Chapter Text
Đó là một đêm trăng sáng, ánh sáng yếu ớt từ mặt trăng chiếu xuyên qua từng tán cây, từng kẻ lá, tới nơi mà họ đang đứng, vài làn gió đêm nhẹ thổi qua, cảm giác man mát lướt nhẹ trên làn da trần làm dâng lên lòng người ta một cảm giác khoan khoái
Đó là một đêm tuyệt vời
Alastor nở một nụ cười nhỏ, gần như là ‘hiền lành’ với thi thể đang nằm trên bãi cỏ, ánh sáng dịu nhẹ hắt lên ngực người đó, làm vết máu loang lỗ của anh ta rõ ràng hơn bao giờ hết trong màn đêm đen, gã vung rìu, biến thi thể cao 1m75 thành vài đoạn nhỏ rồi xếp vào vali một cách gọn gàng, gã để mình thoải mái hơn bình thường, ngân nga vài giai điệu nhỏ
Gió thổi qua làm ngọn cỏ rung rinh, phát ra vài tiếng xào xạc, như thể nó cũng đang cùng gã ngân nga, hòa thành một bản đồng ca
Tuy nhiên, vài tiếng ho đã làm xáo trộn bản nhạc, Alastor không cần ngẩng đầu lên để biết đó là ai, vài giây sau, người đó lên tiếng: “Xin lỗi nhé, Al”
Alastor vẫn giữ nụ cười nhỏ: “Không sao đâu cưng”, gã nói thật lòng
“Thành thật mà nói, em nên đi khám đi, em ho khá thường xuyên đấy”, Alastor ngừng động tác một lát, biểu cảm dịu lại, không còn vẻ thích thú tàn bạo khi hành hạ con mồi nữa: “Vả lại, em cũng ốm đi nhiều rồi”
Gã quay lại với công việc sắp xếp của mình, giọng cũng khó chịu hơn: “Em có lén ta bỏ bữa không đấy?”
Người kia cười khúc khích, giọng nửa đùa nửa thật: “Em nào dám phí phạm đồ anh nấu chứ”, Alastor im lặng, dường như cảm nhận được gã không tin mình, hắn nói thêm, vừa nói vừa phụ họa bằng tay: “Chỉ là giảm cân thôi, em thấy mình sẽ đẹp hơn nếu ốm thêm vài cân nữa”
“Không”, Alastor lên tiếng, gã cảm thấy giọng mình cọc cằn hơn hẳn, nhưng kệ nó chứ, đó chính xác là những gì gã cảm thấy lúc này: “Nếu em ốm thêm nữa thì sẽ bị gió thổi bay mất”, rồi gã thở dài, cái thở dài đầy bất lực nhưng cũng có chút nhượng bộ: “Như bây giờ là ổn rồi, đừng giảm thêm nữa hoặc cứ 3 tiếng ta sẽ bắt em ăn một lần”, Gã đã định sẽ bắt hắn ăn nhiều hơn kể từ bây giờ để lấy lại vóc dáng như lúc trước, nhưng nếu Vincent thấy tự tin hơn với cân nặng hiện tại thì cứ để nguyên như vậy cũng được, dù Alastor thích hắn trông mềm mại hơn, nhưng thon thả chút cũng không tệ
“Em không phải heo, mà có là heo cũng không ăn nhiều đến thế đâu”, Vincent nhỏ giọng lẩm bẩm, nhưng từ khoảng cách này gã có thể nghe rõ từng từ một
Gã đồng ý: “Em không phải heo”, và dù không quay đầu lại nhìn, gã cũng biết chắc Vincent đang ngẩng cao đầu, mặt gần như song song với trời, vẻ đầy kiêu ngạo vì được gã công nhận là mình đúng, dù chủ đề này cũng không quá lớn lao để cảm thấy tự hào
“Em là người tình của ta”, Gã cởi bao tay ra bỏ vào rồi đóng vali lại, khóe môi nhếch lên đầy đắc ý khi nghe tiếng rên rỉ nghẹn ngào xen chút ngượng ngùng từ phía sau, gã ngân nga, vẻ mặt dần vui vẻ trở lại, gã kéo khóa, nhấc vali lên, “Người tình duy nhất của riêng ta”
Gã quay người lại, nhìn thẳng vào mắt gã đàn ông đang lúng túng đứng trước mặt mình. Gò má hắn đỏ hây hây, đôi mắt không đồng màu nhìn gã với vẻ ngại ngùng xen lẫn tôn sùng, như thể gã là một vị thánh. Từ vị trí của gã, đôi mắt xanh của hắn mang theo vẻ xao động lấp lánh, như sóng biển vỗ bờ, như hồ nước giấu hàng vạn ánh sao, nhưng dẫu là gì, vẫn luôn có bóng hình gã hiện hữu
“Al? Sao tối nay…”
Alastor ngắt lời hắn: “Và vì vậy, em sẽ phải ăn 3 tiếng một lần”, gã bắt đầu nhấc vali lên, đi về phía Vincent, dù hắn không thể hiện ra ngoài, nhưng cái bĩu môi của hắn đã nói lên tất cả, gã đưa bàn tay ít dính máu hơn của mình lên nhéo nhẹ má hắn, gã hạ thấp giọng, âm thanh chỉ vừa đủ cho hai người họ nghe dù chắc chắn xung quanh chẳng còn ai khác nữa: “Đừng càu nhàu nữa em yêu”
Rồi gã bước đi thẳng, sau vài bước chân cuối cùng cũng có tiếng di chuyển từ đằng sau, giọng Vincent vang lên đầy trêu chọc xen lẫn bực dọc: “Em còn thắc mắc sao tối nay anh lại sến súa thế nữa chứ”, Alastor không đáp lời hắn, thế nhưng hắn không để tâm, vẫn tiếp tục: “Nhưng nếu có thể nghe anh gọi vậy mỗi ngày thì dù có phải làm gì cũng đáng”
“Ôi trời, giờ thì ai mới là kẻ sến súa đây?”
Alastor cười khúc khích, cảm nhận sự rung động cùng hơi ấm dần lan tỏa trong lồng ngực, cho tới khi gã kịp nhận ra, bên cạnh gã đã luôn có Vincent, gã thích làm việc độc lập, gã thích tự suy nghĩ, tự lên kế hoạch, tự thân vận động, gã luôn làm mọi thứ hoàn hảo khi làm việc độc lập, và nếu có người khác chen vào thì họ chỉ đang làm vướng chân gã. Nhưng Vincent không phải ‘họ’, đương nhiên đôi lúc hắn hơi phiền phức, nhưng hắn chưa bao giờ là hòn đá vướng chân gã, thôi đừng đùa nữa, Vincent quá thú vị để có thể là một hòn đá, hắn theo kịp gã, hiểu gã đang nghĩ gì, và cũng đủ điên rồ để nhảy chung nhịp với gã, hắn điên rồ, nhưng hắn đáng yêu, táo bạo và thú vị, Alastor chưa bao giờ thấy chán khi ở cạnh hắn, hắn là nguồn giải trí tuyệt vời mà gã không bao giờ muốn mất đi
“Al”
“Sao vậy, cưng?”
“Chừng nào anh sẽ giết em vậy?”
Alastor nheo mắt, không thay đổi nhịp di chuyển, nhưng nụ cười dần trở nên gượng gạo, lại nữa rồi, nhưng gã không để lộ ra điều đó, gã điều chỉnh cho giọng mình nghe nhẹ nhàng, như không để tâm: “Chừng nào ta thấy chán”
“Vậy giờ anh đã chán chưa?”, Câu hỏi mang theo chút ngập ngừng, gã ta có thể cảm nhận được Vincent đang lo lắng, nhưng gã biết, hắn không sợ ý nghĩ rằng mình sẽ bị giết, Gã đã sống với hắn đủ lâu để biết hắn là loại người gì, ngay từ lần gặp đầu tiên, khi bị lưỡi dao kề ngay cổ, khi biết kẻ định hạ sát mình là cơn ám ảnh của thành phố New York, thay vì co rúm lại sợ hãi như bao kẻ khác, mắt hắn đã sáng lên, tràn ngập niềm vui sướng tột độ, như thể việc được nhìn thấy gã là một sự ban phước thay vì là một lời nguyền như người ta vẫn truyền tai nhau trên khắp nẻo đường
Alastor siết chặt mép chiếc vali trên vai, gã cố tỏ ra thoải mái mặc cho cơn quặn bụng dần xuất hiện, gã cất giọng du giương: “Em đang còn ở đây, vẫn đang nói chuyện mà phải không? Vậy nên là, ừ, chưa, ta đoán là chưa đâu, em yêu”, gã lẩm bẩm nói thêm: “Ít nhất là bây giờ”
.
.
.
Dạo gần đây, không hẳn là thường xuyên, nhưng đôi khi Vincent sẽ hỏi gã khi nào sẽ giết hắn, như thể hắn đang mong ngóng, đang trông mong một hiện thực nơi Alastor sẽ chỉa mũi dao về phía hắn
Gã có thể trêu đùa hắn, để lại trên cổ, trên vai hắn vài vết xước, nếm vị máu trên đó rồi quan hệ với hắn, và vẫn để cho hắn sống
Ban đầu gã đã nghĩ đó là thú vui mới của Vincent, rằng hắn chỉ đang cố tình khiêu khích gã, để được trải nghiệm lại mùi máu, cảm giác dao lướt trên da hay sự kích thích nóng bỏng
Nhưng rồi, khi Alastor nghĩ hắn đang đùa như mọi khi, khi con dao của gã lướt nhẹ lên cổ hắn, lưỡi dao chạm lên động mạch cảnh rồi giữ yên ở đó, gã định buông lời trêu chọc, hoặc có lẽ là lời đe dọa, dù là gì thì nó cũng như một chất xúc tác cho cuộc vui, gã đã định vậy, nhưng rồi gã cảm nhận được sự chuyển động, đó không phải chuyển động chậm rãi hay nhẹ nhàng để khơi sự kịch tính, đó là một chuyển động dứt khoát, gọn gàng, hướng thẳng về lưỡi dao của gã, đồng tử gã chợt co rút, vẻ mặt thư thái lập tức biến mất, gã theo bản năng giật mạnh con dao tránh ra xa, đôi mắt gã vốn đang nhìn cần cổ trắng ngần của Vincent từ từ lướt lên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang mơ màng của hắn, gã cứ nhìn như vậy thêm một lúc, như thể đang nhìn một kẻ mất trí, gã định lên tiếng, nhưng rồi lại nghe tiếng hắn thở dài, như đang tiếc nuối vì bản thân không đủ nhanh. Alastor bỗng nhiên cảm thấy tức giận, gã muốn đấm cho hắn một cái, nhưng vào thời điểm đó tay gã lại không thể nhấc lên nổi, gã nhìn chằm chằm vào đôi mắt ấy, tìm kiếm bóng hình của chính mình trong đó, cả người gã từ từ lạnh toát, trong đôi mắt ấy vẫn có gã, nó vẫn khao khát gã, vậy tại sao? Gã thấy hơi thở mình đột nhiên hỗn loạn, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở, bàn tay đang cầm dao của gã siết chặt, thậm chí có hơi run rẩy, lần đầu tiên sau hơn 20 năm, cái được gọi là nỗi sợ hãi len lỏi vào tâm trí gã, ‘Cái quái gì vậy?’, Gã nhớ mình đã hỏi như thế, gã thấy bờ môi người tình mấp máy, nhưng gã không thể nghe thấy bất cứ thứ gì, gã chỉ nhớ mình đã quăng con dao đi thật xa, ép mạnh đầu hắn vào gối và không ngừng hành hạ hắn suốt đêm đó
Và đó cũng là lần đầu tiên Alastor chính thức thừa nhận, một cách chắc chắn, rằng mình sẽ không bao giờ có thể giết người đàn ông này, nhưng chắc chắn rồi, Alastor sẽ không bao giờ thừa nhận điều này với Vincent. Có lẽ một phần lí do là vì gã sợ hắn sẽ bỏ đi. Ừ thì gã biết chuyện đó là vô lý, như kiểu Mặt Trời mọc đằng Tây vậy, nhưng gã đã thấy Vincent nhìn gã với đôi mắt đầy tôn kính, vẻ mặt đong đầy hạnh phúc như thể mình là người hạnh phúc nhất thế gian khi nghe Alastor tuyên bố rằng chính gã sẽ là người tự tay kết thúc sinh mạng của hắn, vậy nếu giờ gã đột nhiên bảo gã không thể nữa, thì liệu ánh sáng trong mắt hắn có tắt? Alastor còn là vị thần trong mắt hắn? Hắn sẽ còn muốn đi theo Alastor chứ? Gã không biết, và gã cũng không muốn mạo hiểm để biết
Nhưng dẫu sao Alastor cũng không thể hiểu tại sao bỗng dưng người tình của gã lại thèm muốn cái chết đến vậy, hắn muốn mình bị chính tay gã giết, gã biết, nhưng gã không hiểu tại sao lại phải là bây giờ
Chẳng phải họ vẫn đang rất tốt sao? Dù họ không thể được pháp luật công nhận, họ vẫn có màn cầu hôn, vẫn cưới hỏi, vẫn trao nhẫn cưới cho nhau và vẫn luôn đeo nó trên tay, Vincent vẫn thần tượng gã, vẫn khao khát gã, trong mắt hắn vẫn có gã, gã vẫn đối xử với hắn như mọi khi, không quá mức nhiệt tình nhưng cũng không lạnh nhạt, vẫn đủ để nhận ra hắn là ngoại lệ của gã. Vậy tại sao hắn muốn bị giết? Nếu hắn còn sống thì chẳng phải sẽ tốt hơn sao, hắn vẫn có thể nói chuyện với gã, nắm tay gã, ở bên gã, điều mà nếu hắn nằm sâu dưới 6 tấc đất thì sẽ không bao giờ làm được
Ánh đèn vàng mờ của quán bar hắt xuống người Alastor, gã nhìn hình bóng phản chiếu méo mó của mình trên mặt chất lỏng màu hổ phách trong ly, chợt cảm thấy buồn cười. Tin được không? Gã sát nhân hàng loạt, nỗi ám ảnh của đường phố New York, ông kẹ trong câu chuyện trước giờ đi ngủ của những đứa trẻ, lý do khiến những tên đàn ông da trắng không dám bén mảng ra đường khi màn đêm buông xuống đã trở nên yếu đuối. Gã nhìn xa xăm về phía hàng rượu được xếp gọn gàng trên kệ, trông gã như một tên làm công ăn lương đang chán nản với đống công việc chất chồng trên vai, gã chợt nghĩ, nếu gã của thời huy hoàng xuất hiện và thấy mình tuột dốc như này thì sẽ làm gì, một dao đâm chết gã, hay giúp gã xử lí kẻ đã khiến gã trở nên như thế này
“…và phụ nữ chúng tôi nghi cái gì thì chỉ có đúng thôi, y như rằng sáng hôm sau tôi ra ngoài, nhưng thật chất là núp sau bụi cây gần đó để rình xem thì thấy lão ta cầm điện thoại gọi cho ai đó, khoảng 10 phút sau, một cô gái tóc đen uốn kiểu gợn sóng lái chiếc ô tô mui trần đến, và chúa ơi, anh biết gì không, Alastor?! Tôi biết cô ta là ai! Cô ta là thực tập sinh mới chuyển đến của bộ phận kinh doanh, lão chồng cũ tôi thường phàn nàn với tôi rằng cô ta rất đoản, không biết sử dụng máy tính, không biết ghi báo cáo, không có đủ kiến thức chuyên môn, mà bằng một cách nào đó vẫn ra trường đúng hạn, rồi lão còn bảo nếu không phải cấp trên kêu phải giúp đỡ người mới mà bản thân còn là trưởng bộ phận kinh doanh thì còn lâu mới thèm đoái hoài cô ta. Thế đấy, chồng cũ tôi tận tâm quá mà, chỉ việc cho cô ta ở công ty chưa đủ, còn bưng về nhà chỉ tiếp trên giường nữa cơ đấy. Lúc đầu tôi đã nghi rồi mà lão ta cứ chối, gã đàn ông tệ hại…”
Alastor chống cằm nhìn ra phía cửa quán bar, ánh hoàng hôn bên ngoài đang dần biến mất, nhường chỗ cho một màu xanh đen u buồn, báo hiệu cho màn đêm sắp buông xuống. Gã quay lại, một hơi uống cạn ly rượu rồi nhìn sang Mimzy, cô nàng vẫn đang say sưa kể tội gã chồng cũ của cô, về cách cô phát hiện tên đó ngoại tình, cách cô giải quyết tên khốn đó ra sao và vài thủ tục pháp lý cô sẽ phải làm. Mimzy là bạn thân của gã, và gã thật lòng cảm thấy tiếc cho cô khi chọn nhầm phải một tên tệ bạc như vậy, một gã đàn ông da trắng ngoài 30, làm ở một công ty bình thường nhưng lại có nhu cầu sinh lý không bình thường, mang trong mình tư tưởng đàn ông là phải 5 thê 7 thiếp, thật đáng khinh làm sao
Điều may mắn là Mimzy không thật sự yêu người đàn ông đó, cô đến với hắn chỉ vì hắn được cái đẹp mã, cô chỉ tức giận vì hắn dám nghĩ cô là một kẻ ngu ngốc trong tình yêu, sẽ quỳ xuống cầu mong hắn quay về khi phát hiện hắn có người khác, sẽ tự mình bào chữa cho hắn rằng đó chỉ là một phút lầm lỡ, một cuộc vui quá đà, và đàn ông sa ngã là chuyện bình thường. Nhưng rõ ràng hắn đã sai, hắn không nhận được một giọt nước mắt nào từ cô, thay vào đó là một tờ đơn, họ sẽ lên tòa vào tuần sau, vậy nên về mặt kĩ thuật họ vẫn đang là vợ chồng, và nếu trước tuần sau, gã chồng của cô đột nhiên biến mất và vô tình xuất hiện trên vệ đường với vô số vết thương trên ngực, thì cô, người quả phụ đáng thương sẽ nhận được phần lớn tài sản của người chồng như một lời an ủi cho tâm hồn đang vụn vỡ
Thật tuyệt vời
Có lẽ là ngày mai, hoặc cũng có thể là ngày mốt, Alastor và Vincent sẽ có một buổi đi chơi đêm, và khi kết thúc buổi đi chơi, gã sẽ có thêm một phần thức ăn dự trữ
“Ô kìa, tôi chưa kể xong mà, người bạn già của tôi ơi, đừng đi mà”, Mimzy khoanh tay bên mặt bàn rồi úp mặt xuống, bóp méo giọng để vờ như đang khóc, nghe như thể bản thân đang bị tổn thương sâu sắc. Alastor bình thản đứng dậy, gã đã quá quen với tính khí của cô, dĩ nhiên cũng biết cô chỉ đang giả vờ, gã gõ nhẹ lên bàn, âm điệu cốc cốc vang lên khe khẽ
“Bữa này tôi mời”
Nghe xong cô nàng nhanh chóng ngẩng mặt lên, vớ lấy ly rượu rồi nở một nụ cười thắng lợi với gã, còn thản nhiên vỗ vỗ vào tay áo gã nói: “Được rồi đùa chút thôi, về với cậu bạn trai nhỏ của anh đi, chứ mà để cậu ấy biết tôi rủ rê anh ở lại thì thể nào cũng giận tôi cho xem”
Gã càu nhàu, nhưng rồi cũng không phủ nhận những gì cô nói, chỉ trả tiền rồi bước ra khỏi quán bar đang dần trở nên nhộn nhịp
Vừa bước ra khỏi cửa, cái lạnh đã vồ lấy gã, sự thay đổi nhiệt đột ngột làm gã hơi rùng mình. Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, ánh đèn đường được bật lên, chiếu sáng từng nơi gã đi qua
Không thể kiềm được, gã chợt nghĩ, nếu Vincent cũng giống thằng chồng khốn kiếp của Mimzy thì sao, liệu hắn có lén gã đi tìm người khác bên ngoài không, nhưng rồi gã lắc đầu tự giễu, chuyện đó là không thể nào
Nhưng nếu lỡ như, chỉ là lỡ như thôi, Vincent thật sự dám tơ tưởng đến một người nào khác ngoài Alastor thì sao? Lúc đó gã sẽ làm gì, liệu gã có phát điên lên rồi đáp ứng lời van nài về cái chết của Vincent như những ngày qua hắn đã rù rì vào tai gã không?
.
.
.
Alastor ngước nhìn căn nhà trước mặt một lúc, thông qua ô cửa sổ có thể thấy đèn trong nhà đã được bật lên, một giọng nói tự động bật ra trong đầu gã: Vincent đã về nhà, gã bước vào, y như rằng, giày của Vincent đã được xếp ngay thẳng cạnh lối đi. Thật ra, lúc đầu chuyển tới sống chung, giày của hắn lúc nào cũng chiếc chỗ này, chiếc chỗ kia, cái lật ngửa, cái lật ngược, phải sau một thời gian bị ăn mắng thì mới chỉnh cho ngăn nắp lại được. Alastor cởi giày, xếp cho nó ở cạnh giày của Vincent rồi mới bước vào nhà
Đột nhiên gã có một linh cảm rất xấu, gã mím môi, nhìn khắp nơi trong phòng khách, Vincent không có ở đây, nhưng một mùi hương đã len lỏi truyền tới, một mùi đặc trưng, chẳng thể nhằm lẫn đi đâu được, gã bước vội tới, gần như giật phăng cánh cửa ra, người trong phòng-Vincent giật nảy người, vội vàng quay lại nhìn gã, hắn thảng thốt kêu lên: “Cái quái gì vậy Al??! Có FBI ở ngoài kia hay gì à???”
Alastor nhìn chằm chằm vào cục gì đó đen thui thùi lùi nằm trên chảo cùng mùi khói-cái mùi đặc trưng không thể nhầm lẫn vào đâu được mỗi lần Vincent bước vào bếp, giọng gã đều đều, như thể bị tê liệt cảm xúc: “Còn tệ hơn FBI nhiều”
“Ta đã bảo em đừng vô bếp rồi mà?”, Alastor thở dài đầy bất lực, gã nhắm mắt lại, đưa tay lên day khóe mắt đồng thời tay còn lại chỉ vào tờ giấy dán trên kệ đựng gia vị treo tường, dòng chữ viết tay trên tờ giấy ghi rõ ràng: ‘Khu vực cấm, Vincent miễn vào’
Gã gom hết tất thảy lòng khoan dung dùng trong cả năm của mình dồn lại, chậm rãi mở mắt ra nhìn Vincent, hắn lộ vẻ lúng túng, như một đứa trẻ làm sai, hắn bắt đầu nở nụ cười gượng gạo, đảo mắt liên tục giữa cái chảo và gương mặt Alastor, hắn khua tay liên hồi, như thể làm vậy là có thể giúp hắn bình tĩnh lại: “Em biết là thế nhưng trời tối rồi và anh chưa về, không, em không trách anh về muộn. Em chỉ muốn khi anh về tới nhà, cơm nước đã dọn sẵn, kiểu như… tiện lợi? Anh đã về nhà muộn và hẳn là rất mệt, em không muốn anh phải tốn công nấu cơm thêm nữa, em muốn anh thấy thoải mái, vui vẻ, em muốn chăm sóc anh. Em không cố ý không nhìn thấy tờ giấy đâu, chỉ là trước khi đi tắm em phải bỏ kính ra và sau khi tắm xong em lại quên mất mình để nó ở đâu, và, ờm, em không thấy chữ, và em cũng lâu rồi không để ý tới quầy bếp nên em quên là có mấy dòng chữ đó, em chỉ nghĩ đó là công thức nấu ăn của anh thôi-”
“Được rồi, mon cher”, gã ngắt lời hắn, phớt lờ vài điểm đáng nghi trong lời khai của hắn, “Cảm ơn em đã nấu bữa tối cho ta, em đã biết kính nằm ở đâu chưa?”, đó chỉ là hỏi cho có lệ thôi, thực tế là nhìn vào mặt hắn là biết câu trả lời rồi
“Vẫn chưa”, Vincent cất lời, xác nhận suy đoán của gã
Alastor thở hắt ra, gã dẫn Vincent tới ngồi lên ghế rồi bảo hắn ngồi yên ở đấy, bản thân sẽ đi tìm kính cho hắn. Bởi lẽ Vincent và kính gần như là một thể đồng nhất, việc hắn có thể không dựa vào kính mà đi được tới nhà bếp rồi còn nấu ra được thứ đen thui kia đã là một loại phép màu rồi, nếu không vấp té miếng nào thì có thể xếp vào hàng kì tích luôn
Gã nhanh chóng xử lý thứ chất rắn không rõ nguồn gốc trên chảo, thầm cảm thấy may mắn vì đó không phải thịt nai rồi đi tới phòng tắm tìm kính cho kẻ đang bị mù tạm thời đang ngồi trên ghế kia. Sau một lúc tìm kiếm, gã lại tìm ra kính của hắn trong tình trạng bị chăn phủ lên
“Ôiiiii sao anh tìm được hay vạiii>///< chồng ai mà giỏi vậy trời”, Vincent hào hứng nhận lại chiếc kính, đôi mắt rưng rưng xúc động nhìn gã, như thể gã là người đặt nền móng cho việc tạo ra kính mắt
Vì hiện Alastor cũng không có hứng nấu ăn cho lắm, và kẻ vừa lấy lại thị lực kia cũng đang biết điều mà ngoan ngoãn ngồi coi tivi trong phòng khách nên bữa tối của họ cũng khá đơn giản, hai củ khoai tây và món thịt hầm từ buổi trưa, tạ ơn trời là món thịt hầm vẫn còn nguyên sau ‘buổi thanh trừng’ vừa rồi của Vincent
Họ ăn tối trong im lặng, sau một lúc, dường như không thể chịu nổi sự tĩnh mịch, Vincent lên tiếng:
“À mà hôm nay một thực tập sinh đã chuyển tới chỗ làm của em để thực tập làm người dẫn chương trình địa phương á, trông gã ta cũng khá ổn, đủ để lên truyền hình, nhưng kỹ năng dẫn dắt câu chuyện thì vụng kinh khủng…”
Alastor chuyển tầm nhìn từ bát thịt hầm sang Vincent, dường như hắn không nhận ra mình đang bị nhìn chằm chằm vì hắn vẫn cứ đang thao thao bất tuyệt về cậu người mới này. Hắn nào biết, những từ ngữ như ‘thực tập sinh’ hay ‘kỹ năng vụng về’ đã đập thẳng vào màng nhĩ Alastor làm đầu gã đau nhói, gã cố nén cảm giác muốn đưa tay lên bịt tai lại, nụ cười trên môi dần trở nên gượng gạo
Cái quái gì vậy?
