Actions

Work Header

[𝘼𝙧𝙚 𝙮𝙤𝙪 𝙝𝙞𝙩𝙩𝙞𝙣𝙜 𝙤𝙣 𝙢𝙚?][Vietnamese]

Summary:

Nero ngẫu nhiên quyết định tặng Vergil cả tá quà.
Để làm gì? Để tán tỉnh chim chuột với ngài ấy. Ừ - anh biết thừa là vụ này có vẻ ngớ ngẩn: đằng nào hai người chả yêu đương chính thức rồi còn gì?
Nhưng kể cả sự thật đó cũng không thể cản anh tặng Vergil những món tí nị xinh yêu.

Notes:

  • A translation of [Restricted Work] by (Log in to access.)

Lời tác giả: Cuộc đời này chưa đủ tuyệt tác tình cha con thắm thiết!

Work Text:

Nero lướt xem trang web trên máy tính xách tay với một khuôn mặt đỏ lựng. Hàng tá hình ảnh của những bó hoa đang được bày bán khiến anh váng cả đầu.

Anh thở dài, tự trách bản thân vì lại mềm lòng mà “ngựa quen đường cũ” ngẫu hứng đi tìm quà tặng Vergil…Những món quà lãng mạn ấy, hiểu chửa? Dĩ nhiên là bình thường anh thấy tặng vài cuốn sách linh tinh cho cha cũng được. Nhưng mấy cái thứ sến súa như này á? Trăm phần trăm là không phải phong cách của Nero.

Nhưng mà…điều đó không có nghĩa là anh sẽ không thử lấy một lần.

Đang lướt hết chỗ này tới chỗ kia thì anh chợt thấy một mục nọ: “Tự Thiết Kế Bó Hoa Mơ Ước”. Anh thầm nhún vai trong bụng, chắc là tự mình chọn các loại hoa thì sẽ hay hơn. Nom những bó hoa được bày bán nọ chẳng hấp dẫn chút nào, mà cũng không lấy chi làm xuất sắc.

Trong mục đó, anh lại lướt xem danh sách gồm vô số loại hoa. Vài loại trái mùa còn kèm theo phụ phí.

Chẳng biết phải làm điều gì hơn, anh nhấn đại vào mấy loại hoa trông có vẻ nịnh mắt nhất.

Hoa chuông sa mạc lam. Hoa chuông lam. Cúc họa mi lam. Hoa bướm lam.

Nero chuẩn bị bấm “Mua ngay” thì thấy hoa hồng lam. Tim anh thổn thức đôi chút. Hoa hồng lam rất hiếm. Thế là anh thêm hoa hồng lam vào giỏ hàng ngay tắp lự, mặc kệ cái giá gấp ba lần.

Đơn hàng đã được xác nhận, và Nero nhìn qua mấy đơn khác của mình, trong lòng thấp thỏm không yên. “Sao mình lo lắng quá vậy trời…”

Tiếng cửa mở kẽo kẹt làm Nero giật thót khỏi cơn mê mang, anh vội đóng ngay trang đang xem và chọn bừa một kênh phát trực tiếp khi có người gõ cửa phòng. Vergil chỉ cần ló đầu vào phòng với một nụ cười nhàn nhạt là thấy ngay điệu bộ vờ vịt thản nhiên y như thật của anh.

“Ngài về rồi!” Nero quan sát. “Nhiệm vụ hôm nay thế nào? Khách hàng là ông chủ của cái nhà máy ngũ cốc đó phỏng?”

Vergil thở dài thườn thượt. “Phí cả thời gian.”

Nero bật cười đặt laptop lên tủ đầu giường. “Vậy á hả? Kể cho con với.”

Thế là vị kiếm sĩ nọ ngồi xuống mép giường, vừa hay để Nero có thể ngồi ngay phía sau và nhẹ
nhàng xoa bóp vai cho ngài. Tâm trạng bực dọc của Vergil được xua tan ngay khi Nero chạm vào ngài, và rồi thì câu chuyện bắt đầu.

“Ta tới đó để gặp mặt tên khách hàng, thế nhưng hắn lại đi vắng. Ta đã phải đợi tới gần nửa tiếng đồng hồ thì cái tên ngu xuẩn đó mới chường mặt ra. ”

Nero ậm ừ. “Ừa. Con ghét nhất là khi mấy lão này làm trò đó.”

Vergil khịt mũi: “Và cái đồ khốn này cũng không ăn nói rõ ràng lúc ta hỏi về công việc được thuê. Toàn né tránh mấy câu hỏi của ta theo kiểu rất là vớ vẩn…”

“Lão chẳng biết mình đang làm cái quái gì luôn.”

“Chuẩn.” Vergil gật gù. “Và khi mà ta tới được nơi cần dọn dẹp…cứ tưởng tượng xem…cái cơn điên của ta khi phát hiện ra rằng chỉ có một con quỷ nhãi nhép.”

Nero cau mày. “Vãi chưởng. Mỗi một con thôi á?”

“Một con duy nhất. Nhưng mà giết nó phiền tới nẫu hết cả ruột.”

“Ồ…nẫu hết cả ruột. Không phải phiền đau cả mông à?”

Vergil phì cười và ngài huých khuỷu tay vào Nero, khiến cậu chàng cười nắc nẻ. “Rồi, rồi. Con xin lỗi. Ít ra thì ngài được trả công chứ?”

Vergil hừ một cái. “Ừ. Ta thậm chí thuyết phục được gã ngu ngốc đó trả thêm một khoản…phụ phí.”

“Ngài có dọa dẫm lão ta không đấy? Nếu như lão xông đến đây làm khùng làm điên thì là do ngài đấy nhé.”

“Làm gì có. Con biết thừa cái tài thuyết khách của ta đến bậc nào rồi đấy.” Vergil thủ thỉ. “Món ăn Hy Lạp thì sao?”

Nero ngừng tay, tựa lên lưng Vergil khi anh quàng tay quanh người cha mình. “Chỉ khi có spanakopita [1] cơ.”

Vergil nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng hôn lên những khớp tay. “Dĩ nhiên rồi. Đặc sản vùng Aegea [2] phải không nhỉ?”

Nero gật đầu một cách biếng nhác, nằm phịch lên những chiếc gối. Tim anh nhảy nhót khi Vergil vỗ nhẹ lên đầu gối mình rồi rời khỏi phòng để đặt đồ ăn tối nay.

Một tiếng sau, các món ăn được giao đến và Vergil gọi Nero tới cùng dùng bữa. Hai người họ cùng quây quanh bàn ăn nhỏ, nhiệt tình vào việc. Tuy chậm rãi thưởng thức món Pastitsio [3], Vergil vẫn bị cuốn hút bởi cách Nero dùng bữa ngon lành.Gyro [4] đặc sản Aegea của anh. Spanakopita. Dolmades [5]. Souvlaki gà [6]. Loukoumades [7]. Nero tự thưởng thức tất cả.

Dù đã nhìn thấy bao nhiêu lần đi nữa, Vergil vẫn luôn cảm thấy thích thú khi thấy Nero ăn uống no nê trong mỗi bữa ăn của họ. Điều đó khiến ngài muốn cung cấp cho Nero bất cứ thứ gì làm thỏa mãn tấm lòng quý giá của cậu chàng. Người ta vẫn than phiền về sự háu ăn và tình yêu cháy bỏng dành cho ẩm thực của Dante, nhưng Vergil lại thích điều đó, và ngài càng vui lòng vì Nero đã thừa hưởng khía cạnh ấy từ Dante.

Giữa bữa, Nero lúng búng hỏi khi đang ăn: “An ê âu rồi?”

Vergil nhìn anh với vẻ không ưng thuận: “Đừng vừa ăn vừa nói.”

“Và với câu hỏi của con thì, mẹ con - kiêm vị đồng lõa thứ ba của chúng ta - sẽ đi vắng tầm bốn ngày.”

Nero xìu hẳn xuống trước câu trả lời của cha mình. Kể từ khi biết rằng Dante không chỉ là chú mà còn là mẹ của anh, Nero luôn muốn dành từng giây từng phút ở bên ông, muốn bù đắp lại khoảng thời gian đã mất. Vergil nhanh chóng trấn an Nero: “Có lẽ Dante sẽ sớm quay về thôi. Ông ấy không thích rời nhà lâu quá mức cần thiết đâu.”
Nero im lặng gật đầu, tiếp tục dùng bữa.
-----------------------------------------------
-----------------------------------------------
-----------------------------------------------
Nero vừa lau sàn xong thì ngoài cửa vang lên một tràng gõ. Anh dựng cây lau nhà tựa vào tường rồi mở cửa và thấy một nhân viên giao hàng đứng ngay đó. “Gói hàng của… Nero phải không?”
Nero gật nhanh một cái. “Là tôi ạ.”
Anh đón lấy năm kiện hàng rồi ký nhận. Trái tim trong lồng ngực đập thình thịch, Nero mang theo đủ loại gói to gói nhỏ tới chiếc bàn lớn đang đặt một bó hồng xanh bự chảng: chính là bó hoa anh đã đặt trước.

Anh mở từng gói một, sắp xếp mọi thứ vào một túi quà lớn. Thính giác nhạy bén của anh nhận ra ngay được tiếng bước chân quen thuộc khi cha mình đang trở về. Nero nhanh chóng vuốt lại quần áo, tựa hờ vào bàn, rồi giả vờ thản nhiên khi Vergil bước qua cánh cửa.

Vergil vừa mở miệng định chào Nero một cách ấm áp, nhưng lời nói lập tức nghẹn lại nơi đầu lưỡi khi nhìn thấy chiếc túi quà lớn.

“Đây là cái gì đấy?”

Nero im thin thít. Hồi hộp. Lúng túng. Anh không nói lời nào, chỉ lấy bó hoa từ sau túi quà ra rồi đưa cho Vergil. Đôi mắt của người nọ ánh lên khi trông thấy những đóa hoa tuyệt đẹp. Ngài bước tới gần Nero và nhận lấy bó hoa, cúi xuống hít nhẹ một hơi rồi mỉm cười: “Cho ta hỏi: hôm nay là dịp gì đây?”

Nero nhún vai khi Vergil nhìn vào trong túi.

“Tất cả những thứ này… đều là cho ta à?”

Nero gật đầu. “Ừ-ừ…”

Hai người ngồi xuống chiếc ghế sofa da đã sờn, để Vergil từ từ xem qua các món đồ.

Món đầu tiên mà ngài rút ra là một tấm áo choàng sa-tanh màu lam trầm, trên tay áo có những họa tiết gai rất quen thuộc.

“Ái chà chà, Nero. Chiếc áo choàng đẹp quá.”

Tim Nero lộn nhào bởi những lời ngợi khen trong khi Vergil tiếp tục mò sâu hơn nữa. Ngài lôi ra thêm một chiếc túi và một giỏ đồ.

“Cánh hồng tan chảy?”

Nero háo hức gật đầu. “Ừ, ngài chỉ cần bỏ cái này vào nước và nó sẽ tan ra, giống dầu tắm ấy. Nghe nói tốt cho da lắm.”

Vergil khẽ “hừm”, rồi chuyển sang chiếc giỏ và nhanh chóng nhận ra đó là một bộ đồ dùng tắm. Những chai lọ màu cẩm thạch trắng với các đường vân vàng theo lối mỹ nghệ kintsugi [8]. Ngài đọc nhãn hương liệu: hương lan trắng.

Muối Epsom [9]. Sữa tắm tạo bọt. Gel tắm. Son dưỡng môi. Một chiếc cốc giữ nhiệt có ống hút thép và thìa. Viên xông tắm. Dầu tắm. Đủ cả bộ.

Ngài mở chai gel tắm ra và hít một hơi dài, khẽ ngân lên đầy thỏa mãn trước mùi hương – cứ như cả một khu vườn ngày đông tươi mát và ngát hương.

Ngài cũng để ý thấy một chiếc khay tre đặt trên bồn tắm.

Trái tim vẫn còn ấm sực vì những món quà, Vergil tiếp tục lục lọi trong túi và lấy ra hai món cuối cùng: một chai rượu vang và một hộp sô-cô-la mạ vàng. Vergil nhìn kỹ chai rượu và thấy cái tên “Mazzei”, một gia tộc làm rượu vang nức tiếng.

Ngài mở hộp sô-cô-la, đôi mắt khẽ mở to: Nero đã mua đúng loại ngài thích nhất. Vergil nhón một viên sô-cô-la rượu, khẽ thở ra một hơi đầy thỏa mãn khi được cắn món đồ ngọt khoái khẩu. Ánh mắt ngài lướt qua tất cả những món quà rồi cuối cùng hỏi Nero: “Nhiều quà quá. Lại còn vào một dịp ngẫu nhiên như vậy. Mục đích của tất cả những món này là gì đây?”

Nero không trả lời. Anh không thể trả lời. Lý do của anh… quá ngượng ngùng.

“Những món quà này khá truyền thống. Hoa. Sô-cô-la. Rượu vang. Đồ tắm. Ta có cảm giác như đang được tán tỉnh vậy.”

Cả người Nero cứng đờ ngay lập tức - coi như đã ngầm trả lời câu hỏi của Vergil.

“Ồ… con đang tán tỉnh ta sao, Nero? Mặc dù chúng ta đã ở trong một mối quan hệ rồi?”

Chàng trai trẻ nuốt khan. “Có. Không. Có lẽ. Con cũng không biết nữa?”

Vergil bật cười. Một nụ cười thật sự. Không phải cái kiểu cười chế giễu, mà đầy ấm áp và vui vẻ.

Dù vậy cũng không ngăn được Nero đỏ mặt vì xấu hổ. Anh vẫn im lặng ngay cả khi Vergil nhẹ nhàng hôn lên má mình. Tim Nero đập mạnh khi bắt gặp ánh nhìn sắc sảo của người đàn ông nọ.

Vẫn mỉm cười, Vergil dịu dàng đặt tay lên mặt Nero, ngón cái vuốt nhẹ gò má anh, thủ thỉ: “Thật là một chàng trai đáng yêu làm sao…con tặng cho bạn đời mình những món quà đẹp đến vậy cơ à.”
Cuối cùng Nero cũng lên tiếng. “K-không có gì đâu… con chỉ muốn mua vài thứ hay ho… à thì… vài món đồ tốt…”

Vergil khẽ bật cười, rồi dụi nhẹ thái dương vào Nero, tiếng gừ trầm vang lên trong lồng ngực: cách một con quỷ ngợi khen người bạn đời của mình vì đã tặng những món quà xinh đẹp đến thế.

-----------------------------------------------
Một lúc sau…

Nero ngồi đọc sách ở bàn, thính giác nhạy bén của cậu lắng nghe tiếng đường ống kêu cót két theo dòng nước đang chảy. Vergil có vẻ…khá háo hức sử dụng bộ đồ tắm mới của mình. Nero thầm ghi nhớ trong đầu rằng sau này nên mạnh tay chi tiền cho mấy thứ đồ tắm sang xịn mịn hơn nữa.

Tiếng ống nước dừng lại, báo hiệu người nghe rằng vòi nước đã được tắt. Anh đang sắp thiếp đi thì nghe thấy Vergil gọi từ phía lan can: “Nero.”

Anh ngẩng lên để nhìn rõ hơn. Nhưng ngay khi thấy Vergil, mặt anh lập tức ửng hồng.

Vergil đang tựa người qua lan can, trên người chỉ mặc duy nhất chiếc áo choàng mới. Chỉ mỗi chiếc áo choàng đó thôi - chiếc áo gần như chẳng che được cặp đùi trắng ngần của người đàn ông nọ.

“Ta định đi tắm nước nóng…có muốn vào cùng không? Ta rất muốn được người bạn đời yêu dấu của ta kỳ lưng giúp đấy.”

Nero còn chưa kịp trả lời thì Vergil đã cởi áo choàng ra và thả nó qua lan can. Tấm vải rơi thẳng xuống mặt Nero, và cậu vội giật nó ra khỏi mặt. Cổ họng khô khốc khi thấy Vergil hoàn toàn trần trụi ngay giữa sảnh.

Người bạn đời của anh nở một nụ cười quyến rũ trước khi xoay bước đi về phía bồn tắm đang chờ.

Não Nero gần như nổ lách tách trước cảnh tượng đó. Anh bật dậy khỏi bàn, loạng choạng băng qua sàn và chạy lên cầu thang, vừa đi vừa vụng về cởi bỏ quần áo, chẳng bận tâm đến đống đồ mình vứt lại phía sau, chỉ quan tâm đến mùi hương còn vương lại của Vergil.

=======================================


[1]Spanakopita là một loại bánh nướng mặn cổ điển của Hy Lạp thường dùng vào bữa sáng, bữa trưa hoặc trong các buổi tụ họp, với lớp vỏ bánh phyllo (trông giống bánh mì) mỏng, trong có nhân rau chân vịt, phô mai Feta và các loại rau thơm, thường ăn kèm chút nước cốt chanh hoặc sữa chua.

[2] Biển Aegea hoặc Biển Égée (Ê giê)/Biển Aigaio là một vùng vịnh nối dài của Địa Trung Hải nằm giữa nam Balkan và bán đảo Anatolie, giữa Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ.

Sự tích tên Biển Ê-giê (Aegean Sea) gắn với một câu chuyện của vua Ê-giê (Aegea) và anh hùng Thê-xê (Theseus):
Ngày xưa, thành A-then phải cống nạp người trẻ cho đảo Crét để làm mồi cho quái vật Mi-nô-tô, một sinh vật nửa người nửa bò sống trong mê cung. Hoàng tử Thê-xê quyết định đi theo đoàn cống nạp để giết con quái vật này. Trước khi lên đường, vua Ê-giê dặn con: Nếu con sống sót trở về, hãy thay cánh buồm đen bằng buồm trắng trên con tàu.
Thê-xê đến Crét, nhờ công chúa A-đri-an giúp đỡ, anh đã giết được Mi-nô-tô và thoát khỏi mê cung. Nhưng trên đường trở về, Thê-xê quên thay cánh buồm đen. Từ xa nhìn thấy con tàu với buồm đen, vua Ê-giê tưởng con mình đã chết. Trong tuyệt vọng, ông nhảy xuống biển tự vẫn. Kể từ đó, vùng biển ấy được gọi là Aigaío Pélagos, nghĩa là “Biển của Ê-giê.”

[3]Pastitsio là một biến thể Ai Cập của món bánh Lasagna của Ý, thường được dùng trong bữa trưa/bữa tối, bằng cách xếp lớp pasta và thịt, phủ sốt sữa đặc béchamel (từ bơ, bột mì và sữa) và phô mai rồi nướng bằng lò.

[4]Gyro là món bánh kẹp thịt nướng giống döner kebab của Thổ Nhĩ Kỳ. Thịt được ướp gia vị, quay chín trên xiên và thái lát mỏng, cuối cùng cuộn trong bánh mì dẹt pita cùng rau và sốt.

[5]Dolmades (hay Dolma) là món lá nho nhồi cơm hoặc thịt, hay dùng để ăn nhẹ hoặc khai vị, có nguồn gốc Đông Địa Trung Hải/Ottoman, phổ biến ở Hy Lạp. Để làm món này, người ta trộn cơm với gia vị, rau thơm rồi gói trong lá nho và xếp vào nồi hầm chung với dầu ô liu và nước chanh.

[6]Souvlaki là món thịt nướng than (có thể ở dạng xiên nướng), người ta sẽ ướp thịt với dầu ô liu và gia vị, rau thơm, nướng than cho chín rồi ăn kèm bánh pita và sốt.

[7]Loukoumades là món bánh rán của Hy Lạp, một trong những món tráng miệng lâu đời nhất ở châu Âu. Người nấu vo bột bánh thành viên, chiên ngập dầu rồi rưới mật ong và rắc quế.

[8]Kintsugi là một nghệ thuật sửa đồ gốm của Nhật Bản xuất hiện từ thế kỉ 15 bằng cách dùng sơn mài trộn bột vàng (hoặc bạc, bạch kim) để nối các vết nứt của bát, đĩa, bình (Kin: Vàng; Stugi: Hàn gắn). Có truyền thuyết nói rằng Ashikaga Yoshimasa đã gửi một chiếc bát trà bị vỡ đi sửa ở Trung Quốc, nhưng khi nhận lại ông không hài lòng với cách sửa bằng kim loại thô. Thợ Nhật sau đó tạo ra phương pháp sửa bằng sơn mài và vàng. Ý tưởng của kintsugi không phải là che giấu vết vỡ mà làm nổi bật chúng, coi những vết nứt là một phần của lịch sử món đồ.

[9]Muối Epsom là magiê sunfat (MgSO₄) - một loại muối khoáng thường dùng trong chăm sóc cơ thể, đặc biệt là ngâm tắm. Cái tên “Epsom” đến từ Epsom, nơi người ta phát hiện nguồn nước khoáng chứa loại muối này vào thế kỷ 17. Khi nước bay hơi, phần còn lại là tinh thể muối magiê sunfat. Muối Epsom thường dùng để giúp thư giãn cơ bắp, giảm mỏi và đau cơ, làm dịu da bị kích ứng, tạo cảm giác thư giãn khi tắm. Nó không phải muối ăn, và vị rất đắng.

Series this work belongs to: