Chapter Text
Hà Nội, năm Minh Mạng thứ 15(1).
Tiết trời phía Bắc vào tháng ba đỏng đảnh với những cơn mưa bất chợt khiến không khí về đêm se se lạnh, ẩm ướt. Những cơn mưa dầm sụt sùi trút xuống phố thị Bắc Thành một thứ hơi lạnh thấm sâu vào tận xương tủy, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, u uất khiến người đi đường chỉ muốn tìm một nơi ấm áp nào đó thật nhanh để trú chân. Hiện tại, khắp nơi trên Đại Nam(2) đều đã bắt đầu bước vào thời kỳ nông nhàn(3), đáng lý ra nơi đây cũng phải cờ hoa, buôn bán náo nhiệt của các lễ hội, ấy vậy mà cảnh sắc đìu hiu, vắng vẻ, chìm trong cơn mưa dầm xám xịt càng không khỏi khiến khách vãng lai đến thăm cảm thấy rợn người.
"Khách quan, ngài muốn đặt bàn ạ? Mời ngài vào."
Vị quản sự thấy nam nhân dung mạo khôi ngôi, đặc biệt nổi bật cho dù chiếc nón lá và áo tơi đã che đi phần nào cứ mãi đứng lặng nhìn vào trong liền lên tiếng hỏi. Nam nhân ấy bấy giờ mới bước vào. Một tiểu nhị biết ý liền nhanh nhẹn tiến tới gần giúp anh cất đi chiếc áo tơi và cái nón(4) đi. Quản sự nhìn từ trên xuống dưới nam nhân thầm cảm thán mắt nhìn người của mình quả không sai. Vị khách này mặc một bộ áo ngũ thân tay chẽn màu xanh lục sậm, vạt áo gọn gàng, đường may tinh xảo, phẳng phiu tôn lên đôi vai rộng càng làm nổi bật dáng đứng thẳng tắp, cao ráo như tùng bách(5) của anh.
Nam nhân trông khá trẻ, chừng độ hai lăm nhưng toát lên một vẻ vững chãi, tin cậy cũng đầy xa cách. Đôi mắt cụp hơi trũng mệt mỏi nhưng chân mày đặc biệt rậm sắc nét khiến tổng thể gương mặt vừa thanh thoát lại vừa nghiêm nghị. Nam nhân đường nét gương mặt hiền hòa mềm mại nhưng dường như vẫn toát lên vẻ sâu thẳm, lạnh lùng và nhạy bén, như chỉ một cái liếc nhìn cũng đủ để bóc tách mọi lớp mặt nạ che đậy của thế gian. Nếu để lấy một câu miêu tả vị khách này, thì chắc chắn phải là: "Quân tử ôn kỳ như ngọc"(6)
Vị quản sự vốn là kẻ sành sỏi, ở Mộc Lan Đình cũng đã nửa đời người, tiếp bao nhiêu loại khách há lại không thể nhận ra vị khách này thuộc vào loại khách không thể không thiết đãi. Chỉ cần nhìn qua chất vải y phục và cách thắt dây lưng cũng đủ biết đây không phải hạng phàm phu tục tử.
"Khách quan cho lão xin quý danh ạ."
"Sơn, Nguyễn Huỳnh Sơn."
Vị quản sự hứng khởi cầm bút ghi nhanh tên nam nhân vào sổ. Huỳnh Sơn đưa mắt, ngước đầu nhìn quanh hoa lâu xa hoa nhất nhì chốn Bắc Thành. Tại Mộc Lan Đình, ánh đèn lồng đỏ rực hắt xuống mặt hồ Gươm, tạo nên những vệt sáng loang nhiễu đỏ như máu. Tiếng đàn tranh lảnh lót quyện trong tiếng cười lả lơi. Khói xông nồng nàn của hương liệu nhẹ bay trong không gian mang bao ý vị gọi mời những kẻ muốn mua vui. Không khí trong này không quá đỗi ồn ào nhưng cũng đủ để đối lập mà nổi bật lên khi so với khung cảnh xám xịt u mịch phố xá Hà Nội bên ngoài kia.
"Bẩm, khách quan muốn đặt bàn thưởng rượu thông thường hay…?"
"Ta muốn đặt phòng riêng tư, thêm một người hầu đàn, có được không?"
"Dạ, chỗ chúng tôi có rất nhiều tiểu thư có tài, như cô Liễu, cô Ngọc,…"
"Đệ nhất nguyệt cầm ở Mộc Lan Đình, Trần Anh Khoa"
Vẻ mặt của vị quản sự đột nhiên biến đổi bối rối. Lão chắp tay cúi đầu đáp:
"Bẩm khách quan. Người này e khó gặp. Mặc dù là nam nhân nhưng tuổi vừa 18, dung mạo yêu kiều lại tiếp khách giỏi, được nhiều kẻ yêu thích nên đâm tánh tình kiêu ngạo. Hiện giờ nó tiếp khách rất tùy hứng."
Huỳnh Sơn nghe nói rồi im lặng. Tay rút chiếc quạt giấy dắt nơi thắt lưng nhẹ nhàng xòe ra. Nan quạt che đi nửa mặt dưới. Anh phe phẩy vài nhịp như đang suy nghĩ, đôi mắt sáng tinh anh ánh lên vẻ thích thú nhưng sâu trong đó vị quản sự vẫn thấy một điều gì đó lạnh lẽo. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng đưa tay lấy túi vải trong người lôi ra một nén bạc lớn đặt lên mặt bàn gỗ trắc bóng loáng. Tiếng bạc chạm gỗ vang lên một nhịp khô khốc, át đi cả tiếng đàn tranh lả lơi đằng xa.
"Vậy đủ rồi chứ?"
Quản sự nhìn nén bạc nặng trịch nằm chơ vơ trên mặt bàn gỗ trắc, rồi lại ngước nhìn đôi mắt sâu thẳm của vị khách họ Nguyễn. Nén bạc này đủ để bao trọn cả Mộc Lan Đình đêm nay, nhưng cái khí thế tỏa ra từ nam nhân trước mặt mới là thứ khiến lão rùng mình. Đó không phải là cái vẻ hống hách của đám công tử bột cậy tiền, mà là sự áp chế lặng lẽ của một kẻ quen ra lệnh. Quả nhiên, thân phận vị khách tên Huỳnh Sơn này không hề tầm thường.
Cảm thấy không nên đắc tội với Huỳnh Sơn, quản sự nuốt nước bọt cái ực, đôi bàn tay vội vàng thu lấy nén bạc, giấu vào ống áo như sợ nó bay mất. Thái độ lão có vẻ đon đả hơn đáp:
"Dạ... dạ bẩm khách quan, tiền bạc là một nhẽ, nhưng cái chính là tấm chân tình này của ngài...",
Huỳnh Sơn hơi nhíu mày, quản sự đổi giọng nhanh như lật bánh tráng, khom người thấp hơn một chút:
"Để tôi vào thưa với Anh Khoa. Nó vốn trọng người phong nhã, biết đâu lại đổi ý."
Huỳnh Sơn khẽ thu quạt, một tiếng "tạch" gọn ghẽ vang lên. Anh không đáp, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho lão đi nhanh cho được việc.
Quản sự tất tả chạy ngược vào trong, băng qua những dãy hành lang treo đầy lồng đèn rực rỡ màu sắc. Huỳnh Sơn lững thững bước về phía cửa sổ lớn nhìn ra hồ Gươm. Mặt nước hồ Gươm dưới cơn mưa dầm tháng Ba tối thẫm, chỉ có những vệt sáng đỏ từ lồng đèn hắt xuống trông như những vệt máu tươi bị pha loãng.
"Mời khách quan lên lầu, phòng 'Lý Ngư' ạ."
Tiếng gọi của quản sự vang lên từ phía cầu thang gỗ. Huỳnh Sơn xoay người, tà áo xanh lục sậm khẽ bay, bước chân anh vững chãi tiến vào theo sự chỉ dẫn của quản sự. Sơn tiến vào gian phòng khuất sau rèm lụa. Bàn gỗ bày biện bao món thịt cá tươm tất tươi ngon. Anh không ngồi xuống ngay. Sơn đứng giữa gian phòng, đôi mắt tinh anh lướt qua từng góc nhỏ của phòng . Mùi trầm hương thoang thoảng quyện cùng mùi thức ăn ấm nóng, nhưng khứu giác nhạy bén lại bắt được một phong vị khác lạ.
"Cốc... cốc..."
Tiếng gõ cửa vang lên nhẹ như tiếng lá rơi. Cánh cửa gỗ khẽ đẩy ra, mang theo một làn gió lạnh từ hành lang tràn vào. Bước vào phòng là một thiếu niên khoảng chừng mười tám tuổi, dáng người thanh mảnh ẩn trong lớp áo tấc lụa tím nhẹ nhàng, cổ quấn khăn lông hồ ly trắng (hẳn là cây hái tiền bậc nhất của chỗ này nên mới được tú bà và quản sự cưng chiều, đãi ngộ tốt như thế). Gương mặt người này quả thực mĩ miều đến mức khiến người ta ngỡ ngàng. Đôi mắt cáo hơi xếch, điểm phấn đào ánh lên vẻ sắc sảo tinh ranh của loài cáo nhưng luôn phảng phất một nỗi u uất sâu kín. Đôi môi đầy đặn hồng hào căng như quả mọng thêm hàm răng trắng đều tăm tắp. Khuôn mắt điểm vài nốt ruồi lại thêm phần yêu kiều. Trên tay cậu ta ôm một cây đàn Nguyệt, những sợi tơ đàn dưới ánh nến lấp lánh một cách ma mị. Trông mỹ thiếu niên như một chú hồ ly nhỏ đang chờ được ôm vào lòng vậy. Huỳnh Sơn gật gù chợt hiểu tại sao quản sự lại nói tánh tình kiêu ngạo. Cũng phải, nhìn tới nhìn lui thì cậu ta có quyền kiêu ngạo mà.
"Tui tên Anh Khoa, xin diện kiến công tử.", Khoa cúi đầu hành lễ đơn giản, Sơn cũng lễ độ chắp hai tay đáp lại bằng một cái cúi đầu nhẹ.
"Tôi là Huỳnh Sơn."
"Dạ."
Cậu ta cất lời, giọng Đàng Trong đặc sệt. Bảo sao nhiều người yêu thích, giọng nói ngọt ngào nghe kỹ lại có chút khiêu khích kín đáo như vậy tất nhiên sẽ rất hợp tai nam nhân Bắc Thành. Lại thêm sắc vóc yêu kiều, đôi mắt cáo vừa trong trẻo ngây thơ lại vừa gợi cảm. Quả thật khí chất mê hoặc cuốn hút, dù là nam nhân vẫn có sức quyến rũ rất lạ. Huỳnh Sơn lúc này mới từ từ ngồi xuống ghế gỗ trắc. Anh Khoa nhanh nhẹn tới bên rót rượu vào ly.
"Mời công tử."
Sơn nâng chén kính rượu, rồi thong thả nhấp một ngụm. Rượu mơ thơm ngọt, nồng nàn thấm vào đầu lưỡi, sưởi ấm tiết tháng ba se lạnh nơi Hà Nội u mịch. Anh Khoa cũng lặng lẽ ôm đàn ngồi ghế đối diện, nơi cậu hay ngồi biểu diễn. Sơn gấp quạt lại, đặt lên bàn, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào thiếu niên trước mặt như muốn bóc tách từng lớp mặt nạ của người đối diện.
"Đệ nhất nguyệt cầm quả nhiên danh bất hư truyền.", Sơn khen ngợi, giọng trầm ổn nhưng uy nghiêm.
"Công tử muốn nghe khúc gì?"
"Tôi tìm cậu không chỉ để nghe khúc đàn, mà còn để tìm một thứ khác từ cậu."
Anh Khoa khẽ mỉm cười, đôi môi căng đầy đỏ mọng như quả mọng hơi nhếch lên. Cậu khẽ gẩy một phím, tiếng đàn vang lên lạnh lẽo. Khi âm thanh của tiếng đàn tan vào hư không, Khoa đặt đàn lên chiếc kệ kê gần đó rồi tiến tới chỗ Huỳnh Sơn ngồi. Chẳng nói chẳng rằng mà ôm lấy cổ rồi tùy tiện ngồi vắt vẻo lên đùi anh. Huỳnh Sơn vẫn ngồi bất động như một pho tượng đá, tấm lưng thẳng tắp không hề nao núng trước hành động táo bạo của mỹ thiếu niên trước mặt. Khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hoa nhài u uất quẩn quanh trên da thịt cậu, thứ mùi hương thanh tao nhưng lại nồng đượm một vẻ ma mị, đối chọi gay gắt với mùi trầm hương khô khốc đang lảng bảng trong gian phòng.
"Công tử đây muốn tìm thứ gì? Ở Mộc Lan Đình này, người ta thường chỉ đến để tìm khoảnh khắc phù hoa, chứ ai lại đi tìm thứ gì khác?"
Anh Khoa tựa sát vào lồng ngực vững chãi của Sơn, đôi mắt cáo lúng liếng nhìn anh. Phấn đào điểm nơi đuôi mắt càng làm tăng thêm vẻ phong tình, xảo quyệt. Bàn tay thanh mảnh của cậu khẽ chạm vào bờ vai rộng của Sơn, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên lớp vải lụa màu lục sậm tinh xảo như đang trêu đùa.
"Công tử nói tìm thứ khác từ tui. Vậy thứ đó là vàng bạc, hay là..."
Khoa cố tình kéo dài giọng Đàng Trong ngọt lịm, hơi thở nóng hổi phả vào bên tai Sơn, bàn tay gầy nhỏ nhắn ranh ma vuốt dọc sườn mặt rồi khẽ vuốt xuống cổ, vai và tháo nút cổ, cuối cùng là nút trên ngực áo ngũ thân bên ngoài của Sơn mà nói tiếp:
"Chút tình mọn đêm mưa này?"
Huỳnh Sơn mỉm cười, một đường bế phốc người đẹp lên không động tác thừa rồi nghiêng mặt nhìn Khoa bằng đôi mắt cụp phong tình:
"Thế cậu cho không?", rồi đặt Khoa xuống, khóa lấy Khoa trên chiếc giường trong phòng. Dù bị người kia dẫn dắt nhưng Khoa cũng không kiểu người thích bị điều khiển. Khoa vân vê cằm của người bên trên mỉm cười khiêu kích:
"Hmm, bình thường tui khá khó tánh đấy, chỉ bán nghệ không bán thân. Nhưng dáng vẻ của công tử khá thuận mắt tui."
"Vậy...?"
Thiếu niên nắm lấy hai vai người bên trên vật sang và ngồi đè lên bụng Sơn ghì anh xuống. Anh Khoa nheo mắt cáo ranh mãnh, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên một nụ cười đầy khiêu khích, bàn tay nhỏ nhắn lướt từ vai xuống lồng ngực của Huỳnh Sơn. Cậu cúi thấp người, để mái tóc đen mượt rủ xuống chạm vào gò má anh, giọng Đàng Trong ngọt lịm nhuốm màu ma mị:
"Công tử có vẻ vội vã quá rồi đó. Tui chưa nói là sẽ bán. Cũng tùy vào việc... công tử mang thứ gì ra để đổi."
"Tiền bạc thì tôi không thiếu.", Sơn nở nụ cười phong tình, tự tin trả lời.
"Tui chẳng thích mấy thứ nhàm chán đó.", Khoa đưa ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực Sơn bĩu môi nói. Sơn mỉm cười hứng thú đáp:
"Ồ? Thế cậu Khoa thích gì?"
Khoa cúi xuống, ghé sát tai Sơn thì thầm:
"Ta thích máu người nhưng ngon nhất vẫn nên là tim người còn ấm!"
Dứt lời, bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo đang đặt trên ngực Sơn bung ra năm đầu vuốt sắc nhọn của loài thú hoang. Nhưng chưa kịp để Anh Khoa động thủ, Sơn nhanh như chớp tóm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh đang mang móng vuốt của cậu, lực bóp mạnh đến mức khiến thiếu niên phải khẽ nhíu mày. Khoa theo phản xạ vung tay còn lại định một đường tấn công vào mặt anh nhưng Sơn thân thủ nhanh hơn ngay lập tức né mặt qua nhưng móng tay của Khoa vẫn kịp sượt đi để lại vết cắt mảnh ngay dưới khóe mắt Sơn. Huỳnh Sơn lúc này, đôi mắt không còn vẻ phong tình của một lãng tử thưởng hoa, mà trở nên sắc lạnh và đáng sợ như một thanh gươm bén vừa tuốt khỏi vỏ. Sơn nhanh chóng rút ra một sợi chỉ đỏ buộc vào cổ tay Khoa.
Sợi chỉ vừa buộc vào liền cháy xém nhưng ngay lập tức hiện lên vết hằn trên cả tứ chi Khoa thậm chí là cả trên chiếc cổ thanh mảnh trắng ngần. Thế rồi, Khoa đột nhiên đau đớn như muốn phát điên. Cảm giác cổ tay, cổ chân thậm chí cả cổ bị một sợi chỉ mảnh nhưng sắc bén như dao buộc chặt siết lại cứa vào da thịt đầy ác ý như muốn cắt rời. Khoa gục xuống, run rẩy và rên rỉ đau đớn. Mái tóc đen hóa trắng như mây, đỉnh đầu lộ ra hai cái tai cáo, hông mọc ra chín cái đuôi trắng muốt cùng đôi mắt long lên sòng sọc vì đau đớn. Khoa đã hoàn toàn hiện ra chân thân thực sự. Một con hồ ly chín đuôi đã thành tinh.
"Đừng kháng cự nữa. Sợi chỉ đó là pháp bảo trấn yêu thầy ta đưa cho để bắt ngươi. Còn cố kháng cự, dây càng siết chặt.", Huỳnh Sơn gài lại cúc áo, chỉnh trang trang phục, ngồi trên cao nhìn xuống với vẻ uy nghiêm lạnh lùng.
Anh Khoa thôi phản kháng, đau đớn cũng dịu đi, chân thân dần biến mất. Cậu lại quay về dáng vẻ của thiếu niên tóc đen loài người bình thường. Khoa ngước lên, ánh nhìn thách thức:
"Ngươi muốn giết thì cứ giết! Phí lời!!"
Huỳnh Sơn lật Khoa xuống, thô bạo trói hai tay Khoa lại bằng sợi vải ra sau rồi nhấc cậu dậy. Anh nói, ánh mắt lạnh lẽo:
"Sẽ tới ngày ta giết ngươi thôi, yêu nghiệt. Nhưng giờ có chuyện ta vẫn cần đến ngươi!"
Nói rồi Sơn thô bạo lôi Khoa ra khỏi phòng áp giải đi trước ánh mắt ngỡ ngàng của bao người trong Mộc Lan Đình. Quản sự lẫn tú bà thấy Sơn bắt trói rồi đưa cây hái tiền của nhà mình đi như chốn không người liền tức giận chặn anh lại chất vấn:
"Tên kia, ai cho phép ngươi bắt trói Anh Khoa của chúng ta đi như vậy?!"
"Đúng vậy, ngươi có quyền gì mà-?!"
Chưa kịp nói hết câu, một tấm thẻ bài bằng đồng được chìa ra trước mắt. Đôi mắt Huỳnh Sơn đanh lại lạnh lẽo:
"Kinh lịch(7) Ty Án Sát(8), Nguyễn Huỳnh Sơn nhận lệnh điều tra. Trần Anh Khoa bị nghi ngờ có liên quan đến một vụ án mạng gần đây. Kẻ nào dám ngăn cản việc công, xem như đồng lõa!"
