Actions

Work Header

back stage

Summary:

họ vuốt ngực nhau, lại còn lè lưỡi trên sân khấu mọi người ạ😭👏🏻👏🏻

Work Text:

Lê Duy Lân nhìn Lâm Anh với vẻ mặt thách thức, anh cười, từng thớ cơ vẫn chuyển động liên tục đẩy đưa bản năng đang phát tướng của mình vào sâu trong vòm họng ẩm ướt của Nguyễn Lâm Anh. bàn tay rịn mồ hôi trong chiếc găng tay da luồn vào tóc ngắn bện hơi ẩm của người yêu đang quỳ dưới chân, Lân thoả mãn ngắm nhìn hàng mi cong rũ cùng đôi môi căng mọng đang khổ sở chiều chuộng mình. 

Nguyễn Lâm Anh chẳng phát ra được tiếng nào tròn vành rõ chữ, cứ ặng ừ trong cuống họng, xen vào đó là vài tiếng thở dốc nặng nề. bầu không khí trong căn hầm trở nên đặc quánh, căng thẳng đến lạ khi hai thằng đàn ông chen chúc nhau để khẩu giao - trong khi anh em còn đang nghỉ ngơi đằng sau bức tường. 

UPRIZE có lẽ chẳng bao giờ ngờ đến việc đằng sau bức tường mỏng như tấm ván gỗ kia lại là cảnh thằng hâm 1 đang quỳ phủ phục dưới chân của thằng hâm 2 mà chiều chuộng, thoả mãn nó. 

Chính Duy Lân cũng chẳng hiểu nổi bản thân lúc này, rõ ràng vào đêm rehearsal - anh và Lâm Anh chỉ cần lướt qua nhau một cái rồi thôi, Lân đâu lường trước được việc Lâm Anh sẽ chủ động vuốt ngực anh trên sân khấu; chính vì vậy nên mới có khung cảnh chật hẹp này. 

“mở to cổ họng ra, muốn bị đau à?” 

Duy Lân ấn chặt quy đầu xuống cổ họng em người yêu rồi lại đẩy ra, cứ vậy đưa đẩy cho đến khi môi lưỡi Lâm Anh tê dại dưới căn hầm nóng nực anh mới chịu buông tha. cố gắng tuốt lộng vài cái, Duy Lân sau đó ra sức cọ sát với môi mềm của Lâm Anh làm nơi khoé miệng đỏ ửng một mảng.

“Chiều anh một chút, nhé.”

Anh thì thầm khi bắn một đợt chất lỏng đặc quánh dọc theo cần cổ Nguyễn Lâm Anh, nhìn như cái dây chuyền ngọc trai được đeo lên người em, chiếc dây đánh dấu Nguyễn Lâm Anh thuộc về Lê Duy Lân. 

Ánh đèn flash nhấp nháy chiếu rọi xuống từ khẽ hở bé tẹo như muốn phơi bày hành vi tội lỗi của hai người, chói mắt đến nỗi soi rõ gương mặt ửng hồng của Nguyễn Lâm Anh đang mê muội vì ám dục. 

Nó kéo mạnh áo của Duy Lân, ngước mắt lên vòi vĩnh.

“Lân, cởi áo cho em…nóng”

Anh xách cổ áo nó lên rồi cuốn nhau vào nụ hôn mê muội, đôi tay Lân mò đến chiếc khoá kéo phía sau người kia rồi kéo mạnh xuống tận thắt lưng. Không khí tràn vào tấm lưng mảnh khảnh ướt đẫm mồ hôi, sự chênh lệch nhiệt độ tức thời khiến Lâm Anh khẽ rùng mình vì gió đêm; nó vươn tay ôm chặt lấy anh. 

“Xoa lưng cho em nữa..”

Chẳng có yêu cầu nào của Lâm Anh mà Duy Lân từ chối cho nổi. Nhìn xem, người anh yêu dễ thương thế cơ mà, lúc nào cũng trong tình trạng bĩu môi mắt nước vòi vĩnh thế này cơ mà?! Chẳng ai chối từ được Nguyễn Lâm Anh đâu. 

Đầu ngón tay chạm lên tấm lưng ướt lạnh, anh vuốt ve lên xuống, đầu ngón tay như chiếc cọ đang hoạ sơn thuỷ lên “tấm giấy”. Mỗi đường nét anh để lại trên cơ thể nó đều hun chín dục vọng đang sục sôi trong tâm hồn.

Thứ dục vọng mãnh liệt đang nhấn chìm Nguyễn Lâm Anh xuống bể tình.

Lâm Anh muốn Duy Lân biến cả cơ thể nó thành bức hoạ của anh, muốn dấu vết của anh ở trên cơ thể nó theo cách tuỳ tiện và hoang dại nhất.

“Anh ơi, xoa nơi khác, em khó chịu.”

Nó đặt tay Duy Lân lên bầu ngực trần trụi, nhướn người lên cọ sát làn da với bờ ngực vững chãi của anh người yêu nhõng nhẽo. Duy Lân đẩy Lâm Anh sát vào tấm vách, đôi tay nhào nặn bầu ngực mới nhú đến méo mó, đem hết tương tư trong lòng Lâm Anh ra vò thành cuộn vải rối. 

Chẳng tha, anh đưa bên ngực còn lại vào khoang miệng ẩm ướt, quỳ xuống trước mặt Lâm Anh rồi vùi đầu vào ngực nó mút mát hệt cún con khát sữa mẹ. Lâm Anh cắn chặt môi mềm đến ửng đỏ, cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ ướt át đang trực trào nơi cổ họng, hai tay càng siết chặt mái tóc Lê Duy Lân đưa vào ngực mình; và em nức nở.

“Lân ơi chơi em, thương em đi. em yêu anh, em nhớ bàn tay anh, em nhớ môi lưỡi anh rồi, Duy Lân ơi”

Từng câu nỉ non cú huých vào thần trí của Lân, anh giật phăng cái bộ đàm đang lè rè bên tai của hai đứa sang một bên rồi cởi chiếc quần nóng nực của Lâm Anh ra. Hai tay bế xốc chân em quấn chặt lấy eo mình, dùng lực vỗ đét một cái vào mông cong.

“Lỡ m-mọi người gọi thì sa-a..”

“Diễn xong rồi mà, kệ.”

Ở bên dưới Lâm Anh truyền đến một cơn bứt rứt mạnh mẽ, sự nóng nực của bàn tay len lỏi qua hậu huyệt chặn đứng toàn bộ lý trí của nó. Cơn khoái cảm dạt dào khắp cơ thể, nó ưỡn ẹo đưa mình lên trước mặt Duy Lân, thèm khát nhiều hơn nữa. 

Lâm Anh thở hắt nặng nề hơn, toàn bộ cơ thể em nhấp nhô theo từng nhịp khuấy đảo của Duy Lân, làm quen dần với bàn tay lạnh lẽo chen chúc nhồi nhét vào bên trong mình. Anh nhấn nhá vào vách thịt ẩm ướt, nghịch ngợm ấn lên điểm gồ sâu trong bụng Lâm Anh khiến nó nhộn nhạo, rùng mình siết chặt những ngón tay thô ráp kia thêm một vòng. 

“thả lỏng mới không đau. ngoan, sẽ nhanh thôi.”

Lân dỗ dành em bé đang thút thít trong lòng, thay thế ngón tay bằng nam căn đang căng trướng của mình mà đẩy đưa, hông dưới càng đẩy mạnh bao nhiêu, Lâm Anh lại càng khóc nấc lên đầy sung sướng. Những tiếng rên la khó xác định cứ thế bật ra khỏi đôi môi hồng xinh xắn, phả thẳng vào tai Duy Lân đang cao hứng dập dìu bên dưới. Anh đưa tay lên vò rối mái tóc của Lâm Anh vuốt ve như nghịch mèo, thấp giọng an ủi.

“tin anh không?”

“điên mới tin..”

“ngoan, thả lỏng ra sẽ không đau. nghe anh, Duy Lân không lừa em.”

chỉ có nghe lời trai là nhanh thôi Lâm Anh ạ!! Nó tìm đến môi của anh mà hôn hít, cào vào bắp tay mấy vệt đỏ ửng ý muốn anh hoàn thành nhanh chóng để còn đi về nghỉ ngơi. Lê Duy Lân chẳng mất nhiều thời gian mà đánh nhanh thắng nhanh, bên dưới liên tục đẩy đưa thoả mãn hưng cảm của cả hai. Vị tình ái chen chúc giữa môi lưỡi, đẩy cả hai vào cơn hứng tình đạt đỉnh, Lâm Anh cứng người ôm lấy tấm lưng dày của Duy Lân. Anh thả người nó xuống, quay lưng của nó ra áp sát lên ngực mình rồi đưa bàn tay lên an ủi Lâm Anh nhỏ ở dưới. 

“Aa-aa anh điên à..”

Bị kích thích cùng một lúc, chẳng mất nhiều thời gian để Lâm Anh xuất ra dòng dịch trắng xoá xuống nền đất lạnh, Duy Lân gồng người, dồn lực thúc mạnh xuống phía dưới rồi theo thói quen trút đầy vào bụng của người yêu, khiến vùng bụng phẳng lì trồi nhẹ lên một mảng căng trướng. 

“Nàooo,?nhạdbsjahanabah….”

cho đến lúc Duy Lân nhận ra hành vi của mình là sai trái thì đã quá muộn, tiếng mắng chửi của Lâm Anh vang lên không dứt bên tai. Anh nhẹ giọng dỗ dành.

“anh xin lỗi..bé chịu khó một tí rồi về nhà anh rửa cho bé, được không? anh xin lỗi mà, đừng giận anh.”

Lâm Anh vẫn nhíu chặt đôi mày thanh tú, nhưng Duy Lân biết nó đã tha cho anh rồi. Con mèo nhà anh ý mà, không nhìn ngoài mặt mà đánh giá được đâu. Hôn lên đôi môi đang dẩu ra vì phẫn nộ, anh lại xoa lưng cho nó rồi mặc lại quần áo cho em nhỏ. 

“Duy Lân, Lân yêu em không?”

“có, Duy Lân yêu em, Lân cũng yêu em, Lê Duy Lân yêu em Lâm Anh.”

“gì? Lâm Anh gì? Lê Lâm Anh hay Hoàng Lâm Anh?”

Nguyễn Lâm Anh chu mỏ đanh đá, bắt bẻ từng tí một. Duy Lân chỉ cười nuông chiều, xoa xoa mái tóc em.

“Lê Duy Lân yêu Nguyễn Lâm Anh.”

“tạm chấp nhận.”

Lúc nào cũng vậy đó, làm tình xong là Nguyễn Lâm Anh lại ngúng nguẩy phụng phịu thế đó, Lê Duy Lân thích vậy lắm, dễ thương mò.

Người mình yêu chứ có phải ai đâu mà không thích.