Actions

Work Header

ước nguyện đêm xuân thì

Summary:

eom seonghyeon từng nói ahn keonho là tình yêu của cuộc đời anh

Notes:

ư ư ư

(See the end of the work for more notes.)

Chapter Text

“mày thích tao à mà quản cuộc đời tao nhiều thế?” seonghyeon gào lên giữa sân trường vắng vẻ, vài học sinh đi qua ngoái lại nhìn đầy thắc mắc nhưng rồi cũng nhanh chân rời đi. đáy lòng seonghyeon tràn ngập phẫn nộ xen lẫn với sự nghi ngờ như bén rễ trong lòng. sự tò mò cùng nghi vấn như quả cầu tuyết khổng lồ lăn trên đồi dốc, càng nghĩ về nó cậu càng muốn phát điên lên.

“ừ tao thích mày đấy! thì sao?” keonho cũng gào lại, vành mắt đỏ hoe, rưng rưng trừng to đôi mắt long lanh. cả khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, dùng hết sức bình sinh để hét lên cho bằng vai phải lứa với cậu bạn thân từ nhỏ kia.

seonghyeon không nghĩ keonho sẽ trả lời như vậy, đôi mắt cáo hẹp dài trợn tròn đầy ngạc nhiên, bao nhiêu kích động bực bội bỗng dưng bốc hơi, chỉ còn đọng lại sự ngờ vực và bàng hoàng. có vẻ như cũng nhận ra mình lỡ lời, keonho vội vã ôm miệng, ngờ nghệch đứng nhìn seonghyeon với biểu cảm y hệt mình, em vừa xấu hổ vừa ngại quay người chạy trối chết về nhà. seonghyeon cứ đứng đó như trời trồng nhìn theo cái người vừa tỏ tình mình kia quay gót rời đi, đạp lên những chiếc lá vàng mùa thu, giòn rụm vỡ ra kêu lên mấy tiếng lách tách.

rốt cuộc chuyện này bắt đầu từ khi nào nhỉ?

 

như bao cặp thanh mai trúc mã khác, seonghyeon và keonho quen nhau từ thời hai đứa còn cởi trần tắm mưa, nhà sát rạt nhau, hai mẹ là bạn thân, học cùng nhau từ mẫu giáo tới trung học, đúng tiêu chuẩn một cặp bạn thân theo sách giáo khoa.

năm bốn tuổi, bé keonho mập mạp má phính đi học lớp mầm mặc cái yếm quần hồng trông đáng yêu vô cùng. đang ngậm kẹo mút bi ba bi bô chơi xếp gỗ, bỗng dưng có mấy bạn nam mặt mày đáng sợ tới gần, xô đổ ngôi nhà bằng gỗ keonho đang chơi, dọa em giật mình, gương mặt trắng trẻo nhỏ nhắn mếu đến nhăn nhúm. các bạn hung dữ lắm, mắng keonho là đồ béo, là con trai sao lại mặc đồ màu hồng, chẳng nam tính gì hết, có mấy đứa hung hăng còn nhéo vào cánh tay em trắng nõn mềm mại lộ ra ngoài làm keonho ré lên khóc, vừa hoảng sợ vừa đau, khuôn mặt đỏ bừng tèm lem nước mắt nước mũi trông đến là tội nghiệp.

nghe thấy tiếng khóc quen thuộc, seonghyeon đang chơi trong nhà phao gần đó vội vã chui ra ngoài, cả người bé như cái nắm tay cố hết sức chạy thật nhanh đến húc cho mấy đứa bắt nạt kia ngã nhào xuống đất. bé seonghyeon hùng hổ mắng mỏ các bạn hồi lâu, đanh đá nhéo lại cái người dám làm đau keonho rồi đi méc cô giáo. lúc cô quay lại đã thấy đứa bé yếm hồng đang được bạn dỗ dành, sụt sịt xì mũi ra tờ giấy rồi còn được bạn xếp lại mấy khối gỗ cho.

 

lên cấp hai, keonho và seonghyeon trở mặt , nói là kẻ thù thì cũng hơi quá, chưa tới mức chém giết đấm nhau túi bụi. bước vào giai đoạn nổi loạn tuổi dậy thì, chẳng biết từ đâu ra hai đứa nảy sinh tính hơn thua cạnh tranh về điểm số. thi cuối kì lần này seonghyeon top một trường, cuối kì sau seonghyeon tụt xuống hạng hai, bị keonho đè đầu cưỡi cổ với số điểm cách nhau chỉ có 0,5. mỗi lần nhìn nhau là mắt phát ra tia lửa xẹt xẹt, ahn keonho hồi trẻ trâu còn từng tuyên bố chỗ nào có em thì không có seonghyeon, chỗ nào có seonghyeon thì không có em dù ngày nào tài xế chung của hai nhà cũng tới đón cả hai đứa về. thậm chí tới cuối cấp chuyện này càng trở nên tệ hơn, hai đứa so kè chiều cao hơn kém nhau từng mi li mét, còn nhờ ba mẹ mình đi nghe ngóng bên nhà kia xem seonghyeon nay ăn bao nhiêu bát cơm, keonho uống bao nhiêu cốc sữa bò, hôm nay seonghyeon dậy tập thể dục lúc mấy giờ, ngày mai keonho đi bơi ở bể này bể kia, nhất quyết không đứa nào chịu thua đứa nào. ba mẹ hai bên chỉ biết ôm trán thở dài vì suốt ngày nghe hai đứa nó nhí nhéo cãi nhau ỏm tỏi tới ù cả lỗ tai.

vào trung học, seonghyeon và keonho cùng đỗ vào một trường trung học trọng điểm của cả nước với số điểm chỉ cách nhau có 0,1 ahn keonho xuất sắc trở thành thủ khoa đầu vào của trường năm ấy. bước vào tuổi trưởng thành, hai đứa đã mang vóc dáng của những thiếu niên tràn đầy sức sống, nhờ việc tham gia bơi lội thường xuyên cũng như dành được khá nhiều giải thưởng lớn, nhìn cậu trai mét tám da ngăm chân dài như vậy chẳng ai có thể nhận ra đó là cậu bé keonho béo ú mập mạp ngày nào, ngoại trừ vẫn còn cái răng thỏ và mít ướt. eom seonghyeon tính tình cũng dịu dàng hơn, không còn suốt ngày đanh đá liếc xéo hay tranh cãi nảy lửa với keonho như hồi học cấp hai, thân hình cao to rắn chắc cùng gương mặt đẹp trai chết người luôn trở thành tâm điểm của các học sinh và thậm chí giáo viên trong trường mỗi lần cậu xuất hiện. có điều giang sơn dễ đổi bản tính khó rời, seonghyeon sẽ trưng ra cái bản mặt khó ở mỗi khi keonho mè nheo làm nũng bắt hắn xuống căng tin ăn cơm trứng lần thứ 5 trong tuần, nhưng vẫn sẽ liếc xéo sẵn sàng chất vấn những kẻ dám nghi ngờ lực học của keonho là do gian lận mỗi khi em vắng mặt tại trường để tham gia cuộc thi bơi.

hẳn đó là thứ người ta mường tượng ra mỗi lần nhớ đến cấu nói 'tuy hai mà một, tuy một mà hai'. seonghyeon và keonho có thể cãi nhau long trời lở đất thậm chí suýt chút nữa lao vào múc nhau chỉ vì bất đồng quan điểm xem hôm nay về học sang nhà đứa nào làm bài tập, những chắc chắn sẽ bảo vệ nhau nếu một trong hai đứa bị đồn tiếng xấu ở trường, hay bao che nhau mỗi lần trốn ba mẹ đi chơi muộn để về nhà đứa nào đứa nấy ăn mấy cây roi đỏ cả đít vẫn khoác vai hát ê a.

nên thật ra seonghyeon vô cùng thắc mắc rằng keonho thích mình từ bao giờ nhỉ?

 

có lẽ chính keonho cũng không biết từ bao giờ tình cảm bạn bè của mình đối với seonghyeon đã biến chất theo chiều hướng khác như vậy. như người ta ví von vần điệu, khi bạn ở trong một cái nồi với nhiệt độ nước ấm áp quá lâu, bạn sẽ không thể nhận ra mình đang chín dần cho tới khi da thịt trở nên bỏng rát và đã quá muộn để thoát thân, nước ấm nấu ếch đấy mà. keonho sau khi moi hết ruột gan lỡ miệng tỏ tình với cậu bạn thân hơn chục năm ở sân trường thì vắt chân lên cổ mà bỏ chạy về nhà, khóa cửa phòng chùm chăn âm thầm rơi nước mắt vì xấu hổ và buồn bã. nhìn vẻ mặt seonghyeon ngơ ra như kẻ ngốc thế kia có khi nào chán ghét em rồi không, hẳn là cậu cảm thấy ghê tởm lắm khi người bạn thân mình xem như anh em lại âm thầm coi cậu là đối tượng yêu đương mà thầm mến.

keonho quệt linh tinh nước mắt nước mũi ra ga giường xanh đậm, gương mặt đỏ bừng vì thiếu khí chậm rãi suy nghĩ tới lần đầu tiên cảm xúc kì lạ trong lồng ngực non trẻ bùng nổ như pháo hoa mùa hè trên bầu trời đêm, đột ngột và đẹp đẽ.

 

phải chăng chuyện này bắt đầu từ hồi cấp hai, khi hai đứa tranh cãi kịch liệt về cục tẩy mà keonho mượn seonghyeon. thật ra chuyện này cũng chẳng có gì để mắng nhau um xùm ở góc lớp lúc các bạn đã về, nhưng có vẻ cảm giác u ám của buổi chiều mưa tầm tã và đang sốt cao nên seonghyeon dễ cáu và xấu tính hơn bình thường. cậu cho rằng keonho muốn cản trở công cuộc chinh phục hạng nhất môn toán của mình nên giở trò, đòi mượn cục tẩy để nghịch rồi làm mất, trong khi keonho khờ khạo chỉ muốn mượn bạn để tẩy đi mấy vết vẽ bậy ở sách. dù trong cặp vẫn còn tẩy dự phòng mẹ bỏ vào, seonghyeon vẫn nổi đóa mắng keonho mắt longg lanh, bắt em phải tìm cho bằng được không thì sẽ mách ba mẹ keonho hôm nay bị cô mắng vì ngủ quên trong giờ. đứa nhỏ cuống quít chùi loạn xa nước mắt nước mũi tèm nhem trên khuôn mặt nhỏ nhắn, cúi đầu nhìn ngó mọi ngăn bàn và chân ghế trong bóng tối.

seonghyeon thấy bạn định ra lục thùng rác thì lại phát cáu lên, lôi áo keonho xềnh xệch bắt em mở cặp ra, giọng nói non nớt vì bị cảm cúm mà khàn khàn khó nghe, mắng cho đứa nhỏ đang im lặng nức nở kia một trận

"cún ngốc thế? cậu làm mất tẩy của tớ thì đền cho tớ cái khác là đươc rồi. rơi dưới đất thì cũng bị nhặt mất rồi, bới thùng rác nhỡ bị cái gì cứa vào tay nhiễm trùng chảy máu thì sao? cún làm tớ bực điên lên được"

keonho cúi gằm mặt không trả lời, tới lúc seonghyeon lại chuẩn bị bốc hỏa lần nữa thì em mới run giọng đáp lại, bàn tay nhỏ chùi vội nước mắt đang đua nhau chảy xuống cằm

"h-hức...seonghyeon bảo...bảo là cục tẩy đó mẹ mua mà...c-còn muốn méc mẹ tớ nữa...mẹ tớ đánh đít đau lắm huhuhuhu seonghyeon đừng méc mẹ cún mà cún xin lỗi oa oa"

cái vòi nước mắt như hỏng van mà bắt đầu phun ra xối xả, keonho từ im lặng kìm nén tiếng khóc giờ ngửa mặt lên trời, mặt mũi bằng cái nắm tay nhăn tít vào mà gào mồm ra khóc òa. mẹ keonho chưa nỡ đánh em bao giờ đâu, nhưng mà keonho cuống quá, bạn mắng em còn dọa méc mẹ em nữa, keonho sợ lắm cứ đứng khóc tới run cả người, dọa cho seonghyeon hồi nãy còn hùng hổ đòi về mách lẻo phụ huynh lập tức đứng hình. cậu luống cuống lôi trong cặp ra một cục tẩy khác y chang, nắm tay keonho bạnh ra để nó vào, cuống quít dỗ dành bạn

"cún đừng khóc, tớ tìm thấy rồi này, tại tớ nhìn không kĩ thôi. tớ không méc mẹ đâu cún đừng khóc nữa" nói rồi còn ga lăng lấy khăn giấy chùi nước mắt nước mũi giúp bạn dù vẫn nhăn mặt vứt vội vào thùng rác.

keonho nức nở phải bắt bạn hứa sẽ không nói cho mẹ mình, bắt bạn móc ngoéo rồi mới chịu ngừng khóc, hai ngón út ngắn cũn cỡn béo mềm ngoắc vào nhau, đảm bảo sẽ giúp che giấu bí mật của người kia. keonho lúc này mới chịu theo bạn về nhà thì lại nhận ra quên mang ô lúc đứng dưới sảnh lớn. trời mùa đông tối thui, mưa rơi tầm tã, bầu trời đen ngòm không một vì sao đôi lúc bị xé toạc bằng những tia chớp cùng tiếng sét ầm ĩ. seonghyeon sợ lắm, con nít mà, hai đứa nhỏ bé tí tẹo giờ đứng dưới sảnh chờ tài xế đến đón, nhưng có vẻ trời mưa nên đường bị tắc, đợi mãi mà chưa thấy đâu. đã vậy keonho còn run run ôm rịt lấy cánh tay cậu, vành mắt đỏ hoe còn sót chút nước mắt trên hàng mi khẽ chớp trông mềm mại và tội nghiệp vô cùng, cứ như con cún nhỏ dính mưa ấy, thế nên seonghyeon phải làm chỗ dựa vững chắc cho bạn.

giống như mẹ seonghyeon đã từng dặn cậu, rằng "bé cún nhỏ hơn con một tháng tuổi, nên con hãy coi cún như em và bảo vệ cún nhé. mẹ chắc là bạn cún cũng sẽ được ba mẹ dặn dò như vậy thôi, nên hai đứa phải luôn bảo vệ nhau, con có thể mắng bạn nhẹ nhàng cũng được nếu bạn làm sai, nhưng không được để người khác bắt nạt bạn nhé, chíp nhớ chưa nào". seonghyeon hồi bé tí bé tẹo nghe mẹ nói vậy thì ô a gật đầu đồng ý, nghiễm nhiên coi đứa bé miệng còn hôi sữa suốt ngày nghịch bùn đất kia là em trai nhỏ mà chăm sóc. ba mẹ hai đứa có lần còn dở khóc dở cười cố gắng tách seonghyeon ra khỏi keonho khi cậu đang dỗ em ngủ, bị bắt về thì gào khóc inh tai luôn miệng kêu không được mang em trai của chíp đi. dù sau này seonghyeon có em gái nhưng vẫn cân bằng rất tốt tình cảm của mình với keonho.

 

"cún không mang ô à?"

"..."

thấy keonho lấm lét nhìn mình rồi lắc đầu lia lịa, seonghyeon chỉ biết thở dài. lấy cái ô bé tẹo in hình con cáo từ trong ba lô ra rồi mở lên. hai đứa ôm chặt vào nhau khập khiễng đi giữa sân trời trong màn đêm thanh vắng, vừa ra tới cổng đã thấy bác quản gia vội vã chạy tới một phát bế cả hai đứa nhỏ lên rồi cho vào xe, bật máy sưởi rồi bắt uống nước ấm. nhưng kết quả thì seonghyeon và keonho vẫn bị cảm sốt, tiểu quý tử bị bệnh ốm tới nóng ran người dọa hai nhà chạy xông xáo giữa đêm khuya. nhưng cũng sau vụ đó, keonho và seonghyeon lại trở nên thân thiết hơn rất nhiều, seonghyeon cố gắng kiềm chế cái tính cáu kỉnh của mình, còn keonho thì học được rằng nếu mượn đồ của bạn thì nhất định không được làm mất.

 

nghĩ tới đó keonho lại nhớ ra lâu lắm rồi seonghyeon không gọi em là cún, chắc là vì hai đứa đã lớn tưởng 17 tuổi bẻ gãy sừng trâu rồi. nhưng từ tận sâu trong đáy lòng mà keonho không dám thổ lộ, rằng em thích được bạn gọi bằng biệt danh như vậy lắm, vì nghe hai đứa có vẻ thân thiết hơn so với gọi bằng tên. keonho cũng muốn gọi seonghyeon là chíp, nhưng gọi lần nào bạn lườm em lần đó nên có hơi sợ. bạn bảo chỉ có bạn được gọi em bằng cún thôi, chứ em không được gọi là chíp, nghe chẳng nam tính tí nào. dù keonho có dẩu mỏ cãi nhem nhẻm rằng ngày xưa bạn nhìn xinh như con gái nên em mới gọi vậy nhưng seonghyeon đã cấm tiệt không cho keonho gọi vậy nữa. nhưng mà lâu lắm rồi em có nghe thấy ai gọi mình là cún ngoài ba mẹ ông bà với chị gái cùng ba mẹ seonghyeon đâu, thế mà bạn bảo chỉ có mình bạn được gọi cún lúc ở trường, người khác không được gọi. seonghyeon có gọi vậy nữa đâu mà đòi cấm cản em.

keonho trở người nằm úp mặt vào bụng con cáo bông nick được tặng lúc hai đứa đi xem phim với nhau, seonghyeon bảo em có răng thỏ thì phải lấy con thỏ chứ. nhưng keonho lắc đầu nguầy nguậy, dí con thỏ vào ngực bạn

"tớ giữ cáo, seonghyeon giữ thỏ. như thế thì mỗi lần seonghyeon nhìn thấy con thỏ này là nhớ đến tớ rồi, cũng như tớ nhìn thấy con cáo sẽ nhớ đến seonghyeon ấy"

seonghyeon gãi gãi vành tai đỏ bừng, trề môi kêu sến quá nhưng vẫn lẳng lặng ôm chặt lấy con thỏ, về nhà còn đặc biệt cho nó vào tủ kính trưng bày.

 

keonho không nhớ trái tim mình rung động mãnh liệt khi ở bên cạnh bạn từ lúc nào. có lẽ từ khi hai đứa vào trung học, còn được xếp ngồi cạnh nhau bên cạnh cửa sổ cuối lớp. mỗi lần keonho đi thi giải bơi về đều hào hứng mang huy chương tới trường để khoe bạn, rồi seonghyeon sẽ xoa đầu khen ngợi em, rút quyển vở được ghi chép cẩn thận của mình ra đưa cho keonho về bổ sung kiên thức bị thiếu. hay lúc keonho dù chẳng biết tí võ nghệ phòng thân nào vẫn hùng hổ xông xáo lao vào đấm túi bụi mấy thằng nhóc xấu tính lớp 10 khi dám nói seonghyeon dùng tiền của ba mẹ để lên chức hội trưởng. dù bị đánh đến bầm tím mặt mày nhưng keonho vẫn ngoan cố nắm tóc chúng nó rồi lên gối, muốn trả thù cho seonghyeon. mọi chuyện bị ba mẹ chúng nó dùng tiền ỉm xuống nhưng bất thành, lũ xấu tính lớp dưới bị chuyển trường và keonho thì bị seonghyeon mắng một trận vì liều lĩnh, ngồi trong phòng y tế mát lạnh được bạn chấm thuốc lên vết bầm mà mặt keonho đỏ như gấc vì khoảng cách gần gũi quá mức.

hay là khi seonghyeon bị sốt tới mức mê sảng nhưng vẫn cố gắng tới cổ vũ keonho tham gia trận bơi, để rồi lúc em đang đứng trên bục nhận giải, cậu lại ngất xỉu giữa hàng người đông đúc vì thiếu khí. làm keonho hoảng loạn cả người ướt đẫm chỉ kịp khoác vội cái áo khoác rồi cõng cái thây seonghyeon mét 8 nặng trịch chạy qua sân vận động ngập tuyết tới trụ sở y tế gần nhất. tỉnh dậy thấy em tóc còn ướt, mắt đỏ hoe nhìn mình, seonghyeon bị ốm mà vẫn cố dỗ dành, gượng gạo vuốt lưng đứa nhỏ mít ướt, thân hình cao lớn mới xuất thần ở đường bơi giờ nhỏ bé co cụm gối mặt lên vai cậu mà khóc đến đau lòng. mắng seonghyeon chán chê mới chịu bắt cậu nằm ngủ tiếp.

hay khi seonghyeon bao che cho keonho lúc bị chấn thương khi luyện tập nhưng vẫn nghiêm khắc bắt cậu nghỉ ngơi tận nửa năm, hay lúc seonghyeon dịu dàng dùng tay che nắng cho keonho lúc em ngủ quên cạnh cửa sổ. hay khi seonghyeon âm thầm lùi về sau một bước, dịu dàng ân cần ủng hộ cũng như tranh đấu lành mạnh vào keonho mỗi khi em quyết tâm trong việc học hành, hay khi keonho đỏ mặt mỗi lần seonghyeon mỉm cười, khi seonghyeon nhìn em, gắp đồ ăn cho em, nhớ chi tiết sở thích của em. rằng nghe thấy keonho hét ré lên thì sẽ nhảy qua ban công sang nhà bạn bắt gián, sẽ tự tay làm bánh nướng cho em chỉ vì keonho cảm thấy bánh ngoài hàng quá ngọt, hay là tự tay làm một cái huy chương chúc mừng keonho được hạng nhất giải bơi thành phố cho sinh nhật 17 tuổi vừa rồi của em bằng đất sét tự khô dù hơi méo xẹo một chút.

chẳng biết từ bao giờ keonho đã dần chìm sâu vào dòng nước ấm áp dịu dàng của seonghyeon, để tới giờ dù bị hun nóng đến mức bỏng rát trái tim nhiệt thành, keonho cũng chẳng màng vung vẩy tay chân để thoát ra ngoài. vận động viên bơi lội bán chuyên lại tự nguyện chết chìm trong biển ái tính bao la ngọt ngào của tình đầu ngây ngô khờ dại.

Notes:

cảm ơn sự đóng góp vô giá của các bé chim meo dâu daisuki daisuki trét nước miếng lên má

 

gương kia ngự ở trên tường
nói cho tôi biết viết dở or hay
yass