô ấy tốt hơn

Biết yêu anh đúng hơn

Khiến anh hạnh phúc hơn

Thì chắc có lẽ em sẽ ok với việc bị tổn thương

Yeah, và để anh đi

Cất đi lời tỏ tình và nước mắt đằng sau mi

Damn baby, I'm so suy

Thế nên mỗi đêm chỉ biết khóc thầm một mình

Chẳng dám nói lời tỏ tình cùng ai

Thấy anh cười vui bên cạnh ai khác

Trái tim của em một lần vỡ nát

Thế nhưng bản thân chẳng biết phải làm gì đây?

Anh đang trước mắt nhưng không thể nào chạm tay

Em cứ yêu thật nhiều, và sẽ mãi yêu thật nhiều

Dù cho chỉ biết yêu thầm phía sau anh..”

       Đức Duy đã không hát những câu còn lại của bài, vì cậu không mong anh sẽ thật sự biết về tình cảm của cậu, càng không mong anh cảm thấy có lỗi vì không thể đáp lại. Nhưng cậu đâu biết, ánh mắt mà cậu luôn né tránh trong suốt bài hát đã luôn nhìn cậu chăm chú suốt phần trình diễn, anh còn giúp cậu hát nốt những câu cuối cùng

“I'm sorry, I'm sorry, so sorry (I'm so sorry)

Biết em thương thầm anh thế đấy

Nhiều năm qua nhưng anh không thể (Anh không thể)

Sau mưa sẽ hoá cầu vồng (Hoá cầu vồng, uh-huh)

Sau anh sẽ có một người tốt hơn lại đến bên em”

Notes:

Rào trước là series này không bao gồm nhạc trong TBTN, sẽ có cả các cặp khác nữa

Series this work belongs to: