Actions

Work Header

Hai phần của một bản tình ca

Summary:

Alastor đã có được Omega mà mình hằng khao khát. Gã đã đưa được Omega của mình, Vincent, về nhà. Mọi chuyện đáng lẽ nên cứ trôi qua như vậy, địa ngục vận hành như bình thường, còn Alastor thì có Vincent trong tay, nhưng luôn có những kẻ phiền phức tới phá rối, hầu hết Alastor sẽ là người giải quyết vấn đề, nhưng đôi khi, khi Alastor không có ở nhà, Vincent sẽ là người thay gã đứng ra xử lí
--------------------------------
Alastor had finally claimed the Omega he had always desired. He had brought his Omega, Vincent, home. Everything should have remained that simple. Hell continued to run as usual, and Alastor had Vincent firmly within his grasp. Yet there were always pests determined to cause trouble. More often than not, Alastor was the one who dealt with them. But on the rare occasions when he was away, Vincent would be the one to handle things in his stead

Notes:

(See the end of the work for notes.)

Work Text:

Chiếc tivi cũ, món đồ mà Vincent đã phải năn nỉ hơn nửa năm trời Alastor mới chịu để nó xuất hiện trong nhà mình đang liên tục chuyển kênh

 

Vincent nằm sấp trên ghế sofa lười biếng đung đưa chân, hắn cầm điều khiển tivi bấm liên tục trong cơn chán nản rồi lại đờ đẫn liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường

 

Đã 2 tiếng trôi qua, dù dư âm pheromone của Alastor vẫn còn vương trong không khí và chắc chắn là Vincent sẽ không bao giờ thiếu ‘hơi’ của gã, nhưng hắn không quan tâm đến pheromone (thật ra là có), vấn đề quan trọng là Alastor vẫn chưa về nhà và các chương trình tivi thì chán kinh khủng, nếu Vincent còn sống, nếu hắn còn chiếm lĩnh truyền hình thì chắc chắn mọi thứ sẽ bùng nổ và tuyệt vời hơn hiện tại rất nhiều, các bộ phim sẽ trở nên ăn khách hơn, kịch tính hơn, với nhiều đau thương hơn. Nội dung hạnh phúc từ đầu đến cuối thì cũng hay đấy, nhưng đi trên một con đường bằng phẳng thì chẳng có gì là hồi hộp cả, khán giả cần một con đường ngoằn nghèo trong rừng rậm âm u, với nhiều cạm bẫy và những con rắn tinh quái giả làm sợi dây leo, những mất mát, những đau khổ sẽ dễ ghi dấu ấn trong lòng khán giả hơn, và họ sẽ khắc ghi, sẽ nhắc đến nó dẫu đã vài chục năm trôi qua

 

Nhưng đáng tiếc thay, hắn đã qua đời, Vincent Whittman đã rớt khỏi thần đài, giáo phái của hắn đã tan rã và tín đồ của hắn cũng đã rời đi, mất đi sự sống đồng nghĩa với việc hắn không thể can thiệp vào giới giải trí ở thế giới loài người nữa. Nhưng đó cũng không nên là dấu chấm hết cho Vincent Whittman, có lẽ hắn nên can thiệp vào truyền hình ở địa ngục? Sẽ chẳng sao nếu mấy con quỷ lạc hậu chẳng biết gì về tivi, Vincet đủ sức quyến rũ để khơi gợi sự tò mò ở chúng, nhưng trớ trêu thay Alastor lại phản đối việc hắn ra khỏi lãnh địa của gã, gã cũng không mấy tán thành với việc Vincent muốn có một chiếc tivi trong nhà, gã sẽ nói: “Thôi nào em yêu, xem tivi nhiều quá sẽ bị teo não đấy” hoặc “Tại sao chúng ta phải coi tivi trong khi có thể đọc sách”

 

Đúng là lão già cổ hũ cứng đầu, Vincent bĩu môi mắng trong lòng, mãi cho đến khi hắn dùng ‘bẫy Omega’, vừa dẫn dụ Alastor bằng pheromone của mình, vừa rót mật ngọt vào tai gã, buông vài lời tán tỉnh cùng những cử chỉ lẳng lơ, hắn mới có được thứ mình muốn–Một chiếc tivi!

 

Đáng mừng thay là Alastor cũng không quá bảo thủ, hoặc là do gã quá hài lòng với đêm đó, nên Vincent đã có cho mình một chiếc tivi màu, nhưng vì theo như Alastor nói là địa ngục quá lạc hậu, ngoài Radio do gã độc quyền phát thanh ra và báo chí ra thì chẳng có phương tiện truyền thông nào nữa, đến cả tivi cũng là do gã trao đổi từ thế giới loài người về, thì theo một lẽ dĩ nhiên là chẳng có chương trình truyền hình nào được phát sóng ở địa ngục cả, do vậy Vincent đã phải chờ thêm một lúc nữa để Alastor tìm cách nối sóng sang thế giới bên kia, và giờ, Vincent nằm đây, chán nản và than vãng về những chương trình chán ngắt

 

Thật ra thì không phải tất cả chương trình đều chán, nhưng những chương trình thú vị đều sẽ không phát sóng vào giờ này! Chết tiệt, có lẽ lần sau Vincent sẽ thương lượng với chồng mình để đổi giờ ra ngoài thành lúc 7 giờ tối, như vậy dù có ở một mình hắn cũng sẽ không cảm thấy quá nhàm chán

 

Cốc cốc

 

Tiếng gõ cửa vang lên, Vincent ngẩng phắt đầu dậy, đôi mắt mở to, màn hình vừa rồi còn phát ra thứ ánh sáng yếu ớt lập tức bừng sáng, hắn lắc đầu qua lại, giảm bớt độ chiếu sáng xuống để không làm người ngoài cửa chói mắt rồi bật dậy khỏi ghế, chạy ùa ra mở cửa

 

Cánh cửa vừa mở ra, mùi gỗ thông và tuyết tùng đã ập đến, ôm lấy người hắn, như thể nó đang chào đón Omega của mình, Vincent nhảy lên, ôm lấy gã đàn ông kia, đôi chân quắp lấy eo gã như một thói quen, hắn hồ hởi kêu lên: “Al! Anh về rồi>///<!!!”

 

Alastor ôm lấy Vincent, vùi mặt vào gáy hắn, nhỏ giọng thì thầm: “Ừm, ta về rồi”

 

Họ vẫn giữ nguyên tư thế đó, cho đến lúc Alastor đóng cửa lại, ngồi xuống ghế sofa, Vincent vẫn ở trên người gã, Alastor một tay xoa lưng hắn, một tay cầm lấy điều khiển tắt tivi, giọng gã ngân nga, ánh lên một chút vui vẻ: “Ở nhà có ngoan không đấy?”

 

Vincent càu nhàu, ôm gã chặt hơn một chút, tập trung ngửi mùi pheromone trên người gã, chút cáu kỉnh vừa nãy hoàn toàn tan biến sạch. Thấy Vincent không đáp lại, gã cũng không bắt ép, họ cứ ngồi như vậy thêm một lúc, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể người kia truyền tới và mùi hương của đối phương trong từng hơi thở

 

“Em không nên mở cửa nhanh như vậy đâu”, Alastor rũ mắt, nói với hắn bằng âm điệu trầm thấp, bàn tay vẫn vuốt ve lưng hắn theo một nhịp đều đặn, “Lỡ như ngoài cửa không phải là ta thì sao?”

 

Vincent lờ đờ mở mắt ra, phải mất một lúc hắn mới tỉnh táo lại từ cơn buồn ngủ, “Sẽ không sao đâu, Al”, hắn ngáp dài, “Sẽ chẳng ai dám đến đây ngoài anh”

 

Hắn nghe thấy tiếng Alastor cười khẽ, môi hắn cũng tự nhiên theo đó mà vẽ lên một đường cong nhỏ, mỗi lần nghe thấy tiếng cười của Alastor như thế này, chân thành, vui vẻ, không bị lọc qua bộ lọc radio, hắn đều cảm thấy bình yên đến lạ

 

“Đây là địa ngục, có rất nhiều kẻ ngốc nghếch chẳng có gì ngoài một lá gan lớn và một niềm tin ngu xuẩn là có thể đánh bại ta trong chính địa bàn của ta”

 

Và dù không ngoảnh đầu lại, Alastor vẫn có thể hình dung được gương mặt kiêu ngạo hiện giờ của Vincent, bởi lẽ mùi hổ phách vốn đang dịu nhẹ lan tỏa trong không khí bỗng hội tụ lại, quấn lấy Alastor, tai gã hơi rũ xuống, gương mặt đầy vẻ thư thái, trông như đang hưởng thụ khi được bao bọc bởi mùi hương của người mình yêu

 

“Vậy thì anh sẽ có thêm món bít tết cho bữa tối thôi”, Vincent ngẩng đầu lên, mặt đối mặt với gã, “Anh thích mức độ nào? Medium rare nhé?”, hắn giơ ngón trỏ lên, một luồng điện nhỏ tích tụ trên ngón tay hắn

 

Alastor bật cười khúc khích, gã nhìn người tình của mình với vẻ trìu mến, mùi gỗ thông cũng trở nên nồng hơn, mang theo chút ngọt nhẹ, “Chà, ta lại thích Blue rare hơn đấy, cưng à”

 

“Urgggg”, Vincent gục đầu, rên rỉ vào vai gã, “Được rồi, Em sẽ giết rồi mới giật điện hắn”

 

Nếu hắn vẫn giữ nguyên tư thế như lúc nãy, có lẽ hắn đã thấy gương mặt giờ đây của Alastor đang hạnh phúc đến nhường nào, gã đưa tay lên, làm cọng ăng ten trên đầu hắn đung đưa, gã nói một cách chân thành: “Nhớ đếm đủ 10 giây nhé em yêu”

 

“Anh và khả năng nấu nướng tuyệt vời của anh”

 

“Ta sẽ coi đó là một lời khen”

 

“Nó vốn dĩ là thế mà???”

 

Gã cười thêm một lúc nữa trong khi cố giữ người không động đậy quá nhiều, Vincent của gã rõ ràng là đang thiu thiu sắp ngủ, và hắn đang tựa vào người gã, bám víu lấy gã như thể gã là chỗ dựa duy nhất trên thế gian này, và gã hoàn toàn hài lòng với điều đó

 

Cái bóng của gã đã trở về, nó hiện lên, ngay lập tức tiến tới quấn lấy chân Vincent, phát ra vài tiếng ríu rít vui vẻ. Alastor đảo mắt, đúng là cái bóng háo sắc…, gã thông qua tâm trí để giao tiếp với nó

 

Mọi chuyện thế nào rồi?

 

Cái bóng ngẩng ra một chút, và trong một khoảnh khắc, Alastor đã nghĩ rằng nó đã quên nhiệm vụ của mình. Nhưng may là chuyện đó không xảy ra, cái bóng lắc đầu, nó biến đổi hình dạng thành một bóng người cao hơn, với hai cái râu dựng thẳng trên đầu, sau đó nó làm động tác ngó quanh, như thể đang tìm kiếm điều gì đó, rồi nó quay lại hình dạng cũ, nhìn chằm chằm vào Alastor

 

Nụ cười trên gương mặt gã dần trở nên gượng gạo, một nỗi khó chịu dần dâng lên, đập tan dáng vẻ vui vẻ vừa rồi của gã

 

Gã đã mất rất lâu để có được mọi thứ như hiện tại, để có được pheromone mê hoặc ấy lan tỏa trong không gian của mình, và gã từ chối lấy bất cứ thứ gì để đổi lấy Vincent của gã

 

Gã sẽ không bao giờ để ai phá hỏng niềm vui mà gã đang có, không bao giờ

 

Cái bóng nhận được tín hiệu từ Alastor, đến khi biết rằng chủ nhân của nó đã hiểu những gì nó muốn truyền đạt, nó mới quay lại tựa đầu lên đùi Vincent

/////////////

 

Alastor đã đi vắng từ sáng sớm, vậy nên giờ Vincent ngồi đây, ăn một bát ngũ cốc, xem tin tức và chẳng làm gì ngoài việc đếm số giờ chồng hắn đi vắng. Này! Hắn không phải là một người vợ lười biếng nhé! Chỉ là việc dọn dẹp đều có những tùy tùng khác của Alastor lo, hắn cũng không cần phải giặt quần áo bẩn, vì chồng hắn chỉ cần búng tay một cái là mọi thứ lại sạch sẽ như mới, Alastor cũng cấm hắn vào bếp sau khi hắn suýt đốt trụi căn bếp của gã, à, thật ra hắn vẫn được vào bếp, chỉ cần không dùng lửa để nấu nướng là được

 

Ít ra cái bóng vẫn có ở đây chơi với hắn

 

Vincent lấy từ tủ ra một hộp bánh, thuần thục ngồi lên ghế, bốc một miếng cho cái bóng, một miếng cho mình. Hắn rũ mắt, nhìn xuống cái bóng đang nhai bánh lạo rạo trong miệng, mỗi lần nhìn nó ăn, hắn đều cảm thấy thích thú một cách kì lạ, có lẽ vì những lúc đó trông nó đặc biệt đáng yêu chăng? Chắc chắn một lúc nào đó hắn cũng phải nài nỉ Alastor cho mình nuôi cá mập mới được, lũ cá mập chắc chắn cũng sẽ đáng yêu như thế này khi nó đang nhai một kẻ tội lỗi bất kì nào đó

 

Cốc cốc

 

Tiếng gõ cửa vang lên, Vincent khó hiểu quay đầu lại nhìn đồng hồ, Alastor bỏ quên gì sao? Thường thì gã sẽ không về sớm như vậy, Vincent chợt cảm thấy bất an. Cái bóng đang nằm trên đùi hắn cũng ngẩng đầu lên, vẻ bối rối hiện rõ trên mặt

 

Cốc cốc

 

Do dự một lúc, hắn vẫn quyết định mở cửa, lỡ đâu nay Alastor quyết định về sớm thì sao, còn nếu là một người khác thì… tuyệt, chồng hắn sắp có món bít tết cho bữa tối rồi, nhớ lại nào, phải rồi, blue rare. Hắn vặn tay nắm cửa, như dự đoán, đó không phải Alastor, khung giờ này không hợp lí để gã xuất hiện, thay vào đó, công chúa địa ngục đứng trước cửa, mùi hoa sữa nồng nàn lan tỏa, Vincent khéo léo không thay đổi biểu cảm khuôn mặt, hắn chỉ lệnh cho ‘bộ xử lí mùi’, hay tạm gọi là ‘mũi’ của mình đóng lại

 

“Hân hạnh được gặp mặt, công chúa địa ngục. Tôi có thể giúp gì cho cô?”, hắn cố nén tiếng thở dài thất vọng, âm thầm loại món bít tết ra khỏi thực đơn

 

Charlie dường như bị bất ngờ, cô lúng túng ve vẩy tay chào hắn, nụ cười gượng gạo treo trên mặt, cô cất giọng dè dặt, “V-Vox? Ừm, Xin chào. Thật bất ngờ khi có thể tìm thấy anh ở đây, à không không, không có vấn đề gì khi anh ở đây cả, thật ra là có, nhưng mà không. Anh, anh… trông thật kì lạ, à không, mới lạ, không, anh không kì quặc, chỉ là trông anh lạ lắm, à phải rồi, mọi người… cộng sự của anh đang tìm anh, anh đã lâu rồi không xuất hiện và có vẻ như họ không biết anh đang ở đâu, anh có thể… quay trở lại được không? Valentino và những người khác nhớ anh lắm?”

 

Vincent nhíu mày nhìn cô, vẻ không mấy ấn tượng: “Xin lỗi? Nhưng tôi không phải Vox và từ trước đến giờ tôi đều trông như vậy mà?”

 

“Không? Trước đây đầu anh không trông cồng kềnh như thế này, nó là màn hình tivi dẹt ấy?”, cô để hai bàn tay song song với nhau, chừa lại một khoảng trống giữa hai lòng bàn tay, “Và… hãy quay lại nhà của anh, tòa tháp của anh và với cộng sự của anh nhé, họ nhớ anh lắm”, Charlie nâng giọng lên cao, giọng nói chân thành như thể đang ước một điều ước vào ngày sinh nhật, đôi mắt cô long lanh chớp chớp nhìn hắn với vẻ nài nỉ

 

“Nhắc lại một lần nữa, tôi không phải Vox và cộng sự của tôi chỉ có một mình Alastor thôi, tôi không biết Valentino là ai cả, hẳn là cô đã nhầm người rồi, bởi tôi đang ở nhà của mình và tôi thấy hạnh phúc khi ở đây, thay vì ở đây thuyết phục tôi chuyển ra khỏi nhà mình thì sao cô không đi tìm cái người tên ‘Vox’ ấy đi”, Vincent đảo mắt, giọng điệu ngày càng mất kiên nhẫn, hắn đã sẵn sàng tiễn khách đi và đóng sầm cửa lại thì bất ngờ cô nàng lại nắm lấy cổ tay hắn kéo nhẹ, như thể thật sự muốn đưa hắn rời khỏi đây

 

“Tôi đã tìm rồi! Và Vox đang ở trước mặt tôi! Chết tiệt, anh bị mất trí nhớ rồi, chắc chắn Alastor đã cho anh uống loại bùa mê thuốc lú gì rồi, đừng sợ, tôi nhất định sẽ cứu anh. Tôi sẽ đưa anh ra khỏi đây và tôi sẽ tìm cách chữa bệnh cho anh…”

 

Trước khi Charlie kịp nói thêm bất cứ từ nào nữa, cái bóng đã hiện lên áp sát cô ấy, nó rít lên đồng thời xù lông giận dữ, Charlie chớp mắt, cố gắng xoa dịu nó bằng vài lời lẽ vô nghĩa khác, nhưng rõ ràng là cô đã không thuyết phục được nó, xúc tu quấn lấy tay Vincent và Charlie rồi kéo theo hai hướng ngược nhau để tách họ ra, cái bóng gầm gừ như thể đang muốn nói với cô rằng nếu muốn mang Vincent đi thì phải đánh bại nó vậy

 

“Xin chào? Cậu có thể để tớ và Vox đi không?”, Charlie vẫn nắm chặt lấy cổ tay Vincent, cô cố gắng giao tiếp với cái bóng, “Tớ biết cậu đang bối rối, nhưng cậu phải hiểu cho tớ, tớ cần phải đưa Vox đi”

 

Charlie hít một hơi thật sâu, “Alastor bị điên rồi, gã đang giam cầm một chúa tể bằng cách sửa chữa ký ức của đối phương và chắc chắn là không có dự đồng thuận nào ở đây. Vox đang bị thao túng, hắn chắc chắn không bao giờ muốn ở đây”, cô phớt lờ tiếng ‘Tôi chắc chắn muốn ở lại đây’ của Vincent, “Hắn ta đang bị giam giữ trái phép và chắc chắn đang khao khát có lại kí ức, khi lấy lại được trí nhớ, hắn chắc chắn sẽ biết ơn tớ vì điều đó, không không, tớ không làm điều này vì muốn được biết ơn, đó chỉ là vì lòng tốt thôi, được chứ?”

 

Cô dừng lại một chút để thở rồi tiếp tục thuyết phục cái bóng, “Vox bây giờ chỉ đang phản đối vì kí ức của hắn ta đang bị sai lệch thôi, tớ cần phải đưa hắn đi dù hắn có muốn hay không vì chuyện đó tốt cho hắn, và tớ chắc chắn một điều là Vox sẽ rất hạnh phúc khi lấy lại trí nhớ và không bao giờ muốn ở đây nữa, hắn sẽ tức giận và muốn giết Alastor khi nhớ lại mọi chuyện, tớ cần phải ngăn chặn chuyện đó bằng cách không để Alastor lún sâu thêm nữa, nếu Alastor không muốn trả tự do lại cho Vox thì tớ sẽ là người làm điều đó, tớ sẽ mang hắn ra khỏi đây vì đó là điều đúng đắn cần phải làm”

 

Đáng ngạc nhiên thay là cái bóng đủ kiên nhẫn để nghe hết những gì Charlie nói, dù vậy, nó vẫn trông rất tức giận, thậm chí là phẫn nộ gấp đôi ban đầu, qua cách gạc nó bắt đầu mọc dài ra thì có lẽ sự kiên nhẫn của nó cũng sắp cạn kiệt rồi, trông nó như một quả bơm nổ chậm vậy, nhưng bất chấp điều đó, Charlie vẫn lạc quan giảng giải cho nó về sự sai trái khi giam giữ ‘Vox’ ở đây, rằng cách làm đúng đắn là đưa hắn về tòa tháp của mình và Alastor quái dị như thế nào

 

Mặc dù Vincent đứng về phía cái bóng và cảm thấy khó chịu khi cô xúc phạm bạn đời của mình, nhưng cũng không sai lắm khi nói Alastor là một kẻ kì lạ, dẫu sao đó cũng là một trong những lí do khiến Vincent phải lòng gã, vả lại gây sự với người của hoàng tộc cũng chưa bao giờ là một ý kiến hay, vua địa ngục và bạn gái của cô ta sẽ trở nên phiền phức nếu cô ta trở về nhà với vài vết xước. Vì vậy, hắn hắng giọng trấn an cái bóng, nhờ nó đi lấy thêm đồ uống và chọn phim, cái bóng nhìn hắn với vẻ ngạc nhiên xen lẫn tủi thân, như thể nó mới vừa bị tát một cái thật mạnh, mãi đến khi hắn thề mình sẽ không rời khỏi đây, nó mới lủi thủi rời đi

 

“Vậy giờ… thưa công chúa, tôi rất biết ơn vì cô đã cất công đến đây…”, Vincent phủ tay mình lên bàn tay nhỏ nhắn của cô. Miệng hắn kéo dài thành một đường cong lớn. Mắt trái của Charlie co giật vài cái. Trong một giây, cô đã nhầm Vincent thành Alastor chỉ vì nụ cười của họ giờ đây quá giống nhau. Một bên mắt của Vincent bắt đầu xoáy tròn, “Khi tôi búng tay, cô sẽ rời đi, rời đi một cách nhanh chóng, không thắc mắc, không lưu luyến, không gì cả. Cô sẽ không bao giờ muốn tới đây nữa vì ngại đầm lầy làm bẩn chân và vì những con cá sấu quá khó ưa, cô sẽ không nhớ mình đã gặp tôi ở đây ngày hôm nay và từ chối bất cứ yêu cầu nào về việc tìm kiếm tôi”

 

Cái nắm tay của Charlie dần thả lỏng, Vincent dễ dàng gạt nó ra, sau đó hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đang xoay tròn của cô một lúc, rồi búng tay, cô lảo đảo quay người, lững thững bước ra khỏi vùng đầm lầy, không cố gắng đưa hắn rời đi nữa, thật tuyệt vời

 

Vincent đóng cửa lại, khởi động lại bộ xử lí mùi nhưng sau đó lại nhanh chóng đóng nó lại, hắn nhăn mặt vì mùi hương của cô đọng lại xung quanh, mùi hoa sữa vốn dĩ đã nồng, khi cô ta căng thẳng, mùi hương càng trở nên đậm đặc hơn, ngay cả khi chỉ đứng ngoài cửa thì mùi cũng đã lan tới một phần trong nhà. Vincent thoáng cảm thấy khó chịu, đây là nhà của hắn và Alastor, nó vốn dĩ chỉ nên có mùi của Alastor và hắn, hắn chỉ chấp nhận mùi gỗ thông, tuyết tùng và hổ phách trong không gian của mình, nó không nên có mùi của một Alpha khác, nhưng hắn cũng không muốn mở cửa để tỏa bớt mùi, bởi nếu lỡ có một tên ngu ngốc nào khác tới xông vào nhà hắn thì sao? Mùi của Charlie xâm phạm vào là đã đủ khiến hắn nổi gai óc rồi, nếu có thêm mùi của người thứ 4 thì hắn sẽ phát điên lên mất

 

Vậy nên Vincent quyết định, hắn sẽ để cho mùi tự biến mất, trong khoảng thời gian đó hắn sẽ đóng bộ xử lí mùi lại, vậy là xong

 

Chợt tay hắn có cảm giác lành lạnh, hắn nhìn xuống, phát hiện cái bóng đang nghiêng đầu nhìn mình, đôi mắt to tròn lo lắng nhìn hắn. Hắn mỉm cười rồi cúi xuống bế cái bóng lên, vừa vuốt ve cằm nó vừa thủ thỉ những lời an ủi, những lời thề về việc hắn sẽ không bao giờ rời đi, hắn sải bước tiến về phía chiếc ghế sofa, nơi cái bóng đã để sẵn hai ly nước và vài bịch khoai tây chiên

 

“Làm ơn, đừng bỏ anh đi, anh sẽ làm mọi thứ vì em, chỉ cần em đừng bỏ anh đi”, Chàng thư sinh tội nghiệp với đôi mắt chất chứa nỗi niềm gào lên, một tay ôm ngực, một tay dang rộng ra sang một bên

 

“Em xin lỗi, em phải đi rồi”, Cô gái không nhìn anh, giọt lệ đã chảy dài trên gò má, mái tóc cô nhẹ đung đưa theo gió, ánh sáng hoàng hôn màu cam đỏ bao phủ lấy cảnh vật, nhấn chìm cặp tình nhân trong màu đau thương, cô gái xoay người, bước lên chuyến tàu cuối cùng

 

"Khoan đã!!!!”, Chàng trai hét lên, lao về phía cô, nhưng cửa tàu đã đóng lại, bánh xe chầm chậm lăn, bỏ lại sau lưng một nỗi u hoài thảm thương

 

Chữ “hết” hiện lên trên màn hình tivi, hàng chữ tri ân màu trắng chạy dài trên bức nền đen, tiếng nhạc êm dịu với những nốt trầm buồn vang lên

 

Cái bóng rúc sâu hơn vào ngực Vincent, đôi mắt chớp chớp ngái ngủ rồi gục hẳn, Vincent cũng chẳng khá hơn là bao, mí mắt hắn nặng trĩu, cuối cùng, trong tiếng nhạc phim, hắn tựa đầu vào cái bóng, ôm lấy nó rồi chìm vào giấc ngủ

 

Chẳng biết là đã bao lâu trôi qua, tiếng mở rồi đóng cửa vang lên, Vincent chầm chậm mở mắt, qua tiếng động ở phía cửa và màu trời hiện tại, hắn đoán chắc Alastor cũng về rồi, hắn nở một nụ cười nhỏ, chờ đợi Alastor đi tới, nhưng bẵng mất 5 giây sau mọi thứ vẫn im lìm. Vincent nhíu mày, không lẽ hắn nghe nhầm, nhưng đúng lúc hắn nghĩ vậy, một mùi hương cay nồng đã xộc vào bộ xử lí mùi của hắn, cả người hắn cứng đờ, một mùi khói nồng đậm, như mùi gỗ cháy tựa cơn sóng thần cuồn cuộn ập tới, đập mạnh vào đầu và lồng ngực khiến đầu hắn đau nhức dữ dội, tiếng tim đập vang lên trong tai hắn, và trong khoảng vài giây hắn gần như quên luôn cả cách thở

 

Tiếng rên rỉ nghẹn ngào vang lên làm hắn nhớ ra sự hiện diện của cái bóng, cái bóng mang hình dáng của Alastor cuộn tròn người lại, dáng vẻ quằn quại đầy đau đớn, dẫu vậy, vẫn có thể nhận ra cơn thịnh nộ qua cách nó đang nghiến răng gầm gừ

 

Alastor đang bị thương

 

Đó là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Vincent, hắn hoảng hốt ngồi bật dậy, định sẽ tới tìm Alastor, nhưng chỉ vừa ngồi dậy, một bàn tay đã siết lấy cổ hắn vật mạnh xuống nệm sofa, cơn va đập làm hắn say sẩm mặt mày, mất khoảng 2 giây để mọi thứ hiện rõ trước mắt hắn, nhưng trong khoảng thời gian đó, mùi khói đặc quánh đã bao bọc lấy toàn bộ cơ thể hắn, lồng ngực hắn như bị một tảng đá nặng đè lên, cảm giác ngột ngạt khó thở làm cổ họng hắn khô khốc và ngứa ngáy, mỗi lần hít vào đều cảm giác như sau này sẽ có một lớp bụi mịn bám quanh phổi. Và vào khoảnh khắc hắn nhìn rõ được, gương mặt phóng to của Alastor hiện ra , nụ cười gã rộng toát đến tận mang tai, mang theo vẻ đe dọa hơn là trêu đùa như mọi khi, đôi mắt gã mở to, trừng trừng nhìn hắn, gạc gã vươn dài, gần như chạm đến lớp nệm sofa. Không biết tại sao, nhưng dù bây giờ Alastor có làm ra vẻ đe dọa đáng sợ đến mấy, Vincent vẫn có thể nhìn ra tia hoảng loạn và nỗi sợ hãi trong mắt gã

 

Cái bóng vừa nãy còn đang gồng mình chống chọi cơn đau giờ đây đang cố gắng chắn trước mặt hắn, một nỗ lực không mấy hiệu quả cho lắm, vì dù đang cố gắng, nó vẫn run rẩy trước chủ nhân của mình, nó quấn lấy cổ tay Alastor, cố giải thoát Vincent khỏi sự kìm kẹp, nhưng vô ích, tay Alastor siết chặt hơn làm Vincent thoát ra vài tiếng nghẹn, gã gầm gừ cảnh cáo với cái bóng, dường như biết mình không thể giúp được gì mà chỉ càng làm tình hình tồi tệ hơn, nó rút ra một bên, lúng túng hết nhìn chủ nhân mình đang nổi điên rồi đến nhìn Vincent đang nằm yên nhìn hắn

 

“Ngươi cũng to gan quá nhỉ?”

 

Alastor cúi người xuống cho đến khi mặt gần chạm vào màn hình của Vincent, hơi thở gã làm màn hình hắn hiện lên vài vết mờ, giọng gã là sự pha trộn giữa tiếng rè Radio và sự khinh miệt không buồn che giấu, cái giọng gã thường dùng trong những chương trình phát thanh của mình

 

“Ngươi nghĩ ta ngu ngốc đến nỗi không nhận ra ngươi đang vụng trộm sau lưng ta với một Alpha khác trong chính căn nhà của chúng ta sao?”

 

Vincent khó khăn nheo mắt nhìn gã, hắn mở miệng cố nói gì đó, nhưng cái lực siết ở cổ vừa đủ mạnh để khiến hắn không thể thốt ra một lời nào

 

“Thử tưởng tượng xem, ta đang trên đường về nhà sau một ngày mệt mỏi khi toàn phải cư xử lịch sự với một đám nít ranh nhìn đời qua lăng kính màu hồng, ta đã rất hào hứng vì sắp được gặp lại bạn đời của mình, và đùng, thứ đón chờ ta lại là mùi của một con Alpha khác trong chính lãnh thổ của mình. Ôi Vincent, ngươi không thể tưởng tượng được đâu”, mắt Alastor nheo lại, nụ cười càng rộng hơn, giọng gã sặc mùi châm biếm nhưng cũng pha lẫn chút tổn thương, “Ta đã thất vọng đến nhường nào”

 

Tim Vincent nhảy lên đau nhói, không không không không không, điều cuối cùng hắn muốn là Alastor thất vọng về hắn, hắn muốn thốt lên rằng mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, hắn chưa bao giờ muốn làm Alastor thất vọng, hắn không bao giờ muốn pheromone của Alpha của mình biến thành một mùi đau khổ chua chát đến thế, nhưng bây giờ, đến cả việc thở cũng khó khăn chứ nói gì đến nói chuyện, hắn nắm lấy cổ tay Alastor rồi siết nhẹ, hi vọng gã sẽ hiểu ý mình

 

Alastor nhướng mày, lực siết ở cổ cũng nhẹ đi đôi chút, nhưng ánh mắt gã vẫn ghim chặt vào người Vincent, pheromone gã tỏa ra đầy uy lực như một chiếc lồng vàng giam cầm người yêu ở bên trong, đồng nghĩa với một lời đảm bảo rằng Omega của gã sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi gã

 

Sau khi ổn định lại hơi thở, giọng nói của Vincent cuối cùng cũng vang lên nghẹn ngào, đầy sự chân thành nhưng cũng xen chút tuyệt vọng: “Ta không ngoại tình”

 

Alastor cười khẩy, “Lời bào chữa hay đấy, Vincent. Ta có nên tin ngươi không? Nhất là khi người ngươi vẫn còn vương mùi hương của nó, mùi hoa–”

 

Gã khựng lại, như vừa chợt nhận ra điều gì đó, vừa khéo đúng lúc cái bóng chọt chọt vào tay gã, bắt đầu tạo hình thành một dáng người cao gầy, mái tóc dài bay bay và hai chiếc sừng nhọn hoắc trên đầu với đôi cánh trên lưng

 

Không gian và cả thời gian lúc đó đều như bị ngưng động, sau đó, mọi áp lực đè nặng lên Vincent đều đột ngột biến mất, mùi hương cay đắng, nặng nề bao phủ lấy hắn trước đó tản ra, hoặc nói đúng hơn là dần biến mất, thay vào đó là một mùi thanh mát, như mùi rừng cây sau cơn mưa rào, thoáng đãng và thơm mùi cỏ cây. Lực siết ở cổ cũng biến mất, cái bóng reo lên vui mừng, nhào về phía hắn, không ngừng cạ mặt lên màn hình. Vincent ôm lấy cái bóng, nhẹ nhàng xoa lưng cho nó như một người mẹ hiền dịu đang âu yếm đứa con của mình, không đùa đâu, nó luôn là vị cứu tinh tuyệt vời của hắn, hắn yêu nó chết đi được. Hắn chậm rãi lia mắt nhìn về phía Alastor, gã vẫn đang ở trên hắn, với một chân chống đầu gối lên nệm, một chân chống xuống sàn nhà, gượng mặt gã mang theo vẻ nhẹ nhõm xen lẫn hối lỗi

 

Nhưng vẻ nhẹ nhõm đó sẽ không duy trì được lâu đâu, Vincent hừ lạnh, mùi hổ phách trong pheromone của hắn dần biến mất, thay vào đó là một mùi lạnh lẽo của ozone, báo hiệu một cơn giông tố sắp ập đến. Sự thay đổi mùi hương khiến con nai đang lúng túng kia giật mình, tai gã giật giật vài cái, gã quay sang nhìn vào mắt Vincent rồi lại gượng gạo nhìn sang chỗ khác, gã cất giọng, nghe đầy vẻ bất an: “Ta xin lỗi, em yêu. Đó chỉ là–”

 

“Không, đừng gọi ta là ‘em yêu’ sau tất cả những chuyện vừa rồi”, bằng một cách nào đó, Vincent cảm nhận được mùi hương của gã đang co rúm lại, như đang cố gắng không chạm vào hắn, sau đó dường như không nhịn được lại thi thoảng chạm nhẹ vào vai hắn

 

“Đó chỉ là hiểu lầm thôi”, Alastor cố gắng biện minh, gã nhìn xuống cái bóng, trông như đang nhờ vả nó một cách thầm lặng rằng hãy giúp gã giải thích, nhưng cái bóng chỉ liếc nhìn gã với vẻ khinh khỉnh rồi nhanh chóng quay lại dụi đầu vào lồng ngực Vincent

 

“Và ngươi thậm chí không cho ta một cơ hội nào để giải thích”, Vincent buộc tội gã, đôi mắt kỹ thuật số của hắn bỗng nóng rát, vết hằn ở cổ thì chợt trở nên đau nhứt, còn lồng ngực hắn đột nhiên đau âm ỉ, bụng hắn quặn lên. Hắn ghét điều này, pheromone thể hiện cảm xúc của hắn, nếu vừa nãy nó mang mùi gay gắt, đanh thép thì giờ đây nó lại quá mức sâu lắng, mang theo một nỗi buồn da diết không thể diễn tả thành lời

 

Vincent nheo mắt lại, tầm nhìn hắn dần mờ nhòe, hắn cất giọng, phớt lờ cách pheromone của Alastor đang dần trở nên hoảng loạn, “Ngươi không tin ta”, hắn nghẹn ngào, cái bóng kéo dãn, ôm lấy hắn, vỗ nhẹ lên lưng hắn như muốn an ủi

 

“Đừng chạm vào ta”, Vincent gạt bàn tay đang vươn ra của Alastor, từ chối mọi loại tiếp xúc từ gã, vai hắn run nhẹ, mùi Omega đau khổ tràn ngập trong không khí, “Ngươi không tin ta”, hắn nhắc lại, như thể những từ ngữ đó là nhát dao tẩm độc làm tan chảy lục phũ ngũ tạng hắn, “Ngươi chưa bao giờ tin ta”

 

Lần này, bất chấp cái đẩy nhẹ của Vincent trên bả vai mình, Alastor cúi người xuống, nhẹ nhàng ôm lấy hắn, cẩn thận như thể hắn làm từ thủy tinh

 

“Chưa bao giờ”, Vincent thút thít, hơi cong lưng lên một chút để Alastor luồn hai tay qua lưng hắn dễ hơn, lồng ngực của hắn và Alastor chạm vào nhau. Alastor mím môi, từ từ tỏa ra mùi hương trấn an để Omega của gã bình tĩnh lại, mùi hương tỏa ra chậm rãi, không quá vồ vập, như thể gã đang sợ làm kinh động đến người bạn đời đang kích động của mình. Họ nằm yên như thế một lúc, cho đến khi Vincent trông đã bình tĩnh hơn một chút, Alastor mới lên tiếng, giọng gã không quá to, nó trầm, và mang theo chút ấm áp, “Ta xin lỗi, ta không nên… quá đa nghi như thế. Lẽ ra ta nên tin em, lẽ ra ta nên nhanh nhạy hơn, lẽ ra ta nên ngay lập tức nhận ra đó là mùi của Charlie, ta phải đối mặt với cô ta suốt mà, lẽ ra ta phải biết chứ. Chỉ là… ta về nhà, và phát hiện có mùi của một kẻ khác, nhưng nó lại không có mùi như một cuộc chiến, nó có mùi như kiểu… em đã mời một Alpha khác vào nhà và ôm ấp với nó đủ lâu để mùi hương vẫn còn vương lại cho đến giờ…”

 

“Ngươi nói như thể ngươi không biết lượng pheromone đáng kể mà cô ta sẽ tiết ra mỗi lần lo lắng vậy”, Vincent khịt mũi, nói một cách cọc cằn, hắn vẫn còn giận Alastor, “Và mùi hoa sữa thì vốn dĩ đã nồng”

 

“…”

 

“Ngươi là đồ ngốc”

 

“Ừm, ta là đồ ngốc”, Alastor đồng ý với hắn

 

“…Nhưng nó thật sự bám dai đến thế sao?”, hắn chỉ vừa mở bộ xử lí mùi của mình khi có dấu hiệu xuất hiện của Alastor, và trước khi cảm nhận được thêm mùi của bất kì Alpha nào khác nữa, mùi của Alastor đã ập đến, làm choáng ngợp bộ xử lí của hắn

 

“Giờ thì không còn nữa, nhưng vừa rồi…”, Điều đó là đương nhiên. Sau trận chiến pheromone vừa rồi, chắc chắn trong căn nhà giờ đây chỉ còn lưu lại mùi hương của cả hai. Alastor dụi đầu vào hõm cổ Vincent, “Em chỉ nên có mùi của ta thôi, cưng à”

 

Khóe môi Vincent nhếch lên thành một nụ cười nhẹ, cơn giận vừa nãy của hắn cũng đã tan biến quá nửa, “Nhích ra đi, ta vẫn đang còn giận”

 

“Thôi nào, lần sau ta sẽ cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình và ta sẽ lắng nghe những điều em nói”

 

“…”

 

“Ta sẽ tin tưởng em nhiều hơn”

 

“…”

 

“…Em muốn nuôi cá mập không?”

 

Mắt Vincent mở to, giọng hắn bỗng dưng trở nên run run, như không thể tin Alastor lại hỏi mình câu đó, hắn thầm thì, “Em có thể sao?”

 

“Có thể”, Alastor gật đầu, “Bù lại thì, đừng giận ta nữa nhé?”

 

Vincent nhướng mày, cố gắng kiềm nén cơn xúc động, “Chỉ khi nào anh cho em chọn con mình muốn nuôi thôi”

 

“Được rồi”

 

“Hứa nhé?”

 

“Ừm, ta hứa với em”

 

Không mất quá lâu để Alastor đồng ý, thực tế là gã đã ngay lập tức làm vậy. Vincent mỉm cười hạnh phúc, tuyệt vời, cuối cùng thì sau 2 năm hắn cũng có thể thường xuyên gặp mặt cục cưng của hắn rồi. Vốn dĩ hắn đã định soạn một bài văn thật dài để nói với Alastor về chuyện nuôi cá mập, nhưng hướng đi của chuyện này thật quá tuyệt! Alastor đã tự nguyện trao cho hắn điều mà hắn muốn, và chắc chắn là gã sẽ không thể rút lại lời hứa này

 

Vincent cười khúc khích, lúc này mới dang tay ra ôm lấy tấm lưng Alastor, pheromone u ám vừa rồi hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại mùi thanh khiết, ngọt nhẹ xen lẫn chút ấm áp khi hổ phách hòa với gỗ tuyết tùng

//////////////////

 

Sau chuyện ngày hôm đó, trong nhà của họ xuất hiện thêm một tầng trống nữa, chiếm khoảng 13/14 diện tích là một bể thủy tinh lớn, chắc chắn sau này trong đó sẽ có nước và các thiết bị liên quan để chăm sóc lũ cá mập đáng yêu của Vincent. Thật tuyệt vời! Đó là tất cả những điều mà Vincent có thể miêu tả khi nói về cảm xúc hiện tại của bản thân

 

Nhưng đi song song với nó là một nỗi lo lắng, phải làm sao để đưa bé cưng của hắn về đây mà không gây ra quá nhiều nghi ngờ đây? Vincent chắc chắn muốn toàn bộ đại gia đình cá mập của hắn đều ở đây

 

Hắn có nên…

 

Tiếng gõ cửa vang lên

 

Vincent khựng lại rồi nhanh chóng vui vẻ rời khỏi tầng 3, hắn đã dành quá nhiều thời gian ngắm bể cá đến mức không nhận ra sắc trời đã đổi màu, chắc hẳn là Alastor đã quay về và chuẩn bị nấu món Jambalaya mà gã đã hứa cho bữa tối rồi. Vincent nhảy chân sáo tới và đẩy cửa thật mạnh, sẵn sàng nhảy lên nhào vào lòng gã

 

Nhưng khoảng khắc cánh cửa mở ra, mùi nước hoa nhân tạo nồng nàn, loại mùi hỗn tạp của cả Omega và Alpha xộc vào khoang xử lí của hắn, nụ cười trên môi Vincent cứng đờ, đôi chân đang lấy đà của hắn cũng như bị đóng đinh xuống dưới sàn nhà, hắn như một con robot đột ngột hết pin mà khựng lại giữa chừng. Bởi lẽ trước mặt hắn không phải là Alpha mà hắn muốn, không phải là Alpha của hắn, đó là Valentino–trong tình trạng đang say khước và có lẽ là vừa trong một buổi thác loạn bước ra vì người gã đầy mùi tình dục

 

“Em không nên mở cửa nhanh như vậy đâu”, Lời nói của Alastor vọng lại trong tâm trí hắn, “Lỡ như ngoài cửa không phải là ta thì sao?”

 

Thú thật, nếu người đứng trước cửa giờ là Alastor, hắn chắc chắn sẽ phát điên ngay tại chỗ, nhưng đây lại là Valentino, và, ừm, hắn không biết tại sao gã lại ở đây. Hắn thuần thục đóng bộ xử lí mùi lại, giống như cách hắn vẫn luôn làm để tránh bị ảnh hưởng bởi pheromone của những kẻ khác và mùi khói thuốc của Valentino

 

“Ôi Voxxie, ta nhớ cưng quá”, Valentino cười khẩy, mắt nhắm mắt mở nhìn hắn

 

“Val, sao ngươi lại ở đây?”, Vincent–hay nói đúng hơn là Vox, âm thầm gửi tin nhắn đến cho trợ lí của mình, “Ta nhớ là–”

 

“Thôi nào”, Valentino rên rỉ, gã thở dài, trong lời nói ẩn chứa sự bực bội, “Đó không phải là cách để chào đón cộng sự của mình đâu. Nhưng nếu cưng muốn biết thì được thôi, con bé Charlie đã hứa với ta là sẽ đi tìm ngươi về, nhưng khi về, nó lại về tay không, nó bảo không tìm thấy ngươi, nhưng ánh mắt và cử chỉ nó lại lạ lắm, và thế là ta hỏi nó nơi cuối cùng nó đến là ở đâu, và giờ, ta đã đây, cuối cùng cũng tìm thấy ngươi”

 

“Sao ngươi không mời ta vào nhà, và ta sẽ– Ối??”, Vox nhìn Valentino từ từ tiến về phía mình và nhanh chóng tránh sang một bên khi thấy gã định quàng tay ôm lấy mình, tất cả những gì vụt qua trong tâm trí Vox lúc đó là: ‘Alastor sẽ không thích chuyện này’

 

Nhưng rõ ràng là Valentino cũng không thích chuyện này, gã loạng choạng rồi gầm gừ, gắt gỏng nói với hắn, “Chuyện này là sao đây? Ngươi chỉ đi có 2 năm thôi mà đã lạnh lùng như thế này rồi sao? Ta không xứng làm bạn với ngươi nữa à?”

 

“Thôi nào Val, ta trân trọng tình bạn của chúng ta, đó là lí do tại sao–”

 

Nhưng Valentino không để hắn nói hết câu, gã thổi một làn khói màu hồng vào màn hình của hắn, vẻ mặt chuyển sang vẻ trịch trượng: “Và cái đầu tivi cổ lỗ sĩ đó là sao? Từ khi nào một kẻ luôn rêu rao về sự đổi mới và hiện đại như ngươi lại thích tiến hóa ngược vậy?”

 

Nhưng rồi gã lại chuyển vẻ mặt chỉ trong một giây, gã nheo mắt lại, nhìn chòng chọc Vox với một vẻ thích thú kì lạ, Vox biết ánh nhìn này, nó giống hệt ánh nhìn mà Valentino thường dùng cho mấy diễn viên của mình khi có một ý tưởng ghê rợn hay bệnh hoạn nào đó trên giường, và Vox ghét khi ánh nhìn đó hướng về phía mình

 

“À không, có lẽ cái đầu cũ kĩ của ngươi cũng không quá vô dụng, ta có thể tận dụng nó cho một số việc, như…”, gã ta cười khúc khích, “Ngươi biết việc đó là gì mà”

 

“Không, ta không biết gì cả”, vẻ mặt Vox lạnh tanh, hắn thầm đảo mắt trong lòng. Hẳn Valentino nên biết mấy trò thao túng tâm lí đó của gã chẳng có tác dụng gì với hắn mới phải, gã cố tình khiến Vox cảm thấy có lỗi về bản thân mình, rồi sau đó khoét vết thương ra, khiến hắn cảm thấy nhỏ bé, rồi lại cho hắn một con đường để chứng minh bản thân. Trò đó chỉ có tác dụng với mấy con điếm khao khát làm hài lòng gã thôi, “Thay vì ở đây lảm nhảm, sao không về studio quay tiếp mấy bộ phim khiêu dâm của ngươi đi? Hay là ngươi đã xuất tinh nhiều đến nỗi không cứng được nữa? Sao vậy, sợ bị mấy con điếm của mình bỏ rơi vì không cương được à?”

 

Nhận thấy Vox không bị mắc bẫy, Valentino hậm hực ra mặt, ngay cả khi không cảm nhận được pheromone của gã, Vox vẫn chắc chắn hiện giờ nó đang tuôn trào như thác lũ, nhưng thay vì cảm thấy sợ hãi, hắn lại cảm thấy trống rỗng, giống như đang xem một màn trình diễn vô tri nào đó

 

Chợt, Valentino mỉm cười, gã tiến tới, đứng sát hắn hơn. Vox nhướng mày, nhưng ngoài ra cũng chẳng có thêm cử động nào, hắn đứng chặn ở cửa, như một người lính quả cảm quyết không để địch tràn vào thành trong

 

“Ôi không đâu. Nếu cưng muốn biết, thì ta vẫn có thể cương tới 4-5 lần gì đó nếu có thể vật ngươi ra bây giờ, và yên tâm đi, lượng tinh của ta đủ nhiều để bắn tung tóe khắp người ngươi, ngươi sẽ ngập trong mùi tinh của ta và đê mê đến nỗi không nhớ được chữ ‘Alastor’ viết như thế nào”, Gã liếm môi, “Muốn thử không, mi amor?”

 

Nếu Valentino muốn làm cho Vox cảm thấy kinh tởm thì chúc mừng, gã thành công rồi đó. Dạ dày Vox quặn thắt, nghĩ lại những gì Valentino nói khiến hắn muốn nôn mửa. Tên khốn này rõ ràng đã quá say, và Vox không thích những kẻ say xỉn không kiểm soát được cái miệng của mình, họ chưa bao giờ thật sự đánh nhau, họ có thể có cãi cọ, có bạo lực, nhưng chưa bao giờ thật sự dùng toàn bộ sức lực để đối đầu với nhau, nhưng giờ đây Vox thật sự muốn nướng chín gã dưới tay mình rồi moi nội tạng gã ra làm quà cho bọn cá sấu dưới đầm lầy.

 

“Ồ, vậy ra tình dục có thể làm tổn thương não bộ. Chúc mừng nhé, ngươi đúng là minh chứng sống thuyết phục nhất mà ta từng gặp”, Vox cười khẩy, sẵn sàng cho một cuộc tấn công, dù chuyện này có khó tin đến mấy thì hiện tại hắn vẫn là một chúa tể, kết hôn với Alastor không đồng nghĩa với việc hắn phải yếu đi, thực tế là hắn vẫn nắm giữ linh hồn của rất nhiều kẻ tội lỗi khác, thêm nữa là hắn cũng có thêm một phần sức mạnh từ Alastor theo các điều khoản kết hôn ở địa ngục. Dựa vào sức mạnh lẫn sự quen thuộc địa hình, hắn đang vượt trội hơn Valentino rất nhiều

 

Nhưng thay vì xông vào tấn công, Valentino chỉ… đứng đó, bất động, không buông thêm một lời khiêu khích nào và cũng không với lấy khẩu súng trên thắt lưng, sau vài giây, gã đột ngột ngã xuống, Vox theo phản xạ tránh sang một bên

 

Rầm

 

Valentino nặng nề ngã xuống, đôi mắt màu đỏ khép hờ. Ngay lúc Vox đang thắc mắc, một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn

 

“Ngài không sao chứ?”

 

Trợ lí của hắn–Ethan, không biết đã đứng sau lưng Valentino từ lúc nào, giờ đang đứng trước mặt hắn, tay vẫn đang cầm một ống xi lanh

 

“Cái đó…”, Vox chớp mắt, chỉ tay về phía cái ống

 

“Xin ngài đừng lo, nó chỉ là một loại thuốc mê thôi”, và loại này lẫn liều lượng tôi vừa xài đủ để giết chết một con voi, nhưng sếp của anh không cần biết điều đó, Valentino đã ngất và giờ anh sẽ mang nó đi, Vox chỉ cần biết vậy là đủ

 

“Được rồi, thật ra ta cũng không lo lắm”, ngừng một lúc, hắn nói, “Cảm ơn nhé, Ethan”

 

“Vâng, thật ra thì, tôi mới là người phải cảm ơn ngài mới phải”, Ethan nở một nụ cười nhỏ, trông hoàn toàn chân thành và vui vẻ, “Nhờ ngài mà tôi có thể bước lên vị trí như bây giờ”

 

Vox muốn nói với Ethan rằng thực ra điều đó không hoàn toàn đúng, đúng là Vox đã đưa cho anh một thỏa thuận mới–một cơ hội để anh có thể bước lên nấc thang quyền lực, nhưng anh mới là người quyết định nắm lấy nó và đã nỗ lực rất nhiều để đi lên, nhưng thay vì vậy, Vox chỉ im lặng, nhìn Ethan di chuyển Valentino ra khỏi nhà mình, trước khi họ đi mất, Ethan chợt quay đầu lại nhìn hắn

 

“Tôi sẽ cố gắng ngăn Valentino tới đây phá rối ngài và dàn xếp để đưa bọn cá mập đến chỗ ngài mà không gây ra quá nhiều nghi ngờ”

 

 Vox chớp mắt, cảm giác biết ơn tràn ngập trong lồng ngực, nhưng hắn vẫn phải đóng vai là một ông sếp khó tính, “Nhớ gửi email cho tôi xem trước bản kế hoạch, và đừng viện cớ này để mà trốn mấy việc khác đấy”, nhưng rõ ràng nó không có tác dụng đe dọa mấy, Ethan cười hì hì rồi vâng dạ, như thể hắn chỉ đang nói đùa với anh, từ khi nào mà nhân viên của hắn lại xấc xược thế nhỉ?

 

Khóe môi Vox cong lên thành một đường cong nhẹ, do dự một lúc, rồi hắn vẫn gọi tên anh thêm một lần nữa, giọng điệu khô khốc nhưng ẩn chứa một sự công nhận khó giấu: “Cảm ơn nhé”, và nụ cười của Ethan rạng rỡ hơn bao giờ hết

 

Vox–Không, hiện giờ thì là Vincent, hắn đóng cửa, xoay người lại rồi nhìn chằm chằm vào trong nhà một lúc, nụ cười nhỏ vừa rồi hoàn toàn tan biến, tất cả những gì đọng lại trong tâm trí hắn hiện giờ là Alastor sẽ rất thất vọng nếu có mùi của Alpha khác trong nhà của họ

 

Vincent giữ cho mình một vẻ mặt vô cảm, mà thực tế là hiện tại hắn cũng đang cảm thấy như vậy, hắn di chuyển đến trước cửa nhà tắm, đôi mắt đờ đẫn quét qua chai nước lau sàn mà mấy tay sai bóng tối của Alastor thường dùng

 

Alastor sẽ rất thất vọng nếu căn nhà có mùi của Alpha khác

 

Với một động tác dứt khoác, hắn mở nắp ra, nghiêng chai, giọt chất lỏng trong trẻo màu đỏ rơi xuống thành dòng, trên nền sàn màu nâu, vết đỏ lại trở thành màu sắc trang trí tuyệt đẹp cho nó

 

Alastor sẽ rất thất vọng nếu căn nhà có mùi của Alpha khác

 

Vincent đổ hơn nửa chai nước lau sàn với hi vọng mùi của nó sẽ át hết đi mùi nước hoa rẻ tiền của Valentino

 

Alastor sẽ rất thất vọng nếu căn nhà có mùi của Alpha khác

 

Hắn làm mọi thứ có thể nhằm xóa tan đi những mùi hương không nên có

 

Dùng hết một chai nước lau sàn, chùi rửa như thể tính mạng của mình phụ thuộc vào nó, cố gắng lan tỏa thật nhiều pheromone của mình để che mùi

 

Vẫn chưa đủ

 

Alastor sẽ rất thất vọng nếu bạn đời của mình có mùi của Alpha khác

 

Hắn cọ rửa người thật kĩ càng đến nổi làn da cũng ửng đỏ, ngâm mình trong bồn nước lâu hơn bình thường rồi lại tắm lại khoảng 2-3 lần nữa

 

Alastor sẽ rất thất vọng nếu bạn đời của mình có mùi của Alpha khác

 

Vincent cần được bao phủ trong mùi hương của Alpha của mình càng sớm càng tốt

 

Hắn quấn một chiếc khăn tắm rồi bước đến trước cửa tủ đồ của Alastor, cho tới khi hắn vùi đầu vào đống quần áo của Alastor, hắn mới khởi động bộ xử lí mùi trở lại, mùi nước hoa còn sót lại trong khoang xử lí nhanh chóng bị đánh bật ra bởi mùi gỗ tuyết tùng, Vincent rên rỉ thỏa mãn, cảm thấy một niềm hân hoan dâng trào trong lồng ngực

 

Cuối cùng thì hắn mới cảm thấy dễ chịu hơn, Alastor nói đúng, căn nhà này chỉ nên có mùi của hai người bọn họ, không nên có thêm bất kì ai khác nữa, nếu một Omega khác đi lạc vào lãnh thổ của hắn Alastor, hắn chắc chắn sẽ để nó làm mồi cho bé cưng của hắn, hắn thề đấy

 

Vincent mím môi, cố phớt lờ con tim đang đập rộn ràng. Hắn lấy ra một cái áo sơ mi màu đỏ của Alastor rồi mặc vào. Màn hình hắn lóe lên một dải sáng màu xanh nhạt. Cảm giác tựa như lồng ngực hắn đang được một chiếc lông vũ nhẹ nhàng cọ qua khi được mùi hương của người mình yêu ôm lấy. Đầu óc hắn nhẹ bẫng, cuối cùng cảm giác căng thẳng vừa rồi cũng biến mất hẳn, hắn để tâm trí đuổi theo tấm chăn bông mềm mại vẫn còn vương mùi của cả hai trên giường ngủ, và hắn để mình ngả lưng lên đó, kéo chăn che hết người, để bản thân bị cuốn trôi theo cảm giác bình yên mà pheromone của Alastor mang lại

 

Alastor đã ra ngoài để đi thăm Rosie, và thật may mắn là cái bóng cũng bị gã ta bắt đi theo, nếu không thì nó cũng sẽ chứng kiến mớ hỗn độn vừa rồi mất, hắn ta nghĩ vậy trước khi mí mắt trở nên trĩu nặng rồi hoàn toàn sụp xuống, khi tỉnh dậy, hắn sẽ trở lại là Omega hiền dịu của Alastor, không phải là một Omega tàn bạo, nham hiểm và độc ác của địa ngục nữa

 

Và khi tiếng chuông cửa reo lên một lần nữa, Vincent nhanh chóng bật dậy khỏi giường, mở cửa ra nhanh hơn bao giờ hết và nhào vào lòng Alastor như cách mà 2 năm qua hắn vẫn làm, và như bao năm qua, Alastor thuần thục đỡ lấy hắn, một tay đặt lên mông, một tay đặt lên eo của hắn, giữ hắn cố định trên người mình. Gã thở dài trước tiếng cười khanh khách của Vincent

 

“Ta đã nói em rồi mà, đừng mở cửa nhanh như vậy. Lỡ như ngoài cửa không phải ta thì sao? Nếu là một tên ngốc nào đó muốn đến lấy mạng em thì sao đây?”

 

“Chả sao cả”,  Vincent vòng tay qua cổ gã, nhìn gã bằng đôi mắt trìu mến, tựa mặt hồ giấu hàng vạn ánh sao trời, “Omega của anh không yếu đuối đến vậy đâu”

 

“Ừ nhỉ”, Và Alastor cũng nhìn lại hắn như thế, với một vẻ dịu dàng xen lẫn yêu chiều mà chưa từng có bất kì con quỷ nào ở địa ngục từng nhìn thấy, trừ Vincent, “Em là Omega mạnh mẽ nhất địa ngục của ta mà”

 

Chợt lông mày Alastor hơi nhíu lại, “Em yêu?”

 

“Sao vậy Al?”

 

“Em có…”, Gã nhìn vào trong nhà, lông mày càng nhíu chặt hơn, cánh tay đang ôm Vincent cũng cứng đờ, “Em có ngửi thấy mùi gì lạ không?”

 

Nhưng Vincent lại như chẳng để tâm đến vẻ bối rối của Alastor, hắn cười mỉm, đuôi mắt cong cong lại như trăng lưỡi liềm, hắn đưa một tay lên kéo cổ áo sơ mi ra, để lộ làn da trần mềm mại của mình, “Từ khi mặc cái áo này, ngoài mùi của anh ra, em chẳng còn ngửi thấy mùi nào nữa”

 

Và khi hắn bắt gặp mắt Alastor tối lại vì khao khát, yết hầu gã khẽ nhấp nhô nuốt khan, bàn tay đang giữ ở mông và eo hắn chợt siết nhẹ lại thì hắn biết, suốt đêm nay Alpha của hắn sẽ không bao giờ thắc mắc tại sao hương nước lau sàn lại đậm đặc đến thế hay có mùi gì lạ trong nhà nữa

 

/////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////

Đôi lời lảm nhảm:

Không biết mọi người có nhận ra không, nhưng mà chắc là nhận ra rồi, vì nó rõ ràng quá mà =)))))))))))))))

 

Nôm na là vào khoảng hơn 2 năm trước, Alastor và Vox đã không còn đay nghiến nhau nữa mà trở nên thân thiện với nhau hơn, dù vẫn còn móc mỉa hay đôi lúc đấm nhau ầm ầm, nhưng theo một cách méo mó nào đó thì họ đã trở thành ‘bạn bè’ của nhau

 

Trong một lần họ say xỉn, Alastor đã khiến Vox rơi vào trạng thái tự thôi miên bản thân, và gã đã tận dụng cơ hội này để làm mất kí ức của Vox, và khiến Vox tin rằng mình là Omega của Alastor và hắn phải luôn ở bên cạnh Alastor, kiểu thế, nhưng mà dưới tác dụng của rượu thì thuật thôi miên của Vox không được phát huy ở trạng thái tốt nhất, thế nên là Vox ở trạng thái ‘nửa tỉnh nửa mê’, hắn biết Alastor đang thao túng mình bằng thuật thôi miên của mình, ngoài cảm giác trống rỗng trong lồng ngực và một giọng nói thôi thúc hắn ở bên Alastor thì chẳng có gì khác xảy ra cả, hắn vẫn có thể dễ dàng thoát khỏi trạng thái đó và chạy khỏi Alastor, nhưng hắn đã không làm vậy, thay vào đó, hắn giả vờ như quên hết tất cả  và sống cùng Alastor

 

Cái đầu tivi hiện tại của Vincent tuy không được hiện đại nhưng mà nó vẫn là tivi màu nha, và vì đây là thế giới ABO nên tui cho ảnh thêm cái bộ xử lí mùi, tui muốn ảnh có thể ngửi được mùi của Alastor!!!!>.<

 

Thật ra thì ngoài việc giả vờ như không biết Vees là ai và không nhớ cuộc hội thoại định mệnh ở quán bar ra thì Vox cũng thật lòng với tất cả mọi chuyện á, nên mấy bồ đừng nghĩ là lúc ở bên Alastor là Vox đang diễn kịch nha, đó là tính cách thật của ổng á

 

Và Alastor có biết Vox đang giả vờ mất trí nhớ không? Không, gã chỉ nghĩ là ‘wao, thuật thôi miên của con vợ mình đỉnh thật’ thôi à, mà biết Vox giả vờ thì ảnh có bực không? Không, bởi vì điều đó chứng tỏ rằng ngay cả khi không cần thôi miên, Vox vẫn sẽ chọn làm vợ của ảnh, ảnh sẽ vui vcl ra chứ không bực đâu

 

Nhân tiện thì, Alastor với Vincent kết hôn với nhau rồi á, và tất nhiên Alastor là người cầu hôn rồi >.< họ vẫn làm lễ, vẫn đám cưới với nhau, chỉ là họ không làm rình rang lên với không mời đông khách thôi, chắc mời được cỡ 2-3 người

 

///////////////////////////////////

Vincent: “Ta sẽ là Omega hiền dịu của ngươi”

Alastor: “Sao em chỉ đề cập đến ‘hiền dịu’ thôi vậy cưng, còn ‘xấc xược, kiêu căng và hỗn láo’ đâu?”

Vincent: “Anh từng nghe câu ‘tốt khoe, xấu che’ (1) chưa?”

 

Notes:

(1)Tốt khoe, xấu che: đây là một câu thành ngữ Việt Nam, có ý nghĩa là những gì tốt đẹp, hay ho thì phô bày ra ngoài, còn những điều xấu xa, khuyết điểm hoặc chuyện lục đục nội bộ thì nên giấu kín, đóng cửa bảo nhau