Actions

Work Header

Mother of None, Keeper of All

Summary:

An Auditor shoots herself in the leg when she adopts people she knows nothing about. They give her a new limb.

Chapter 1: Oops!...I Did It Again

Summary:

Em Lệ Mây máu M và chị kiểm toán viên tổng tài.

Chapter Text

Giở tờ báo trước mặt ra, Eva bật nắp chiếc bút nhớ dòng và bắt đầu vạch.

‘Xác người tìm thấy sau cửa trụ sở nghiên cứu Abstergo-’

‘Danh tính thi thể-’

‘-một nhân viên phục vụ quầy bar-’

‘-Desmond Miles-‘

Rời mắt khỏi tờ báo một lúc, cô quay sang xấp file nặc danh mình đã bày sẵn trên chiếc ghế bên cạnh, lặng lẽ so thông tin. Nguồn tin mới này chưa được cô xác nhận, căn bản vì người gửi không có địa chỉ và danh tính cố định, thế nhưng các dẫn chứng đưa ra lại rất sát với thực tế những gì cô đã thu thập được từ mẩu báo và các thống kê gần đây. Những vụ bắt cóc người trắng trợn trong các con hẻm phố hay quán hàng vắng lặng từ 20 năm trước đổ về; những nhân vật tưởng chừng rất vô hại nhưng lại mang trong mình thứ nhiều kẻ quyền lực hằng mong có được; những thí nghiệm về mã gen trên con người, về khả năng mà nó sở hữu, hay những hy sinh đã âm thầm diễn ra để giới khoa học đạt được bước tiến mới. Cô rà từng trang một cho đến khi cái tên Desmond lặp lại ở một tờ giấy khai sinh bản copy nhàu nát, được cặp vào một tờ giấy khai tử phẳng phiu và vẫn còn mùi mực in mới khô.

Desmond Miles.

Sinh ngày 13 tháng 3 năm 1987. Thân phụ là William Miles. Thân mẫu…

Bắt đầu từ thông tin của thân mẫu trở đi, mọi dòng đều bị gạch đen.

Eva lật lên vài tờ giấy kẹp cùng bên dưới. Tất cả các thông tin phả hệ hay thân thích của Desmond đều ít nhiều bị gạch đen, nhất là gia phả thân mẫu. Tổ tiên mẫu hệ gần nhất được thống kê họ tên của Desmond là…

Sef Ibn La’Ahad. Kị tổ từ hơn 800 năm về trước.

Eva vuốt mặt. Ừ thì cô có thể tốn tiếp khoảng vài năm nữa để có thể thực hiện việc khôi phục gia phả mẫu hệ của Desmond xấu số và tìm ra điểm chung để kết luận Desmond bị lợi dụng, nhưng điều đó có ích gì nhiều cho vụ kiện cô chuẩn bị lập hay không thì chưa chắc. Cũng có thể tìm thêm dẫn chứng về cái gọi là di truyền gián đoạn để lập luận rằng Abstergo đã bòn rút gen của Desmond để phục vụ mục đích nghiên cứu khoa học trái phép của họ, nhưng tổng thể lý luận vẫn yếu.

Nói tóm lại là cần thêm dẫn chứng.

Gấp gọn đống file nặc danh lại, Eva ngả người ra sau ghế.

Lại phải đánh một cuốc xe tới Montréal vậy.

 

Trụ sở Abstergo ở Montréal, Canada chủ yếu phát triển công nghệ thông tin thông qua các phương tiện giải trí. Nó không phải nơi chuyên nghiên cứu về gen di truyền hay y sinh, nhưng lại là nơi áp dụng công nghệ và lưu trữ thông tin sinh trắc học của bên lĩnh vực y tế Abstergo cung cấp.

Đúng nơi Eva cần đến.

Cô len lỏi vào đoàn người đang nườm nợp tới thăm trung tâm giải trí Abstergo. Hệ thống bảo mật ở đây vô cùng tân tiến nên Eva không dại gì táy máy vào thứ mà nơi này phát triển mạnh nhất – công nghệ. Cô để mình bước chân vào đây một cách hoàn toàn tự nhiên. Lần “viếng thăm” này, cô sẽ hậu kỳ để xóa dấu vết dữ liệu của mình sau.

“Chào.”

Eva vẫy một người phụ nữ tóc đỏ – Melanie Le May, giám đốc sáng tạo của Abstergo Entertainment – tay rút ra một tấm thẻ nhỏ trong túi áo khoác của mình.

“Eve Mardenborough - kiểm toán viên bên cục thuế CRA. Tôi tra cứu một vài hồ sơ bên mình được chứ?”

Melanie chớp mắt, miệng hết ngậm rồi hé. “D-dạ vâng, mình đi bên này giúp em ạ.”

Eva nối gót cô gái tóc đỏ lên thang máy. Nhân viên thuế bên Canada có đặc quyền khảo sát đất tư cùng các giấy tờ liên quan mà không cần trát nên không có lý do gì để Melanie từ chối yêu cầu của cô.

“Mình muốn tra cứu cụ thể giấy tờ gì vậy ạ?”

“Hiện tại hồ sơ lưu trữ tài sản nghiên cứu của bên cô đang thiếu, phải được rà soát lại.”

“Nhưng ban khai thuế bên em có khai báo là đã điền đầy đủ rồi mà ạ?”

“Vậy thì cô nên kiểm tra lại ban khai thuế xem có quan liêu không đi.”

Eva đáp không chút do dự. Melanie chỉ có thể lí nhí một chữ ‘dạ’ trước khi bấm thang lên tầng 5.

Đứng chờ thang lên, Eva liếc mắt qua cửa kính tòa nhà. Tầng 2 và tầng 3 vẫn thuộc bộ phận chăm sóc khách hàng nên người người lên xuống nườm nợp. Nhưng bắt đầu từ tầng 4, các văn phòng được phân khu rõ ràng và nghiêm cấm người ngoài bước vào, trừ nhân viên và một vài khách mời của trụ sở. Lề lối ở đây có vẻ khá thoải mái, nhìn vào không ai nghĩ là họ đang làm việc.

Tiếng nhịp chân đầy lo lắng của cô giám đốc sáng tạo kéo Eva về thực tại. Melanie căng thẳng chắc hết phần của CEO Abstergo khi bị cục thuế quan rờ gáy mất, dù thực tế mà nói cô nàng không nhất thiết phải là người được chỉ điểm dẫn Eva đi kiểm tra giấy tờ. Ban kiểm toán của tập đoàn mới là bên nên làm việc này, nhưng có lẽ cô nàng trong lúc mất bình tĩnh vì bị nhân viên thuế hỏi thẳng mặt đã quên mất vai trò chính của mình ở đây.

Melanie dẫn cô đi lòng vòng khắp tầng 5 để thu thập bản giấy danh mục lưu trữ tài sản. Máy móc hỗ trợ, thiết bị dẫn truyền thần kinh, thiết bị y tế và máy chiếu mỗi bên một khu, cho nên kho lưu trữ cũng được chia y chang. Cô giám đốc sáng tạo rõ là cũng thấy lú với cách sắp xếp phân khu của chính công ty mình nên đi đứng cứ rón ra rón rén, chốc chốc lại ‘xin lỗi, mình đi theo em sang bên này lấy file ạ’. Eva biết tật nên thi thoảng hỏi.

“Máy móc có sao kê chứng từ đầy đủ không? Ghi mã nguồn đầy đủ hết chứ?”

“Sao thiết bị y tế bên này mãi không thấy cập nhật mẫu mới?”

“Máy này trông như không có bảo hiểm ấy.”

“Nhiều thứ thế này có sợ khai nhầm hóa đơn điện không?”

Cô có thể nhìn thấy từng giọt mồ hôi hột của Melanie rớt xuống cổ áo khi cô nàng sắp giấy tờ ra cho cô kiểm tra, miệng nở nụ cười méo xệch khi không biết phải trả lời thế nào. Khóe môi Eva nhếch lên, định bụng dồn cô nàng tội nghiệp thêm chút nữa xem có bật ra được cái gì bất chính không. Nhưng rồi cô thôi và tập trung vào rà soát thông số trên giấy tờ.

Không có nhiều báo cáo cụ thể về những loại thí nghiệm gì được thực hiện trên đám máy móc của Abstergo. Nhật ký quy trình cũng sạch trơn, không có gì đáng nghi ngờ. Eva cũng không lạ gì. Một tập đoàn xuyên quốc gia như thế này thừa khả năng gian lận khai báo hoạt động; có thể biến tướng những hoạt động gì có mầm mống trái phép là họ làm ngay để giảm thiểu tối đa việc bị luật pháp sờ gáy. Nói chung là Eva sẽ không tìm thấy gì nhiều để làm chứng cho vụ án của cô; các quy trình thực hiện thí nghiệm không nhất thiết phải được yêu cầu phải thống kê chi tiết vì chúng còn liên quan đến quyền bảo mật thông tin doanh nghiệp. Nếu muốn tìm thêm manh mối về cái chết của Desmond, cô phải tìm chỗ khác.

Như hộp đen của một chiếc máy Animus chẳng hạn.

Eva liếc Melanie một cái trước khi giở sang hồ sơ bảo trì máy móc.

Helix, Animus 4.3, Animus Omega… mọi mẫu máy từ mới đến cũ bên tập đoàn đều có tên trong danh sách. Chính vì vậy nên hồ sơ bảo trì này dày bằng cả chiều cao ngăn tủ đựng của nó. Bên cạnh cô, Melanie bắt đầu có dấu hiệu che miệng đứng ngáp. Khóe môi Eva nhếch lên trước khi cô bắt đầu lật tung từng hồ sơ một.

Cô càng soi lâu, cô giám đốc sáng tạo càng vẩn vơ mất chú ý.

“Máy này chưa thanh lý à?”

Melanie nhảy dựng ngược như một con mèo, luống quống quay ra Eva.

“D-dạ?”

“Cái Animus 2.0 này đây. Thấy báo cáo vận hành kết thúc 5 năm trước rồi mà?”

Eva híp mắt nhìn Melanie ngáp ruồi liên tục vì không biết mình phải nhìn cái gì hay làm những gì để trả lời được câu hỏi ấy. Thực ra cô cũng không cần câu trả lời. Cô đã nắm được những gì mình cần phải làm tiếp theo.

“Chắc…chắc do bên kỹ thuật chưa cập nhật thôi ạ…”

Cô nàng tóc đỏ nín cả thở khi thấy Eva đăm đăm liếc cô thật lâu, rồi “hừm” một cái trước khi đóng hồ sơ cái bộp.

“Xong rồi đấy."

Chỉ có thế, Eva quăng lại cuốn hồ sơ bảo trì lên bàn rồi bước qua Melanie mà không nói thêm câu nào.

 

Tạm biệt Melanie Le May ở sảnh, Eva thẳng tiến ra cổng trung tâm. Lúc này hoàng hôn đã đến hồi trầm, chỉ còn hi hữu vài vệt vàng thư cuối chân trời. Ở đằng đối diện, mặt trăng đã từ từ ló dạng.

Thật đúng lúc.

Eva quặt trái và bắt đầu sải bước vòng ra sau tòa chính của trung tâm giải trí Abstergo. Khi nãy, trước lúc rời tầng 5, cô đã tiện tay rút một chiếc thẻ xanh khỏi đống giấy tờ và cốc cà phê nguội ngắt trên bàn bộ phận bảo trì. Cô cài cổ áo kín lên một chút cho giống nhân viên bàn giấy, vén tóc sau tai, buông hai tay áo và cài khuy măng sét, rồi cứ thế tiến vào lối đi dành cho nhân viên.

Khu vực phía sau tòa nghiên cứu chính là kho kỹ thuật. Vừa bấm ngón tay, cô vừa lẩm nhẩm.

“Animus 2.0. Series 87.03.13...”

Khi kiểm tra đống hồ sơ bảo trì của Abstergo, trong khi tất cả các máy Animus từ mới đến cũ đều có thời hạn bảo trì kết thúc khi thời hạn sử dụng của chúng kết thúc, chỉ riêng chiếc máy với số series này vẫn tiếp tục gia hạn bảo trì dù đã cho ngừng hoạt động từ lâu. Eva không chắc chiếc máy có còn dấu chân kỹ thuật của thông tin đã được input vào hay không, nhưng miễn nó còn được chăm sóc thì khả năng cao là có.

Còn thở là còn gỡ.

Đến được cửa vào, cô nghiêng người né camera và quẹt thẻ an ninh.

Một giây.

Hai giây.

“Tít”.

Khóa cửa bật mở.

Eva lách vào trong nhẹ như lông hồng. Mắt cô quét một lượt quanh hành lang kho lưu trữ.

Trong này không lắp quá nhiều camera như ở hành lang tòa nghiên cứu. Cô rảo bước dọc lối đi lát xi măng lạnh toát, vừa đi vừa nghe ngóng. Tiếng bước chân cô cố gắng giữ thật đều, phòng trường hợp đánh động người khác.

Kho lưu trữ không được chia phân khu rõ ràng. Eva đành phải cất công ngó từng ngóc ngách, rà từng núi đồ kỹ thuật được chất trong đây. Các loạt máy Animus đều được dồn vào hai bên chân tường, chia làm hai: bên hỏng do lỗi kỹ thuật và bên hết kỳ nên đóng kho. Chiếc máy cô đang tìm nếu vẫn tiếp tục được bảo dưỡng thì có lẽ sẽ nằm bên các máy gặp lỗi kỹ thuật. Kể cả không phải thì cũng nên bắt đầu từ đó.

Eva kiên nhẫn dò số series từng máy Animus 2.0 một.

“74.03.09…79.10.21…12.08.08…”

Các số series không có bất cứ một đầu số chung nào nên phải mất một hồi lâu, Eva mới tìm ra chiếc máy cô đang cần. Máy Animus 87.03.13 bị giấu nhẹm trong góc, bao phủ xung quanh nó là một đống dây nhợ nối đi đâu không ai biết. Nó có hình dáng của một cái ghế mát xa cỡ bự với nệm ngồi màu đỏ và một màn hình nhỏ trên chỗ ngả đầu. Cạnh chỗ để tay là một cái bảng điều khiển.

Rà ngón tay sau lưng bảng điều khiển, Eva tìm được nút nguồn. Cô bấm giữ nó, tay còn lại rút ra trong túi áo một cái usb chuyên thu thông tin.

Chiếc máy bừng sống dậy, ánh sáng xanh chạy dọc diềm ghế ngồi, dẫn lên tận màn hình chỗ ngả đầu.

“Chào mừng đến…với…Animus 2.0…”

Gớm, tháng nào cũng bảo trì mà khởi động lại giật lag nhiều vậy sao?

Eva lướt qua một loạt ứng dụng trên bảng điều khiển, tìm truy cập vào mục thông tin bảo mật. Rồi cô cắm chiếc usb nhỏ của mình vào cổng nối và để nó hoàn thành công việc tiếp theo của mình.

Hàng loạt màn hình chạy chương trình hiện lên. Usb nhanh chóng xuyên thủng tường lửa bảo mật của máy Animus và bắt đầu chắt lọc thông tin nội bộ.

Eva biết cô đã nhắm trúng phóc khi ảnh và thông tin đầu tiên được thông qua và thu về usb chính là ảnh cậu nhóc Desmond cô đang điều tra.

Lướt thoáng qua thì có rất nhiều gương mặt khác hiện lên khi chiếc usb thu thập dữ liệu trong máy, có vẻ đều là thân thích nhiều đời trước của nạn nhân. Abstergo đã bào mòn từng sợi DNA một của Desmond để tạo ra ngần này profile tổ tiên của cậu. Vì mục đích gì thì Eva chưa rõ.

Nếu chỉ đơn giản là đánh cắp dữ liệu thì tại sao lại phải lấy của những người đã chết? Nếu để khai quật kho báu gì đó của gia phả thì đây quả là chiến lược cồng kềnh.

Hoặc có thể vấn đề không nằm hẳn ở việc đào bới các gia phả và phát triển công nghệ gen di truyền.

Mà ở một cái gì đó sâu xa hơn. Phức tạp hơn.

Nhiều tư thù và mối lợi cá nhân hơn.

Tít-tít…tít…cạch…cạch…

Có tiếng động lạ phát ra từ cái máy, kéo Eva về thực tại ngay lắp tự. Chiếc usb của cô vẫn tiếp tục bòn rút thông tin từ bảng điều khiển của cái máy Animus, nhưng cổng kết nối của nó thì nóng ran. Thậm chí còn có một cột khói bốc lên từ đầu cái usb.

Eva cau mày. Mắt cô lướt lên bảng điều khiển.

6.473 TB - ủa.

“…Sao nặng vậy?”

Con số vẫn tiếp tục tăng.

6.479 TB.

6.485 TB.

6.493 TB.

Bỗng mọi chương trình đang chạy đều tắt phụt.

Màn hình bảng điều khiển của máy Animus tối đen như mực.

Eva nheo mắt.

Một giây.

Rồi hai.

Một dòng chữ bỗng hiện lên.

[[_DỰ ÁN JANUS_]]

_TRẠNG THÁI: TẠM DỪNG

_PHỤC HỒI PHIÊN THỬ NGHIỆM?

Eva nhìn chằm chằm những con chữ trắng hiện lên trên góc trái màn hình. Ngón tay cô lưỡng lự trên phím Enter.

Cách.

_ĐANG PHỤC HỒI…[xin hãy chờ 9…8…7…]

Dải màu quanh viền máy Animus đột nhiên sáng dữ dội.

Rồi có tiếng quạt tản nhiệt tăng tốc.

Trên màn hình trước mặt Eva bắt đầu xuất hiện lại tất cả các chương trình đang được usb thu thập về. Nhưng lần này thanh tiến trình bắt đầu tụt dần.

“Khoan…sao lại-“

Eva nhíu mày, định bụng đưa tay rút chiếc usb. Nhưng ngón tay cô chỉ vừa chạm vào nó đã phải rụt lại.Cái usb nóng ran.

Từng cửa sổ dữ liệu bắt đầu biến mất trên màn hình máy Animus. Dung lượng dữ liệu tụt dần.

6.492 TB.

6.491 TB.

6.488 TB.

Chết thật, cái máy đang đẩy lùi tiến trình. Eva cắn môi, lặng lẽ nhìn từng trang thông tin đóng lại trước mặt vì không thể hoàn thành việc tải xuống.

Mệt thật đấy.

Liếc nhìn chiếc usb của mình bị kẹt cứng bên thành máy, Eva thở dài và rút ra một cái khăn mùi soa. Cô gấp nó lại thành mấy lớp rồi bọc vào cái usb, mạnh tay dựt nó ra.

Thôi thì…nó giữ được gì thì dùng nấy vậy.

Lúc này, lại một dòng chữ khác xuất hiện trên màn hình chiếc máy Animus.

_DỰ ÁN JANUS ĐÃ ĐƯỢC TÁI KHỞI ĐỘNG.

_ĐANG HOÀN TẤT CHƯƠNG TRÌNH…

Một tia lửa lóe lên từ sau bảng điều khiển khiến Eva bất giác lùi lại. Tiếng quạt tản nhiệt chạy o o giờ lớn hơn rất nhiều, kèm theo những tiếng rè của từng bộ phận cơ máy đang bị ép chạy hết công suất. Eva nhìn quanh quất đầy cảnh giác, bản thân cũng lùi lại thêm mấy bước, nép mình vào một góc với các máy Animus còn lại.

Cô vốn nghĩ chỉ cần tìm được một mẫu máy cũ còn hoạt động là sẽ nhanh chóng thu thập được thêm chút thông tin về Desmond, thế mà giờ con máy này lại biến mọi thứ thành một biến số to đùng khó đoán. Tại sao Abstergo lại thu thập nhiều thông tin tổ tiên của Desmond đến vậy? Dự án Janus là cái khỉ khô gì? Sao lại phải tái khởi động?

Eva còn chưa kịp suy đoán gì thêm cho một loạt câu hỏi mới nở ra trong đầu thì chiếc máy Animus bỗng giật cục. Tia lửa điện bắt đầu phát nổ ở đầu các dây cắm sau chiếc máy. Các bóng đèn của phân khu trên đầu cô bắt đầu chập liên hồi. Sau đó thì tắt phụp.

Một tia sáng bỗng lóe lên từ màn hình trên đầu chiếc máy.

Kèm theo đó là một tiếng rè đinh tai nhức óc.

_CHƯƠNG TRÌNH ĐÃ HOÀN TẤT.

_DỰ ÁN JANUS THỬ NGHIỆM THÀNH CÔNG.

_STAND BY…

Eva nhắm tịt mắt lại trước ánh sáng chói lòa và mớ âm thanh tần số cao vọng khắp khu bảo trì.

Trời đất như đảo lộn.