Actions

Work Header

[Neuvithesley] 1001 cách quyến rũ ba nuôi

Summary:

Wriothesley là một đứa trẻ bướng bỉnh. Nhưng ngược lại, em lại có một người ba nuôi vô cùng dịu dàng.

Baba Neuvi của em là một thẩm phán có tiếng, ngài nhặt em về năm em tám tuổi, gầy gò và ốm yếu như mèo hen. Em đã sống với ngài được sáu năm rồi, ngần đấy năm đủ để một đứa trẻ như em có nhận thức.

Em bắt đầu thầm yêu ba của mình.

Ba của em rất đẹp, rất xinh, lại rất dịu dàng. Ba của em là rồng cổ, ngày bé thường hay hóa thành nửa rồng nửa người ẵm em lên cao thật cao, chơi trò đu quay vui đến mức mỗi lần nhớ lại em đều cười tít cả mắt.

Ba của em, liệu ba lớn có biết rằng...người con trai được ngài nuôi nấng này lại giấu một bí mật khó nói, và rằng trong những giấc mơ tuổi dậy thì, em luôn mơ thấy người đàn ông cấm dục kia mạnh mẽ đè ngửa em ra. Điên cuồng chiếm lấy, hung hăng đâm nát cái đóa hoa tội lỗi của em.

Wriothesley - mười bốn tuổi, cơ thể phát dục, luôn khao khát được người ba nuôi thân yêu địt đến hỏng não♡

Chapter Text

Wriothesley năm nay mười bốn tuổi lẻ bảy tháng. Về mặt pháp lý, em chưa phải là một thằng đàn ông trưởng thành, ước mơ có thể tự do hút thuốc, nốc rượu, hoặc vung tiền vào mấy quán bar xập xình dưới lòng thành phố chỉ là xa vời. Nhất là khi trên em còn có một người ba nuôi vừa khó tính vừa xinh đẹp

Mà...có cho tiền, Wriothesley đây cũng không thích ra ngoài. Em thà chết rục trong căn penthouse rộng nghìn mét vuông ngập mùi tiền đè chết người này, còn hơn là lết xác ra ngoài đường. Lý do?

Thứ nhất, Wriothesley trong mắt ba nuôi là con ngoan trò giỏi, thi thoảng em có var nhau tí với mấy thằng ở trường thôi. Nhưng chung quy lại trong mắt Neuvillette, buổi sáng em đi học, chiều tối về nhà ôm ba phụ ba nấu cơm. Tuyệt đối không có chuyện đi lăng nhăng ngoài đường.

Và thứ hai, đi ra ngoài thì có gì thú vị? Chi bằng ở nhà ngắm mĩ nhân có phải hơn không?

Lúc này, Wriothesley đang cắn nát cả ống hút của hộp sữa giấy, rúc người trong chiếc áo hoodie đen size XXL, cặp mắt xanh bạc dán chặt vào bóng lưng rộng lớn của người đàn ông đang đứng trước gương lớn.

Thiên lí trên cao, ba của em đúng là đẹp phạm quy mất rồi!

Neuvillette, ngài chánh án của toà án tối cao thành phố, một kẻ hô mưa gọi gió cả trên thương trường lẫn pháp lý và cũng là cha nuôi của em. Em ở với ngài được hơn năm năm rồi.

Ngài đang thắt cà vạt. Mái tóc bạch kim dài được chải chuốt gọn gàng, vài sợi rủ xuống bờ vai rộng. Lớp áo sơ mi trắng ôm sát lấy cơ ngực săn chắc, phản chiếu qua gương là khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt ánh tím tựa như thứ đá quý đắt tiền nhất, lãnh đạm, cấm dục, và ngập tràn sự trưởng thành của một kẻ bề trên. Ngài đẹp như thể là hóa thân của các nàng tiên trong truyện cổ tích em thường nghe kể, vừa xinh đẹp, vừa tài giỏi, lại mang khí chất không thuộc về con người.

Mặc dù ngài không phải nàng tiên gì, ngài là một con rồng cổ hung hãn, sau cả nghìn năm bèn thu lại móng vuốt, xây dựng bộ mặt tĩnh lặng, từng bước hòa nhập vào xã hội loài người.

Mỗi lần nhìn Neuvillette, Wriothesley lại cảm thấy khoang miệng mình khô khốc kinh khủng.

"Con lại cắn nát ống hút rồi, Wriothesley."

Giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng sấm rền giữa trời thu vang lên. Neuvillette nhìn em qua tấm gương, đuôi mày khẽ nhíu lại. Ngài xoay người, bước đôi chân dài miên man về phía sofa, nơi thằng con nuôi của ngài đang cuộn tròn như một con mèo hoang chưa được thuần hóa hết.

"Con đâu có cố ý." Wriothesley lầm bầm, nhổ cái ống hút bẹp rúm ra, cậy mạnh khiến môi dưới đỏ ửng. Em ngước lên nhìn ngài, cố giấu đi ngọn lửa khao khát đang thiêu đốt trong mắt.

Neuvillette vươn tay, những ngón tay thon dài, mang theo hơi lạnh đặc trưng của một thực thể không phải con người chạm vào gò má em. Ngài vuốt nhẹ, ánh mắt đầy sự bao dung của một người cha nhìn đứa con trai ngỗ nghịch.

"Đã mười bốn rồi, không được cắn đồ bậy bạ nữa. Răng con vốn đã yếu từ lúc ta mới đón con về. Dạo này ta thấy con ăn ít, cơ thể vẫn gầy như vậy", ngài thở dài, một tiếng thở dài thanh liêm đến mức làm Wriothesley muốn đè ngài ra ngay tại đây để xé nát cái vẻ cấm dục đó.

"Ta đã dặn quản gia hầm canh tẩm bổ cho con, nhớ uống hết trước khi đi ngủ."

"Canh dở tệ, con không uống đâu!"

Wriothesley gắt nhẹ, nhưng má lại tự động cọ cọ vào lòng bàn tay lạnh buốt của ngài. Nước da em trắng bóc, nhợt nhạt vì suy dinh dưỡng hồi nhỏ, giờ cọ vào tay ngài lại ửng lên một tầng hồng hào mơn mởn. So với mấy thằng con trai cùng tuổi cao lớn lực lưỡng ngoài kia, em bé nhỏ hơn hẳn, chỉ đứng tới lồng ngực của Neuvillette, khung xương cũng nhỏ nhắn. Nhưng trên dưới lại phủ một lớp mỡ mềm mại cầm rất chắc tay, bộ ngực tròn lẳn mềm mại, mông mềm đến mức tát vào sẽ phát ra tiếng chan chát chói tai. Đùi non ngộn bao nhiêu là thịt mềm, mặt xinh da trắng, đúng chuẩn người mẫu nhí hay xuất hiện trên tạp chí nổi tiếng

"Wriothesley, không được cãi", ngài chánh án gõ nhẹ lên trán em một cái, nhưng lực đạo lại dịu dàng đến đáng sợ.

"Ta phải đến tòa án. Thẻ đen ta để trên bàn, con muốn mua gì cứ quẹt. Chiều nay ta sẽ về sớm nấu bữa tối."

Nói xong, lão rồng già quay lưng, xách chiếc cặp táp đắt tiền rời khỏi nhà. Cửa vừa đóng cái "cạch!", vỏ bọc thằng con trai cáu kỉnh của Wriothesley lập tức vỡ vụn.

Em hít một hơi thật sâu, vùi mặt vào chỗ sofa nơi Neuvillette vừa ngồi, tham lam hít hà mùi hương đại dương xen lẫn hơi mưa thanh khiết lưu lại trên nệm.

"A...ba ơi..."

Giọng em nghẹn lại, chuyển từ gầm gừ sang nức nở dâm đãng. Hai chân Wriothesley vô thức kẹp chặt lại với nhau, cọ xát như mèo con đến mùa

Năm đó, khi Neuvillette nhặt được em từ khu ổ chuột bẩn thỉu rách nát, em là một con chó hoang chính hiệu. Sẵn sàng cắn xé bất cứ ai lại gần. Khi Neuvillette định tắm cho em, em đã gầm gừ, nhe nanh múa vuốt cắn vào tay ngài bật máu, nhất quyết không cho ngài cởi quần mình ra.

Bởi vì cơ thể này là một tạo tác lỗi của tạo hóa. Wriothesley không có thứ gậy thịt kia. Thay vào đó, ẩn giữa hai kẽ đùi trắng nõn, ngay dưới hạ bộ của em là một đóa hoa vừa nhỏ vừa mềm mại. Cánh môi âm hộ nhỏ xinh ẩn sau lớp lông tơ lưa thưa, điểm xuyết thêm hai nốt ruồi son đỏ chót nằm đối xứng ở hai bên má đùi trong, trông dâm đãng và diễm lệ đến mức trái ngược hoàn toàn với khuôn mặt lưu manh non nớt của em.

Em từng hận cái cơ thể này. Đàn ông không ra đàn ông, đàn bà không ra đàn bà.

Nhưng giờ đây, mỗi lần nghĩ đến Neuvillette, đóa hoa nhỏ bé bên dưới lại vô sỉ mà rỉ nước, ướt đẫm cả đũng quần lót.

Wriothesley luồn tay vào trong quần mình, ngón tay thô ráp chạm vào khe thịt đang trơn tuột dịch thủy ướt át.

"Mẹ kiếp...lại nứng rồi...", em chửi thề, ngửa cổ nhắm mắt lại. Hình ảnh lão rồng già với cơ ngực săn chắc dưới lớp sơ mi trắng, khuôn mặt cấm dục thanh liêm của ngài cứ hiện lên trong đầu

Ngón tay của thiếu niên nhẹ nhàng xoa nắn mu nộn qua lớp quần lót, khẽ chọc vào giữa cái khe đang rỉ dịch ướt, đũng quần trắng nhuốm đầy thứ dịch dâm ngòn ngọt.

Em kéo quần lót sao cho nó luồn vào giữa mép lồn, cầm đáy quần chà qua chà lại vào môi bé, ngón tay cả không ngừng chà hột le, kích thích cho nó trồi lên khỏi môi lồn.

"Baba...ưm... Neuvillette...cha ơi...."

Em rên rỉ, tiếng rên vụn vặt dâm đãng vang lên trong căn phòng khách vắng lặng. Một thằng con trai tuổi mới lớn, giấu nhẹm cơ thể dị hợm của mình, hằng ngày đóng vai đứa con ngỗ nghịch để lấp liếm đi khao khát muốn bị cha nuôi đè ra thao nát. Nó nghĩ tới ngón tay thon dài của cha nuôi, điểm sướng của nó ở khá nông, dám chắc nếu baba Neuvi chọc hai ngón vào móc bướm nó, chắc chắn sẽ khiến nó sướng quên cả lối về.

Neuvillette, ngài vĩnh viễn không biết đứa trẻ ngài mang về nuôi nấng tốn bao nhiêu cơm gạo, lúc vắng ngài lại nằm cuộn tròn người, dùng tay tự an ủi cái lỗ lồn nhỏ dâm đãng, miệng không ngừng gọi tên ngài.

Buổi chiều, Neuvillette về sớm như đã hứa. Ngài bước vào nhà, cởi bỏ chiếc áo vest nặng nề vắt lên giá.

"Wriothesley? Ta về rồi đây."

Không có tiếng đáp lại. Lão rồng già khẽ nhíu mày. Thính giác nhạy bén của rồng giúp ngài nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm của phòng ngủ chính, tức là phòng của ngài.

Neuvillette nới lỏng cà vạt, bước tới mở cửa phòng ngủ. Ngài không nghĩ nhiều, chỉ tưởng đứa nhỏ lại bày trò nghịch ngợm. Nhưng khi cửa phòng tắm vừa mở ra, đập vào mắt ngài là một khung cảnh khiến đồng tử của rồng hơi co rụt lại.

Wriothesley đang ngồi trong bồn tắm lớn của ngài. Đứa trẻ này dạo này dường như rất thích dùng đồ của ngài. Sữa tắm hương hoa Romaritime và nước biển của ngài đang bao phủ lấy làn da màu lúa mạch căng đầy của em.

Thấy Neuvillette đẩy cửa vào, Wriothesley giật bắn mình. Phản xạ đầu tiên của em là co rúm lại, vơ lấy chiếc khăn tắm nhỏ che nghiến lấy phần hạ bộ. Ánh mắt em hoảng loạn, mang theo sự cảnh giác gầm gừ y hệt lần đầu tiên hai người gặp nhau.

"Baba! Ah...sao ba về sớm vậy ạ?", em nói bằng giọng hoảng loạn, mặt đỏ bừng không biết do hơi nước hay do xấu hổ. Bị bắt gặp khi đang len lén phủ mùi hương của ba lên người khiến em ngượng đến chín cả mặt.

"Ba ơi...ba đi ra ngoài đi. Con tắm xong nhanh rồi ra với baba sau", em cố đưa tay xua đuổi ngài. Neuvillette chớp mắt, vẻ mặt ngài vẫn bình thản, tĩnh lặng như một mặt hồ không gợn sóng. Sự dửng dưng của ngài lúc này lại trở thành thứ vũ khí chọc tức Wriothesley nhất.

Ngài bước lại gần, chẳng hề bận tâm đến thái độ xù lông của em. Ngài vươn tay lấy vòi hoa sen, điềm nhiên chỉnh nhiệt độ nước.

"Nước lạnh rồi, con ngâm sẽ bị cảm", giọng ngài trầm ấm, mang theo sự trách cứ của một phụ huynh.

"Với lại, ta đã dặn con bao nhiêu lần, có gì không ổn thì cứ nói với ba, không cần ngại mà giấu giếm, ta là cha con, ta giặt đồ, tắm rửa cho con từ hồi con bé tí xíu, che đậy cái gì chứ?"

Wriothesley nghẹn họng. Mẹ kiếp, ngài đâu có biết từ năm tám tuổi được đón về, em đã tự khóa trái cửa tắm rửa, không bao giờ cho ngài nhìn thấy em trần truồng đâu?

Em ôm chặt chiếc khăn che ngang đùi, hai đầu gối cọ vào nhau. Dưới mặt nước ngập bọt xà phòng, bím nhỏ của em đang co giật từng chập vì sự xuất hiện bất ngờ của Neuvillette. Mùi hương nam tính cường liệt từ ngài, trộn với sự cấm dục trên khuôn mặt kia đang làm em phát điên.

"Con lớn rồi...tự tắm được. Ba ra ngoài nấu cơm đi!", Wriothesley nghiến răng, cố kìm nén giọng nói đang hơi run rẩy.

Nhưng lão rồng già chết tiệt này dường như không hiểu được khái niệm "khoảng cách riêng tư" của tuổi dậy thì. Neuvillette xắn tay áo sơ mi lên tận khuỷu tay, để lộ cẳng tay nổi đầy gân xanh nam tính. Ngài vắt chiếc khăn mềm lên tay, trực tiếp vớt bọt xà phòng thoa lên tấm lưng trần của em.

"Gầy quá. Ta sờ thấy cả xương sườn của con rồi đây này", ngài vừa kỳ cọ vừa cằn nhằn. Bàn tay to lớn với những vết chai mỏng do cầm bút nhiều năm lướt trên làn da đàn hồi của Wriothesley.

"Ưm..." Wriothesley cắn chặt môi dưới, không để tiếng rên rỉ bật ra. Cảm giác bàn tay thô ráp của cha nuôi trượt trên da thịt nhạy cảm khiến dòng điện chạy dọc sống lưng em. Hạ bộ dưới lớp khăn tắm càng lúc càng rỉ nước nhiều hơn, hòa lẫn vào nước trong bồn tắm.

"Đừng có chạm vào eo con...nhột...", em rụt người lại, thở hắt ra.

"Ngồi yên", Neuvillette ấn vai em xuống, lực đạo không mạnh nhưng đủ để áp chế hoàn toàn phản kháng của một thằng nhóc.

"Đằng nào ta cũng đang tiện tay. Kỳ lưng cho con xong ta sẽ đi nấu bữa tối. Nhìn xem trên người con có tí thịt nào không? Trông như một con mèo ốm đói."

Wriothesley ấm ức đến đỏ cả hốc mắt. Mèo ốm đói cái gì! Có ngài là đồ khúc gỗ thì có! Con trai ngài đang nứng đến sắp điên rồi mà ngài còn ở đó mà cằn nhằn chuyện gầy béo.

Mà em cũng chẳng gầy, vòng một vòng ba đầy đặn như kia, chỉ có eo là nhỏ hơn một chút. Qua lăng kính của rồng già lại thành một đứa trẻ suy dinh dưỡng mất rồi...

Bàn tay ngài lướt qua bả vai, xuống đến sống lưng, rồi vô tình miết nhẹ qua vùng thắt lưng mẫn cảm.

"Ah~!"

Một tiếng kêu ngọt nị, nức nở bật ra khỏi môi Wriothesley. Ngay lập tức em bưng kín miệng lại, trợn tròn mắt. Sự cố này nằm ngoài tầm kiểm soát của em.

Bàn tay đang kỳ cọ của Neuvillette khẽ khựng lại. Ánh mắt ngài hạ xuống, nhìn chằm chằm vào sườn mặt đỏ bừng và vành tai đang ửng lên màu hồng chói mắt của thằng con nuôi.

"Con sao vậy?" Ngài hỏi, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng dường như có một tia nghi hoặc lóe lên trong đôi mắt màu thạch anh

"Nước nóng quá sao?"

"Không...không có gì ạ", Wriothesley vùng vằng, hất tay ngài ra. Nước văng tung tóe lên chiếc áo sơ mi trắng đắt tiền của Neuvillette, làm ướt một mảng trước ngực, lớp vải mỏng dính sát vào cơ ngực cường tráng.

Wriothesley nuốt nước bọt. Khốn nạn thật, hình ảnh ngài chánh án tối cao ướt áo với vẻ mặt nghiêm nghị đứng trước bồn tắm đúng là chí mạng. Hai nốt ruồi son ở đùi trong của em như đang rực cháy, bướm non ứa dịch ướt nhẹp nhầy nhụa cả một góc khăn tắm dưới nước.

"Ba Neuvi ra ngoài đi! Con tự xối nước được mà!", thấy ánh mắt Neuvillette đang hạ thấp dần, em hoảng loạn kêu lên, luống cuống lùi về sát thành bồn, hai tay bám chặt lấy mép khăn.

Neuvillette nhíu mày chặt hơn. Sự bao dung trong mắt ngài dần nhường chỗ cho sự uy nghiêm của một người cha trịnh trọng. Ngài rất ghét mỗi khi Wriothesley từ chối ngài

"Wriothesley, ta đã dạy con thế nào về việc ăn nói?" Ngài bước hẳn một chân vào thành bồn tắm, hơi cúi người xuống, tạo thành một cái bóng lớn bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của em.

"Và thứ hai, con đang giấu ta chuyện gì? Dạo này con rất lạ. Khắp người con tỏa ra một mùi hương rất kỳ lạ con biết không?"

Trái tim Wriothesley đập thình thịch như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Mùi hương? Cánh mũi của rồng rất thính. Chẳng lẽ ngài ngửi thấy mùi dâm dịch của em? Mùi của một cơ thể đang trong kỳ động dục, khát khao muốn được bị đâm xuyên?

"Không có gì hết! Bỏ con ra!", em cuống cuồng muốn đứng lên bỏ chạy, quên mất rằng mình đang ở trong bồn tắm đầy bọt xà phòng trơn trượt.

"Á!"

Chân trượt một cái, Wriothesley ngã chúi về phía trước. Chiếc khăn tắm vốn dĩ dùng để che đậy bí mật tày trời kia tuột ra, trôi lềnh phềnh trên mặt nước.

Theo phản xạ, Neuvillette vươn tay chộp lấy eo em, kéo giật em vào lòng để tránh cho đứa nhỏ đập đầu vào thành bồn.

Ào!

Nước bắn tung tóe. Wriothesley ngã nhào vào vòng tay cứng như sắt của ngài thẩm phán, lồng ngực em dán sát vào ngực áo ướt sũng của ngài. Nhưng tồi tệ nhất là vì ngã ngửa ra, hai chân em dang rộng, toàn bộ nửa thân dưới trắng muốt trần trụi phơi bày ngay trước mắt Neuvillette, ngay dưới ánh đèn sáng trưng của phòng tắm.

Không có thứ nam căn đại diện cho sự kiêu hãnh của đàn ông, tại nơi giao nhau đó, có một đóa hoa mềm mập nhô lên, cánh môi thịt đỏ hồng múp míp đang khép hờ, mép thịt ướt đẫm dâm thủy dính nhớp, và hai nốt ruồi son đỏ chói lóa nằm duyên dáng ở hai bên đùi trong trắng ngần.

Không khí trong phòng tắm đột nhiên đông cứng lại. Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm. Tiếng nước nhỏ giọt từ vòi hoa sen nghe rõ mồn một.

Neuvillette - kẻ chưa bao giờ biết bối rối trước bất kỳ vụ án phức tạp nào lúc này đồng tử lại co rút kịch liệt. Ánh mắt ngài dán chặt vào khoảng không giữa hai đùi của thằng con trai mình.

Bàn tay đang ôm eo Wriothesley của ngài đột nhiên siết chặt lại đến mức khiến em phát đau.

"Wriothesley...", giọng của lão rồng già khàn đi mấy tông, trầm đục và mang theo một thứ áp bách chưa từng có.

"Cái gì... ở dưới kia của con vậy?"

 

_____