Chapter Text
Chuyện Đặng Đức Duy là một ma cà rồng bị lộ, người vui nhất là ai? Đáp, bạn đồng niên Nguyễn Thanh Phúc Nguyên.
…
Duy là một… ừa thì con người hay gọi là ma cà rồng ấy, cái loài có răng nanh, có thể biến thành dơi và chuyên đi hút máu người. Hừm, cái đó là mọi người đồn thế chứ Duy thấy bản thân chẳng khác con người bình thường là bao, vì cậu là một ma cà rồng thoái hoá.
Có thể thoải mái đi ngoài nắng, có thể ăn tỏi và sống như một người bình thường. Thứ khác thường duy nhất giữa cậu và mọi người nằm ở việc Duy vẫn có thứ gọi là cơn khát của loài. Đều đặn hoặc đôi khi không, 1 tháng tầm 3 cử máu để duy trì hình dạng con người.
…
"Anh ơi"
Tiếng kêu khẽ khàng như muỗi, cậu níu lấy góc áo của người phía trước. Công diễn vừa xong, các suộc trám cũng đã hoàn thành tất cả và các tân binh đang được nghỉ ngơi trước khi tiếp tục ghi hình và trả keys cuối ngày. Mọi người đều tranh thủ ngủ, nhìn về phía chỗ Cường Bạch còn thấy mấy anh em ôm nhau thắm thiết trên sofa.
"Anh ơi… em đói" Duy kéo Đông Quan vào một góc khuất camera. Đông Quan là một trong ba người biết Duy là ma cà rồng trong chương trình. Ban đầu chỉ có mỗi Duy Lân thôi, anh là nguồn máu của Duy từ trước chương trình cơ. Duy được Lân chiều đến hư, đến cái độ mà cứ thèm là lại chạy đi kiếm anh Lân. Rồi sau đó, khi chia team theo mentor thì hai anh em bị tách nhau ra và vô tình cơn khát ập đến, thế là Đông Quan, người anh chăm bẳm Duy trở thành nguồn máu thứ 2 của nó "Anh ơi…"
Duy níu lấy góc áo của anh nó. Mắt Đức Duy đỏ rực, cổ họng nó khát khô. Một cơn khát bất chợt làm Duy chẳng hiểu do đâu. Đông Quan nhìn cậu, anh hiểu đứa em của mình cần gì.
"Hôm trước vừa mới uống mà, sao thế?" Quan đưa tay xoa xoa hốc mắt nó. Chiêu này anh được Lân chỉ cho nhằm giảm bớt tình trạng đổi màu của mắt.
"Em hong biết nữa" Duy đứng ngoan, cậu khó khăn kiềm chế cơn khát của mình trước mùi hương lan toả ra từ người Đông Quan. Dù là một ma cà rồng đã thoái hoá nhưng mũi của Duy lại nhạy ngang với giống thuần chủng của loài mình. Nó nhạy cảm với mùi hương, mùi cơ thể và đặc biệt là mùi máu ẩn dưới da thịt con người.
Người nó nóng ran, bản năng dội vào điều khiển tâm trí. Cái lưỡi đỏ hỏn vươn ra liếm lấy cổ tay Đông Quan, cậu dùng hai tay kéo lấy cánh tay anh, liếm những đường dọc theo mạch máu nơi cổ tay. Duy khát lám rồi, khát khô nhưng khi những người anh chưa cho phép thì nó cũng chẳng dám làm gì. Đông Quan thở dài, bất lực với Đức Duy. Anh xoa đầu nó như một sự cho phép.
"Ít thôi không là mày mất ông anh này đấy" Quan nữa đùa nữa thật, dung túng cho con dơi nhỏ dòng máu của mình. Duy mừng rỡ ra mặt, gật đầu liên hồi. Nó cắn nhẹ vào cổ tay anh như một liều thuốc tê, Duy ngước lên thăm dò cho đến khi Đông Quan ra hiệu đã ổn mới thật sự cắm răng nanh vào da thịt. Cơn nhói đau ở cánh tay và cảm giác máu đang bị rút dần dù trải qua bao nhiêu lần vẫn thật lạ lẫm. Duy nom đang có bữa ăn ngon lắm. Thật ra răng nang Duy bé tý chẳng đau mấy, khác biệt Duy nhất với lúc nó cạp anh bình thường cũng chỉ là cảm giác bị rút máu mà thôi.
Duy vừa uống máu vừa lã chã khóc, lí nhí xin lỗi anh Quan. Máu tươi tràn ngập khoang miệng, chảy dọc các tế bào làm nó thoả mãn. Cơn say của nó cuốn phăng đi mọi thứ, chẳng hè chú ý đến nét mặt méo xệch của Đông Quan.
Cho đến khi nó nhận ra thì đã quá trễ. Lúc răng nanh nhỏ vừa thu lại cũng là lúc bóng dáng người đàn ông họ Hồ ngã xuống, người đàn ông họ Hồ nghĩ, bản thân cần nghỉ ngơi một lát. Ha ha ha ha, ngủ tý rồi dậy đá bát phở là ngon luôn…
"A-anh ơi! ANH QUAN ƠI" Người đàn ông họ Hồ nghe văng vẳng bên tai tiếng cu em hớt hải kêu tên mình nhưng anh đã quá mệt để đáp lại rồi. Thôi, cu Duy yên lặng cho anh ngủ tý nhá, anh dậy anh chở cu đi ăn phở chung với anh.
"ANH QUAN" Đức Duy hốt hoảng tột độ, nó đỡ lấy anh. Đầu Duy trống rỗng, cơn khát còn chưa kịp dứt gặp phải sự kích thích từ trái tim làm nó mất kiểm soát. Hai cái tai nhỏ xíu cùng cặp cánh xuất hiện chẳng có cách nào giấu đi. Nó muốn gọi người đến giúp nhưng thế nào mà điện thoại lại bị nó vứt phăng bên ngoài kí túc xá rồi chứ. Giờ mà ra ngoài với bộ dạng này thì sao mà sống tiếp đây trời. Đang vừa hoảng vừa khóc như mưa thì có lẽ ông trời thấy Duy chưa đủ khổ nên đã để cánh cửa phòng thay đồ (mà nó nhớ rõ đã khóa kỹ) bật mở.
Đối diện với đôi mắt ần ậc nước của nó là gương mặt bất ngờ của cậu bạn đồng niên. Duy cũng bất ngờ chẳng khác gì người kia, nó cuống cuồng quơ quàng chẳng biết thế nào. Nó ú ớ, tay chỉ vào anh Quan đang nằm gục trên vai mình, lại muốn che đi đôi tai nhỏ hay khuôn miệng ngập máu. Thôi rồi, não nó chẳng thể nào xử lý kịp. Đặng Đức Duy mất kiểm soát năng lực hoàn toàn, biến về bản thể dơi non, vừa oe oe khóc vừa xin Phúc Nguyên đừng làm lộ chuyện này ra ngoài.
…
Ma cà rồng nhỏ thút thít ngất liệm trong lòng bàn tay của anh nó. Duy lân chìa sinh vật nhỏ xíu ấy ra trước mặt anh em (trừ Minh Quân đã biết từ trước và đang chăm sóc Đông Quan bên kia giường). Mỗi người một khuôn mặt nhưng chung qui đều khó tin với sự thật này. May sao lúc Phúc Nguyên phát hiện ra 2 người cũng là lúc ekip và máy quay đều đã off hết chứ nếu không lại to chuyện.
"Thế… Ý em là, cái cục tròn ủm này là thằng Duy ấy à?" Hữu Sơn nhìn chòng chọc vào nó, tin thì dám đó nhưng mà tin kiểu gì. Anh ngước lên đợi chờ sự phủ nhận của Duy Lân nhưng vô ích, thằng em anh đang gật đầu kìa. Cày phim thì nhiều chứ chưa ai từng có suy nghĩ sẽ gặp được ma cà rồng ngoài đời cả. Thoạt nhìn thì vẫn giống Đức Duy đó, chỉ trừ việc bây giờ nó nhỏ còn 10cm.
"Anh em đừng lo, ngủ xong Duy nó trở lại dạng người liền ấy mà" Duy Lân cười hề hề với mấy gương mặt ngờ nghệch của anh em. Hồi lúc Đông Quan với Minh Quân mới biết, phản ứng cũng y chang anh em bây giờ nên Lân cũng quen rồi. Ừm, Lân quen chứ mọi người thì không Lân ạ.
"Anh Lân ơi, cho em bế với" Phúc Nguyên tiếp thu chuyện này có hơi nhanh nếu như không muốn nói là siêu thích thú. Nguyên cũng không biết nữa nhưng dáng vẻ nhỏ xíu khóc nhè này khá thu hút nó. Duy Lân nhẹ nhàng đặt Đức Duy đang co ro ngủ sang tay của Phúc Nguyên, rồi thở phào một hơi khi thấy Duy vẫn tiếp tục ngủ. Èo, dơi béo lạ hơi hay mất ngủ lắm.
Phúc Nguyên chăm chú nhìn dáng vẻ nhỏ xíu trong tay mình, mấy anh em cũng vậy.
Thế là tối đó, thay vì bấm điện thoại hay chí choé nhau thì mấy đứa nó lại được tham dự lớp "bí kíp nuôi nấng dơi béo - giống loài ma cà rồng thoái hoá" của Duy Lân. Anh truyền dạy hết tất cả những gì mình biết cho anh em (trừ Đông Quan vẫn ngất và đã được cấp chứng chỉ nuôi dơi béo của Duy Lân và Minh - không cần chứng chỉ vẫn chăm em tốt quá trời - Quân). Buổi dạy kéo dài 15 phút trông cũng tín lắm, còn có cả chuyên mục trả lời câu hỏi nữa cơ mà. Mọi người cũng gọi là hăng hái hỏi. Nhà có 3 thằng út à, mấy ông anh phải cưng tụi nó chớ.
Lớp học kéo dài đến giữa đêm bởi mớ câu hỏi đầy mong đợi của Phúc Nguyên và chỉ bị dẹp khi Minh Quân xuất hiện cùng với Hồ Đông Quan vừa tỉnh. Cha già 2k9 không nói không rằng cắp dơi béo trong tay Phúc Nguyên về giường mình ngủ tiếp dưới sự ngỡ ngàng của cậu. Tất nhiên là Nguyên không chấp nhận điều đó nên là đợi khi anh Quan ngủ hẳn, Nguyên lại cắp bạn về bên giường mình. Nguyên nhường cho bạn nữa cái nệm, nguyên cái gối ôm và nguyên cái móc khoá bông làm gối ôm. Cậu thích thú nhìn "cái tổ" vừa xây cho bạn, không hài lòng lắm nhưng không sao, sau này Nguyên sẽ sắm nhiều đồ hơn.
Thế là kí túc xá tối đó có 9 người và 1 Duy cà rồng ngủ say tít mù, 1 người hí hửng lướt mấy hội nhóm về doll rồi cười hí hí một mình.
--------------
Tạo hình của Duy cà rồng (㇏(•̀ ᵥ--ᵥ •́)ノ)
Dạng dơi béo trong fic là cái dạng bán ma í
https://bom.so/8vmuma
