Chapter Text
Juhoon muốn thử xỏ khuyên. Nhưng cậu chưa xỏ bao giờ, cũng không biết xỏ ở đâu. Thật ra, cậu muốn xỏ khuyên vì một lí do hơi vãi. Cậu thích anh streamer này. Gọi là anh, nhưng hình như bằng tuổi cậu. Chỉ là, trông người ta lớn hơn cậu nhiều lắm. Người ta cao, mặt mũi góc cạnh nam tính, và khá ngầu. Khá thui, tại cậu thấy người ta cũng đáng yêu nữa. Mười mấy năm trên đời, lần đầu tiên Juhoon có một suy nghĩ nghịch tử như vậy. Cậu vốn là định nghĩa của con ngoan trò giỏi, sáng học bài chiều chơi thể thao tối học đàn. Ai biết sao được, chỉ có thể trách cái duyên cái số cho cậu tình cờ xem được stream của anh ấy. Anh ấy ở tít bên Canada, mà nói được tiếng Hàn. Ảnh nổi tiếng lắm, gái trai ai cũng mê ảnh hết. Tại ảnh cười xinh, đùa vui, đôi khi đùa cậu không hiểu lắm, nhưng nhìn ảnh cười là cậu cũng cười theo nên cũng không vấn đề gì cả. Ảnh bảo ảnh làm nhiều nghề lắm, mưu sinh là một chuyện, ảnh thích trải nghiệm nhiều thứ. Phẩm chất người con trai cậu thích là đây: bạo dạn! Lần nào anh live cậu cũng comment tặng quà tặng hoa nhiệt tình, mà khổ nỗi, cậu thấy nỗ lực của mình như muối bỏ bể. Tại mấy chị gái nhiệt tình lắm, mà ảnh cũng tán tỉnh người ta nhiệt tình y xì, chắc ảnh thẳng rồi. Nhưng mà, cậu không ngừng thích ảnh được. À, sao lại gọi ảnh chứ không phải tên? Vì tên acc của ảnh là M. Gọi anh M nghe xa lạ quá. Lần nào nói về anh, cậu cũng có thể thao thao bất tuyệt. Nhưng tuyệt nhiên, không ai biết cậu thích người con trai này. Với người ngoài, Kim Juhoon là một kẻ đạo mạo, tinh anh, ai cũng yêu thích, không hề khó gần nhưng cũng chẳng hề dễ thân. Xăm trổ xỏ khuyên đặt cạnh Kim Juhoon như con gián đặt cạnh cái bánh ngọt vậy đó. Nhưng Kim Juhoon muốn xỏ khuyên. Nhất định phải xỏ khuyên! Vì ảnh bảo, ảnh thích người xỏ khuyên! Đặc biệt là thích chỗ xỏ mà thường chả mấy ai xỏ í.
Juhoon, một tên mù dở trong câu chuyện này, lên mạng tìm “vị trí xỏ khuyên đặc biệt”. Mọi người toàn khuyên xỏ tai, xỏ sụn này, khó hơn thì xỏ môi, xỏ mày, xỏ sống mũi. Nhưng tính chất công việc Kim Juhoon khá đặc thù, cậu không thể có mấy cái đấy trên mặt được. Danh tiếng của cậu sẽ thành như con gián vậy đó! Ròng rã mấy tiếng trên mạng xã hội, cậu vô tình lướt được một bài viết mấy chục tương tác, trông chả ra thể thống gì (nếu cậu phải đánh giá theo kiểu chuyên môn). Thế mà như bị thôi miên, cậu lướt ảnh đọc; và cậu được khai sáng. Nam thì vị trí xỏ đặc biệt nhất là xỏ cậu em, nhưng ai sợ đau, ai không được xỏ, có thể xem xét xỏ rốn. Hoặc, vị trí tối thượng, xỏ hai em đậu đỏ xinh xinh trước ngực này. Hình minh hoạ là một cậu bé xinh xắn, váy xoè bồng bềnh, áo bị vạch ra để lộ vị trí xỏ xinh xinh. Juhoon tắt vội màn hình. Cái này có hơi… vượt tầm tưởng tượng của cậu. Cậu lại bật máy, tra về xỏ tí. Hoá ra, có nhiều người xỏ hơn cậu tưởng, và nó cũng không mới mẻ đến thế. Thì ra thế giới phát triển đến như vậy rồi sao. Từ lúc nào không hay, Juhoon đã nằm úp sấp trên giường, hai chân đung đưa tìm khuyên xỏ. Có nhiều mẫu cũng xinh ghê. Theo lý mà nói, xỏ ở đây cậu sẽ không lo bị lộ, kín cổng cao tường không ai biết cả. Theo tình mà nói, người ta bảo xỏ ở đây thì những ai thích xỏ khuyên thích người yêu có vị trí này lắm (không ai nói vậy cả, Juhoon muốn tin vậy). Vấn đề tiếp theo là chỗ xỏ. Juhoon lại lục tung cả khi Seoul này lên, cuối cùng cũng tìm được một chỗ xỏ kín đáo, an toàn, uy tín. Nhất định không được để cho ai biết. Cậu dùng tài khoản giả nhắn tin cho tiệm, đặt lịch ngay cuối tuần này. Vì sao gấp gáp vậy? Vì chỉ cuối tuần này anh ấy mới không stream thôi! Ảnh bảo anh phải đi công tác. Nên Juhoon phải tranh thủ.
Giờ vàng đã điểm. Ngày ấy đã đến. Cái ngày hai em nhỏ xinh xinh hồng hồng của Juhoon sẽ có thêm bạn mới. Juhoon không sợ đau, mà nghe bảo xỏ tí đau lắm. Bên chỗ xỏ tư vấn cũng kĩ càng, thời gian bao lâu thì lành, xỏ xong thì lưu ý gì, thậm chí còn làm luôn cả tư vấn tâm lý. Chủ tiệm có vẻ là một chị gái già dặn, tốt tính. Chị ấy cũng hỏi lí do cụ thể vì sao, Juhoon cũng không ngại mà chia sẻ lí do đằng sau, là em đang thích người này, mà người ta bảo người ta thích ai xỏ khuyên. Chị cũng cổ vũ là chắc xỏ xong người ta sẽ thích lắm đó, nên em bé cứ mạnh dạn lên. Thế nên Juhoon như được uống máu gà, hừng hực khí thế lái xe đến chỗ chị ấy. Chủ tiệm khuyến khích ăn mặc thoải mái, mà lục tung cả tủ quần áo cũng chỉ toàn sơ mi với quần âu, đành đóng bộ đến gặp vậy. Juhoon bước xuống xe, đưa tay lên vuốt mái tóc xoăn nhẹ mềm mại, tay còn lại bấm nút khoá cửa xe. Bước vào cửa tiệm, cậu gỡ xuống chiếc kính râm, để lộ ra đôi mắt to tròn cùng hàng lông mi cong xinh xắn. Cửa tiệm khá khiêm tốn, không quá cầu kì, nhưng khu vực làm việc và tiếp đón được phân chia rất hài hoà. Cái vấn đề là, trong tiệm không có ai, trừ một tên Tây đầu vàng cao kều ngồi ở ghế chờ. Cậu lưỡng lự không biết nên gọi cho chị chủ, hay hỏi luôn tên này. Tại khách quan mà nói, tên này trông cũng giống như sẽ làm ở tiệm xỏ khuyên. Áo hoạ tiết cầu kì, quần thụng bụi bặm, vòng cổ nhiều lớp, và chắc chắn, tai xỏ đầy khuyên. Juhoon tưởng đấy là cả khu trưng bày luôn đó. Nhìn người ta chằm chằm mà không nói gì cũng ngại, Juhoon đành úp mở. “Xin hỏi tiệm xỏ khuyên có mở cửa không ạ? Tôi có lịch hẹn vào hôm nay.” Tên đó ngước mắt lên nhìn cậu. Ban nãy vì mái tóc dài loà xoà xoăn xoăn nên cậu không thấy hắn đeo khẩu trang. Giờ, cậu bỗng thấy tên này trông quen quen. Cái đầu đó, giống đầu của ảnh ghê. Mỗi tội, ảnh thân thiện lắm, còn tên này thì chả nói năng gì.
“Cậu là khách của anh Triệu à?”
Juhoon đờ người ra. Anh Triệu là anh nào? Lẽ nào là bạn trai của chị chủ tiệm. Tên đó dòm thấy Juhoon có vẻ không biết anh Triệu là ai, đành tiếp lời. Giọng hắn khàn khàn, có vẻ như bị đau họng khá nặng.
“Anh Triệu ra ngoài rồi, nhờ tôi trông tiệm. Cậu ngồi chờ anh ấy một lát.”
Juhoon do dự gật đầu, đành lật đật lại băng ghế chờ. Cũng may băng ghế dài, nên cậu không phải ngồi gần tên đó. Cả hai cứ im lặng như vậy được một lúc, bầu không khí gượng gạo đến nỗi con mèo trong tiệm cũng không muốn tiếp hai người. Tên kia đành phá vỡ bầu không khí.
“Cậu xỏ khuyên bao giờ chưa?”
Juhoon lắc nhẹ đầu, mái tóc xoăn đáng yêu lắc lư theo chuyển động của cậu, mềm mại như đám mây.
“Ồ, thế sao cậu tìm được ông này vậy? Ông anh này chả đăng bài quảng cáo bao giờ. Có cái địa chỉ trên map là tốt rồi.”
“Tôi lên bản đồ điện tử tìm tiệm xỏ gần nhất và đọc review.”
“…”
“Tôi thấy tiệm này được rate ổn áp mà, lại gần nhà tôi nữa. Tiện.”
“Phải rồi.” Tên đó bật cười. Tiếng cười trầm thấp vang lên bên tai khiến Juhoon giật mình, nghe giống tiếng cười của anh ấy vậy. Mỗi tội ảnh cười sảng khoái vui vẻ hơn. Tên này cười như trêu mình vậy. Hắn bắt đầu quay sang đối mặt với Juhoon.
“Sao đi xỏ vậy?”
“Vì người tôi thích bảo họ thích người xỏ khuyên.”
“Ồ, ai mà đặc biệt vậy?”
“Chắc anh không biết anh ấy đâu. Anh ấy sống ở Canada, nhưng là con lai Hàn Quốc.” Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau. “Kể ra, cậu có mái tóc và đôi mắt khá giống anh ấy, lúc mới gặp tôi có hơi giật mình.”
Tên tóc vàng nhướng mày một cái. Mắt hắn mở to hơn trước, đồng tử hắn giãn to ra.
“Chúng ta gặp nhau bao giờ chưa nhỉ?”
“Hmm, công việc tôi cũng cho phép tôi gặp khá nhiều người tóc vàng, nhưng xỏ nhiều khuyên như anh, thì chắc chắn chưa rồi.”
Cả hai lại im lặng thêm một lúc nữa. Hôm nay là một ngày đẹp trời, ánh sáng tự nhiên chiếu vào khiến cho căn phòng như sáng rực. Quả cầu disco phản chiếu ánh sáng lấp lánh cả không gian, kết hợp với bản rnb nhẹ nhàng khiến cho bầu không khí cũng bớt gượng gạo hơn trước. Tiếng chuông điện thoại của tên kia phá vỡ sự yên bình. Hắn bắt máy, nói gì đó trong tiếng Anh với người kia. Juhoon nghe ra mấy từ như thật à, về đi, không biết. Một lát sau, tên đầu vàng quay sang anh.
“Anh Triệu về có vẻ muộn. Anh ấy nhờ tôi gửi lời xin lỗi cho cậu.” Hắn ngập ngừng một lúc. “Anh ấy offer tôi sẽ xỏ cho cậu thay ảnh. Cậu có ok không?”
Juhoon hơi giật mình. Thật ra tưởng hôm nay là chị gái chủ tiệm tiếp, cậu định buôn dưa lê với chị ấy chút, tất nhiên là về anh ấy rồi. Nhưng có vẻ như mọi chuyện không theo hướng cậu muốn lắm. Thấy cậu im lặng, tên kia bồi thêm.
“Đừng lo, tôi cũng có kinh nghiệm xỏ khuyên. Chỉ là không có chứng chỉ hành nghề tại Hàn Quốc như anh Triệu thôi. Tôi mới về nước định cư lại, chưa kịp lấy.”
Juhoon dù không gấp gáp gì, nhưng anh thấy tên kia cũng có vẻ thật lòng. Thôi thì, nếu như hắn đã thế thì mình cho hắn cơ hội vậy?
