Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2026-03-15
Words:
4,140
Chapters:
1/1
Kudos:
6
Hits:
86

Bắt được đàn ông gia trưởng

Summary:

Izuna khó nhọc chen chúc trên chuyến tàu chật ních, cậu vô tình dựa vào một người trên tàu, rồi lại vô tình phát hiện mình và người này sống cùng một khu nhà.

Notes:

(See the end of the work for notes.)

Work Text:

Izuna khó nhọc chen chúc trên chuyến tàu đông giờ tan tầm. Vì quá mệt nên cậu chẳng nhận ra mình đã ngả người ra tựa vào người đằng sau. Bị người đằng sau khó chịu đẩy ra, Izuna đã xin lỗi và mọi chuyện coi như đã xong. Nhưng lúc sau tàu lại rung lắc, vì tàu quá đông nên không tránh khỏi việc đụng phải người xung quanh. Izuna lại bị cái người kia đẩy ra lần nữa, nhưng lần này cậu bắt đầu khó chịu rồi. Rõ ràng không hề cố ý dựa vào người ta, vậy mà vẫn bị đẩy như thể lỗi của mình. Izuna cố gắng chịu đựng, bám chắc tay nắm trên tàu, trụ vững cho đến khi về nhà. Ai ngờ người kia lại xuống cùng ga, Izuna nhìn thấy lại khó chịu, cố gắng đi thật nhanh tránh xa người đó ra, cậu hòa vào dòng người quẹt thẻ tàu và rời ga về nhà.

Xuống cùng ga nghĩa là có khả năng cùng sống trong khu vực này. Izuna vẫn tiếp tục cuộc sống bình thường, cho đến một hôm cậu đi siêu thị thì tình cờ bắt gặp mái tóc trắng lấp ló sau một quầy hàng. Izuna coi như đó là ảo giác, tiếp tục đi lựa đồ trong siêu thị. Khi thanh toán xong, Izuna lấy giỏ đồ của mình ra quầy thu xếp đóng gói, lúc này thì mới chú ý đến người xếp hàng đằng sau. Izuna đơ ra một lúc. Sao lại tình cờ như thế được? Tobirama thấy Izuna cứ đứng trân trân ở đó, phải nhắc nhở cậu thanh niên tóc đen lấy đồ đi để người khác còn thanh toán. Izuna thấy lại khó chịu, quay ngoắt đi ra quầy đóng gói.

Trên đường từ nhà ra ga tàu thì Izuna phải đi qua một khu chung cư. Lúc này cậu thấy người tóc trắng bước ra từ đó. Ra là sống ở đây à? Ở gần vậy sao? Mà thôi không quan tâm. Khu đó có mấy chục căn hộ, không biết bao nhiêu người sống, chắc gì đụng mặt nhau lần nữa.

Vào một ngày chủ nhật trời nắng đẹp, Izuna giúp mẹ phơi đồ. Cậu ngước lên treo áo lên dây phơi, vô tình nhìn về phía khu chung cư. Lúc này mới thấy trên tầng 3 có một người tóc trắng cũng đang phơi đồ. Người kia hình như cảm nhận được ai đó đang nhìn mình, cũng nhìn lại về phía Izuna. Izuna cảm thấy tình huống này cực kì khó tả. Khu đó có mấy chục căn hộ, rồi sao người kia lại ở ngay căn thẳng về phía nhà mình? Tầm nhìn ban công lại còn thẳng hướng phòng của Izuna.

Lần này thì thật sự là hết cứu rồi. Gặp ở đâu không gặp, lại gặp ngay trong lớp học. Izuna cảm thấy mình bị quỷ tàu ám hay sao mà chỉ mới gặp nhau một lần trên tàu, trong một tình huống vừa khó chịu vừa khó xử mà từ đó đụng mặt liên tiếp. Thì ra người kia là cựu sinh viên của trường, được giáo viên giảng dạy môn này mời về chia sẻ kinh nghiệm với sinh viên.

Trường đại học của Izuna có rất nhiều chương trình trao đổi quốc tế, do đó mà sinh viên nước ngoài cũng rất đông. Môn học này là môn tự chọn của khoa kinh tế, được giảng dạy bằng Tiếng Anh nên sinh viên quốc tế đăng ký học khá nhiều. Có thể nói đây là một lớp học đa ngôn ngữ, đa sắc tộc. Izuna học khoa truyền thông nhưng vì muốn mở rộng kiến thức, và cũng để kết nối với những nền văn hóa khác để trau dồi bản thân nên mới đăng ký học môn này. Buổi học hôm nay nói về chủ đề công nghệ thực tế ảo, người kia hiện đang làm việc trong lĩnh vực này nên giáo viên mới mời về thỉnh giảng.

Ngày hôm nay Izuna mới biết rõ hơn về người mà mình thường xuyên chạm mặt dạo gần đây. Senju Tobirama, cựu sinh viên khoa kinh tế của trường, tốt nghiệp thủ khoa 2 năm trước và hiện tại đang làm ở một công ty công nghệ đa quốc gia. Tobirama thuyết trình bằng tiếng Anh với tông giọng trầm ấm, gương mặt anh góc cạnh, khôi ngô, phong thái lại toát lên vẻ đạo mạo, cuốn hút. Tuy vậy, anh ta lại rất thân thiện khi tương tác với sinh viên. Izuna chẳng nhận ra rằng mình đã mải mê ngắm người này từ bao giờ, cậu vẫn nghe Tobirama nói, nhưng không biết anh ta đang nói gì. Đến khi Tobirama kết thúc phần trình bày và trả lại giờ học cho giáo viên thì Izuna mới định thần lại. Cảm giác trong bản thân vừa có cái gì đó hụt mất.

Khi Tobirama kết thúc phần trình bày và nhường chỗ cho giáo viên thì đã gần đến giờ kết thúc tiết học, chỉ vài phút sau là chuông reo. Lớp học ở trên tầng 6 nên Izuna đi thang máy xuống. Khi xuống đến tầng 1 thì trời đã đổ mưa.

Izuna không mang ô, cửa hàng tiện lợi cũng cách tòa nhà nơi Izuna đang đứng khá xa. Cậu nghĩ có lẽ nên đợi mưa ngớt rồi ra mới ngoài. Bỗng có một cái bóng phủ lên Izuna, cậu ngước lên thì thấy vành ô đang che trên đầu mình, quay sang thì thấy Tobirama đã đứng cạnh.

"Dù sao cũng gần nhà, đi cùng ra ga cũng được”

"Tiền bối-”

“Tobirama là được rồi.”

"Izuna.”

"Vậy Izuna có muốn về chung không?”

Izuna đã xác nhận, thứ vừa hụt mất trong mình là nhịp tim. Bây giờ đứng gần người này, nhịp tim đập mỗi lúc một nhanh hơn.

Tobirama che ô cho Izuna ra ga tàu. Sau đó họ đi cùng một chuyến tàu về nhà. Izuna nhớ lại lần đầu gặp Tobirama, hôm đó cậu cũng học môn này, vào tiết cuối nên khi về tàu khá đông, trước đó còn họp nhóm làm một dự án lớn, một bài tập môn chuyên ngành mà giáo viên giao nên tối về khá đuối sức. Đứng trên tàu đông đúc lại càng bào mòn cậu nhiều hơn.

Tobirama gần như hôm nào cũng vật lộn với các bản thiết kế và dự án của công ty, có những hôm họp cực kỳ căng thẳng. Khi ấy anh thường rất dễ cáu gắt. Ngày hôm đó, khi thấy có người dựa vào mình trên tàu, Tobirama chỉ muốn bùng nổ ngay lập tức. Đứng trên tàu đông đã khó chịu, lại còn bị dính vào người như vậy, anh chỉ theo phản xạ mà đẩy người đó ra.

Tobirama cũng thấy người dựa vào mình xuống cùng ga, rồi khi gặp ở siêu thị cũng nhận ra cậu. Thật tình cờ là nhà cậu lại ở gần ngay khu căn hộ mà anh đang sống. Đứng trên tầng quan sát người này, Tobirama thấy rất thú vị. Cử chỉ và hành động đều rất trẻ con. Ban đầu anh nghĩ người này có lẽ là học sinh cấp 3, nhưng khi gặp cậu trên giảng đường đại học thì mới biết cậu đã là sinh viên năm 3 rồi.

Vào giờ tan tầm nên tàu đông. Lần này Tobirama và Izuna đứng cạnh nhau chứ không đối lưng vào nhau như lần trước nữa. Hôm nay Tobirama cũng không làm việc quá nhiều nên không mệt lắm. Anh còn có thời gian nhận lời mời về thỉnh giảng cho giáo viên cũ kia mà.

"Hôm nay cho dựa đấy!” Khi khoảng giữa hai người trở nên gần gũi hơn, Tobirama bỗng muốn trêu Izuna.

"Không cần, hôm nay tôi không mệt.” Izuna cũng đá lại một câu. Hỏi cậu có muốn dựa không ư? Có chứ! Nhưng kiêu, muốn làm giá.

Xuống tàu, trời vẫn mưa, Tobirama che ô cho Izuna về nhà. Chỉ gần đến nhà thôi, Izuna đã cảm ơn Tobirama rời khỏi ô chạy phắt vào nhà rồi. Cần gì phải vậy đâu, anh có thể che ô cho đến khi tới nhà được mà, dù sao về nhà anh cũng phải đi qua nhà cậu.

Những ngày sau đó, khi ở trong phòng, Izuna thường vô thức nhìn về phía căn hộ gần nhà. Phòng Izuna ở tầng 2, căn hộ của Tobirama ở tầng 3. Trông thì rất gần nhưng cũng rất xa. Những gì Izuna thấy chỉ là ánh đèn từ căn phòng, còn phía bên kia cửa sổ, bên kia tấm rèm ra sao, cậu hoàn toàn không biết.

Đóng chiếc laptop lại, Izuna ra mở cửa sổ hít thở bầu không khí trong lành, giải tỏa căng thẳng sau nhiều giờ chạy deadline. Tối hôm ấy có gió mát, có trăng sáng, Izuna vẫn theo thói quen nhìn về phía căn hộ kia. Lần này thì khác, Tobirama đang ngồi ngoài ban công, tay cầm chiếc máy tính bảng. Izuna nhìn Tobirama, Tobirama cũng nhìn lại Izuna. Bốn mắt cứ thế nhìn nhau một lúc. Tobirama là người chấm dứt tình trạng đó trước. Anh cầm bút cảm ứng trên tay, cúi xuống làm gì đó với chiếc máy tính bảng, sau đó giơ lên trước Izuna.

“3”

Con số hiện lên trước mắt Izuna. Dừng lại khoảng vài giây, Tobirama lại lướt ngón tay, con số chuyển sang 0, lướt tiếp một lần nữa là số 6.

“306?”

Con số này là sao? Đang chơi giải đố hay gì?

Izuna cứ nghĩ về con số này đến lúc đi ngủ, đến hôm sau, hôm sau nữa, và hôm sau nữa nữa cậu vẫn không hiểu nó nghĩa là gì. Lúc này mới thấy thiếu, sao mấy ngày này không đụng mặt Tobirama lần nào nữa. Anh gieo thương nhớ cho người ta rồi bỏ mặc người ta như thế sao?

Izuna bực mình đấm mạnh vào gối, rồi lại lăn lộn quanh giường. Rốt cuộc Tobirama muốn nói điều gì với cậu kia chứ?

Giờ mà bay lên trên đó hỏi được thì tốt biết mấy.

!?

Nhà anh ta ở trên tầng 3.
306.

Là số nhà của anh ta sao?

Mấy ngày nay cũng không thấy Tobirama ló mặt ra ban công, Izuna cũng không biết nên xác nhận điều này như thế nào. Ngày mai được nghỉ, có lẽ nên trực tiếp đến đó kiểm chứng.

Hôm sau, Izuna lên khu căn hộ gần nhà, đây không phải lần đầu cậu lên đây nên cũng không lạ với đường đi. Izuna đến phòng 306, lưỡng lự một hồi không biết có nên bấm chuông hay không. Ngộ nhỡ không phải thì sao? Lỡ đâu mình làm phiền rồi người ta báo công an thì sao? Không nên nghĩ nhiều nữa, bên ngoài có camera, nếu nhầm nhà thì người ta sẽ không mở cửa thôi mà.

Izuna bấm chuông, đợi một lúc không thấy ai ra mở cửa, cậu toan quay gót ra về thì cửa tự động bật mở. Tobirama xuất hiện, trên trán có dán miếng dán hạ nhiệt.

“Sức khỏe người ốm không tốt như bình thường đâu.” Tobirama đứng sang một bên, ra hiệu cho Izuna vào nhà.

Vừa vào trong, đập vào mắt Izuna là chiếc máy tính bảng vẫn còn hiện nguyên bản thiết kế của một cái gì đó. Izuna ngán ngẩm thở dài, quay lại nói với Tobirama

“Anh bệnh vậy mà vẫn làm việc sao?”

“Chỉ nằm một chỗ thôi, không ảnh hưởng gì đâu” Tobirama lấy chiếc máy tính bảng đi vào phòng ngủ, nằm lên giường rồi lại tiếp tục công việc.

Izuna thấy mình bị bỏ rơi, rõ ràng mình là khách mà lại không được tiếp đón gì cả. Mà nghĩ lại, cũng là do mình xông vào nhà người ta, là khách không mời, cũng không nên đòi hỏi gì nhiều.

Cửa phòng ngủ của Tobirama để mở, Izuna cứ thế bước vào, đẩy chiếc máy tính bảng ra khỏi tầm mắt Tobirama.

“Hôm nay anh ăn gì chưa?”

Tobirama không trả lời.

“Vậy em xuống mua cái gì đó cho anh.” Izuna ngầm hiểu ý nghĩa của sự im lặng này. Khi chuẩn bị rời đi thì bị Tobirama giữ lại.

Tobirama mở miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Anh xuống giường, lấy thẻ tàu của mình đưa cho Izuna.

“Mua thêm cơm nắm cá ngừ”

“Được rồi.” Người gì kỳ lạ, bị ốm thì nên ăn đồ lỏng cho dễ tiêu chứ, ai lại ăn cơm nắm, Izuna thầm nghĩ. Nhưng cũng không nên đánh giá, thể trạng mỗi người mỗi khác.

Khi Izuna quay lại, Tobirama vẫn nằm trên giường với chiếc máy tính bảng. Cậu nghĩ không nên làm phiền người này nữa, đành lướt qua rồi đi thẳng vào bếp, hâm nóng lại cháo đã mua ở cửa hàng tiện lợi cho anh.

Tobirama nghe tiếng Izuna gọi, bèn cất máy tính bảng đi. Cậu đã chuẩn bị sẵn cháo và thuốc cho anh. Tobirama ăn cháo, Izuna ngồi đối diện ăn kem.

“Sao lại mua kem?”

“Em thấy tủ lạnh nhà anh thiếu kem thì mua thôi.”

Thời tiết đầu tháng 10 vẫn chưa quá lạnh, cũng không quá nóng, nhưng cái nắng đầu thu buổi chiều cũng không khỏi khiến cho người ta có tâm trạng muốn ăn kem. Nhìn Izuna ăn, Tobirama cũng muốn ăn, nhưng thể trạng hiện tại của anh không cho phép. Tobirama đành ăn hết chỗ cháo và uống thuốc mà Izuna đã chuẩn bị.

Ngồi ăn và trò chuyện với Izuna cũng khiến Tobirama khá hơn phần nào. Chủ đề cuộc trò chuyện chủ yếu xoay quanh trường đại học mà hai người đang (từng) theo học. Nhưng chủ yếu là Izuna nói, Tobirama vẫn đáp lại những câu nói của Izuna nhưng không nhiều. Vậy mà những điều anh nói lại gợi mở những chủ đề mới cho Izuna. Đúng là không nên coi thường mức độ cập nhật thông tin của người học truyền thông.

Chẳng biết trời đã tối từ lúc nào. Izuna dọn dẹp giúp Tobirama rồi ra về, lúc này lại bị anh giữ lại một lần nữa.

“Trao đổi tài khoản LIME đi”

“Để làm gì?” Izuna giả vờ trêu lại, nhưng trong bụng thì sướng lắm.

“Có cho không?” Tobirama hỏi, nhưng giống ra lệnh hơn là hỏi

Izuna không nói gì, mở điện thoại ra trao đổi thông tin liên lạc với Tobirama.

Rồi, xin thông tin liên lạc xong cũng không liên lạc với người ta luôn. Izuna tức chết đi được! Nhưng cũng không chủ động nhắn tin trước. Sự kiêu ngạo của cậu không cho phép cậu làm vậy!

Vừa nhắc xong, Tobirama đã nhắn tin cho Izuna. Izuna chỉ xem tin nhắn trên thanh thông báo chứ không mở hẳn khung chat ra. Nhưng tin nhắn chỉ vỏn vẹn hai chữ “Lên đây”

Nhắn như nhắn.

“Làm gì?” Izuna trả lời.

“Thế chỗ này tính sao?” Tobirama nhắn lại kèm hình ảnh một bảo tàng kem trong tủ lạnh nhà mình.

“Anh ăn đi, em mua cho anh mà.” Tuy là mua bằng tiền của anh.

“Một mình anh sao ăn hết được.”

“Em cũng không ăn hết được.”

“Thế có lên không?”

Gia trưởng! Izuna đánh giá con người này. Nhưng rồi cũng ra khỏi nhà, sang khu căn hộ bên cạnh.

Tobirama cũng có nhắn thêm là khi đến thì cứ thế vào nhà, không cần ấn chuông. Khi Izuna vào nhà thì thấy anh vừa ôm máy tính bảng vừa ăn kem.

“Anh là người cuồng công việc hả?” Lần nào Izuna cũng thấy người này đang làm gì đó trên máy tính. Chắc chỉ có lúc đi tàu là nghỉ ngơi.

“Đâu có, đang chơi game mà.” Tobirama cho Izuna xem màn hình. Trên đó hiển thị một game mà Izuna chưa thấy bao giờ.

“Chơi thử không?” Không đợi Izuna trả lời, Tobirama đã đứng dậy lấy một cái tính bảng khác cho Izuna. Trong lúc đợi khởi động game thì lấy kem cho cậu.

Izuna xúc một miếng kem bỏ vào miệng. Vị này cậu không thích lắm, thấy hộp kem của Tobirama trước mặt, bèn xúc một miếng ở đó.

“Sao không ăn của em đi?”

“Em không thích vị đó, vị của anh ngon hơn.” Izuna chỉ mua mỗi vị một hộp, cậu đổi luôn hộp của mình với hộp của Tobirama.

Nhưng hộp đó anh đang ăn dở mà? Thấy Izuna vẫn thản nhiên bỏ kem vào miệng, Tobirama cũng đành thôi, quay lại hướng dẫn Izuna chơi game.

Game này do công ty Tobirama sản xuất, vì mới ra mắt nên anh vẫn thường xuyên chơi để cập nhật xem có gặp trục trặc gì không. Sau khi Izuna đã nắm được đại khái các thao tác, Tobirama quay trở lại với chiếc máy tính bảng của mình.

Hai người hoàn toàn bị cuốn vào game, chẳng mấy chốc trời đã tối, chỗ kem trong tủ lạnh nhà Tobirama cũng hết sạch trong chiều hôm ấy. Tobirama và Izuna chỉ ngừng lại khi Izuna nhận được tin nhắn từ bố. Đã sắp đến giờ ăn cơm rồi sao?

“Thứ bảy tuần sau em rảnh không?”

Nhận được câu hỏi của Tobirama, Izuna mới để ý, người ta gọi mình lên đây chắc đâu phải để chơi mỗi game. Izuna đáp lại cậu có thời gian vào hôm đó, khi ấy đã vào kỳ nghỉ thu nên cậu có nhiều thời gian rảnh.

“Đi xem triển lãm không?” Tobirama lấy ra một vé xem triển lãm đưa cho Izuna. “Không phải triển lãm bình thường đâu.”

Là triển lãm hologram, chủ đề Thắt lưng Orion.

"Sao tự dưng rủ em đi vậy?”

"Coi như trả ơn vì chăm sóc anh lúc ốm đi.” Tobirama cười, xoa đầu Izuna.

Khi Izuna lên nhà, Tobirama định nói rằng anh có thể tự mua đồ ăn và thuốc cho mình. Chỉ là bị sốt, trong người thấy khó chịu, mệt mỏi nhưng vẫn có thể vận động bình thường. Hôm đó Tobirama ngủ đến chiều, lúc dậy chưa kịp ăn thì Izuna đã đến rồi. Nhưng nghĩ lại, nếu để cậu ta chăm sóc mình nghĩa là đã mang nợ người ta rồi, như vậy mới có cớ để gặp lại. Tobirama nhất quyết phải xin thông tin liên lạc của người ta để còn hẹn gặp nhau.

"Lắm chuyện.” Izuna thấy tai nóng bừng, hất tay Tobirama ra, vuốt tóc che tai lại.

"Vậy đi nhé.”

"Em đi mà.”

Tobirama đến điểm hẹn trước, chừng 5 phút sau thì Izuna đến nơi. Triển lãm vẫn chưa mở cửa nên hai người đi dạo ngoài khuôn viên.

Izuna tò mò hỏi Tobirama thích thiên văn sao? Tobirama phủ nhận. Thứ anh quan tâm là công nghệ của buổi triển lãm này. Buổi triển lãm là dự án của một người quen của Tobirama. Vì Tobirama đã giúp đỡ rất nhiều trong việc thiết kế nên người đó đã tặng anh một cặp vé để cảm ơn.

Khi bước vào trong triển lãm, khung cảnh trở nên huyền ảo tựa như không gian bên ngoài trái đất. Trần nhà chiếu những hình ảnh 3D của các vì sao nhỏ li ti. Xung quanh là các hành tinh và các chòm sao được trình chiếu bởi công nghệ hologram. Công nghệ này thậm chí còn có thể mô phỏng toàn cảnh của các hành tinh đó. Tất cả những hình ảnh đều có thể chuyển động và nhảy múa sinh động. Nơi đây hệt như một thế giới ảo không tồn tại vậy. Tobirama dẫn Izuna đi xung quanh bảo tàng. Bất chợt, anh kéo tay Izuna, nói rằng có thứ này thú vị lắm.

Tobirama dẫn Izuna đến trước một hành tinh lạ. Bên dưới không có chú thích rõ ràng như các hình ảnh mà Izuna đã xem qua, chỉ vỏn vẹn 3 chữ "Siêu tân tinh”. Izuna tò mò không biết đây là hành tinh nào.

"Đây chỉ là mô phỏng một hành tinh thôi, nó không có tên cụ thể. Siêu tân tinh là sự kết thúc của một vì sao.” Tobirama giải thích.

"Kết thúc?”

"Đúng vậy, là lúc hành tinh đó biến mất khỏi dải ngân hà. Em thử chạm vào nó xem”.

Izuna chạm tay vào hành tinh trước mặt. Hành tinh rung lắc dữ dội, rồi vỡ tung thành các mảnh nhỏ lấp lánh, li ti, hòa quyện với dải ngân hà. Quả đúng như vậy. Hành tinh đó không còn tồn tại nữa, nó đã tan biến rồi.

Có vẻ như Tobirama và Izuna là những người đầu tiên đến xem và tương tác trực tiếp với hình ảnh hologram này. Ngay khi siêu tân tinh kết thúc, một nhân viên đã mời hai người rời khỏi khu vực để họ điều chỉnh hình ảnh cho những người tiếp theo trải nghiệm. Vì phải dành thời gian để thiết lập lại nên khu vực này giới hạn số người vào trong một lần, tối đa là 4 người.

Tobirama dẫn Izuna tiếp tục đi trong triển lãm, có vẻ như sắp hết rồi. Lúc này, phía trung tâm hội trường phát ra âm thanh lớn. Triển lãm này rất được đầu tư về công nghệ, hình ảnh siêu tân tinh vừa rồi đã chứng minh điều đó. Vậy nên họ đã mời một ca sĩ rất nổi tiếng đến làm KOL, để có thể quảng bá triển lãm rộng rãi nhằm thu lợi nhuận. Fan của chàng ca sĩ đến đây rất đông. Khi anh ta xuất hiện ở trung tâm hội trường, rất nhiều người tụ tập lại mà hò reo phấn khích.

Tobirama nắm tay Izuna xuyên qua dòng người. Dù sao cũng không còn gì để xem nữa, ra ngoài vẫn tốt hơn.

Đúng là không khí trong lành vẫn thoải mái hơn hẳn. Tobirama hít một hơi thật sâu, cảm nhận không gian thoáng đãng bên ngoài sau khi bon chen qua dòng người chật ních. Nhận ra tay mình vẫn đang nắm tay Izuna, anh nhanh chóng xin lỗi, thả lỏng tay để buông cậu ra.

Hai tay vẫn chưa rời nhau thì Izuna bất chợt nắm chặt hơn, ngước lên nhìn Tobirama.

"Cứ để vậy cũng được.”

Bên trong Tobirama vốn đã có gì đó rạo rực, nhìn thẳng vào đôi mắt đen tuyền của Izuna lại khiến anh càng thấy rạo rực hơn. Tim đập như đánh trống, Tobirama thả tay Izuna ra, thay vào đó là khoác vai cậu.

"Vậy từ giờ tính là hẹn hò nhé!” Tobirama tiến sát lại gần Izuna.

Izuna quay mặt đi, vành tai ửng hồng.

"S-sao cũng được.”

Sau đó, hai người nắm tay nhau dạo quanh các quầy hàng của khu triển lãm, rồi lại qua trung tâm thương mại cách đó không xa. Ngày hôm đó, Izuna đem về chiến lợi phẩm là con Chiikawa mà Tobirama thắng được ở máy gắp gấu.

Khi về nhà thì trời đã tối. Tầm giờ này chuyến tàu về nhà Tobirama và Izuna không đông, hai người vẫn có chỗ ngồi trên tàu. Lần này Izuna cũng không ngại ngùng gì, cứ thế dựa vào người Tobirama. Anh ngồi yên cho Izuna dựa, thỉnh thoảng chỉnh lại tư thế để cậu ngồi thoải mái hơn.

Hai người chia tay trước cổng nhà Izuna. Trước khi rời bước về nhà, Tobirama bị Izuna kéo lại, ra hiệu cho anh cúi xuống như để cậu nói thầm điều gì đó. Tobirama theo hiệu lệnh mà cúi xuống về phía Izuna.

Không có nói thầm gì cả, ngay khi vừa cúi xuống, Izuna đã hôn chụt một cái vào má Tobirama.

Tobirama đứng chết trân một lúc, đến khi Izuna đóng cổng nhà thì anh mới hoàn hồn.

Kể từ hôm đó, Izuna chăm ra ngoài lắm, mà lần nào cũng là sang căn hộ bên cạnh. Mỗi lần thấy con trai ra ngoài, mẹ Izuna lại cười tủm tỉm, thấy rằng con trai đã đi theo tiếng gọi của tình yêu rồi. Bố Izuna thì mãn nguyện lắm, cuối cùng thì con thứ cũng đã biết được điều tuyệt vời nhất của thanh xuân là gì. Riêng chỉ có anh trai Izuna đi làm xa, vừa mới về nhà vì được nghỉ dài ngày thì không biết rằng, người mà em trai đang hẹn hò lại là em trai của người mà mình chung giường tối qua.

Notes:

Thẻ đi tàu ở Nhật có thể sử dụng để thanh toán ở cửa hàng tiện lợi