Actions

Work Header

học sinh bây giờ...

Summary:

học sinh bây giờ đứa nào cũng như em chu thành huyền thì lại chết dở!

Notes:

fic này viết vui xả stress theo dòng xu hướng femhyeon trên X th nha mn =))) mất não + tam quan lệch lạc + 10000 kink bẩn thỉu dơ dáy = học sinh bây giờ...

Chapter 1: bím rộng thì phải làm sao?

Chapter Text

1.

 

học sinh bây giờ dâm đãng ghê!

phạm lê khánh huy đã nghĩ thế, khi đang nhấp hông chịch em chu thanh huyền khối dưới từ đằng sau, một tay vỗ mông bé đen đét, tay còn lại cầm điện thoại ghi hình toàn bộ quá trình.

 

nhìn tụi mình quá giống một cặp đôi điển hình của hentai.

 

phạm lê khánh huy lại nghĩ. quả thực là thế mà. chuyện tình yêu của hai đứa chẳng có gì phức tạp để kể một đoạn dài. nên anh xin phép được gói gọn lại trong ba câu như sau:

  • huy để ý huyền đi ngang qua mình ở lễ chào đón học sinh lớp 10.

  • huy thấy huyền ngoan.

  • huy thử tỏ tình xem sao thì được huyền đồng ý ngay tấp lự.

  • rồi huy ngỏ ý chịch huyền thử mà ai ngờ huyền dâm quá đáng—

 

"ah! lố ba câu rồi."

"hah… ư… em sắp ra rồi…"

 

đấy thấy chưa, gái ngoan nào lại thoại dâm thế bao giờ!?

 

"anh ơi… huy… huy ơi e-em sắp—"

 

thật lòng thì khánh huy thấy người yêu mình quá khiêu dâm! giống như một nữ diễn viên phim sex! thế mà huy lại có được huyền dễ quá - chuyện đó khiến huy phải suy nghĩ. vậy nên huy vừa nghĩ vừa đẩy nhanh tốc độ, kết hợp với luồn một tay lên bóp vú nàng, lại cúi xuống thì thầm mấy câu tục tĩu: "huyền của anh sắp ra rồi hửm?" "anh chịch huyền sướng lắm đúng không?" "anh nghịch le huyền nhé, em thích vậy mà nhỉ"…

 

thế là huyền phun nước tung tóe.

 

hai mép lồn hồng hào giật tưng bừng, kéo theo cặp mông bánh bao nảy lên nảy xuống không ngừng cho đến khi em hoàn toàn xụi lơ, giữ nguyên tư thế úp mặt chổng mông như một bé phò dâm.

"…"

thấy nàng hoạt hình quá, huy cũng chả biết nói gì thêm, thế là bấm tắt quay phim điện thoại - biết rằng clip này mà cho anh em baller coi thì sẽ có thêm nhiều đứa thù huy đây. chúng nó ghen tị là cái chắc. phạm lê khánh huy vừa giàu, vừa đẹp, vừa giỏi. đã thế còn cặc to. chúng nó sẽ rì rầm với nhau như thế bằng một tông giọng mỉa mai nho nhỏ, không đủ lớn để đến được tận tai khánh huy nhưng đủ để nguyên câu lạc bộ đều biết rằng cặc huy to, 18.5 xăng ti tròn - mới đo hồi đầu năm lớp 11.

mà thế thì có sao?

 

"huy…"

"đây, anh hôn huyền này. huyền nũng anh thế thì anh không chịu được đâu."

 

giờ thì chúng nó bận loang tin mới rồi: chu thanh huyền người yêu phạm lê khánh huy dâm đãng vô cùng!

người ta đồn nàng, tên nàng đi kèm với nhiều từ ngữ đồi trụy kinh khủng. mà nàng ở trường thì ngoan thật, lại ít bạn - nên chả biết cái quái gì. huy thấy thế mà lại hay. tâm lí huy cứng, mà cặc huy cũng vậy. giờ chúng nó đồn thì cứ bảo đúng thôi, lũ đấy làm được gì huy nào?

 

"anh này…"

"hửm?"

 

biết thế nên hôm nay huy xuất vào trong huyền tận hai lần liền, và giờ thì cả hai sẽ ôm ấp nhau một tí trước khi huy kéo nàng vào toilet để giúp nàng rửa bím. gì chứ chuyện này thì không thể lơ là được. bướm huyền vừa múp vừa hồng, trên mu có lún phún lông nhưng nhìn chung không rậm rạp quá đáng - đúng kiểu huy thích. giờ mà con sò này bị gì thì chắc chắn hôm đấy huy là người buồn nhất, huyền xếp thứ hai thôi.

khánh huy vùi đầu vào cổ nàng, vừa hít hà vừa nghĩ ngợi.

 

"mẹ em…"

"mẹ em sao? không cho anh qua nhà huyền nữa hửm?"

"không hẳn." huyền khẽ xoay người lại, chuyển sang nằm mặt đối mặt với huy. rồi nàng ngước lên, thì thầm với đôi mắt ngấn lệ:

"mẹ em bắt em đi khám phụ khoa!"

"…?"

huy thấy huyền mếu máo thì cũng giật mình. phản ứng đầu tiên là luồn tay ra sau vỗ lưng trấn an nàng, chờ nàng bình tĩnh hơn một tẹo rồi mới dám ngỏ lời hỏi:

"sao lại khám? cô biết chuyện chúng mình rồi à?"

"không phải…" huyền thút thít khi lắc đầu. "con linh bảo em mày chịch nhiều vậy thì phải đi khám thôi. lỡ có bệnh gì… rồi nó nói gì đó với mẹ em. thành ra giờ ngày nào mẹ em cũng hát bài ca phụ khoa! cơ mà em sợ lắm."

"nào…" thú thật thì huy không biết nói gì. "cứ nghe lời mẹ với linh… anh cũng không phải chuyên gia. lỡ (lồn) em bị gì thì anh lo lắm. thật đấy."

"t-thế ý anh là huyền nên đi khám ạ…?"

 

không gian rơi vào tĩnh lặng một lúc, trước khi huy đưa tay lên xoa đầu ghệ. thôi thì gió chiều nào theo chiều đấy. khám phụ khoa cũng tốt mà. lỡ như ba mẹ huyền nhìn giấy kết quả chẩn đoán xong phát hiện huyền chịch kinh quá… thế thì chỉ cần đứng ra nhận trách nhiệm thôi. huy sợ gì… có gì tồi tệ có thể xảy ra chứ!?

 

"ừ, huyền đi đi. nào huyền đi gọi anh một tiếng để anh chở cho."

"dạ… tuần sau ạ."

 

tuần sau, chu thanh huyền trở về với một cái bím rộng tan hoang.

 

2.

 

nói đi cũng phải nói lại cho rõ ràng một chút.

thật ra là vì tính khánh huy đơn giản nên anh nghĩ về chuyện tình mình ngắn gọn thế thôi. còn trong mắt thanh huyền, mọi thứ diễn ra cứ y hệt một giấc mộng ban trưa - huyền ảo, ngọt ngào và để mà kể lại thì quá đỗi khó tin đi! giống như những mảnh ghép nhỏ lẻ được để bừa cạnh nhau hơn là một câu chuyện hoàn chỉnh. ấy vậy mà câu chuyện ấy lại có thật, với em làm nhân vật nữ chính, và anh baller khối trên phạm lê khánh huy lại là người yêu em, kiêm luôn cả nam chính hoàn hảo điển hình.

 

… hoàn hảo đến mức muốn trách anh thì cũng chỉ có thể trách anh ở khoản vô cảm, không hay quan tâm đến người khác lắm. còn lại chả có gì để chê, vì anh nhà giàu, học giỏi, lại còn đẹp trai và giỏi ăn nói. lúc đầu huyền cũng nghĩ thế - nghĩ là anh hoàn hảo thật. nên em đã bạo dạn hỏi huy vì sao anh tỏ tình huyền.

huy đáp lại gọn lỏn là do huyền ngoan.

thành thật mà nói, lúc đấy em cũng chả hiểu ý người yêu là như nào. hơi buồn đấy chứ. vì ​huyền ngoan là ngoan thật, ngoan đến mức thỉnh thoảng chính em cũng thấy mình hơi ngốc. nhưng chẳng lẽ ai ngoan huy cũng thích sao…

thật là!

mười sáu năm trời chỉ biết đi học rồi về nhà, ngoan ngoãn nghe lời thầy cô ba mẹ. tự nhiên đùng một cái, anh baller xịn nhất khối 11 lại đứng trước mặt em, bảo rằng ảnh thích em. thế thì mọi người bảo em phải làm gì đây? từ chối á? em ngoan chứ đâu có bị ngu.

thanh huyền gật đầu vì em say nắng khánh huy thật, choáng ngợp trước anh thật - nhưng em đâu đồng ý chỉ vì anh đẹp trai! nhất là khi trước đó em đã vô tình nghe mấy bà chị khối 11 rỉ tai nhau về cái kích thước ngoại cỡ của anh baller khét tiếng rồi! huy ở trên sân bóng thì ngầu lòi, nhưng lúc ở cạnh em thì như con cún ngốc. và điều gì tuyệt vời hơn một bạn trai cún ngốc nào…?

chính xác!

đó chính là bạn trai cún ngốc với con cặc béo 18.5 xăng!

 

"hah… ưm…"

"nhích cam lên một tí cho anh xem vú vợ với."

"bé lắm… không cho…"

"bé thế nào được!? ngày nào anh chả nắn, vợ cứ làm như anh không biết!"

 

lần đầu của huyền diễn ra vào ngày kỉ niệm một tháng yêu nhau của hai đứa.

nhà huyền thường xuyên không có người mà vừa hay nhà huy thì rất dễ tính. thành ra huy mà muốn qua nhà huyền rồi thì có trời cũng không cản được. thế là hôm đó cả hai mua bánh về ăn, uống một tí cồn, rồi lăn lên giường mò cua móc bím.

huyền nghĩ là huy đã bật phải một chiếc công tắc ẩn nào đó trong người em vào ngày hôm ấy, khiến gái ngoan chu thanh huyền giờ đây biến thành một đứa biến thái không tả nổi.

ngày nào mà không gặp được anh là huyền bứt rứt chẳng sao chịu được. việc thủ dâm qua màn hình gọi điện cũng dần trở thành một thói quen không thể thiếu. cụ thể là ngay lúc này đây. vì cả ngày hôm nay huy bận bịu với câu lạc bộ nên không thể gặp em vào giờ ra chơi, mà tan học cũng chẳng thể chở em về.

bảo là buồn thì huyền có buồn, nhưng cái nứng nó át cái buồn rồi nên mắt dưới huyền khóc nhiều hơn là mắt trên.

em quyết định spam tin nhắn liên tục. bảo anh rảnh thì phải gọi điện huyền ngay. để rồi khi chuông điện thoại reo lên vào lúc mười một giờ đêm, huyền liền tức tốc cởi quần cởi áo để khoe cái lồn hồng hào của mình trước camera, bảo là em nhớ khánh huy lắm rồi.

chu thanh huyền không chịu được nữa.

 

"em nhớ anh, hay là nhớ cái khác?"

 

khánh huy đang cố tình chọc, cố tình cười em - thừa biết câu trả lời rồi mà còn cố tình hỏi khó em, em muốn trách huy lắm. cơ mà giọng anh phát ra từ loa điện thoại hơi rè, có phần khản đặc và rệu rã. chắc là do người cũng đã mệt sau một ngày dài chạy bộ và ném bóng, sao em có thể trách huy được! thế là thay vì tiếp tục đấu tranh nội tâm, em lại hẩy lồn lên, dùng tay chơi với hạt le và núm vú, cố tình phô toàn bộ ra cho người yêu xem - quả là một bé phò non ngoan ngoãn.

 

"nhớ cả hai... anh không về cùng người ta, ở nhà người ta bứt rứt muốn chết..."

"bứt rứt thế nào? cho anh xem."

 

em cảm nhận được ánh nhìn rực lửa của anh người yêu đang ghim chặt lấy mình, dù cả hai đang giao tiếp qua một cái màn hình nhỏ xíu. thanh huyền chịu, em làm sao đủ thông minh để lí giải hiện tượng này. quyết định không nghĩ nhiều nữa, bé con ngoan ngoãn hạ góc máy xuống.

vì để thu được cận cảnh hai mép lồn em cần phải cầm máy bằng tay, chứ để dựa vào tường thì nó sẽ không rõ mấy. mà khổ nỗi khi zoom gần vậy, huy lại không thể thấy được biểu cảm của em. thế thì anh sẽ không khen huyền xinh được - nghĩ đến, huyền có chút buồn.

thế là em vừa chà le, vừa dùng đôi mắt ướt sũng vì tủi thân ấy khẽ liếc xem phản ứng của huy. âm thanh rên rỉ nghèn nghẹn cũng theo đó mà bật ra khỏi bờ môi ngay khi những ngón tay của em bắt đầu di chuyển: ngón giữa với ngón áp út miết le lên xuống, miết chán lại dùng cả bàn tay tét bép bép lên hai mép lồn hơi sưng - huy đã dạy em như thế vào lần đầu của cả hai và bây giờ em luôn sử dụng những động tác này để tự thỏa mãn vì nó đúng thật là quá đỗi sung sướng.

 

"huy ơi... ướt lắm rồi..."

"ngoan, anh nhìn thấy rồi. tưởng tượng như tay anh đang chạm vào huyền ấy." giọng huy vang lên, tựa như đổ thêm dầu vào lửa cho cơn nứng bé phò. "nhấn mạnh thêm chút nữa đi bé. chạm vào điểm em thích ấy, đúng rồi..."

 

đầu óc thanh huyền tức khắc mờ mịt khi làm theo chỉ dẫn người tình. mỗi một lời anh nói ra lúc này chẳng khác nào chất xúc tác khiến bên dưới của em càng thêm ướt át. "day lồn cho anh xem." "giờ thì dùng tay đó chơi cả vú nữa, mát xa chúng nó đi." "rồi, giờ đưa tay xuống, tự tét vào lồn mình ba cái, nhắm chuẩn vào." "đủ ướt rồi đấy, nhét hai ngón tay vô xong vừa móc vừa kêu tên anh đi."

 

thanh huyền làm theo toàn bộ những gì khánh huy bảo. em nhắm mắt lại, để cơ thể nắm quyền kiểm soát thay lí trí. bởi lẽ trong đầu em bấy giờ toàn là hình ảnh khánh huy - khổ lắm, có nghĩ có nhớ được gì đâu… ngoài cái cách huy nhào nặn hai bầu vú em, bảo rằng để anh giúp em làm chúng to ra, cái cách huy cười, cái cách huy nắm tóc em mỗi lần được em bú cu cho, cái cách huy rên rỉ, gầm gừ, thở dốc khi đạt đến trạng thái tiền cực khoái…

như lúc này đây.

 

"huyền dâm quá… anh nghĩ anh sắp bắn rồi."

"hah... anh... mai anh phải bù cho em..."

 

khoảnh khắc khánh huy chĩa camera vào con cặc của mình, em thành huyền lập tức nức nở.

cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khiến cả người em giật nảy. chân co quắp hết cả lại rồi mà tay vẫn chăm chỉ thao tác. bướm trinh e ấp ngày nào giờ tòe hẳn ra, chả khép lại được vì em dâm quá, suốt ngày móc lồn với chả chà le cơ mà! học sinh như này xem có chết không chứ—

 

"mhmm… huy ơi… huy—!"

"biết rồi. mai tập xong anh qua đón. hah… qua nhà em hay nhà anh?"

 

đúng là chết thật rồi.

khánh huy vừa dứt lời, cơn cực khoái ngay tức khắc ập đến cơ thể nhỏ bé nọ.

thanh huyền phun nước như đái, trong khi mắt em vẫn đang dán chặt vào màn hình nơi có con cặc bự của người yêu em - béo, hồng, rậm lông và hãy còn cương cứng. đầu khấc rỉ dịch không ngừng, nổi đầy gân và trông như sắp nổ tung.

có lẽ là vì em đã bắn trước người yêu em, quả là một chuyện không đúng!

nhưng giờ thì em chẳng còn đủ sức để dỗ dành huy nữa. vì điện thoại đã trượt ra khỏi tay em, và khung hình chắc chắn đang chĩa thẳng lên trần nhà. trong khi cơ thể em đã mềm nhũn cả ra, cố lắm cũng chỉ có thể gắng gượng lí nhí mấy câu an ủi "em sẽ bù cho anh sau." "em xin lỗi chồng." "em hư quá. em hứa sẽ không bắn trước anh nữa.".. để rồi bên kia màn hình, một tiếng thở hắt ra vang lên, nặng nề và thô ráp.

đó là khánh huy khẽ gọi:

"thanh huyền." anh thì thầm, chắc hẳn vẫn đang nhìn chằm chằm vào cái trần nhà trên màn hình khi nắm chặt con cặc chưa kịp xuất tinh của mình. "anh bảo…"

"dạ..."

 

 

"hay là ngày mai đi học em dừng bận sì líp. thả rông đi."

 

3.

 

nguồn cơn của cái sự khốn khổ ngày hôm nay, nói trắng ra là bắt nguồn từ con linh.

khánh huy đứng tựa lưng vào con tay ga ở bãi đỗ xe của phòng khám, vừa bấm điện thoại vừa nghĩ ngợi. anh không phải kiểu người thù dai hay chấp nhặt con gái, nhưng riêng về con linh - bạn thân của thanh huyền, thì huy chỉ có thể gói gọn trong hai chữ: hãm tài.

con bé đó tính tình vừa ích kỷ lại vừa bao đồng, chuyện nhà mình thì nhác mà chuyện nhà người khác thì siêng! từ cái hồi huy mới cưa đổ huyền, linh đã bắt đầu dở chứng, suốt ngày rỉ tai khuyên huyền chia tay đi. nào là "anh huy đào hoa lắm", "mấy thằng chơi bóng rổ không đáng tin đâu", rồi thì "coi chừng thằng đó chỉ lừa mày lên giường thôi". huy biết hết chứ, cơ mà anh lười chấp. anh yêu huyền chứ có yêu con linh chó đâu mà phải bận tâm xem nó nghĩ gì.

… nhưng lần này thì con linh bậy quá rồi!

 

"huyền, anh đây!"

"…"

"sao không em? ổn không? muốn đi ăn gì không anh chở đi nhé— không à? vậy anh chở vợ về nhà nhé. đây, lại đây anh thơm phát nào— ơ, không luôn à…?"

"…"

"thôi được rồi."

 

suốt quãng đường từ phòng khám về nhà, thanh huyền lắm mồm lắm miệng của khánh huy nay chả thèm ho he lấy một câu nào. lạ kì hơn nữa, bình thường ngồi sau xe huy là nàng dính vào anh như con sam, hở ra là ôm eo, hở ra là rúc đầu vào cổ, vào lưng anh, hít hà… nay lại ngồi dịch ra tận đuôi xe tay ga - bảo không lạ thì mới là nói dối!

chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra.

huy liếc mắt qua gương chiếu hậu, thấy gương mặt đờ đẫn của huyền phản chiếu trong đó thì chỉ có thể âm thầm tặc lưỡi. nhìn nàng trầm ngâm trăn trở hệt như đang cố giải một bài toán vĩ mô của nhân loại, anh biết ngay linh cảm của mình chẳng thể sai vào đâu được.

vì anh có gặng hỏi điều gì thì phía sau cũng chỉ đáp lại bằng mấy tiếng ậm ừ vô hồn, chẳng bao giờ có được dẫu chỉ là một câu trả lời đến nơi đến chốn. làm khánh huy tội nghiệp chỉ biết hi vọng là không có gì quá tệ đã diễn ra với người yêu mình trong cái phòng khám đó…

 

"vợ xuống xe đi. anh ghé vào tí rồi về nhé— này! huyền!"

 

mà có lẽ là anh lo thừa rồi.

thanh huyền chạy ngay vào nhà ngay khi vừa tới nơi, chẳng thèm cởi cả nón bảo hiểm, để lại khánh huy chưa kịp hiểu cái mô tê gì sất.

và có lẽ là cũng không cần cố hiểu nữa đâu.

vì chắc chắn là đã có điều gì RẤT TỆ đã diễn ra với thanh huyền! trong cái phòng khám đó! mọi sự vì con linh!

 

"huyền! nếu anh làm em giận thì cho anh xin lỗi—"

 

mà giờ cứ phải dỗ em trước thì huy mới tính tới vụ đó được!

 

"huyền…"

"…"

 

đợi tới khi huy mở cửa phòng, huyền đã nhảy thẳng lên giường từ lúc nào, kéo chăn trùm kín mít từ đầu đến chân, chừa đúng nửa cái đầu tròn ủm và một chỏm tóc bé con - có vẻ nàng đang không có tâm trạng đối mặt với anh, giống như những hôm huyền đạt điểm kém trong các bài kiểm tra thường xuyên.

huy thấy thế, nhớ lại thì cũng có chút buồn cười, vì mọi khi huyền hành xử thế này thì hướng giải quyết đặt ra cho cả hai nó lại trở nên vô cùng cơ bản: chịch. tưởng nghiêm trọng thế nào, chứ trùm mền vào rồi là huyền của anh đơn giản lắm.

nghĩ rồi, anh cởi phăng cái áo khoác, quăng đại xuống sàn, nhảy lên giường rồi lách người chui vào trong chăn với em ghệ.

 

"sao thế vợ? bác sĩ chê bím huyền không hồng bằng bím người ta à mà mặt thù lù ra thế? ngoan, lột quần ra anh xem thử coi có bị gì không nào, mai còn biết đường mà thả rông đi học chứ."

 

nghe châm chọc thế thôi chứ huy nói vậy không phải là không có cơ sở. vì dạo này, huyền rất hay thả rông đi học - bắt đầu từ buổi call video hôm ấy, đều đặn duy trì mỗi tuần vài ngày từ mấy tháng nay. huyền thì dâm thôi rồi, thế nên anh nghĩ bụng cứ gợi chuyện như này thì sớm muộn nàng cũng sẽ nứng lên quên sầu mà thôi.

ai ngờ…

huy vừa dứt lời, toan luồn tay xuống dưới để sờ mó tí thì huyền đột nhiên giật nảy mình lên như dẫm phải đinh.

em hất tay huy ra, bật dậy khóc rú lên bù lu bù loa. tiếng khóc vang dội cả căn phòng ngủ màu hồng. người lạ không quen mà lỡ nghe thấy chắc là đang cầm điện thoại báo cảnh sát quá! báo cáo phạm lê khánh huy cố tình sờ bím chu thanh huyền tại nhà riêng!

 

"oa... anh đi ra đi! đừng có đụng vào em! đau chết đi được huhu...!"

 

nếu là thế thật thì chuyện hôm nay tệ rồi đấy! chắc không giải quyết chỉ bằng cách chịch được rồi! vậy nên khánh huy đã đứng hình mất ba giây, với cánh tay lơ lửng giữa không trung.

anh nghệch mặt ra như một thằng thiểu năng. nhìn nước mắt nước mũi em người yêu cứ thế tuôn trào, giằn giụa tèm nhem hòa lẫn với mồ hôi làm ướt đẫm cả gương mặt xinh xắn… khánh huy tức thời chẳng biết nói gì, cố lắm mới rặn ra được một câu chống chế:

"gì thế? a-anh đã làm gì vợ đâu???"

"anh đụng là anh làm gì rồi!" - thì lại bị thanh huyền bốp lại ngay tấp lự.

"ơ ơ… anh tưởng em thích…"

"thích cái đầu anh ấy! oa… người ta đau chết đi được đây này!" - huyền gào lên, tiện tay vớ ngay cái gối bên cạnh chọi thẳng vào mặt huy cho bõ ghét. "cái mỏ vịt ấy…! người ta nhét vào xong banh ra! lạnh và thốn kinh khủng! đau hơn anh làm nhiều! bím em giờ sưng tấy lên rồi, anh còn đòi lột quần đòi đụng vào nữa, anh là đồ tồi bạo lực!"

 

 

ồ. hóa ra là thế.

nghe con bé khóc lóc khai báo nguyên nhân xong, tự nhiên anh lại thấy nhẹ cả người. hóa ra không phải bị bệnh hoạn gì nghiêm trọng, cũng chẳng phải vì huyền hết yêu anh, mà tất cả là tại cái mỏ vịt y tế chết tiệt kia. mẹ kiếp con linh hãm tài! anh chăm huyền kĩ thế này mà bệnh phụ khoa thế quái nào được! ở đó mà xúi huyền đi khám! giờ huyền bị rộng bím rồi ai chịu trách nhiệm!?

cũng một tay huy lo thôi chứ ai!?!

 

"thôi thôi, anh thương, anh xin lỗi vợ nhiều." huy tiến lại gần, vén chăn ra rồi nhẹ nhàng ôm lấy cái cục bông thúi ình của mình vào lòng. "bác sĩ bảo không sao là tốt rồi. cái mỏ vịt chó đẻ làm huyền của anh đau. uchuchuchu… anh sẽ trả thù nó cho vợ sau. giờ thì nín đi anh thương."

huyền vốn nhẹ dạ, dỗ tí là hết bướng ngay, cứ thế mà rúc đầu vào ngực anh sụt sịt, dẫu cho giọng điệu vẫn còn tràn ngập sự uất ức. xem có chết huy không chứ!? giờ thì huyền đòi gì huy cũng làm, đơn giản là vì nàng quá đỗi đáng yêu đi—

 

"đau thật mà… tuần này em không cho anh chịch nữa đâu… em cấm vận anh đấy..."

 

trừ cái đó ra.

 

"c-cấm vận là sao hử em?"

"hix… là không chịch nữa ạ! linh dặn em… khám về không được chịc—"

"thế linh có bệnh hay em có bệnh nào?"

"k-không ai có bệnh hết…"

"sai rồi."

"d-dạ?"

"là linh có bệnh đấy."

 

 

"nhưng nếu em cũng sợ bị bệnh linh tinh. thế thì em thấy sao về việc chơi lỗ đít?"

 

học sinh bây giờ đúng thật là…