Work Text:
“tiền bối à.. đừng nằm dài như thế chứ” seonghyeon nhìn qua đàn anh hơn mình một tuổi, cả người úp mặt xuống bàn.
“híc, anh đói quá trời ới TT”
Chuyện là sáng nay cậu trai nhà họ park đã bị móc túi, trớ trêu sao, đó là tất cả số tiền còn lại để nó có thể sống sót đến cuối tháng, ấy vậy vẫn gặp quân khốn nạn! nó cay cú lắm, nhưng đến lúc xuống xe rồi thì mới phát hiện bị mất, giờ có thể làm được gì nữa đây? park woojoo chỉ đành an ủi bản thân, người ta chắc cùng cực; khổ quá mà hoá liều.
Đúng là ngu hết cứu.
“thôi, bữa này em bao, đừng có ủ rũ nữa anh”
Như đợi có thế, woojoo liền bật dậy, mắt sáng như đèn pha, nó nắm chặt tay đàn em một cách trìu mến. Quả là công đức vô lượng! seonghyeon mà vô chùa chắc người ở trỏng không biết lạy ai luôn á - nó nói thế với đàn em.
Song, nó ngẫm, nay ăn trực được một bữa, mấy bữa sau thì như thế nào? vậy là như con chó ướt, buồn thiu, ngậm ngùi xúc thìa cơm nhét đầy miệng.
Từ đây cho đến ngày lãnh lương ở chỗ làm thêm là còn tận hai tuần, hai tuần không còn một cắc thì nó biết sống kiểu gì? bản thân lại quá cứng đầu, có chết cũng không muốn gọi về xin xỏ chị gái đâu.
“hay anh tải app t*nder thử xem? thằng bạn em cũng dùng app đó”
park woojoo khó hiểu nghiêng đầu, chẳng phải cái đó là app hẹn hò sao?
Thấy vẻ thắc mắc của anh, cậu liền giải thích:
“thằng keonho quẹt được ông nào ở trển, rồi được người ta bao nuôi từ a đến z, chỉ cần đi hẹn hò thôi á anh”
ủa nghe cứ ngộ ngộ, vậy là mối quan hệ bố-đường bé-đường rồi! thằng seonghyeon đây đang hàm ý kêu nó đi đào mỏ phỏng?! đúng thật thi thoảng woojo không được nhanh nhạy, nhưng không có nghĩa là nó khờ tới mức đi bán rẻ bản thân đâu nha.
“ơ hay, em có nói anh bán thân gì đâu? tại keonho nói em là ông này yêu nó lắm, đồng ý chu cấp cho nó đầy đủ, đổi lại chỉ có đi ăn đi chơi với nhau thôi mà.” seonghyeon hút một ngậm nước, chẳng buồn giải thích thêm.
Vậy là tối đó bản thân woojoo cứ trằn trọc, bụng nó đói meo to ngang cỡ tiếng trống, lớ phớ thế nào cũng đã lỡ cài cái app màu hồng đó về. Thôi thì được ăn cả ngã về không, nó cũng chưa hề hấn mất gì.
Rất nhanh, mới lập profile được mườiphút đã có hai-ba người quét nó.
Người đầu nhìn mặt trẻ măng, nom rất thư sinh trắng trẻo, nhưng cái nó cần là tài chính, với cả đối phương có vẻ nhỏ hơn woojo, nó không muốn đụng tới trẻ con nên X. Người thứ hai là một ông gi- ông chú mặc đồ đi câu, giơ lên con cá bự chảng mà cười tươi, nhìn như tuýp ông bố vui vẻ của một gia đình hạnh phúc, cơ mà… ông này lớn cỡ bố woojoo.. nghĩ tới cảnh hẹn hò người bằng tuổi bố mình, nó thấy hơi rợn, nên thôi skip luôn.
Người cuối cùng cũng là người làm park woojoo trố mắt nhất. Avatar profile không có ảnh mặt, chỉ có bức hình chụp tay vịn vô lăng xe, đeo cái đồng hồ bạc nhìn khá là sang. Theo thông tin được ghi thì người này khoảng trên hai-mươi tuổi, cũng khá trẻ, khá thích hợp cho đứa sắp ngót nghét hai mươi như nó. Nhưng profile không đề cập gì khác, thành ra không biết bắt chuyện như thế nào, nó liền tìm kiếm hãng xe và hãng đồng hồ để có cớ trò chuyện (thật ra là muốn check xem giá bao nhiêu)
Đù con mẹ?!?!?!?!
Điện thoại hiển thị kết quả lần lượt “rolex” và “rolls-royce” khiến tay woojoo run run, nó như muốn dán cặp mắt hoà làm một với màn hình điện thoại. Ôi vờ lờ, chưa gì đã trúng số độc đắc rồi sao?! park woojoo thầm khen ngợi bản thân, quả là cái mặt ăn tiền với body nó bỏ sức ra tập luyện không hề uổng! Nghĩ tới cảnh bản thân không phải lo chuyện ăn uống ra sao hay chi phí này nọ khiến nó cười hí hí, miệng nhỏ dãi lúc nào không hay.
Được rồi, đây là một con cá lớn, nó sẽ cố bắt cho bằng được!
@parking_space đã gửi một tin nhắn:
Chào anh! em là park woojoo, rất vui được làm quen ạa ∩^ω^∩
..
park woojoo nhìn vào màn hình điện thoại, miệng không ngừng cười tủm tỉm. Hôm qua nhắn tin hăng say quá, đối phương cũng rất hợp nó, thành ra thế quái nào woojoo lỡ mồm, kể rằng nó đã bị móc túi, ai ngờ ảnh lại hào phóng chuyển cho nó hẳn 500.000 won mà dùng.
Đúng là người giàu, có tiền là tiên - park woojoo chân sáo nhảy líu lo.
“ui ui seonghyeon iuuu” giọng nó ngọt lịm, háo hức khoe đàn em.
“hôm qua anh tải cái app như chú mày nói, có đâu ngờ trúng được một ông siêu hào phóng, đã vậy còn giàu đổ vách. Nào nào, chú ăn gì, qua đây lựa đi anh mày bao”
Có tiền cái là sĩ liền. seonghyeon khịt mũi cười cười với đàn anh.
“vậy chừng nào hai người gặp nhau?”
park woojoo khờ đực mặt, tay vẫn đang cầm cái thìa lơ lửng giữa không trung.
ô phải rồi, tiền đã nhận mà không hẹn nổi người ta một cuộc, chẳng phải như vậy hơi kì cục sao? Dù thú thật bản thân woojoo có vẻ không muốn lắm, tại cũng chẳng biết đối phương như thế nào, lỡ bốc trúng “sít rịt” là toi cả đời trai nó mất.
“để anh hẹn người ta cuối tuần này xem thử” ừ, thôi thì ít nhất nên gặp mặt cho lẽ đáng, chắc gì nó đã xui tới mức đấy? vả lại đối phương còn rất hào phóng, nhắn tin nghe mà phát mê, nó tin chắc chắn sẽ là người tốt.
☆
“ô, chào anh. Ơ? ủa, ơ anh woojoo ơi??”
Đm đm đm đm thằng ôn eom seonghyeon đừng có dí theo bố!!
park woojoo thầm chửi rủa, chạy như bay. Đã mặc che nón kín mít như vậy mà thằng cu vẫn nhận ra, kiểu gì cũng sẽ hỏi nó về buổi hẹn vừa rồi. Mà woojoo thề với trời chứng giám, nó sẽ không - sẽ đếch bao giờ đụng lại vào cái app t*nder chết tiệt kia một lần nào nữa!!
Chuyện rằng hôm chủ nhật tuần trước là buổi hẹn của nó và gã bố-đường trên t*nder. woojoo rất cẩn thận, nó thậm chí còn kêu seonghyeon tới để giúp mình sửa soạn, thử tận năm ba bảy bộ đồ tù tì, cuối cùng chốt lại tanktop trắng và quần lửng-be vẫn là hợp nhất, thôi thì cái gì thoải mái mình ưu tiên.
Vì quá lo âu, park woojoo đã đợi ở chỗ đón sớm hơn hẳn một tiếng, nó khoác hờ chiếc bomber xanh rêu, vài phút là lôi điện thoại ra chỉnh đầu tóc, săm soi từng kẽ hở trên mặt, chắc rằng bản thân siêu bảnh trai mới yên tâm thở phào.
Đúng như mong đợi, tầm tám giờ chiếc rolls-royce đen đã lăn bánh dừng lại trước woojoo. Kính xe từ từ hạ xuống, người đàn ông bên trong cất lời:
“park woojoo, nhỉ?”
vãi lồn, giọng nghe nứng thế.
Gã mở cửa xe cho nó. woojoo hơi run run, còn ngờ ngợ việc mình đang ngồi trong căn biệt thự di động này. Nó lấy hết can đảm, lén đưa mắt săm soi gã đàn ông, chỉ đành nghĩ thầm:
Chuẩn con mẹ nó gu luôn!
Thật ra park woojoo vốn không có gu cụ thể, do tại đằng ấy nhìn rất lịch lãm dù bề ngoài trông có vẻ hơi lạnh lùng một chút, song dáng vẻ vẫn cứ là hết nước chấm. Bồi thêm cơ thể người đàn ông rất nịnh mắt, nó có thể lờ mờ thấy được múi nào ra múi nấy dưới lớp áo sơ mi xanh-đen, làm woojoo có hơi tự ái, vô thức nhìn xuống; đưa tay xoa bụng bản thân.
Nó cũng cao mét-chín-có-lẻ, nặng thì cũng nặng, có thể nói là đầy đặn thịt thà rất ra trò. Cơ mà người đàn ông kế bên lại có vẻ đô hơn nó rất nhiều…vậy chỗ đó chắc cũng..
..khủng lắm ha?
“nhìn em có vẻ không khoẻ”
Nó giật mình, thoát ra khỏi suy nghĩ bậy bạ mới loé lên trong đầu. Nhìn vào gương chiếu hậu thì thấy mặt đỏ bưng, bảo sao lại nóng ran đến thế (park woojoo thề là không phải nó nứng vì nghe giọng gã)
Suốt quãng đường nó cố tìm những câu chuyện phiếm để trò chuyện, song gã yufan có vẻ rất khác trên mạng, gã cứ im thin thít, để mặc woojoo tự độc thoại với chính bản thân. Thành ra làm nó ngỡ mình mở liveshow hài độc thoại mà chả có ai nghe, ngay lúc cảm thấy tủi thân định thôi thì gã lại phì cười nhẹ, làm nó một vố đốn tim.
Người gì mà đẹp trai dữ thần, cười thôi mà cũng toát ra mùi tiền, khiến nó tủm tỉm trong lòng không thôi.
Xe đẹp, giàu: duyệt.
Người thơm tho, sạch sẽ, rất bô trai, cảm giác như bố đường: duyệt.
Chọn nhà hàng sang xịn mịn, khiến park woojoo loá mắt: duyệt.
Order thịt bò sống nhăn, nói với nó gã thích ăn thịt sống và muốn được nếm thịt người một lần cho biết vị: đéo duyệt.
park woojoo miệng cố giữ nụ cười xinh đẹp trên mặt, nhưng bên trong đã sợ muốn chết khiếp. Tuy nhiên, nó vẫn cố mở lời,
“hahaha, anh khéo giỡn thật đấy”
“em nghĩ anh đang đùa sao?” gã ung dung cắt miếng thịt đỏ tươi còn máu, nhét vào mồm nhai ngấu nghiến. Mỗi cử động đều làm woojoo toát mồ hôi hột, cảm giác như dĩa thịt sống đó có thể là thịt của nó lúc nào không hay.
Thôi bỏ mẹ rồi, không lẽ trúng phải thằng bệnh? Nhưng nghĩ lại chiếc rolls-royce đang đỗ ở ngoài, nó đành nén nhịn, tìm chủ đề khác để trò chuyện với gã đàn ông.
“Bàn mình muốn thanh toán chung hay riêng ạ”
“park woojoo, tối nay anh sẽ có diễm phúc chứ?” ngón tay gã vân vê tay nó, dùng giọng nghe rất trìu mến.
????
Bốn mắt ngỡ ngàng nhìn nhau, gồm nó và cô phục vụ, rồi lại nhìn sang chao yufan. woojoo điếng cả người, mí mắt giật giật, mặt đỏ như trái cà chua.
Đụ má thằng già này điên rồi hả?! là đang cố ý làm nhục mặt nó đúng không hả hả hả - thẹn quá muốn hoá giận, nhưng cảm giác xấu hổ chỉ làm nó muốn độn thổ ngay bây giờ, park woojoo đành đánh mắt qua chỗ khác; cúi đầu, không dám nhìn vào thằng khốn đối diện.
“anh đùa thôi” rồi lấy ra thẻ đen, đưa cho phục vụ.
Và sau đó?
Không có sau đó nữa. park woojoo đã chạy trối chết về nhà. Để mặc cuộc hẹn dang dở sau khi vô tình nhìn thấy cốp xe của gã yufan chứa đầy dây thừng, còng tay, súng lục, rìu.. v.V vân vân và mây mây chắc-chắn-không-dùng-cho-mục-đích tốt lành gì. Nếu đêm nay nó ở lại, biết đâu đây là ngày cuối woojoo được nhìn thấy ánh mặt trời? có bị khùng mới ở lại với tên điên.
Vì lẽ đó mà park woojoo đã chặn hết mọi liên lạc của chao yufan, xoá luôn cả app t*nder ra khỏi máy. Thôi thà nó tự chết đói còn hơn là nằm trong dạ dày của người khác.
“anh woojoo”
“ANH PARK WOOJOO”
Thoát khỏi hồi tưởng vu vơ của chính mình, woojoo giật thót, thằng ôn seonghyeon tự nhiên hét bên tai làm nó hết hồn.
“nãy giờ anh làm sao vậy? gọi hoài mà đầu óc anh để đâu á, buổi hẹn sao rồi anh?” biết ngay lại hỏi cái câu này đầu tiên mà.
woojoo thở dài thườn thượt, tay chống cằm “thôi, không hợp, bỏ qua đi”
Nó cắn bút, nhìn sang điện thoại đã hiển thị chín-giờ-bốn mươi phút, ô hay, nay chẳng phải tiết của kim juhoon sao? thế mà giờ còn chưa thấy mặt.
“em nghe đâu thầy juhoon có việc nên tạm thời xin nghỉ phép, hình như sẽ có giáo viên mới dạy thay”
Và chúc mừng sinh viên park woojoo đã bóc trúng “sít rịt”. Vì giáo viên mới đang đứng trên bục giảng không ai khác chính là đồ tể-ăn-thịt-người (tự nó gắn biệt danh cho gã) chao yufan!
park woojoo đập bàn. Mặt hoảng hốt, đứng dậy, tay run run chỉ về phía bục giảng, miệng ú ớ không thành lời. Chỉ khi seonghyeon kế bên níu áo nó, woojoo mới nhận ra hành động đáng xấu hổ của mình liền ngồi thụt xuống, kéo nón hoodie che kín đầu.
“trời đất, anh bị cái gì vậy park woojoo? ai cũng đang nhìn mình kìa” seonghyeon càu nhàu.
“s-seonghyeon ơi.. thằng kia là bố-đường hụt của anh..” giọng nó run run, quay qua cười mếu, mà anh còn ghost ổng nữa - vế sau được woojoo nuốt lại vào trong.
Cả hai thằng trơ mặt ngu nhìn nhau. Bỗng một bàn tay đập mạnh xuống bàn khiến nó điếng người, ngước lên là thấy ác quỷ sơ-mi đen che chắn hết cả ánh sáng, làm park woojoo ngỡ mình đang bị bóng tối nuốt chửng.
“xin chào cả lớp” gã dõng dạc giới thiệu “thầy tên là chao yufan, giảng viên dạy tiếng anh tạm thời thay thế cho thầy kim juhoon”
Bộ nói ở trển là thụt mất cái lưỡi ha gì mà phải xuống đây đoạ đày nó - park woojoo nghiến răng, mắt vẫn chăm chú vào mặt đồng hồ rolex lấp lánh trên tay đối phương.
“mong rằng sắp tới chúng ta có thể hoà thuận với nhau” nó thề là ánh mắt gã vừa đáp xuống nó, ngón tay gõ bàn theo nhịp khiến park woojoo cau mày.
Nó phải hỏi chuyện cho ra lẽ, bằng không, cuộc sống học đường đến đây là chấm hết.
Chuông vừa reo, woojoo đã cố tình nén lại đến khi giảng đường không còn ai. Có vẻ yufan đã đoán trước được, gã ngồi bắt chéo chân; chống cằm ra vẻ chăm chú đọc sách.
“nè, bộ anh dở hơi à? có gì từ từ nói, mắc gì mò đến tận trường tôi”
“chẳng phải em là người không muốn nói chuyện ở đây sao?” yufan nhún vai, giọng gã giễu cợt, thành công làm trán woojoo nổi gân.
Thôi được rồi. Cũng là do nó không phải chưa chi đã bỏ hẹn giữa chừng cho người ta leo cây, trong lúc điên tiết lại còn chặn hết mọi thứ, thành ra người sai ở đây là nó. Nhưng không có nghĩa thằng già này có quyền chen chân vào cuộc sống của woojoo, đúng không?
“vậy bây giờ anh muốn gì, tiền à? cho tôi thời gian, tôi sẽ trả lại đủ cho anh”
“tại sao tôi phải tiếc rẻ mấy đồng bạc với em? vô lý thật đấy park woojoo” yufan như hàm ý cười nhạo sự quê mùa của nó, tay gã vươn tới, kéo cánh tay woojoo lại gần “chúng ta hẹn hò đi” rồi hiển nhiên thốt ra lời đề nghị.
Nó đứng chết trân, mặt đỏ tới tận mang tai cảm tưởng có thể bốc cả khói nghi ngút. Ôi thôi chết thật, thằng khốn này quả là mồm miệng dẻo quẹo, bảo sao hồi đầu park woojoo lại chả mê điếu đổ.. nhưng nhớ lại sự kỳ dị của buổi tối nọ, nó liền nổi da gà.
Trong lúc đối phương còn đang lưỡng lự, gã liền ôm eo nó, vùi đầu vào phần bụng ấm áp của woojoo mà ra sức dụi thành công doạ nó một phen hoảng hốt - ngó nghiêng điên cuồng để chắc rằng không còn ai ngoài hai người, nó liền dùng tay đẩy trán gã đàn ông, điên tiết quát:
“anh điên à?! đang ở trường học đấy” song không có tác dụng - ngược lại - yufan càng ghì chặt nó hơn.
“buổi tối hôm đó, giá không hề rẻ đâu bé yêu”
?
sao nãy mới nói không tiếc rẻ với nó.
“nếu tính cả số tiền trước đó nữa, tôi có thể trình báo em vào tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, park woojoo”
Đến đây, mặt woojoo tái mét. Vậy là đã rõ, mục đích thật sự của thằng bệnh này là muốn dày vò nó đến chết! ngón tay đang bấu vào tóc gã sợ đến trắng bệt, nó cam chịu lặp lại câu hỏi lần nữa. Chẳng ngờ, con sói ranh ma bây giờ mới thật sự lộ mặt.
“không chỉ tôi nhớ, mà thằng em tôi cũng rất nhớ em”
park woojoo thiếu điều giơ tay bịt mồm gã lại, lớn rồi mà mất nết! yufan cứ việc tuôn ra những lời tục tĩu khiến nó ứa không ra nổi nước mắt, thế là rõ ràng, thằng cha này vào đây cốt là để hạ nhục woojoo cho bàn dân thiên hạ.
“v-vậy anh muốn tôi làm gì bây giờ..”
“bù lại cho lúc em bỏ rơi tôi là được” gã cười một cách ranh mãnh, chỉ tổ làm nó muốn đấm nát cái bản mặt đẹp trai kia.
..
park woojoo khổ sở ngậm gấu áo, ngoại trừ cái hoodie còn sót lại thì bên dưới gần như loã thể, trần trụi phơi ra nơi tư mật cho gã đàn ông ngắm nhìn.
Ánh nhìn của chao yufan như thợ săn quan sát con mồi chuyển động, nom rất thoả mãn với vẻ ngoài ngoan ngoãn của người tình. Gã đặt nó nằm lên bàn, kê phía dưới sát với hạ bộ đang trướng đến phát đau, bên trên dùng tay ra sức nhào nặn thịt vú của woojoo.
Nói không ngoa, ngoại trừ gương mặt lai ngoại quốc đẹp đẽ ra thì park woojoo rất tự hào về độ dẻo dai của cơ thể mình. Minh chứng là yufan cứ bú mút không ngừng, như thể trên sa mạc đói khát gặp được cặp vú sữa bò - đến độ ngực nó hơi đau, tiếng mút chụt chụt kêu vang.
“vú dâm thật, nhiều thằng bú lắm rồi mới to được như thế này nhỉ?” gã như không lại cáu bẳn, (hoặc đang dirty-talk với nó?) không thương tình tát thẳng tay vào bầu vú sưng tấy, khiến woojoo ăn đau liền ư ử trong họng, nức nở đòi phản bác.
“híc.. hổng có mà” nó nhả gấu áo, mặt nhăn lại đỏ cả lên.
Thấy vẻ oan ức của người yêu. yufan hơi phì cười, áp sát bên má nó, gặng hỏi:
“anh là người đầu tiên à?”
Đáp lại là cái gật đầu điên cuồng của park woojoo, liền chồm người ôm lấy cổ gã.
Đm, thật sự là giọng thằng cha này nghe quá nứng! đến mức woojoo chỉ muốn cầm tay yufan để gã an ủi bướm xinh đang khóc mè nheo bên dưới kia thôi.
“banh chân rộng ra, park woojoo”
Như vừa mới nhớ cái gì đó, nó hốt hoảng bật dậy, che chắn nơi tư mật khỏi tầm mắt của gã, giọng run run:
“ơ.. anh có mang bao không?” nó hỏi, mắt kinh hãi nhìn xuống dương vật to béo vừa được giải thoát khỏi quần của gã đàn ông.
yufan hơi cau mày bởi hành động vừa rồi, gã nhún vai; phủi tay đang che chắn cảnh xuân, đáp:
“bao làm gì, em uống thuốc cũng được mà”
Nó nghe vậy liền nóng hết cả người, thằng cha này vô tâm đến mức nào thế? một hai không cho gã đụng vào mình nữa.
yufan ấy vậy cũng khó chịu ngang, mặt đen như đít nồi, em yêu của gã bị cái đéo gì vậy? bên dưới gã đã nhịn từ lâu (không muốn phóng đại là từ tuần trước), thế mà giờ lâm trận thì nó lại cự tuyệt, giận dỗi không cho đút vào là thế đéo nào?
Nếu là bình thường, chao yufan chắc chắn sẽ không quan tâm mà dùng sức ép buộc người khác, dẫu cho có khóc lóc cầu xin đi chăng nữa gã cũng chỉ ưu tiên thoả mãn bản thân trước. Vậy mà giờ đây đối phương là thằng nhóc park woojoo, có lẽ gã đã thật sự bị nó câu hồn, cái tôi lại tự hạ mình, hôn chóc chóc lên bầu má người yêu, nhẹ giọng vỗ về:
“ngoan. anh xin lỗi, anh không đút vào trong nữa.. cho anh dùng đùi của em được không?”
Chính chao yufan còn không tin bản thân lại có thể dịu dàng như thế, chứ đừng nói đến park woojoo dưới thân đang há hốc mồm. Có vẻ lời thỉnh cầu của gã tha thiết quá, woojoo ngại ngùng quay mặt đi, chỉ chừa lại vành tai đang đỏ ửng, nó khẽ gật đầu.
Được sự cho phép của đối phương, yufan nâng hai chân nõn nà đặt lên một bên vai, kẹt chặt lại, gã đút dương vật phát chướng của mình vào giữa khe hở đùi non. Như bước vào giữa chốn thảo nguyên, cảm nhận cái nóng râm ran từ thân nhiệt truyền đến đầu cặc, khẽ rít một hơi vì lâu ngày không được giải toả.
Vì là phần đùi nên không hề kiêng nể, gã ra sức hẩy hông mạnh bạo, cú nào cú đấy đều làm cả người woojoo giật nảy khiến nó phải nắm chặt góc bàn, chứ không người khéo văng lên phía trước.
Nóng quá, nóng quá - bìu dái của gã không ngừng đập vào cánh mông woojoo, tiếng bạch bạch thô thiển vang to, khiến má mông ửng đỏ; đau rát, bím xinh phía trước lại bị chèn ép, cứ mỗi cú thúc đều đem lại nhục dục khiến nó ngại chín cả người, tay cũng không yên phận mà mò xuống tự xoa le thủ dâm cho chính mình.
Chợt mọi cử động đều dừng lại, chỉ còn tiếng thở gấp của woojoo. Nó được buông thả hai chân, yufan liền chồm tới mân mê cánh môi đỏ au, môi lưỡi trao nhau triền miên.
Tiếng chụt chụt kêu lên rất vang, park woojoo vô thức ôm lấy cổ gã, kéo sâu vào nụ hôn, tham lam để chao yufan nuốt hết thanh âm hổn hển của mình. Chân dài cũng không tự chủ quấn quanh eo người tình, kéo cự vật to lớn ma sát hạ bộ ướt át, cặp mông dâm dật cố tình thèm khát như ngỏ lời dụ dỗ gã đàn ông; cầu xin sự xâm nhập mạnh bạo, càn quấy chốn riêng tư.
Nhận thấy sự đĩ thoả của park woojoo đang không ngừng thèm khát, gã phì cười. Ở đây ai mới là kẻ dâm tiện nhất chứ? nó mụ mị cả đầu óc, có khi quên mất bản thân còn đang ở trường, vậy mà dáng vẻ nhục dục chẳng buồn che giấu. chao yufan vỗ vỗ má nó, gã trêu chọc:
“nứng tới vậy thì thà ban đầu để anh đút vào, chẳng phải sẽ sướng hơn sao? nước dâm của em dây ra hết cả bàn rồi kìa, như thế này thì làm sao anh đi dạy được”
Như nghe được từ khoá, park woojoo nhớ ra được cái gì đó, môi nó mấp máy, thu hút yufan lại gần.
“trong ngăn kéo cuối.. juhoonie.. có bao a..”
..
☆
Cầm bảng điểm trên tay, cậu trai họ park không ngừng vò đầu bứt tóc. Thôi chết mẹ nó rồi, thế quái nào môn của già khọm lại thiếu điểm, giờ nó sắp liệt tới nơi??
park woojoo hậm hực từng bước trên hành lang, không thể nào lại thấp đến thế được, nếu mà rớt nữa thì xác định nó sẽ phải ăn mì gói cả tháng mất! mà xui rủi, cái dạ dày tội nghiệp của woojoo sắp tới giới hạn rồi.
“thầy chao, tôi muốn khiếu nại!” park woojo đập tờ giấy xuống bàn, chìa ra cho người trước mặt “thầy vì tư thù cá nhân mà cố tình hãm hại em đúng không”
yufan hết nhìn vẻ mặt khó coi của woojoo đến nhìn bảng điểm trên tay, gã không khỏi buồn cười, liền xoa cằm “là em đang tự đánh giá cao bản thân”
Nghe vậy, woojoo hoá thẹn, lòng tự ái của cậu trai 20 tuổi bị đụng chạm khủng khiếp, môi mấp máy muốn phản bác nhưng không biết nói gì.
“tôi chỉ nhập đúng số điểm đợt kiểm tra vừa rồi, còn nhiêu lại đều dựa vào thống kê trước mà thầy juhoon đã để lại, tuyệt nhiên không thiên vị” gã đàn ông tiếp lời, hai tay giơ lên như thể bản thân đầu hàng - bác bỏ lời vu khống vô căn cớ của park woojoo.
Nó chửi thầm trong lòng, giờ chỉ có trời mới cứu được nó; coi như là chấm hết; mọi thứ đổ xuống sông. Trong lúc woojoo tuyệt vọng thì yufan lại ngỏ lời,
“em không muốn học lại nữa đâu nhỉ, park woojoo? tôi sẽ không vương tình cũ mà nương tay”
Đéo ai hỏi.
“nhưng hệ thống vẫn chưa chốt, tôi có thể nâng điểm cho em”
Gì, tai nó mới bị lãng à.
“Đổi lại, em phải hẹn hò với tôi”
Thằng già bệnh hoạn chết tiệt! đúng là cái mặt lạnh này chỉ có liêm sắc liếm.
“Cho em một phút suy nghĩ”
park woojoo cứng họng, cả người cứng ngắc. Ví dụ giờ nó hẹn hò với ổng cho đến khi kim juhoon quay lại, rồi ghost ổng tiếp được không nhỉ?
Không, nghe không khả thi tẹo nào. Gã đàn ông trước mặt là người lái con xe biệt thự di động; sẵn sàng luồn lách vào trường học chỉ để tiếp cận nó, cho nên, park woojoo có chạy đằng trời cũng không thể thoát khỏi tay gã bố-đường-cũ được.
“nếu em muốn, tôi vẫn có thể tiếp tục làm giảng viên cho em đến khi tốt nghiệp, bé yêu”
woojoo nổi hết cả da gà. Yêu cái ngữ gì, thằng già này lãng mạn thấy ớn quá.
Bốn mươi giây đã trôi qua. Đây là cơ hội cuối cùng của park woojoo nếu nó muốn được tốt nghiệp đại học đúng hẹn. Nhưng woojoo cũng có cái tôi của nó, đâu thể nào cứ khơi khơi bán rẻ bản thân được? (tạm thời hãy bỏ qua hôm trót dại “lăn bàn” với gã)
Nó bèn hỏi “chỉ nhiêu đó thôi hả?”
“học phí, tiền sinh hoạt, tiền ăn uống, mua sắm hay giải trí, tôi sẽ lo. Tài liệu cũng sẽ luôn cho em trước một bản”
Duyệt.
Sinh viên park woojoo, mã số ***, trường đại học *** - đã bắt được một con cá lớn.
Thành tựu được mở khoá: học bạ đẹp, tài chính được chu cấp toàn phần; đính kèm anh người yêu a.k.a bố-đường khoai to đẹp trai phong độ.
woojoo thắng đậm 1-0.
