Work Text:
"Ha….hah….."
Nghiêm Sơn Hoàng thở dốc. Gì đây? Anh thấy nóng quá, toàn thân như muốn bắt lửa. Nóng, nóng, nóng ơi là nóng, má nó chứ…
"A- "
Đúng là dạo gần đây anh rất khó ở, áp lực lớn, nhu cầu cao. Mấy chuyện chơi bời gái gú như cơm bữa vẫn không đủ để thỏa mãn anh. Mọi lần không sau, ấy vậy mà sao hôm nay anh thấy nhức nhối quá, chết tiệt. Đầu xoay mòng mòng vì rượu, chếch choáng đến khó thở.
Đành phải luyến tiếc bỏ cô đào mà anh đang ôm ấp để mà bỏ về.
Kể ra cũng kì, đến Hoàng còn chẳng hiểu sao mình lại như thế. Bình thường anh đã chơi là chơi tới bến, đến con gái nhà lành cũng không tha, mỗi lần chơi đều giở trò mạnh bạo biến thái, chỉ có điều lần nào cũng chơi bịt mắt…
Quái gở thật.
Con đường từ hộp đêm về tới nhà cũng không dễ dàng gì. Cả người anh hun đỏ, từng bước run rẩy đứng sao cũng chẳng vững nổi.
Trên chuyến xe về nhà, Nghiêm Sơn Hoàng có thể nhìn thấy ánh mắt ái ngại của tài xế, ông ta khẽ tặc lưỡi lắc đầu khi thấy bộ dạng của Hoàng "Chậc chậc, bọn trẻ ngày nay." Hoàng xỉn, chứ không điếc, nhưng cũng mặc ông ta nghĩ gì thì nghĩ.
Khó khăn lắm anh mới lết được về nhà, về đến phòng rồi ngã phịch xuống chiếc giường ấm êm mà lăn lộn, vùi đầu vào gối, cổ họng phát ra những tiếng kêu thỏa mãn từ cổ họng.
"awrghhh…."
Nhưng anh vẫn nóng, nóng muốn chết đi được.
*
“A-A nhưng… E-em không muốn anh bị phiền á…”
Huy thỏ thẻ, càng về cuối càng bé dần.
Cậu bưng mặt ngại ngùng. Gì vậy nè… ngại ghê á! Tự dưng bị anh trai của nhỏ bạn gọi vô phòng vào cái giờ trời ơi đất hỡi mà nó đang mò đi ăn đêm. Lại còn yêu cầu cậu làm cái gì… sục cặc chữa nững cho ảnh á? điên vãi… Huy thấy điên vãi rồi đấy!
Kể ra cũng lạ, chẳng phải cũng là đàn ông với nhau sao, việc gì cậu phải ngại? Đằng nào cũng coi nhau như anh em trong nhà, khi mà Huy là bạn trai của em gái anh, thì anh em giúp nhau ngại ngùng gì ở đây nữa? Sơn Hoàng bực dọc nghĩ thầm khi thấy dáng vẻ của Khánh Huy.
Trớ trêu thật, yết hầu cậu lên xuống thèm khát nhưng không muốn chịch. Cả người Nghiêm Sơn Hoàng vốn đã nóng, càng bị dáng vẻ của An Khánh Huy làm cho khó chịu hơn, bên dưới chưa được ai sờ soạng vậy nên cơ thể mẫn cảm vô cùng, chiếc quần lót của anh đã sớm đẫm tinh từ đời nào.
Chắc hẳn chiếc lồn non giờ cũng dính đầy cái thứ nước trong suốt ngọt ngào thơm ngon mà ai kia vẫn mơ về hằng đêm.
"Giúp anh xíu ii…"
Huy nhìn anh thêm một lần nữa, cậu nuốt nước bọt.
Hình ảnh tên xì trây playboy cao ngạo trong tư thế khiêu gợi, khẽ gọi tên cậu như bị động dục, hai ngón tay banh âm hộ hồng hào giữa háng, úp mở mời gọi, cậu nào có thể quên, nhất là khi đó là những gì giúp anh giải tỏa sau ngày làm mệt mỏi, kể từ lần đầu tiên gặp anh ở nhà Huyền…. hừ… ai bảo trí tưởng tượng của Huy phong phú quá làm gì?
Làm sao cậu có thể từ chối cái dáng vẻ yếu đuối đáng yêu đến chết tiệt kia cơ chứ. Trong cơn nứng mà Sơn Hoàng vẫn có thể kiềm chế vì chút liêm sỉ cuối cùng, giỏi thật đấy.
Huy muốn chứ, muốn nghe Sơn Hoàng nỉ non van xin. Càng muốn được đè cậu anh trai của con nhỏ Huyền ra mà thao đến khi anh lịm đi trong vòng tay mình mới thôi.
A… Nhưng Huy kiên nhẫn lắm à nha..
"Anh không giận chứ anh Hoàng? Em xin lũi anh mò…" Huy giở giọng làm nũng.
Hoàng say khướt, mắt long lanh, không biết mình đang làm gì. Anh cười ngẩn ngơ, một tay vòng qua eo Huy kéo mạnh vào lòng. Cơ thể nóng ran, hơi thở nồng nàn mùi rượu ngọt ngào. Anh cọ má vào tóc cậu, giọng khàn khàn, ngọt lịm, "Không giận,"
Khánh Huy liếc cánh tay mềm đang kéo mình vào lòng như công chúa mà không khỏi cười toe, sự chênh lệch giữa hai cái thây rõ rành rành. Huy có thể to, nhưng có vẻ gan Sơn Hoàng còn to hơn.
"Uửm, Sao hôm nay khó chiều thế? Em chẳng nói với anh câu gì cả." Hoàng ung dung miết vành tai của người trong lòng mà lẩm nhẩm trong cơn xỉn một cách thuần thục, cả người anh nóng như lò hấp, áo sơ mi mỏng dính mồ hôi, ép sát vào ngực Huy. Hơi thở nồng nàn phả thẳng vào cổ cậu, nóng ran, ẩm ướt. "Bình thường em vẫn ngoan lắm mà?"
"Anh nói em hử?"
"Mnn…" Hoàng ậm ừ, kéo Khánh Huy sát lại vào người anh hơn như muốn ôm chặt, ý thức cứ mờ mờ ảo ảo như được phủ một tầng sương, chỉ biết cọ má vào tóc Huy một cách bản năng. "Nói em đó."
"Thế em là ai?"
"Hửm?"
"Anh Hoàng, anh nói xem, em là ai?" Giọng cậu mang theo ý cười hơn là chế giễu.
"…"
Hoàng ngẩn ra một lúc, mí mắt nặng trĩu vì rượu.
"Khánh An."
"…"
Mặt Huy bỗng chốc tối sầm, Cậu cúi gục đầu xuống, vai run run, rồi phát ra những tiếng sụt sịt nức nở.
"Ự… hức…"
Hoàng đang say, nhưng vẫn giật mình khi nghe tiếng khóc. Anh chớp mắt lia lịa, tay luống cuống vuốt lưng Huy.
Sao lại khóc rồi?
Ban đầu Hoàng còn nghệt cái mặt ra, chẳng hiểu mình sai ở đâu? Khánh An, đúng mà. Chẳng phải sáng nay con nhóc kia có dặn là cho bạn nó ở nhờ một đêm do chuyện gia đình phải chứ? Nó còn lên giọng với anh không được léng phéng gì với bạn nó cơ mà. Lúc đó anh say khướt, loáng thoáng nghe được An, được Khánh gì đó.
Phải là con nhỏ bạn thân của em gái anh, đúng không?
Sơn Hoàng hoảng lắm, trong cơn lơ mơ vẫn cố dỗ dành người đẹp trong lòng, ra sức dùng mọi lời hay ý đẹp để em nín khóc. Khánh An hay không mặc Khánh An, miễn sao "bé nhỏ" bớt nặng lòng lại chứ tự dưng thút thít như này anh xót lắm.
"Hức…."
Thấy mắt cậu đỏ hoe, Hoàng càng cuống.
Đệch, ý trí lu mờ đến vậy vẫn có thể bày đặt dỗ "Khánh An", giỏi lắm Nghiêm Sơn Hoàng.
Nước mắt của Khánh Huy lăn dài trên gương mặt thanh tú, Hoàng nhanh chóng đưa tay lau đi, vuốt ve khuôn mặt nam tính của cậu,
"Thôi, nín đi." anh bĩu môi với người đẹp đang rơi lệ trong lòng.
Từng cái chạm như lông vũ, nhẹ nhàng dịu dàng đến lạ thường. Hoàng thấy lòng mình mềm nhũn với người trước mặt. Chẳng vì lí do gì. Chắc là do rượu.
"Anh… hức…. anh tồi lắm… hức…" Huy uất ức, sụt sịt nom rất tủi thân.
Đôi tay mềm của Hoàng dịu dàng vuốt ve dọc sống mũi của Huy. Chết tiệt, mọi khi Sơn Hoàng đối xử với các cô gái khác đều như thế này à? Càng nghĩ Huy càng tủi, nước mắt cứ thế ngày một lăn dài.
"Hức… bắt đền anh đấy…"
"Anh xin lỗi em mà… Bây giờ anh phải làm gì để được xí xóa đây?" Hoàng cất giọng thủ thỉ dỗ bé ngoan, lời anh ngọt như mật mía, trán áp sát trán, hai tay đặt hai bên má 'Khánh An' mà ôm chặt, ngón tay dần di xuống đôi môi đỏ kia mà chà nhẹ.
Huy rũ mắt, hàng mi run run hờn tủi.
"Anh hun em cơ"
Phóc,
Chẳng thèm chờ đợi ngắt nghỉ gì sất, ngay lập tức, một đôi môi nóng bỏng chạm nhẹ lên gò má An Khánh Huy.
"Nhẹ quá…"
Chụt,
Một tiếng hôn thật to, ướt át vang lên. Môi mềm của anh dán chặt vào má Huy, mút nhẹ một cái trước khi buông ra, để lại vết nước bóng loáng trên da cậu. Cả người Hoàng râm ran vì ham muốn, bụng dưới căng cứng đau nhức.
"Phải hôn chỗ khác nữa chứ," Huy trầm giọng.
Hoàng ngoan ngoãn hôn lên má còn lại. Lần này anh hôn lâu hơn, môi lướt chậm rãi, liếm nhẹ lên da cậu. Hơi thở nồng nàn mùi rượu phả ra liên tục, nóng ẩm.
Mồ hôi chảy dài dọc thái dương anh, khiến tóc mai ướt dính bết vào trán trắng trẻo. Áo sơ mi mỏng dính sát vào người, lộ rõ đường cong ngực mềm mại, eo thon, giờ đây với bộ dạng này Hoàng chỉ toàn da thịt mịn màng với chút nam tính thanh mảnh chứ chẳng có xíu cứng với rắn nào hết.
"Được chưa nè?"
Hoàng híp mắt, bụng dưới càng lúc càng khó chịu, mồ hôi chảy dọc thái dương anh, ướt đẫm áo sơ mi, tóc ướt dính vào trán.
Hình ảnh Khánh An cứ mờ mờ ảo ảo trước mặt anh, vẫn là lông mi dài, vẫn là đôi mắt cún, vẫn là hàng mày dày, vẫn là…. từ bao giờ bé An lại to thế nhỉ. Tâm trí Hoàng đã bay đến vùng xa lắc xa lơ từ bao giờ. Anh nheo mắt.
An Khánh Huy thấy dáng vẻ của người đang vụng về ôm mình mà không khỏi nhoẻn miệng cười, không biết tâm lí anh còn trụ được bao lâu đây, anh Hoàng của cậu bị cơn nứng làm cho mờ mắt rồi, đến giờ vẫn nhìn ra Khánh An cơ đấy.
Huy khẽ cong khóe môi mà rúc sâu hơn vào người Hoàng. Nước mắt vẫn lăn dài trên má. Cậu siết chặt người Hoàng hơn, tận hưởng từng tấc da tấc thịt mềm mại, cách con mồi đang run rẩy đầy khao khát mà tự nguyện dính vào mình.
"… anh Hoàng… anh hôn tệ quá à"
"Vậy thì em hôn anh thử xem nào?" Miệng nói như thế, nhưng Hoàng lại chủ động kéo Huy lại gần mà môi trao môi.
Đầu tiên là cái chạm môi nhẹ nhàng, xong Hoàng như một kẻ nghiện ngàng một lún sâu hơn. Anh hưởng thụ cảm giác được tiếp xúc với cánh môi hồng hào ấy, nhấm nháp thứ khoái cảm mà môi lưỡi người kia mang lại cho anh.
Mặt em ấy đẹp quá, làm Hoàng xao xuyến không thôi, nói là làm một tay chơi như Hoàng mất ăn mất ngủ cũng không ngoa.
Môi ngậm môi, liếm rồi mút. Tiếng mút mát ướt át vang lên đầy ái muội.
Hai tay Hoàng vươn ra nâng mặt cậu dịu dàng, vuốt ve đầy âu yếm.
Cả người Hoàng mềm nhũn, gương mặt đỏ bừng, hơi thở hổn hển nóng nổi như gãi đúng chỗ ngứa trong lòng An Khánh Huy.
"A… Mở miệng ra đi anh Hoàng." Huy trầm giọng thỏ thẻ với kẻ đang hăng say bú mút hết môi trên tới môi dưới của mình. Chống người nhổm dậy trong lòng anh để Hoàng đặt tay lên ngực mình mà bám.
Đúng là con cưng của trời, Hoàng liền ngoan ngoãn mở miệng xinh để bắt đầu màn tráo lưỡi. Lưỡi ngắn tũn tĩn lè ra theo lời Huy, cưng muốn chết.
Anh ngoan ngoãn ngậm lấy lưỡi của cậu mà liếm láp, cổ họng không khỏi phát ra những tiếng "….Ưm… ừm…" đầy thỏa mãn.
Huy thấy kỹ thuật của Hoàng tệ thật đấy, gì mà như mèo con liếm sữa, non nớt vô cùng. Chẳng hiểu anh làm hài lòng các cô như thế nào với cái kỹ thuật hôn dở ẹc như thế này.
Cái lưỡi ỏn ẻn kia chẳng thể nào làm mấy trò mà Hoàng đang cố làm.
"Mhmm…"
Huy cứ lặng im để cho Hoàng càng quét khoang miệng mình một cách ngây thơ như vậy. Nước bọt trào ra khỏi khóe miệng, đôi tay run rẩy hết bấu rồi ghì chặt lấy Khánh Huy như cố tìm điểm tựa.
Hoàng thèm khát vô cùng, bụng dưới ngày một nóng lên khó chịu vô cùng, da thịt nóng rẫy ngứa ngáy không chịu nổi. Anh cứ thể lao vào Huy như kẻ khát nước, gương mặt đỏ bừng nhìn Khánh Huy đầy sùng ái trong làn sương mờ ảo của dục vọng.
Anh nứng lắm rồi…
Cơ thể Hoàng run lẩy bẩy, chẳng hiểu sao ngoài dương vật đang cương cứng ra thì chiếc lồn kia lại chảy nước ồ ạt như thế… Khóe mắt anh bắt đầu ươn ướt do thiếu oxy và tủi thân.
An Khánh Huy cứ thế bất động làm Hoàng đau đớn ghê lắm.
Sơn Hoàng bắt đầu cạ người vào Khánh Huy hòng tìm chút sự an ủi cho cơn hứng tình của mình. Còn cầm lấy tay Huy đặt lên hông minh, gương đôi mắt cáo ngước lên mà nhìn cậu trai bé hơn mình tận hai tuổi,
"A-Anh… Anh nóng quá.."
Huy vui thích, mắt cong lên tràn đầy ý cười, "Thế anh muốn em giúp anh như thế nào?"
"…Anh.."
Cả người anh nóng như lửa đốt, mẫn cảm vô cùng, dương vật xinh cọ vào lớp quần trong mà rỉ từng giọt tinh béo ú như ngọc trai.
Đưa mắt nhìn chiếc áo sơ mi xộc xệch của Hoàng, ba cúc trên đã bị cởi ra từ khi nào, lấp ló núm vú cương cứng đỏ rực như hoa nở làm Huy không khỏi muốn lợi dụng khoảnh khắc này mà kéo giãn chúng.
"Anh phải nói em mới biết được chứ, ậm ừ mãi ai mà hiểu nổi," Huy tươi cười nhắc nhở người con trai đang cong eo nhấp hông vào người mình như tới kì động dục.
"Muốn chịch.." Giọng Hoàng nhỏ xíu, ngượng ngùng cầu xin An Khánh Huy.
Nhất Huy rồi nhé, nhưng vậy vẫn chưa đủ với cậu đâu. Huy còn tham lắm.
Cậu bèn giở giọng ủy khuất, uất ức mà đẩy Hoàng đi,
"Nhưng ban nãy anh Hoàng tóm lấy em mạnh bạo lắm, em đau… Anh còn hôn em ở đâu ý, em chẳng thích."
Ôi, Hoàng nứng vãi rồi. Là đàn ông thẳng thớm đàng hoàng, anh vốn rất ghét cái bộ phận thừa thãi trên cơ thể mình. Đàn ông có chim lấy đâu ra lồn nữa? Nhưng Hoàng đây lại có, và giờ đây nó còn tích cực chảy nước vì lời nói của người trước mặt nữa là đằng khác.
Rút cuộc suốt những năm tồn tại trên thế giới này, đây là lần đầu tiên lồn anh lại có phản ứng như vậy, khi mà cả người nóng ran, da thịt nhạy cảm.
"Em muốn anh nằm ở bên kia cơ." Huy chỉ tay về phía đầu giường.
Hoàng mơ mơ màng màng thấy thế bèn chiều theo ý người đẹp, rời bỏ Khánh Huy trong lòng mà bò về phía cậu vừa chỉ, cặp mông tròn trịa vểnh cao đĩ đượi, và điều đó khiến An Khanh Huy không ngừng chửi thầm.
Bởi, địt mẹ, nứng vãi lồn.
Một khi anh đã an tọa ở chính vị trí đầu giường, áo sơ mi xếch lên cao do di chuyển, Huy bèn tiến tới mà bóp lấy đầu vú một cái cho bõ ghét.
"Á- nggghhh….-" Hoàng giãy nảy, nước mắt lưng tròng.
Đúng quần anh giờ đây ướt nhẹp, nước không ngừng nhảy ra từ háng, giờ đây nhầy thầy bong bóng nhìn như anh vừa tè dầm, trông đến là thảm hại.
Huy vân vê hai hạt đậu trong tay mình, uốn nắn cho chúng vặn vẹo y chang cách chủ nhân chúng đang làm.
"…A- a… nghhh—… a…. ng… hhhhyaa…. hức…"
Tay Huy lạnh buốt, không đến mức độ chai sần thô giáp, nhưng độ cứng cáp và dày dặn khiến Hoàng phải ngửa cổ rên rỉ, thở hổn hển. Đây là lần đầu ti anh bị chà… lạ- lạ quá…
"Ha… Hahh…. nghh— Ức! hahh… a…."
Anh ôm lấy cánh tay Huy mà rên rỉ.
Núm vú hồng hồng bị kích thích làm Hoàng chỉ biết gương đôi mắt rơm rớm nhìn Huy, hơi thở run rẩy mà cong eo ướn vú. Lí trí tan biến, có vẻ như thuốc bắt đầu có tác dụng rồi đấy.
Miệng xinh mở ra he hé, đôi mắt lóng lánh trông như bị bắt nạt, giọng anh mềm nhũn, "Nhẹ…. nhẹ thôi mà…. đ-đau…. nghhhh.. đau anh…."
Buồi Huy nổ mất, chỉ cần nghe anh trai của nhỏ bạn cậu rên rỉ uốn éo trước mặt thôi mà cái dương vật kia cửng muốn sưng luôn rồi.
Huy lập tức kéo Hoàng vào một cái hôn sâu. Một tay cậu luồn ra sau gáy Hoàng, siết chặt, kéo anh dán sát vào mình.Huy không thèm nương tay, cậu mút mạnh môi dưới của Hoàng, cắn khẽ rồi liếm vuốt an ủi, rồi từ từ đẩy lưỡi sâu vào, quấy loạn không chút thương tiếc.
Hoàng run lên bần bật. Cả người anh mềm nhũn, hai chân mềm nhũn, đồng óc anh mềm nhũn. Tiếng thở của anh đứt quãng, phì phò nóng ran, phả vào miệng Huy. “Uưmmm… hmmmph…!”
Huy cắn nhẹ môi anh, thầm thì trêu ghẹo:
“Có vẻ là anh khoái hôn ha anh Hoàng”
Tay kia của Huy luồn xuống, xoa nhẹ eo Hoàng, rồi chậm rãi trượt xuống rồi vuốt lên, nắm chặt hông anh mà xoa như tuốt cặc.
Hoàng giật nảy khi với từng cái chạm nóng bỏng của Huy. Anh vô thức cọ nhẹ hông vào tay Huy, như con mèo con đang ve vãn chủ nhân.Huy cúi xuống cắn mạnh vào cổ Hoàng, để lại một vết đỏ rực, rồi liếm dọc xuống xương quai xanh.
Đéo mẹ gì phải bày ra cái mặt gì nứng vãi anh Hoàng ơi. Làm người ta chỉ muốn bắt nạt để nghe tiếng đĩ kêu mãi thôi. Giọng điệu nỉ non làm nũng xin nhẹ tay của anh nghe cưng muốn chết.
Nghĩ là làm, cậu bèn đưa tay lên vùng ngực phúng phính mà nhào nặn.
Nghiêm Sơn Hoàng nứng đến tột độ chỉ vì được một thằng đàn ông xoa vú. Đầu anh xoay mòng mòng không biết vì rượu bia hay đồ ăn tại hộp đêm nữa, giờ đây anh không thể phản kháng, chỉ biết ưỡn cong hai đầu vú hồng hào, sưng tấy lên không khí.
Bàn tay Huy vốn dĩ rất lớn, ấy thế mà khi nắm vào vẫn không hết đồi thịt phổng phao ấy, thịt vú mềm mịn, tràn qua kẽ tay cậu. Hoàng ưỡn lưng rên xiết nỉ non.
"Arrrgnnn… nghhhh.. ư… a-anh…."
Đã như thế này thì Huy đành phải chiều anh thôi, cậu cúi xuống nuốt trọn một bên, mút mạnh bạch một tiếng ướt át. Lưỡi gảy một bên đầu vú hồng run rẩy, núm ti e ấp cương lên trông vô cùng thỏa mãn. Lưỡi cậu liếm vòng quanh núm vú hồng hào, rồi gảy mạnh, quấn lấy ve vuốt không ngừng.
Phải chăng có sữa bắn ra thì tốt, Huy vừa mân mê vừa nghĩ.
“A… ahhnn! Huy… ưmhnn… đừng… đừng mạnh quá…” Hoàng nỉ non, ngửa cổ rít lên
Nhưng cơ thể Hoàng lại phản bội chính anh, lưng cong lên đẩy ngực vào mồm Khánh Huy van xin được bú mạnh hơn. Cổ họng Huy phát ra tiếng khúc khích, chiều ý anh chuyển sang mút mạnh hơn, mút cả quầng vú vào miệng, răng khẽ cắn nhẹ núm ti rồi kéo ra, làm Hoàng run lẩy bẩy đứng trước gió lộng.
Bên còn lại để bàn tay hư của Huy vân vê nắn bóp, cấu véo. Ban đầu cậu sờ soạng thì đầu ti mềm nhũn, xong giày vò nắn bóp một lúc thì dựng lên như muốn dụ Huy mau vào bắt nạt.
Huy cũng muốn lắm chứ, nhưng Huy chỉ có một miệng thôi, Hoàng có tới hai vú lận.
Khoái cảm đến từ hai bên vú khiến Sơn Hoàng run rẩy kịch liệt, không làm loạn nữa chỉ biết nằm ngoan như cục bột mà khóc òa.
Thấy Hoàng như thế làm Huy sướng rơn, ngón cái và ngón trỏ càng véo mạnh bên vú còn lại, vặn rồi chà, kéo dài núm ti rồi thả ra, tát nhẹ hai ba cái làm thịt ngực rung lên bần bật. Hai bên nhũ hoa của Hoàng nhanh chóng đỏ rực, một bên ướt nhẹp nước miếng, lấp lánh dưới ánh đèn.
Cậu nhả vú ra, đổi bên vú lại tiếp tục nhét bên vú kia vào miệng mà chăm sóc, tay hư quay sang nghịch phần vú vừa được nhả ra từ miệng.
"Ăng oàng ấy e ỏi ông? (anh Hoàng thấy em giỏi không?)" Huy gương đôi mắt long lanh lóng lánh lên, ngẩng mặt từ bầu vú ngon lành, miệng ngậm một bên vú mà hỏi như trẻ lên ba, tươi cười đầy ranh mãnh
Hoàng thấy thế càng quằn quại mếu máo, "Ư…hhhh.. Ưm… nghhh… nh-nhẹ thôi…đã bảo là, nhẹ thôi màaaa…"
Ngón tay đang giày vò đầu vú kia liền siết lại núm vú.
"Ư ế ày á?" (như thế này á?)
"HIC! Đừng- đừng mà…."
Hoàng yếu ớt đấp thùm thụp vào thân hình to sụ đang đè mình xuống mà bắt nạt ngực anh. Kì quá… huhu… anh thấy kì quá… cả cơ thể nóng ơi là nóng… ngực thì tức ơi là tức…. ai chịu cho nổi. Nhưng cả người anh đã sớm mệt lả nên chẳng chút sức phản kháng này chẳng thể ăn lại Huy, chết tiệt.
"Hức… hưưưư..nghhh.. t-thôi màaa"
"Ế thì.. ư ày á! (Thế thì như này nhá!)" Nói rồi cậu kéo căng đầu vú.
Kéo rồi thả, kéo rồi thả. Cho tàu hũ non nhảy tưng tưng dưới bàn tay ác ôn của Huy.
Bầu ngực Hoàng mềm lắm. Thật ra, cả người anh đều mềm, dù trông săn chắc tới mấy hay ít mỡ đi chăng nữa thì anh vẫn rất mềm mại, mềm như con gái vậy, có khi còn mềm hơn cả Huyền trong khi Huy còn chẳng bao giờ đụng chạm để biết con nhỏ có mềm như anh nó không.
Kéo, rồi lại thả.
Núm vú bé xinh bị chà sát đến cứng nhắc như bị vắt sữa bởi lực kéo của Huy.
Cùng lúc đó cậu tích cưng chơi đùa với núm xinh còn lại trong miệng, day nhẹ bằng răng rồi cắn hờ như chú cún mới mọc răng.
Kéo…
"Nghhh... Ư hức!" Làm Hoàng kêu lên một tiếng ngọt ơi là ngọt, hai bé ngoan bên dưới ướt dầm dề, đồng loạt lên đỉnh sau lần kéo thứ ba.
Huy luyến tiếc nhả bé đậu trong miệng ra, tiếc thật.
Một sợi chỉ bạc từ đầu vú nói với miệng Huy đầy ám muội. Bỗng dưng tiếp xúc với khí lạnh làm hạt đậu cương lên hết cỡ, đỏ đỏ hồng hồng đầy vết răng của một con cún nào đó, nom gợi dục vô cùng.
Huy nứng đỏ mặt bèn nhéo mạnh hơn, nhận lại từ Hoàng tiếng nức nở vô cùng nũng nịu, anh cong người, bấu chặt lấy Huy mà run lẩy bẩy, đầu óc trắng xóa.
Nhéo bên còn lại.
"nghhhyahhh….. ư… hưm…aaaa... nghhhh…." Hoàng vặn vẹo, cậu bé trong quần phun tinh yếu ớt.
"Ôi trời, anh Hoàng của chúng ta nay bị làm sao thế này… phải tăng lực thôi! Anh cào em xước hết cả rồi này… anh Hoàng hư quá đi." Khánh Huy khúc khích tận hưởng cảnh xuân trước mặt.
Nghiêm Sơn Hoàng, người anh trai chơi bời kiêu ngạo của bạn học của Huy, người luôn ghen ghét cậu và buông lời sỉ vả với cậu mỗi lần chạm mặt, giờ đây đang thút thít rên rỉ mấy tiếng ú ớ vì bị huy chơi vú, môi khép hờ, mặt đỏ lựng, tóc ướt dán vào trán, đôi mắt long lanh nước và- ồ, đùi đang cạ vào nhau. Gợi dục thế nhỉ.
Anh ta lên đỉnh do bị chơi vú.
Bởi chính bàn tay Huy.
Điều đó làm An Khánh Huy hí hửng.
Mặt cậu đã phớt hồng từ bao giờ như thể bị lây cơn nóng đang hành hạ con người trên giường kia,
"Đến đấy thôi nhé anh!" Cậu tí tởn, liếm môi sau món bú vú Hoàng.
Anh Hoàng diễm lệ quá. Cả người nóng kinh hồn. Nước dãi chảy dọc xuống căm. Trông ướt át đéo chịu được. Trông dâm đéo chịu được. Trông nứng đéo chịu đượccc.
Chiếc quần âu đã xuống được một phần ba, cặc nhỏ cương đến cực đại, bé xíu xìu bị dày vò Hoàng trông đến lại tội.
Lại còn- ôi trời, anh Hoàng đái dầm sao? Cậu biết thừa là không phải, nhưng ý nghĩ đó khiến Huy cảm thấy vui sướng hơn.
"Thôi nhé anh?"
"A-aanghgg.. a- đừng mà…." Sơn Hoàng chộp lấy tay Khánh Huy ngay tắp lự.
Gì đây, làm nũng à?
"Đ-Đừng dừng mà… xin đấy…."
Sơn Hoàng cọ cọ người Khánh Huy như chó cái đến kì động dục, anh nhắm mắt tham lam hít một hơi thật sâu. Mùi hương nam tính của Huy tràn vào phổi anh.
Hoàng nứng đến ngu người rồi, tại, Khánh An làm gì có buồi?
Lại còn cương muốn rách quần người ở trước mặt nữa?
Lấy đâu ra buồi? để mà cương?
"Đệt, nũng quá đấy Hoàng, anh muốn gì nữa?"Huy chửi khẽ, giọng khàn đặc dâm dục. Cậu tiến lại gần một bước, bàn tay to siết chặt cằm Hoàng, ngón cái day mạnh môi dưới của anh.
"Aannngggggnnnn.…"
Hoàng ưỡn ẹo, day day tay Huy.
"M-muốn tiếp…" Hoàng run rẩy, hai chân mềm nhũn, cả người mềm nhũn, hạ bộ đã ướt nhẹp nước nhờn thấm qua lớp quần lót mỏng. Anh cắn môi, giọng nỉ non đứt quãng, vừa xấu hổ vừa thèm khát.
"Nhưng em đâu có được gì đâu anh?"
"…V-vậy.. vậy thì…" Đến lúc này thì Hoàng chịu thua, tự lột phăng quần âu đã xuống được nửa vời ra, để lộ đôi chân như tàu hũ non và cặp đùi nom vẻ săn chắc, trăng trắng rất nựng mắt.
"Bụng anh ngứa lắm…. nóng…"
Mắt Huy thì dán chặt vào hạ bộ Hoàng, nhưng chân lại từng bước lùi lại, tàn nhẫn buông lời, "Rút cuộc là sao cơ? anh muốn gì?"
An Khánh Huy lùi bước,
"A…."
"Ch-chạm vào anh…." Hoàng vã lắm rồi, anh khó nhọc luồn tay xuống hạ bộ, ngón tay rờ xuống chiếc quần lót toan cởi chúng ra.
Một bước.
Tiếng nỉ non ngày một lớn, chứa đựng biết bao sự hờn tủi của Hoàng "A—… chạm vào… giúp… đi… màaa" Môi Hoàng chu ra, bĩu môi vô cùng nũng nịu.
Aaaa, đừng dùng cái vẻ mặt đó với Huy, không thì cậu sẽ không chịu được mà lao vào thao chết anh mất!
"Ngnnnhhya…Chạm… chạm vào anh đi Huy… Anh nóng lắm… dưới này… ngứa lắm… a-angh…Chạm hết… chạm vào cặc anh… vào lồn anh luôn… Huy ơi… anh chịu không nổi nữa… em chạm vào đi mà… anh muốn em… ahnnn… sờ… bú… liếm… gì cũng được… aaaa…”
Ánh mắt Khánh Huy dán chặt vào từng nhất cử động của Hoàng, anh từ từ kéo chiếc quần tội nghiệp ấy xuống, giải phóng bức bối dưới hạ bộ.
Tay anh mò mẫm chiếc quần trong, bên trong lộ rõ con cặc bé xíu xìu đỏ hồng đang cứng ngắc giật giật, ngay dưới đó, ngay khe giữa hai đùi trắng muốt, là một cái lồn nhỏ xinh, mép thịt hồng hào, đã ướt nhẹp nước dâm chảy dài xuống đùi trong. Hai thứ cùng tồn tại, cùng cương lên vì kích thích, làm chiếc quần trong của Hoàng chật chội vướng víu.
Lùi thêm một bước.
“…H-Huy ơi…” Hoàng nỉ non, giọng run run siêu cấp nũng nịu.
Hoàng cắn môi dưới run run, mặt đỏ bừng như sắp cháy. Anh thở hổn hển, mắt long lanh nước, rõ ràng đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Nhưng dục vọng đã thắng. Cơ thể anh nóng ran, lồn co thắt liên hồi, nước dâm chảy dài xuống khe mông như suối.
A... Huy khát...
Đôi chân trắng muốt, mềm mại như tàu hũ, run run dạng ra. Ban đầu chỉ hé một chút, nhưng sau vài giây do dự, anh cắn môi mạnh hơn, rồi thở dài thườn thượt một tiếng đầy xấu hổ trước khi chịu thua hoàn toàn.
Hoàng thút thít như em bé. Anh nóng. anh nứng. Và hai thứ đó lớn tới mức chẳng còn chỗ cho liêm sỉ của anh nữa. Nên với chút ý chí còn sót lại, anh thẹn thùng banh hai chân rộng hơn, thành hình chữ M thật lớn. Đôi đùi trắng mịn rung nhẹ vì xấu hổ, nhưng anh vẫn cố dạng hết cỡ, để lộ trọn hạ bộ dưới ánh mắt đói khát của Huy.
Chiếc quần lót cuối cùng bị anh kéo tụt xuống tận mắt cá chân một cách vụng về. Cặc nhỏ bé xíu của anh cứng ngắc giật giật, đầu khấc ướt nhẹp. Còn ngay dưới đó, cái lồn nhỏ xinh hồng hào sưng mọng như trái chín, mép thịt dày mọng nước, lỗ lồn co co thắt thắt như đang mời gọi.
Huy nuốt nước bọt, mắt tối sầm lại nhìn chằm chằm vào hạ bộ Hoàng. Cái cặc nhỏ xíu của Hoàng đỏ hồng, cứng ngắc giật giật liên hồi, đầu khấc ướt nhẹp nước nhờn. Ngay bên dưới là cái lồn nhỏ xinh, mép thịt hồng hào sưng mọng, nước dâm lấp lánh như nước thánh.
Hoàng thẹn đến mức nước mắt lưng tròng, nhưng vẫn dùng hai ngón tay run run banh mép lồn mình ra thật rộng. Lớp thịt hồng tươi bên trong lộ ra rõ mồn một, nước dâm kéo thành sợi dài chảy xuống anus và ướt đẫm ga giường.
“hhhhnnnya..Huy ui..…” Giọng anh ngọt lịm, nũng nịu đến mức khiến con cặc của Huy trước thêm một vòng. “Anh… anh banh hết cho em xem rồi này… L-lồn anh ướt hết rồi… thấy chưa? Nó đang ch-chào Huy nè.. ngnnn… ngứa lắm… nóng…” Hoàng khẽ ưỡn hông lên, day day nhẹ hạ bộ về phía Huy, giọng lí nhí van xin.
“Chạm vào anh đi Huy ơi… Anh chịu thua rồi…mhnnnnn… Anh muốn em chạm vào… ư....muốn- muốn em sờ cái lồn này… muốn em liếm… muốn em ngón tay đút vào… a-anghnnn…! Anh nứng quá không chịu nổi nữa… E-em đừng trêu anh nữa được không…?”
Anh banh lồn rộng hơn một chút, ngón giữa lướt nhẹ qua hột le sưng đỏ, run run rên rỉ
“Huy chạm vào lồn anh đi màaa… Huy… Bú lồn anh… bú cặc anh… hay đút ngón tay vào cũng được…hức.. nghnnn.. Anh muốn Huy làm anh sướng… m-muốn Huy đụ anh ... ư… Huy muốn làm anh đĩ cho Huy cũng-...cũng được…ư. ..ưm..Huy... chạm vào đi mà… ư hức.…”
Hoàng nhìn Huy bằng đôi mắt ướt át, môi dưới bĩu ra, giọng ngọt ngào gần như khóc: “Huy…”
