Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2026-06-09
Words:
11,768
Chapters:
1/1
Hits:
48

Mà tình yêu còn đến trước cả ngày xuân

Summary:

Lữ đồ lưu lạc của tôi.

----

Bản dịch tiếng Việt của 而爱比春天更先到来 - tác giả: xingzhichun

Notes:

Tên gốc: 而爱比春天更先到来
Tác giả: AO3@xingzhichun
Người dịch: machdnpt ( Mạch Mạch tìm cách thoát phim )

[Truyện dịch đã được sự cho phép của tác giả. Được xin permission bởi Tựa Cách Ba Thu - 如隔三秋]

----

Ghi chú của tác giả:
Sản phẩm để an ủi bản thân.
Ba ơi, Lạc Lạc hi vọng người hạnh phúc.

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

Tôi tên Cao Lạc Lạc, đây là năm thứ mười ba tôi mất đi ba mình.

Sinh nhật mười tám tuổi chẳng hề vui, cha không muốn về nhà vào sinh nhật tôi, bởi nó luôn khiến ông nhớ tới ba. Tôi cũng không thích sinh nhật, bởi vì nó như thể đang nhắc nhở tôi, ba tôi đã vì tôi chịu nhiều đau khổ đến thế nào.

Con người sống trên đời này, khổ đau có thể chịu đựng được là có hạn, ba đã sớm gánh chịu hết những đau đớn ấy, nên cũng sớm rời bỏ tôi.

Tôi không trách ba, tôi cũng không có tư cách để trách ông, tôi trách chính mình.

Trước khi năm tuổi, tôi vẫn luôn sống cùng ba trong một căn hộ tại một thị trấn nhỏ ven biển ở nước V, theo lời chú Mã Hành, là ba tôi trang trí căn nhà ấy từng chút từng chút một, nhà không rộng lắm, trong đó có một chỗ được dùng hàng rào nhựa quây lại làm thành lãnh địa của tôi, bên trong xếp đầy ô tô đồ chơi và gấu bông mà ba mua cho tôi, bởi vì sợ tôi bị va đập, ba còn mua cả miếng dán chống va chạm, cẩn thận dán vào từng góc cạnh một trong nhà. Lúc có tôi, phản ứng mang thai của ba rất nghiêm trọng, hoàn toàn không ra khỏi cửa được, ngày ngày đều nôn, ấy thế mà ba vẫn mua len, cuộn mình trên chiếc sofa nhỏ móc từng mũi len để đan tất cho tôi. Ba sẽ sờ bụng, tưởng tượng đôi bàn tay bàn chân tí hon của tôi, sau đó dùng đôi mắt ngời sáng nói với chú Mã Hành rằng, anh Mã Hành, anh cảm thấy liệu Lạc Lạc có thích những thứ em đan cho thằng bé không?

Quần áo và giày tất nhỏ mà ba đan cho, tôi vẫn còn giữ, để đến mười tám năm sau, giờ đây trông có vẻ quê mùa, thế nhưng đây là thứ duy nhất mà ba để lại cho tôi.

Sinh nhật năm ba tuổi ấy, là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cha mình.

Ông ấy ôm một đứa trẻ khác, ba tôi rất sợ ông ấy.

Tôi chán ghét ông ta.

Ông ta cứ cầu xin ba mãi, khóc rất nhiều trước mặt chúng tôi, ba tôi chẳng hề nói câu nào, cái khoảnh khắc khi cánh cửa đóng lại, tôi nhìn thấy mắt ba ánh màu nước mắt.

Đêm hôm đó, ba ôm tôi, nhẹ nhàng vỗ lưng và khe khẽ ngâm nga bài hát ru tôi ngủ, ba hỏi tôi, có muốn đi với cha không.

"Chúng ta trở về cùng với cái chú kia sao?"

Ba tôi rất gầy, thành ra lời nói cũng cộm cả vào trái tim tôi, khiến nó đau nhói, ba nói, Lạc Lạc, ba có lẽ không thể ở bên con lâu như vậy.

Tôi nói, vậy tôi cũng không đi với ông ta.

"Ba, con muốn ở bên cạnh ba, chúng ta vẫn luôn ở bên nhau."

Khi đó, tôi tưởng rằng, chỉ cần mình không đi cùng cha, tôi có thể vẫn luôn sống bên ba như vậy. Tôi đi nhà trẻ, ba tôi đi làm, chờ đến khi tôi từ nhà trẻ về, chỉ cần tôi bưng bình tưới nhỏ đi tưới nước cho cây, tự mình chơi đồ chơi một lúc, ba tôi sẽ tan tầm về nhà, sau đó ba sẽ xắn tay áo nấu cơm tối, có đôi khi là ăn thức ăn ngoài, nhưng tôi vẫn luôn rất vui vẻ, bởi vì có ba ở đó, ăn cơm xong, ba sẽ cùng tôi xem hoạt hình một lúc, sau đó uốn ngón tay cong cong cà lên mũi tôi và nói, Lạc Lạc, nên đi tắm thôi.

Ba tôi mua cho tôi một cái bồn tắm nhỏ, giống như một vùng biển tí hon, có thể và chỉ có thể chứa đựng mình tôi.

Ba tôi thật sự mua cho tôi rất nhiều thứ, chất đống lên có thể nhồi đầy căn nhà nho nhỏ của chúng tôi, tôi nói, ba ơi, thật ra con không cần nhiều đồ chơi thế đâu, cũng không cần nhiều quần áo như vậy, ba nghe thấy thế thì ngẩn người, rồi hỏi tôi, Lạc Lạc, vậy con muốn gì.

Tôi không trả lời ngay, thay vào đó là cố gắng vòng tay mình quanh người ba, như thể làm thế là có thể hoàn toàn ôm ba vào lòng mình, mặt tôi dán vào bụng ba, tôi biết nơi ấy có một vết sẹo, tôi nói: "Con muốn ba, ba ơi, con chỉ cần ba thôi."

Cao Lạc Lạc có Cao Đồ là tốt rồi.

Ba cùng tôi trải qua bốn lần sinh nhật. Năm tôi năm tuổi, ba đã nằm viện rất lâu, ba không thể nướng bánh quy nhỏ cho tôi, không thể dỗ tôi đi ngủ khi đêm xuống, không thể ôm và nói yêu tôi được nữa, ba đổ bệnh.

Từ khi tôi bắt đầu có ký ức, tôi đã biết sức khỏe của ba không tốt, trên người thường xuyên đau nhức, mỗi ngày uống những viên thuốc với đủ loại màu sắc, một tháng sẽ vắng mặt vài ngày, khi ấy chú Mã Hành sẽ đến chăm sóc tôi, tôi hỏi chú, ba thế nào rồi. Cũng chính là vào khi ấy, tôi mơ hồ biết rằng ba tôi mắc một căn bệnh rất nghiêm trọng.

"Tuyến thể? Tuyến thể là cái gì ạ?"

Chú Mã Hành sờ ra sau cổ, nói rằng tuyến thể là một thứ rất quan trọng với ba con.

"Giờ nó bị hỏng rồi, cho nên ba phải vào viện, cần bác sĩ sửa chữa, sửa xong rồi thì ba sẽ về."

Chú Mã Hành nói với tôi, sửa xong rồi thì ba có thể về, thế nhưng chú ấy không nói, không phải tất cả mọi thứ đều có thể sửa được.

Giáo viên ở nhà trẻ dạy chúng tôi, tuyến thể sẽ khiến alpha và omega phát ra mùi hương, nhưng tôi chưa từng ngửi thấy mùi pheromone trên người ba. Trên người ba có mùi hương rất thơm, nhưng đó là mùi sữa tắm, ba luôn luôn dán miếng thuốc ức chế, cái vùng nhỏ sau gáy rất dễ bị tổn thương của omega ấy luôn luôn bị miếng dán hình vuông kia che khuất, tôi từng hỏi ba, ba ơi, con có thể ngửi mùi pheromone của ba không?

Ba không lập tức từ chối tôi, lúc ba thấy khó xử thì lông mày sẽ nhăn lại, tôi không muốn nhìn thấy ba có vẻ mặt như thế, tôi muốn vuốt phẳng những nếp nhăn của ba, trước khi tôi kịp nói gì thêm, ba đáp, xin lỗi Lạc Lạc, bây giờ còn chưa được.

"Ba tạm thời vẫn chưa khống chế được nồng độ pheromone của mình, con còn chưa phân hóa, hít phải quá nhiều pheromone sẽ không tốt cho cơ thể."

Ba ơi, ba không cần xin lỗi đâu mà, tôi vươn tay, muốn ôm lấy mặt ba, đáng tiếc là tay tôi quá nhỏ, chỉ có thể cảm nhận được một phần gương mặt mềm mại của ba, tôi nói, Lạc Lạc có thể đợi.

Tôi sẵn lòng chờ, nhưng thời gian lại không chịu chiều ý tôi.

Nhờ vào thiên phú ký ức của alpha cấp S, tôi nhớ rõ ràng rất nhiều dáng vẻ của ba, là khi dịu dàng đọc thơ cho tôi nghe, là khi buồn thì đôi mắt hoe đỏ, là dáng vẻ chăm chú khi làm việc, là khi cầm tay dạy tôi học chữ, là khi cầm chiếc thìa nhỏ nói "a" để bón táo xay cho tôi, là khi yên tĩnh ngủ bên cạnh tôi, là khi dồn toàn bộ tình yêu cho tôi chẳng giữ lại chút gì...

Nhưng tôi lại không nhớ rõ hình dáng của ba vào cái đoạn thời gian cuối cùng ở bệnh viện ấy, có lẽ là rất gầy, ba vốn đã gầy rồi, cơ thể đau nhức khiến việc ăn uống khó khăn hơn thế nên lại càng gầy, tôi nghĩ, dùng cụm từ "gầy trơ cả xương" để mô tả ba vào quãng thời gian ấy cũng chẳng đủ, bởi khi tôi ôm ba, cứ như thể ôm một cánh diều có thể bay lên không trung bất cứ khi nào.

Thật ra, tôi đã quên hết phần lớn thời gian tôi ở viện cùng với ba, khi ấy tôi không hiểu được cái chết là gì, tôi chỉ là rất muốn khóc, tôi sợ hãi, nhưng tôi không muốn để ba nhìn thấy nước mắt của mình, tôi biết như thế sẽ khiến ba càng cảm thấy khó chịu hơn, tôi muốn khiến mình cười, ba nói khi tôi cười rất đáng yêu, khiến ba thấy vui vẻ, thế nhưng dù khóe miệng của tôi cong lên, nước mắt lại đồng thời rơi xuống, thật sự khó quá, ba ơi, tại sao kiềm nước mắt lại khó khăn đến vậy.

Chú Mã Hành ôm lấy tôi, tôi nằm trên vai, làm ướt cả áo chú. Chú nói, Lạc Lạc, con đã làm rất tốt rồi, tôi muốn nói không phải, tôi không phải một đứa trẻ đủ tiêu chuẩn, nếu như tôi làm tốt, có phải ba sẽ không ốm nữa, nếu như tôi đủ nghe lời, có phải ba sẽ không đau đớn như vậy nữa không?

Không ai nói cho tôi biết đáp án.

Hôm ấy là một ngày đẹp trời hiếm gặp giữa mùa đông, tôi còn nhớ rõ ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ, trên bệ cửa sổ là chiếc bình thủy tinh rạng rỡ cắm một nhành uất kim hương, mọi thứ trong phòng bệnh đều ấm áp, cứ như thể mùa xuân ghé sớm, ba tôi nhắm mắt lại, gương mặt điềm tĩnh an lành, ba ngủ thiếp đi, vốn dĩ là thời khắc sợ hãi nhất đang ập đến, kỳ lạ thay, tôi lại chẳng hề muốn khóc, tôi học dáng vẻ của ba khi dỗ tôi ngủ, giúp ba kéo chăn, rồi nhẹ nhàng đặt lên trán ba một nụ hôn.

Ba ơi, chúc ba mộng đẹp.
.
.
Từ ấy về sau, tôi không còn ước gì trong sinh nhật nữa.

Bởi tôi biết đó chỉ là lời nói dối, không thì tại sao điều ước năm ba tuổi, bốn tuổi của tôi đều không thể thành sự thực, tôi đã nói, tôi muốn ba vui vẻ, muốn ba không còn đau đớn nữa, muốn chúng tôi sẽ mãi ở bên nhau, cuối cùng lại đều thất bại.

Tôi chỉ có thể nhìn ảnh của ba mình, trầm mặc tưởng niệm ông.

Thế nhưng có rất nhiều thứ đều sẽ bị thời gian hòa tan, thời gian ba rời đi đã dài hơn rất nhiều rất nhiều lần thời gian mà ba làm bạn bên tôi, tôi liều mạng muốn nhớ kỹ mỗi một chi tiết khi chúng tôi ở cùng nhau, muốn tìm kiếm chi tiết từ trong miệng những người ngoài, tạo dựng lên hình tượng của ba tôi, nhưng bất kể tôi có cố gắng cách mấy, hình tượng rõ ràng khi còn bé đều dần dần trở lên mơ hồ, tôi chỉ có thể đứng ngoài tấm thủy tinh mờ nhìn tôi và ba, nhìn ba yêu tôi thế nào, nhìn hết thảy mọi thứ tàn lụi.

Những thứ mà ba để lại thật sự quá ít, khiến tôi chẳng có nơi nào để tìm được tung tích của ba. Ba đã từng là thư ký của cha tôi, tôi đã từng nhìn thấy ảnh của ba trên bức tường vinh danh nhân viên xuất sắc của công ty, tóc chải lên, đeo gọng kính bạc, tôi hình dung không ra thứ cảm giác ấy, nếu như nhất định phải nói, vậy hẳn là cảm giác của thể chữ Khải, nghiêm chỉnh, đẹp đẽ, sâu sắc.

Ngoại trừ bức ảnh đó, tôi còn nhìn thấy những bức ảnh khác được đặt trong phòng sách của cha tôi, trong bức ảnh là ba và ông ấy, một bức là khi họ mặc đồng phục học sinh, một bức thoạt nhìn như là lúc làm việc thì tiện tay chụp, ba đều không cười, thoạt nhìn ba rất căng thẳng.

Phần lớn ảnh chụp của ba đều là ảnh chụp cùng với tôi, trong bức ảnh ba ôm tôi, cười rất dịu dàng, khiến người ta sẽ đột nhiên liên tưởng đến nắng ấm và dòng suối, nhớ đến mùa xuân, Giang Hỗ cũng gần biển, nhưng lại không giống nước V, tôi luôn cảm thấy, mùa xuân ở nơi này không phải mùa xuân thực sự, có lẽ mùa xuân của tôi đã sớm ở lại cùng với ba vào mùa đông năm ấy.
.
.
Ngày đầu tiên năm mười tám tuổi, tôi nhìn thấy món quà của cha đặt trên bàn, tôi chỉ liếc qua rồi quay đi.

Ông ấy biết rõ tôi ghét sinh nhật, càng ghét việc bị nhắc đây là sinh nhật tôi, nhưng vẫn cứ làm như thế.

Sống và chết, đối lập nhưng lại liên hệ chặt chẽ với nhau, ba tôi khư khư cố chấp sinh ra tôi, ba dùng mạng sống của mình để đổi lấy mạng sống của tôi, quá thiệt rồi.

Chờ đến khi tôi bắt đầu hiểu sâu hơn về kiến thức sinh lý ABO, tôi mới biết được chú Mã Hành nói tuyến thể của ba tôi hỏng mất là có ý gì, trước khi mang thai tôi thì sức khỏe của ba vốn đã rất tệ, những thứ thuốc xanh xanh đỏ đỏ mà tôi nhìn thấy ấy, có thuốc giảm đau, có thuốc đặc hiệu phòng ngừa pheromone hỗn loạn, ba tôi coi đau đớn như chuyện bình thường chẳng hề quan trọng, đến tận khi ba rời khỏi thế giới này.

Tôi bỗng nhiên nhớ đến khi ba còn chưa đau đến mức không nói ra lời, ông xoa đầu tôi, trong giọng nói thoảng sự tiếc nuối, ba nói, Lạc Lạc, xin lỗi con, ba không thể nhìn thấy con trưởng thành.

Mười tám tuổi tính là trưởng thành sao?

Vậy giờ tôi là một người lớn như thế nào? Có phải là không quá giống những gì ba nghĩ hay không.

Không phải là tôi chán ghét bản thân mình, chỉ là nỗi nhớ quá dài rồi biến thành cơn đau âm ỉ, mà con người khi quá đau đớn sẽ bắt đầu giả sử, nếu như tôi không được sinh ra, cơ thể của ba sẽ không bị phá hỏng, ba có lẽ còn sống khỏe mạnh, ba rất thích trẻ con, không phải tôi thì cũng sẽ có một đứa trẻ khác thuộc về ba, chỉ là không phải tôi mà thôi, ba có lẽ sẽ được bảo vệ cẩn thận trong thời gian mang thai, tôi tới quá không đúng lúc, tôi khiến ba phải từ bỏ mọi thứ.

Tôi còn chưa được nhìn thấy dáng vẻ của ba khi khóe mắt đầy nếp nhăn, không thể thấy tóc ba bạc dần, có người nói quá trình già đi một cách tự nhiên rất tàn khốc, với tôi mà nói, lại không phải vậy, già yếu cần phải có thời gian, có thời gian thì có thể làm bạn.

Thật sự muốn sống cùng ba lâu thêm chút nữa, lại lâu thêm chút nữa, không phải tôi cũng không sao, tôi chỉ là đang nghĩ, sinh mệnh của ba không nên ngắn ngủi như vậy.
.
.
Chờ đến đêm khi tôi về nhà, món quà đặt trên bàn khi sáng vẫn chưa được cất đi, bên cạnh có thêm một cái bánh gato.

Sự xúc động không hiểu từ đâu mà đến, tôi cởi bỏ dây lụa trên hộp bánh gato, cắm một ngọn nến lên chiếc bánh, phòng ăn tối mịt, chỉ có ánh sáng yếu ớt của ngọn nến chiếu vào tôi, biết rõ là vô dụng, tôi vẫn nhắm chặt hai mắt, ước điều ước đầu tiên trong suốt nhiều năm qua.

Tôi nói, có thể cho tôi gặp lại ba một chút được không.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, chỉ có sáp nến chảy xuống mặt bơ, không hề có bất cứ điều gì khác xảy ra, kỳ tích không hề tồn tại.

Tôi không ăn bánh, hôm nay là ngày đầu tiên tôi mười tám tuổi, giống như bất cứ ngày nào khác từ khi tôi mất ba.
.
.
Quanh quẩn bên chóp mũi không phải mùi trầm hương quen thuộc trong phòng ngủ, mà là mùi rêu xanh ướt sũng và nước mưa, tôi cảm thấy rất kỳ lạ, ý thức dần quay trở lại, tôi dường như không ngủ trên giường, mà như thể đang dựa vào góc tường.

Mở mắt ra, thứ đầu tiên tôi thấy là bức tường gạch dán đầy quảng cáo ở đối diện, sau đó là bầu trời màu xanh xám —— nơi này không phải là nhà tôi.

Tay và chân đều không bị trói, tôi có thể hoạt động tự do, chứng tỏ không phải là bắt cóc, nhưng tôi hoàn toàn không biết gì về nơi này.

Tôi véo mạnh bắp đùi mình, rất đau, có nghĩa đây không phải là mơ.

Trong mấy phút sau đó, tôi duy trì tư thế khi vừa tỉnh lại, hai tay ôm đầu gối, ngồi trước cổng một căn nhà, ngay khi tôi muốn tìm hiểu rõ tình hình, cánh cửa đóng chặt mở hé, lộ ra một đôi mắt sáng ngời, khiến tôi giật cả mình.

Một số thời khắc, đối mặt với người đặc biệt, là sẽ có sự cảm ứng không nói thể nói ra cũng chẳng thể tả rõ được, tựa như giờ phút này, tôi đối diện với cặp mặt kia, khóe mắt bỗng cay xè.

Có lẽ bởi vì nó tựa như một câu chuyện trùng phùng sau rất nhiều năm.
.
.
Tôi bắt lấy cơ hội chợt đến, mau chóng chặn cánh cửa lại, nhìn kỹ chủ nhân của cặp mắt ấy.

Là một đứa bé, chẳng hiểu vì sao mà cho tôi cảm giác rất quen thuộc.

Cậu bé nhìn như thể sắp khóc, mắt ngập nước, giọng mũi rất nặng, nói cha em không có nhà, trong nhà không có tiền.

Chắc cậu tưởng tôi là kẻ đến đòi nợ. Trái tim tôi mềm nhũn, ngồi xổm xuống xoa đầu cậu: "Bạn nhỏ, em nhầm rồi, anh không biết ba của em."

Tôi giải thích với cậu rằng mình lạc đường, cậu chớp chớp mắt, không biết nên tin hay không, dù sao tôi đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà cậu, thực sự rất đáng ngờ, tôi không thúc giục, cậu cứ thế mà nhíu mày, cắn miệng, hẳn là đang đấu tranh xem có nên giúp tôi hay không.

Cuối cùng cậu nói, anh ơi, để em dẫn anh ra ngoài.

Đi đến đầu hẻm nhỏ, đi thêm một bước nữa về phía trước là có thể rời đi, nhưng trong lòng tôi có một phỏng đoán, nó hão huyền y như điều ước của tôi tối hôm qua, nhưng tôi vẫn cứ xoay người, cầm tay bạn nhỏ, dùng âm thanh run rẩy hỏi cậu, có thể cho anh biết tên em không?

"Cao Đồ," cậu nhẹ nhàng cầm tay tôi, nở một nụ cười khẽ khàng không đề phòng, "Cao trong vui vẻ cao hứng, Đồ trong lữ đồ."
.
.
Hẳn là không biết vì sao tôi lại đột nhiên rơi nước mắt, cậu luống cuống mở to hai mắt, khẽ hỏi, anh ơi, sao anh lại khóc?

Tôi tìm một lý do vụng về để lấp liếm cho qua.

Cao Đồ kề mặt lại gần, bảo tôi đừng nhúc nhích, dùng miệng nhẹ nhàng thổi hạt cát trong mắt cho tôi.

Nước mắt có thể cuốn đi hạt cát, vậy nỗi nhớ thì sao, phải chảy bao nhiêu nước mắt, mới có thể chấm dứt nỗi nhớ?
.
.
Tôi lừa Cao Đồ rằng tôi không có nhà, rồi đi theo cậu về nhà.

Tôi trước giờ chưa từng tới căn nhà của ba khi ba còn bé, căn nhà bị ông ngoại của tôi bán đi cũng đã bị thiêu rụi năm tôi bốn tuổi, chờ đến khi tôi lớn hơn một chút, về đến Giang Hỗ, trở lại thị trấn nhỏ nơi ba từng sống, lại phát hiện nó hoàn toàn khác so với những gì tôi tưởng tượng.

Tôi vẫn luôn nghĩ, đến cùng là nơi như thế nào, mới có thể nuôi dưỡng ra người dịu dàng như ba tôi, lại chẳng nghĩ rằng nơi này dơ bẩn, lạc hậu, trong không khí toàn là mùi bùn đất pha lẫn mùi rác rưởi tanh hôi.

Thị trấn nhỏ của hơn ba mươi năm trước khác so với những gì tôi đã nhìn thấy, chỉ có sự đổ nát là không đổi, nhưng điểm tốt là nơi này có ba tôi. Có lẽ nói là Cao Đồ thì chính xác hơn, bởi vì thời điểm này ba vẫn còn chỉ là một đứa trẻ, không phải ba của tôi, cậu bé ấy nắm lấy tay tôi, giống như đóa hoa trong nước bùn, thuần khiết hơn hết thảy mọi thứ.

Cậu quá lương thiện, sẽ bị người xấu lừa gạt. Tôi chính là người đã lừa gạt cậu, nhưng tôi không phải là người xấu.

Tôi chỉ là rất nhớ ba.
.
.
Trước kia tôi vẫn luôn không biết vì sao ba tôi chẳng hề có bức ảnh nào chụp khi còn bé, giờ thì tôi đã hiểu.

Trong và ngoài nhà đều cũ nát y như nhau, bức tường ẩm ướt tróc ra từng mảng, chiếc ghế sô pha lộ cả phần ruột bọt biển màu vàng xám, chiếc khăn trải trên bàn ăn thì đầy dầu mỡ, những góc đập vào mắt đều chất đầy đồng nát sắt vụn, điều đó khiến nơi này không giống nhà, mà càng giống trạm thu đồng nát hơn.

Trong hoàn cảnh thế này, ba tôi không được yêu thương, đương nhiên cũng không có ai ghi chép quá trình trưởng thành của ba.

"Anh có thể vào xem phòng em không?"

Cao Đồ vẫn đồng ý mà không có chút đề phòng nào.

Sau khi tôi được sinh ra, ba trang trí căn phòng của tôi rất đẹp, phòng của tôi có màu xanh da trời, có hình vẽ sóng biển và hải âu, chiếc giường mềm mại, và cả tấm rèm cửa sổ tung bay, điều tôi thích làm nhất chính là nằm trong lòng ba đón ánh mặt trời mỗi khi trời nắng, áng dương ấm áp, người ba thơm mùi nắng, giọng ba nói chuyện nhẹ tựa lông vũ, vuốt qua trái tim tôi, khiến tôi cảm thấy mọi chuyện đều hạnh phúc đến thế.

Nhưng vì cớ gì mà nơi ba ngủ khi còn bé là một chiếc giường khung sắt kêu kẽo kẹt, đèn trong phòng rất tối, ba còn rất nhỏ, liệu có sợ hãi không? Nấm mốc trải rộng khắp những bức tường trong nhà, tôi nhìn thấy có rất nhiều dấu đen thô ráp, mấy vết thấp nhất đã bị nấm mốc che phủ, vết trên cùng rất mới, chắc là mới được vẽ gần đây, tôi biết những thứ đó là gì —— đó là vết đánh dấu chiều cao mà bà ngoại để lại cho ba tôi.

Trong ngôi nhà ở nước V của chúng tôi cũng có nơi để đánh dấu chiều cao, đối với tôi khi đó, nó là một gốc cây rất to, dưới cây có thỏ con, đám cỏ nhỏ, và cả hoa nhí. Lúc sinh nhật, ba tôi sẽ dùng miếng nam châm hình đám mây đặt trên đỉnh đầu tôi, sau đó dán số lượng tương ứng vào bên cạnh vạch đo, từ sinh nhật một tuổi đến bốn tuổi của tôi, số lượng từ một đến bốn, ba tôi cũng ở bên cạnh làm bạn tôi hơn bốn năm.

Bốn năm, có thể coi là dài sao? Đối với tôi hiện tại mà nói, nó thậm chí còn không dài bằng một phần tư cuộc đời tôi, nhưng con người sẽ luôn bị vây hãm trong khoảng thời gian ngắn ngủi tươi đẹp.

Lúc rời khỏi nước V tôi không mang theo bức tường đo chiều cao ấy, nó được dính quá chặt, gỡ xuống sẽ bị rách mất, tôi không muốn phá hỏng hồi ức mà ba để lại cho tôi, nên tôi để nó lại ở nơi đó, mà thật ra, tôi để lại rất nhiều thứ ở nước V.

Trừ bỏ đại dương chẳng mang đi được, mùa xuân ấm áp của thị trấn nhỏ ven biển, năm tháng đã chết đi, tôi còn để Cao Lạc Lạc trước năm năm tuổi ở lại nơi đó vĩnh viễn, cậu bé ấy có ba, là đứa trẻ hạnh phúc nhất trên thế giới.

Đối với Cao Lạc Lạc khi đó mà nói, cậu không cần chịu đựng sự ly biệt, bởi vì một mảnh hạnh phúc nhỏ đã ngưng kết thành vĩnh hằng.

Nhưng đó không phải là tôi.
.
.
Trong tủ lạnh cũng không có nguyên liệu gì để nấu ăn, tôi hỏi Cao Đồ, bình thường em ăn gì.

Cao Đồ không bị sự đảo khách thành chủ của tôi làm sợ, cậu trả lời thành thực, có gì ăn nấy.

Bởi vì không ai chăm sóc, cậu thường xuyên bữa đói bữa no, có đôi khi thực sự đói gần chết, sẽ chạy sang nhà bà cụ ở bên cạnh để ăn chực.

Tôi không biết nên nói gì, ba chưa từng kể cho tôi nghe những chuyện này, ba chỉ nói với tôi, bà ngoại sẽ ngâm nga hát ru ba ngủ, sẽ nấu cơm gạo nếp ngọt ngào cho ba, sẽ ôm ba phơi nắng, sẽ gọi ba là Thỏ Con, ba không nói với tôi, khi mẹ của ba rời đi ba mới mười một tuổi, mỗi ngày ba đều sợ có kẻ đòi nợ tìm đến tận nhà, ba khi còn nhỏ cũng không được chăm sóc đàng hoàng.

Ba không nói với tôi ba một mình nuốt mọi khổ nhọc, không để cho tôi thấy nước mắt của ba, tôi biết, ba sẽ không nói với tôi.

Kỳ thực đến bây giờ tôi vẫn hoài nghi liệu đây có phải là mơ không, bởi vì quá không chân thực, nhưng đau đớn là thật, vào cái thời khắc nhìn thấy Cao Đồ này, sự đau đớn âm ỉ trong trái tim tôi là thật, cảm xúc ấm áp khi tay cậu nắm chặt tôi cũng là thật. Tôi hi vọng chúng đều là thật, tôi hi vọng tôi thật sự quay về quá khứ của ba mình.

Tôi không quan tâm thứ gọi là nghịch lý ông nội, không quan tâm mười tám năm sau thế giới kia tôi có còn tồn tại hay không, tôi nắm chặt tay Cao Đồ: "Anh đưa em đi, có được không?"

Chúng ta rời khỏi nơi này, rời đi nơi mang lại mọi đau đớn cho em, chúng ta đi tìm cuộc sống mới.

"Anh ơi, anh đang nói gì thế?" Lần này thì Cao Đồ có hơi sợ hãi, cậu muốn lùi lại, lại bởi vì tay bị tôi giữ chặt, nên lại bị kéo về.

Tôi biết mình đã dọa cậu sợ, nhưng tôi đã chẳng thể nói mạch lạc được nữa, tôi không muốn trơ mắt nhìn Cao Đồ lại trải qua cuộc đời như vậy một lần nữa, trời cao để cho tôi quay lại quá khứ, liệu có phải đó là chỉ dẫn âm thầm, để tôi thay đổi một vài điều.
.
.
Đến tận cuối ngày hôm ấy, Cao Đồ vẫn không đồng ý đi cùng tôi, hành vi cử chỉ của tôi quá đáng ngờ, cậu bé ấy không tin tôi cũng là bình thường, tôi không biết phải làm sao để chứng minh mình không phải người xấu, chỉ có thể cam đoan với cậu hết lần này đến lần khác, anh sẽ không tổn thương em.

Có lẽ là nhìn ra sự khốn cùng của tôi, Cao Đồ chậm rãi rút ngắn khoảng cách giữa tôi và cậu, dùng bàn tay không bị nắm chặt chạm lên đầu tôi: "Em tin anh."
.
.
Tôi biết nấu vài món ăn đơn giản hằng ngày, khả năng nấu nướng không cao lắm, nhưng chắc chắn là ngon hơn so với Cao Đồ lúc này.

Cao Đồ ăn rất vui vẻ, tôi cầm khăn tay lau miệng cho cậu.

"Anh ơi, em còn chưa hỏi tên anh nữa."

"Lạc Lạc, tên anh là Cao Lạc Lạc."

"Trùng hợp quá, chúng ta cùng một họ." Khi cười, mắt Cao Đồ khẽ cong lên, cậu không biết rằng đây không phải là trùng hợp, tên của tôi là được cậu giao cho, mọi thứ của tôi, bao gồm cả tính mạng, đều là cậu cho tôi, nhưng tôi không muốn nói cho cậu biết.

Tôi không muốn nói cho cậu biết, tương lai cậu sẽ trở thành ba của tôi, làm ba là thân phận thật sự quá nặng nề, mấy chữ này, mang ý nghĩa là rất nhiều khổ đau.

Mà tình yêu còn đến trước cả ngày xuân (2/2) - Hết

Tên gốc: 而爱比春天更先到来
Tác giả: AO3@xingzhichun
Người dịch: machdnpt ( Mạch Mạch tìm cách thoát phim )

[Truyện dịch đã được sự cho phép của tác giả. Được xin permission bởi Tựa Cách Ba Thu - 如隔三秋 ]

-----

Lữ đồ lưu lạc của tôi.

-----

Ghi chú của tác giả:
Sản phẩm để an ủi bản thân.
Ba ơi, Lạc Lạc hi vọng người hạnh phúc.

-----

Cao Minh, ông ngoại về mặt sinh học, hầu như không tồn tại trong trí nhớ của tôi, ba tôi trước giờ chưa từng nhắc đến ông ta, tôi chỉ từng nghe thấy chú Mã Hành nhắc đến, khi đó tôi đã biết ông ta đối xử không tốt với ba, lại không ngờ rằng lại tồi tệ đến vậy.

Cao Đồ nói, Cao Minh rất ít khi về nhà, lúc bà ngoại còn ở đã như vậy —— về nhà là để đòi tiền, chưa cá cược hết sạch tiền thì sẽ không về nhà, bà ngoại bỏ đi rồi, trong nhà chỉ còn một mình ba, ba chỉ là đứa trẻ, không có tiền, không có giá trị nào để vắt kiệt, Cao Minh dứt khoát vứt bỏ ngôi nhà này, để cho ba tôi khi ấy vẫn còn là một đứa trẻ, tự mình mưu sinh.

Khi ấy trải qua bao nhiêu đau khổ, có lẽ chỉ còn một mình ba biết.

Đèn trong phòng không biết đã hỏng bao lâu, không có ai sửa cho Cao Đồ, theo tôi thấy, là do dây tóc đèn lão hóa, trong phòng đã rất tối, đôi mắt Cao Đồ khi hoàng hôn có màu hổ phách, khoảnh khắc ấy tôi bỗng nhiên rất muốn khiến thời gian dừng lại, như thể trong không gian lờ mờ tĩnh mịch này, hết thảy tình yêu và hạnh phúc đều có thể kéo dài mãi mãi.

Thời gian không hiểu tình yêu là gì, nên nó sẽ không dừng lại vì bất cứ ai, tôi cầm tay Cao Đồ và nói, chúng ta đi ra ngoài mua đồ được không.

Người trong thị trấn đều biết Cao Đồ, cậu rất ngoan, nhìn cũng đẹp, tất cả mọi người đều thích cậu.

Thật ra chỉ cần thay bóng đèn là được, rõ ràng chỉ là một chuyện nhỏ, lại khiến Cao Đồ phải chịu đựng sợ hãi mà ánh sáng tờ mờ mang đến trong biết bao buổi đêm, tôi hỏi cậu có sợ không, Cao Đồ khi này còn chưa quá biết nói dối, cậu gật đầu, rồi lập tức nói thêm, ngủ thiếp đi là sẽ không sao.

"Trong mơ có mẹ, có em gái, trong mơ cũng rất tốt đẹp."

Ba luôn nói ba có tôi là đã rất hạnh phúc rồi, nhưng tôi không có cách nào ngừng việc tưởng tượng ra những đau đớn mà ba đã từng phải chịu, bây giờ có thể thật sự chạm đến những nỗi đau ấy của ba rồi, nhưng ba vẫn nói như thế, chẳng hề đau đến vậy.

Quá khứ ba tôi nói như vậy, Cao Đồ nho nhỏ trước mặt cũng nói như vậy, khiến tôi không phân rõ rốt cuộc là để an ủi tôi hay ba thật sự cảm thấy như vậy, bởi vì điều ấy cũng chẳng thể an ủi được tôi, cũng chẳng đủ để bất cứ ai tin tưởng.
.
.
Người quen biết ba tôi đều nói ba rất tốt, cái sự tốt ấy của ba quá thuần túy, cũng quá dễ dàng bị tổn thương.

Tôi là con của ba, sẽ không tổn thương ba, thế nhưng những người khác thì sao? Cho nên buổi tối khi đi ngủ, tôi hỏi cậu bé ấy: "Em không sợ anh thật sự là người xấu sao?"

Chúng tôi ngồi ở trên giường, từ góc độ của mình, tôi có thể nhìn thấy xoáy tóc tròn trịa của cậu, khi nói chuyện cậu ngẩng mặt lên nhìn tôi, tôi thấy đôi mắt vừa to vừa sáng của cậu, nơi ấy chứa đầy ý cười, cậu nói, ánh mắt anh nhìn em, giống như ánh mắt mẹ nhìn em vậy.

"Anh Lạc Lạc, có phải là anh cũng hơi thích em không."

Vòng tay ôm người lại siết chặt thêm một chút, tôi làm giống như khi ba ôm tôi trước đây, ôm Cao Đồ mười một tuổi vào lòng, thì ra khi nỗi nhớ dài lâu hóa thành thực chất, phản ứng đầu tiên của con người là rơi lệ, tôi nghẹn ngào: "Sai rồi, anh rất yêu em."

Con rất yêu ba, ba ơi.
.
.
Tôi không biết tại sao mình lại tới nơi này, nhưng tôi không muốn cân nhắc gì cả, tôi chỉ muốn đưa Cao Đồ đi, tôi cũng không biết việc tôi thay đổi những việc đã qua mà không suy xét kỹ càng này sẽ mang đến hậu quả là gì, nhưng tôi nghĩ, sẽ không có kết cục nào tồi tệ hơn so với việc đánh mất ba.

Mấy ngày sau đó tôi tìm một công việc tạm thời trong thị trấn, kiếm đủ tiền, mua hai tấm vé đi đến Giang Hỗ, tôi nghĩ kỹ rồi, tiền có thể kiếm được ở thị trấn nhỏ này quá ít, cơ hội việc làm ở Giang Hỗ sẽ nhiều hơn, tiền kiếm được cũng nhiều hơn, tôi có thể mang Cao Đồ đến đó trước, vừa đi làm kiếm tiền vừa nuôi cậu, chờ đến khi kiếm được đủ tiền, chúng tôi sẽ đi nước V, giống như trước đây, hai người chúng tôi sống bên nhau.

Tôi biết điều này rất khó, nhưng tôi muốn thử một lần.

"Việc đi học em không cần lo lắng, anh sẽ giải quyết.", tôi nhét bình nước vào cái túi nhỏ bên cạnh cặp sách, khóa cặp lại, làm xong những việc này tôi ngước mắt lên nhìn Cao Đồ, khi cậu cảm thấy bất an thì môi sẽ hơi nhếch lên, tôi cười nói, "Không phải là bảo em nhất định phải ở lại Giang Hỗ, em có thể coi như anh mang em đi ra ngoài chơi, nếu như em không thích, lúc nào cũng có thể quay về."

Điều này nghe thật sự giống lời của mấy người lừa bán trẻ con, tôi nhìn ra được rằng Cao Đồ còn đang do dự, sau đó tôi nghe thấy cậu hỏi, anh Lạc Lạc, tại sao anh lại đối xử tốt với em như thế?

Ba là người không cần hỏi con câu ấy nhất trên thế giới này.

Ba tôi luôn nói, Lạc Lạc, không có mục đích gì cả, hoàn toàn là bởi vì ba yêu con, chỉ vậy thôi.

Ba ơi, đáp án của con cũng giống vậy, bởi vì con yêu ba.
.
.
Đã trôi qua vài phút kể từ thời điểm xe xuất phát, nhưng Cao Đồ vẫn không vào được nhà ga, tất cả mọi người có thể đi qua dễ dàng, chỉ có Cao Đồ là không thể, giống như một bức tường vô hình, ngăn cách Cao Đồ và cuộc sống mà tôi muốn mang cậu tới.

Cao Đồ mười một tuổi bị mẹ bỏ lại ở nơi này, thật ra không hẳn là bỏ lại, cậu bị giam giữ trong thị trấn nhỏ này, tôi cũng không thể dẫn cậu đi.

Cao Đồ giật nhẹ áo tôi, với cậu thì đây là một sự kiện siêu nhiên, cậu sợ hãi, lại không biết nên làm gì, cuối cùng tôi nói cho cậu biết, tôi không phải người ở thời đại này, tôi đến từ tương lai.

"Có người nhờ anh chăm sóc em."

"Là ai ạ?"

"Người yêu thương em."

Cao Đồ lại hỏi: "Là mẹ và em gái của em sao?"

Tôi nói, phải.

"Vậy họ sống có tốt không, Tình Tình đã khỏi bệnh chưa? Mẹ, có phải là mẹ không còn khổ cực thế nữa không?"

Ba đã từng vừa chải đầu cho vừa dạy tôi, không được nói dối, phải làm một em bé thật thà. Thế nhưng sự thực quá đau đớn, tôi chẳng có cách nào để giảm bớt đau đớn cho cậu, chí ít là hiện tại, tôi có thể trì hoãn không cho nó bộc phát, có thể tạo ra ảo ảnh hạnh phúc, thế nên tôi lại nói dối.

Dì sống rất tốt, cuộc sống giàu có, nổi tiếng gần xa trong một lĩnh vực chuyên nghiệp, dì thường đến gặp tôi, biểu hiện vừa đau thương lại vừa bình tĩnh, đối với ba tôi, chúng tôi đều như nhau, nói thoải mái là giả, nỗi nhớ nhung không cách nào dừng lại mới là thật.

Tôi lừa Cao Đồ, mẹ và em gái của cậu đều rất hạnh phúc, không hề nói đến việc bà ngoại đã qua đời từ lâu, không hề nói đến việc dì cứ nhắc đến ba thì mắt sẽ đỏ hoe, tôi nói, họ đều rất yêu cậu, câu này thì tôi không nói dối.

"Vậy thì tốt quá rồi," Cao Đồ cười, đưa tay về phía tôi, tôi ngồi xổm xuống, để Cao Đồ có thể ôm lấy mình, sau đó tôi nghe thấy cậu nhẹ nhàng nói, "Cám ơn anh, anh Lạc Lạc."

"Anh có thể trở lại thế giới của mình, em có thể tự chăm sóc bản thân thật tốt."

Tôi không nhìn thấy vẻ mặt của Cao Đồ, nhưng tôi có thể cảm nhận được sự run rẩy trong giọng cậu, ba ơi, tại sao buồn đau mà lại giả vờ kiên cường, tại sao không bỏ được nhưng lại chọn buông tay?

Tôi đoán, khi bà ngoại mang dì đi, ba tôi cũng giống như bây giờ, sau đó coi cái ôm ngắn ngủi như một liều thuốc tinh thần để an ủi mình mãi.

Nhưng mà ba ơi, con nghe thấy tiếng trái tim ba vỡ nát.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nước mắt của ba, chúng rưng rưng chực rơi, tôi ôm lấy gương mặt của Cao Đồ bé bỏng, rất muốn nói cho cậu bé ấy biết, ba muốn con quay lại thế giới không có ba, nhưng con chỉ muốn ở lại nơi có ba mà thôi, cuối cùng tôi chỉ nói, anh không đi.

Nước mắt đọng nơi khe hở giữa lòng bàn tay và gương mặt, rồi trượt vào lòng bàn tay, cuối cùng là cổ tay, nó dán chặt lấy mạch đập của tôi, tựa như sự bi thương và yếu ớt của Cao Đồ hòa vào tính mạng của tôi.

Nếu như có thể, tôi tình nguyện làm vật dẫn cho bi thương của ba, chứ không phải kẻ làm hao mòn hết tính mạng của ông.

2009 Giang Hỗ, người được gió xuân thổi qua không có tôi, tôi không thuộc về nơi này, nhưng Cao Đồ thuộc về nơi này, nên tôi ở lại đây, cho dù chỉ còn có một ngày một giờ hay một giây.
.
.
Tôi bắt đầu đi làm thuê, nơi này tra không gắt, ưu tiên năng lực, nên tôi dễ dàng vào được một trung tâm luyện thi, ban ngày đi làm, chạng vạng tan tầm, có thể gặp được Cao Đồ lúc tan học.

Trời chập tối, phụ huynh đứng chen đầy ở cổng trường, nhưng Cao Đồ luôn có thể liếc mắt là thấy tôi, cậu kiễng chân lên, vui vẻ phất tay với tôi, tôi cũng nhìn thấy cậu, thế là chen qua đám người để đến bên cạnh.

Chúng tôi nắm tay, cái bóng kéo rất dài, tôi sẽ hỏi cậu ở trường có vui không, có xảy ra chuyện gì thú vị không, Cao Đồ nói bài văn cậu viết được giáo viên khen.

"Viết về cái gì thế?"

"Anh Lạc Lạc, em viết về anh," khi Cao Đồ cười mặt mày sẽ cong cong, khiến người khác mềm lòng, "Em viết em có thêm một người bạn tốt, tốt vô cùng, giống như thiên thần, sẽ nấu đồ ăn ngon cho em, còn sấy tóc cho em nữa, biết hát dỗ em ngủ, cứ tựa như người nhà của em vậy."

Ban đêm khi đi ngủ, tôi nghiêng người, mặt đối mặt với Cao Đồ, tay vỗ nhẹ lưng cậu, trong tay Cao Đồ có một con thỏ bông nhỏ, là tôi mua cho cậu, cậu ôm thỏ con, đôi mắt chậm rãi khép lại, giọng nói mơ hồ: "Anh Lạc Lạc, liệu anh có thể, có thể trở thật sự trở thành anh trai của em không..."

Tôi không kịp trả lời câu hỏi ấy của Cao Đồ, bởi vì ngay khi nói xong câu ấy, thì cậu đã ngủ mất rồi.

Cái tai dài màu hồng nhạt của thỏ con phủ lên miệng Cao Đồ, tôi vươn tay đẩy nó sang một bên, rồi nhẹ nhàng hôn một cái lên trán cậu, trong mơ hồ, cảm giác khe suối ngày xuân len qua khe núi đồng thời len lỏi qua cơ thể tôi, khiến tôi muốn khóc.

Cho dù là tôi khi bốn tuổi, hay là tôi của bây giờ, đều có nước mắt chực rơi.

Cao Đồ từng hỏi tôi, tôi là gì của cậu, tôi không nói thật, chỉ nói với cậu, tôi là người yêu thương cậu giống như mẹ và em gái cậu.

Ba ơi, con cũng rất muốn làm anh trai của ba, con muốn bảo vệ ba, muốn ngăn gió mưa trong cuộc đời ba, tại sao lại không thể chứ?

Tôi sống cùng Cao Đồ mười một tuổi suốt sáu tháng lẻ ba ngày, ở bên cạnh cậu từ đầu xuân se lạnh đến mùa thu lá rụng, cùng cậu trải qua sinh nhật mười hai tuổi, ngày ấy tôi mua cho cậu một cái bánh gato xinh đẹp, hát bài chúc mừng sinh nhật cho cậu, nhìn cậu nhắm mắt thành kính ước ba điều ước sinh nhật.

Tôi mua một chiếc máy ảnh, chụp rất nhiều bức ảnh của Cao Đồ —— dáng vẻ cậu đứng trước bức tường có mười hai vạch đánh dấu, dáng vẻ cậu chắp hai tay trước ngực cầu nguyện trong bóng tối, dáng vẻ khi khóe miệng cậu dính hạt cơm, là hình ảnh cậu ôm con thỏ bông cười nhìn về phía tôi, hình ảnh cậu đeo cặp sách chạy về phía tôi, hình ảnh cậu cẩn thận đến gần mèo con bên vệ đường, hình ảnh cậu ngồi trên vòng quay ngựa gỗ mắt sáng như sao, hình ảnh cậu đeo tai thỏ và cầm chiếc kẹo đường còn to hơn cả mặt mình, hình ảnh cậu ngủ thiếp đi rồi vùi đầu xuống trong vô thức... Mặc dù nghe như thể hi vọng xa vời, nhưng tôi muốn nhớ rõ hết thảy mọi hình ảnh của cậu.

Cao Đồ nói với tôi cậu là beta, tôi không biết tại sao cậu lại gạt tôi, có lẽ tôi không đủ đáng tin đến mức khiến cậu nói ra sự thật, nhưng không sao, tôi nói cho cậu biết, anh là alpha, cho dù em là giới tính gì, anh đều có thể bảo vệ em.

Nghe tôi nói, cậu mím chặt môi, cuối cùng không nói gì thêm nữa.

Đến tận buổi sáng hôm đó, cậu vùi chặt mình trong chăn, tôi gọi rất nhiều lần, cậu đều không rời giường, tôi sờ trán cậu —— nóng đến dọa người.

Lúc mới đầu tôi còn tưởng là bị sốt, cầm miếng dán hạ sốt, rót cốc nước ấm, chuẩn bị cho Cao Đồ uống thuốc, thế là tay của cậu vươn từ trong chăn ra, chọc chọc cổ tay tôi, cậu nói, anh Lạc Lạc, em không phải bị sốt đâu.

Omega chưa phát dục hoàn toàn sẽ không phóng thích quá nhiều pheromone nồng độ cao, nhưng mà cơ thể sẽ rất khó chịu, xuất hiện triệu chứng như khi bị sốt cao, khóe mắt của cậu nóng sốt đến ửng đỏ, lại chẳng hề kêu đau lấy một câu, tôi pha xong thuốc nước, thổi nguội rồi đút đến bên miệng Cao Đồ.

"Thỏ Con nghe lời, uống xong cái này sẽ không khó chịu nữa."

Sau đó nước mắt Cao Đồ rơi vào trong thuốc.

"Chỉ có mẹ từng gọi em như vậy."

Tôi nhớ lại bộ dáng của ba ôm tôi lúc tôi bị ốm, kéo Cao Đồ vào lòng trao đi một cái ôm giống vậy, chầm chậm vỗ về lưng cậu, gọi cậu là Thỏ Con hết lần này tới lần khác.

Con người một khi được quan tâm và bảo vệ, sự yếu ớt cất giấu trong lòng sẽ hòa chung với sự ấm ức rồi tràn ra, Cao Đồ nho nhỏ cũng giống vậy, cậu khẽ thì thầm, anh Lạc Lạc, em đau quá.

"Anh có thể ôm em thêm một lúc nữa không?"

"Đương nhiên là được rồi." Khóe mắt của tôi cay xè, trong trí nhớ của tôi, ba lúc nào cũng dịu dàng, rất ít khi tỏ ra yếu ớt, ba chống đỡ cả thế giới cho tôi, bản thân lại chồng chất vết thương, ba cho tôi một tình yêu vô cùng tốt đẹp, nhưng lại không nói với tôi rằng ba không được yêu thương giống vậy.

Thuốc bắt đầu có tác dụng, nhiệt độ cơ thể tăng cao thêm, Cao Đồ mơ mơ màng màng, giọng nói của cậu khàn khàn, nhẹ nhàng: "Anh Lạc Lạc, anh biết tại sao mẹ gọi em là Thỏ Con không?"

Tôi dùng nước ấm thấm ướt khăn mặt rồi vắt khô, đặt lên trán Cao Đồ, rồi mới trả lời bằng giọng nhẹ nhàng y hệt: "Anh không biết, Thỏ Con, em có thể nói cho anh biết không?"

"Bởi vì... mẹ nói lúc còn bé em không thích khóc, thích liếm tay của mẹ như bé thỏ con. Anh Lạc Lạc, vậy còn anh, tại sao anh lại tên là Lạc Lạc ạ?"

Tôi nói, bởi vì ba anh hi vọng anh vui vẻ.

Cao Đồ gật gật đầu, gương mặt mềm mại cọ vào tay tôi, cậu nói, vậy ba anh nhất định rất yêu anh.

Đúng vậy, ba thật sự rất yêu con, vì sinh ra con, mà hủy hoại thân thể mình, sớm kết thúc cuộc sống vốn nên rất tốt đẹp của ba. Nhưng mà ba ơi ba biết không, con chỉ muốn ba có thể vui vẻ hạnh phúc.

Tôi đẩy sợi tóc vương trên khăn mặt của Cao Đồ, máy ảnh không ở bên cạnh, con mắt của tôi chính là ống kính, tôi xích lại gần nhìn cậu, có mùi thơm nhàn nhạt quanh quẩn nơi chóp mũi.

Tôi bỗng nhiên ý thức được đó là gì, là mùi hương pheromone thuộc về ba mà tôi chưa từng ngửi thấy —— mang theo hương cỏ cây tươi mát, cũng thoáng hiện mùi vị đắng chát sơ khởi.
.
.
Sau đó, tôi rời khỏi Cao Đồ thuở nhỏ, linh hồn như thể bị ném đến ngoài ngàn núi vạn sông, thế rồi tôi cứ đi cứ đi, bôn ba không biết bao lâu, chỉ vì quay trở lại bên người ba tôi thêm lần nữa.

Cuối cùng, trong tầm mắt tôi lại xuất hiện con hẻm nhỏ mà tôi và Cao Đồ đã nắm tay nhau đi qua rất nhiều lần, xuất hiện sân vận động với cờ đỏ tung bay, xuất hiện tiệm cơm mà chúng tôi thường xuyên đến, xuất hiện cây hoa quế thơm lừng mỗi độ thu về... Nhưng không có Cao Đồ.

Lần này đây, Cao Đồ rời khỏi nơi này, cậu đến Giang Hỗ, gặp định mệnh của cuộc đời này, cũng là kiếp số của cậu.
.
.
Cao Đồ mười bảy tuổi đã rất giống với dáng vẻ trong trí nhớ của tôi, chỉ là trông cậu ngây ngô hơn, đeo kính gọng đen, tóc buông ngang trán, rất ngoan, ánh mắt nhìn về phía tôi có sự nghi hoặc rõ nét.

Cậu ấy dường như đã quên tôi.

Tôi nói tôi là Lạc Lạc, Cao Đồ nhăn mày, trầm mặc nửa ngày, mới mở miệng thử hỏi: "Anh Lạc Lạc?"
.
.
Căn phòng Cao Đồ thuê trọ khi học cấp ba, vì để tiết kiệm tiền nên cũng chẳng khá hơn căn phòng ẩm mốc ở quê là bao, một cái bàn một cái giường, quạt trần lẳng lặng lơ lửng trên đầu, trong một góc là từng chồng sách luyện tập và bài thi được xếp chỉnh tề, không cần nghĩ cũng biết bình thường cậu sẽ nằm nhoài trên bàn giải đề như thế nào.

Cao Đồ bảo tôi ngồi, bản thân thì cầm cốc đi rót nước cho tôi, tôi đi đến cạnh giường, sờ thử chăn mền, quá mỏng, mùa đông chắc chắn sẽ lạnh, trên người Cao Đồ còn mặc quần áo mỏng như vậy, sẽ đổ bệnh.

Nghe thấy tôi nói, Cao Đồ xoay người lại cười với tôi, "Không đâu ạ, sức khỏe của em rất tốt."

Cao Đồ khiến tôi vô cùng hoảng hốt, nghe dì nói, tình trạng sức khỏe của ba thật ra vẫn luôn không tốt, ba đã bắt đầu sử dụng thuốc ức chế dạng tiêm từ sớm, sau này diễn biến thành hội chứng hỗn loạn pheromone, sau khi nhất quyết sinh ra tôi, tuyến thể của ba gần như bị hoại tử, tử vong cứ thế mà bắt đầu lan ra từ nơi ấy, cho đến tận khi tước đoạt hoàn toàn mạng sống của ba.

Lần trước khi tôi rời đi, còn chưa kịp dặn cậu không được sử dụng quá nhiều thuốc ức chế, khó chịu thì nhất định phải đi khám bác sĩ, tiền tôi để lại cho cậu đều được giấu trong một cái hộp sắt ở chỗ sâu nhất trong tủ quần áo của cậu.

Bé Cao Đồ à, em có lớn lên thật tốt không vậy?

Nhưng mà tôi không hỏi ra lời, câu hỏi đã biết câu trả lời tại sao còn phải hỏi, mọi thứ khiến ngôn từ trở lên vô lực đến vậy.

Cao Đồ nói, tôi đột nhiên biến mất, không để lại dấu vết gì, khiến cậu nhiều lần hoài nghi đó chỉ là một giấc mộng.

"Em thậm chí đã tự thuyết phục bản thân, đó là một giấc mộng đẹp rất dài, trong mộng em có một người anh trai rất yêu em, có lúc em cũng nghĩ, liệu có phải là anh đã quay lại thế giới của mình không, nếu vậy thì cũng rất tốt."

Tôi không nói gì cả, chỉ là ôm chặt Cao Đồ vào lòng. Khi còn bé tôi chỉ có thể ôm eo ba, giờ tôi còn cao hơn cả ba rồi, có thể vỗ lên xương bả vai của ba, có thể để đầu ba tựa lên vai tôi, có thể chắn ở trước mặt ba.

Giọng Cao Đồ buồn buồn, cậu hỏi tôi, anh ơi, anh sẽ đi tiếp sao?

Tôi rất muốn khóc, ba ơi, là ba bỏ con đi trước. Mỗi một giây con và ba ở bên cạnh nhau lúc này đây, đều do con trộm được, bất chấp hậu quả, cho dù phải đánh đổi cái giá đắt cỡ nào.
.
.
Và cứ thế, tôi lại chen vào cuộc sống của ba.

Tôi bảo ba không cần đi làm thuê, tôi có thể kiếm tiền nuôi ba.

"Anh muốn ở bên cạnh em lâu thêm một chút."

Tôi không nói, nhưng tôi biết, thời gian chúng tôi ở bên nhau không phải tích lũy lại, mà là đếm ngược. Tôi không thể thay đổi quỹ đạo cuộc đời của Cao Đồ, không thể dẫn cậu rời đi, điều có thể làm chỉ là dùng hết sức bình sinh mà yêu cậu trong một phạm vi đã bị quy định sẵn.

Cao Đồ không rời khỏi căn phòng mà cậu đã trọ hai năm, giống như khi còn ở thị trấn nhỏ, tôi tìm một công việc cộng tác viên, tích lũy tiền mua thêm đồ đặt vào căn phòng nhỏ ấy, tôi đổi chăn mền cho Cao Đồ, mua một cái máy sưởi, như vậy thì mùa đông sẽ bớt khổ nhọc, tôi mua cho chính mình một cái giường gấp thấp hơn một chút, ngủ ở bên cạnh cậu, có lúc Cao Đồ sẽ vươn tay từ trong chăn ra, tôi sẽ cẩn thận từng li từng tí mà nắm lấy bàn tay hơi lạnh ấy, trong bóng tối tôi cảm nhận được giọt lệ trượt qua khóe mắt.

Con người vào thời khắc hạnh phúc tại sao vẫn cứ rơi lệ hả ba? Ba ở bên cạnh con, nhưng sao con vẫn cảm thấy hạnh phúc xa xôi mờ ảo? Tình yêu ba cho con quá tốt, khiến con vĩnh viễn không học được cách cùng ba ly biệt, ba ơi, con chỉ muốn ba đừng khổ sở nữa, không còn đau đớn nữa, nhưng tại sao lại khó khăn đến thế?
.
.
Tôi hỏi Cao Đồ, có phải em thích ai rồi không.

Cậu bối rối chớp chớp mắt, cà lăm nói không có, tôi có lẽ là người đầu tiên phát hiện chút tình cảm mà cậu giấu nơi đáy tim này.

Ba ơi, dáng vẻ khi yêu của ba quá tốt đẹp, con được ba yêu đến vậy, nên hiểu quá rõ, sự ái mộ chực tràn trong mắt ba, người khác không nhìn thấy, con lại thấy rất rõ ràng.

Thì ra tình yêu của ba đã bắt đầu sớm đến vậy, đáng tiếc cha con tỉnh ngộ quá muộn. Ông ấy không nhận ra ba yêu mình, cũng không hiểu một trong số những nguyên nhân để con được ra đời là tình yêu của ba với ông ấy, ông ấy không hiểu thế nào là yêu, cũng chưa kịp trân trọng ba.

Tuyến thể của Thẩm Văn Lang trong những năm mất đi ba cũng dần dần hỏng mất, khi chúng tôi mặt đối mặt thường xuyên trầm mặc không nói gì, ông cúi đầu, giống như chó nhà có tang. Thật ra chúng tôi đều như vậy.

Ông ấy cứ luôn xin lỗi tôi, tôi không hiểu, người ông nên xin lỗi, là một người hoàn toàn khác.

Tôi không trách ông ấy, tôi biết nếu tôi trách ông, ba sẽ buồn lắm, nhưng tôi cũng không yêu ông ấy.

Tôi biết, ông ấy cũng không yêu tôi. Sau khi ba tôi qua đời, Thẩm Văn Lang vụng về học cách yêu tôi, cách để chăm sóc tôi, ông ấy sẽ mặc quần áo cho tôi; đọc truyện cho tôi nghe; nấu đồ ăn cho tôi mặc dù chẳng ngon lắm; vỗ bụi đất trên đầu gối và an ủi khi tôi ngã; ôm lấy mặt tôi, và liên tục nói xin lỗi... Nhưng sự đau đớn và mê mang của ông lấn át hết thảy, tôi đã từng đứng bên ngoài và nhìn xuyên qua cánh cửa thư phòng khép hờ, nhìn Thẩm Văn Lang co quắp trên một góc của ghế sofa, trong ngực là ảnh chụp của ba tôi, ông ấy khẽ gọi tên ba, khiến tôi liên tưởng đến cụm từ "rơi lệ và tan nát cõi lòng".

Có lúc tôi cũng sẽ nghĩ, nếu Thẩm Văn Lang hiểu thế nào là yêu sớm một chút, có phải là ba tôi sẽ không phải chịu nhiều đau khổ thế không, mọi chuyện liệu có khác đi. Nhưng lấy đâu ra nhiều nếu như thế cơ chứ.

Cao Đồ hỏi tôi, Thẩm Văn Lang sau này có hạnh phúc không.

Tôi không biết trả lời thế nào.

"Là vì trong cuộc sống sau này của em, không có cậu ấy sao?" Cao Đồ trở nên thất hồn lạc phách.

"Nếu như cậu ta sẽ tổn thương em, khiến em khóc rất nhiều, chịu rất nhiều oan ức, em còn muốn ở bên cạnh cậu ta không?"

"Em không biết," Cao Đồ cụp mắt, ánh sáng của máy sưởi chiếu sáng căn phòng, ánh lên đôi mắt lóe sáng của cậu, như thể giờ đây chúng tôi không phải đang ở trong một căn phòng trọ nhỏ chỉ vài mét vuông, mà là ở trong một khe núi, ngồi quanh đống lửa, mơ giấc mơ điên cuồng nhất, "Nhưng ít ra hiện tại em muốn ở bên cạnh cậu ấy."

Mà giấc mơ của tôi chính là thực hiện giấc mơ của Cao Đồ, nếu cậu đã yêu Thẩm Văn Lang, vậy tôi có thể cho cậu biết tương lai của họ sau này, cho cậu biết nỗi nhớ của Thẩm Văn Lang với cậu vào vài năm sau, ngay khi tôi mở miệng, thời gian trôi qua rõ ràng trước mắt, nó biến thành một bộ phim câm kiểu cũ với những hình ảnh lần lượt lướt qua, lời tôi nói, mọi phép thử vô vọng, đều trở thành cuốn phim hỏng tôi nắm chặt trong tay.

Lúc tỉnh lại tôi vẫn ngủ trên chiếc giường gấp đó, vẫn cầm tay Cao Đồ như trước, tôi không nhớ rõ tối hôm trước mình đã nói gì với Cao Đồ, giống như tấm vải vẽ đã bị người ta cạo mất một phần thuốc màu, nó không trọn vẹn, cũng không thể nào bổ khuyết được.

Giống như khi đó, tôi không thể mang Cao Đồ mười một tuổi rời khỏi thị trấn nhỏ, tôi cũng không thể đưa Cao Đồ mười bảy tuổi đi khỏi Giang Hỗ, không thể nào nói cho cậu biết, người cậu yêu ở tương lai cũng rất yêu cậu. Tôi chẳng thể thay đổi được bất cứ thứ gì.

Như thể quay lại thời gian mỗi ngày đến viện thăm ba, điều tôi có thể làm chỉ là cầu nguyện, chỉ có thể khẩn cầu trời xanh để thời gian trôi chậm thêm chút nữa.

Cực khổ và hạnh phúc không có quan hệ trực tiếp đến nhau đúng không? Không thì tại sao ba tôi lại vì ốm đau mà rời bỏ thế giới này, trên đời này, biết bao kẻ xấu còn sống, tại sao người hạnh phúc lại không thể là ba tôi? Tôi nghĩ, tôi chẳng thể nào hòa giải với một thế giới như vậy.
.
.
Ấn ký thanh xuân thuộc về Cao Đồ tuổi mười bảy là một trận tuyết lớn, kim tiêm thuốc ức chế tán loạn trên mặt đất, và mười năm yêu thương kể từ khi đó.

Tôi nhìn trận tuyết cùng Cao Đồ, nắm lấy cánh tay tiêm thuốc ức chế, thấy ánh mắt cậu nhìn về phía Thẩm Văn Lang không biết bao lần, tôi vẫn luôn ghi chép, dùng máy ảnh, con mắt, và trái tim của mình.

Tôi nói rất nhiều chuyện với Cao Đồ, tôi kể về thị trấn nhỏ ven biển ở nước V, hoa anh đào nở rất đẹp vào mùa xuân, gió biển thổi khiến mặt đất ẩm ướt, lúc cuối tuần sẽ có rất nhiều người đến bờ biển tản bộ cùng người nhà, ánh nắng chiều sẽ chiếu lên trên người, nơi ấy yên tĩnh, tốt đẹp, khiến người ta vui vẻ.

"Nơi ấy có nhà của anh, em muốn đi cùng anh không?"

Sau đó tiếng chuông báo mười hai giờ vang lên trên thành phố.

Ở nước V có một loại phong tục đặc biệt, nếu như khi tiếng chuông mừng năm mới được gõ vang mà bạn liên tục ăn mười hai trái việt quất, một năm kế tiếp đều sẽ thuận lợi, bình an khỏe mạnh.

Miệng Cao Đồ nhét đầy việt quất, tôi bảo cậu đừng cười, sẽ bị hóc, nhưng bản thân thì lại không nhịn được cười.

Thật là kỳ lạ, rõ ràng là đang cười, trước mắt tôi lại mờ nhòe.

Cao Đồ ngủ say, tôi nhẹ nhàng đẩy tay cậu ra, để quà sinh nhật mười tám tuổi của cậu ở trên bàn, đó là một chiếc máy ảnh.

Thời gian của tôi đến rồi, tôi nên rời đi, chỉ đáng tiếc là không thể thấy Cao Đồ của tuổi mười tám, ba ơi, chờ đến khi ba lớn bằng tuổi con, ba sẽ có cảm giác thế nào?

Lần này tôi sống cùng Cao Đồ trong căn phòng trọ nhỏ hẹp hai tháng lẻ một ngày. Tôi dặn cậu, đừng lạm dụng thuốc ức chế, hãy yêu quý thân thể mình; tôi ôm cậu, chúng tôi dựa sát vào nhau, trong rất nhiều đêm tối; tôi chăm sóc cậu giống như ba chăm sóc tôi khi còn bé, nấu sữa bò trứng gà rượu nếp than khi cậu bị cảm, chúng tôi nhìn nhau qua làn sương trắng bốc lên từ cái nồi trước mặt, tôi lặng lẽ nói rất nhiều lần khi cậu đang say giấc, ba ơi, con rất yêu ba.
.
.
Con người khi chẳng nhìn thấy phía trước mới cảm thấy đường dài đằng đẵng, bởi vì biết sẽ gặp lại, nên bôn ba mới không còn là khổ cực, mà là cách người muốn gặp gần thêm một bước.

Tôi đi qua những năm tháng từ mười bảy tuổi đến hai mươi bảy tuổi của Cao Đồ, hóa thành một chiếc lá xanh trong rừng cây cậu đi qua khi học đại học, là làn gió nhẹ khẽ vuốt qua gương mặt cậu, là một giọt mưa trượt trên cửa kính nơi căn phòng trọ của cậu vào những ngày mưa...

Cậu không biết tại sao cánh hoa lại khẽ đáp xuống đỉnh đầu mình, tại sao mèo con sẽ cuốn đuôi ôm lấy chân cậu, tại sao bông tuyết sẽ rơi đúng vào lòng bàn tay cậu, tôi biết.

Tôi quen với nước mắt, biểu cảm chật vật, mọi động tác nhỏ theo bản năng của cậu, bởi vì tình yêu của tôi nương tựa nơi cậu.

Sau đó tôi nghe thấy cậu nói chuyện với bác sĩ.

Cậu nói, tôi rất muốn đứa bé này. Cầu mong bác sĩ hãy giúp cậu.

Tại sao phải giữ con lại, giữ con lại, sinh mệnh của ba sẽ mau chóng sụp đổ.

Ba ơi, đừng cần con nữa có được không.

Tôi giãy giụa muốn nói, đau đớn kịch liệt tràn ra từ trái tim, tôi không ở dạng thực thể, nhưng vẫn cứ bị bi thương bao trùm, nó dùng sức mạnh ép suy nghĩ của tôi bị cuốn vào trong hỗn độn.

Tỉnh lại lần nữa, giống như lần đầu tiên, tôi dùng hai tay ôm đầu gối ngồi trước cửa nhà ba, lần này không phải ngôi nhà ở quê, mà là căn phòng trọ ở Giang Hỗ.

Ba nhìn thấy tôi ngồi trước cửa, đầu tiên là giật mình kêu ra tiếng, thấy rõ là ai, mới thoáng mừng rỡ gọi tôi một tiếng.

"Lạc Lạc!"

Sắc mặt của ba không tốt lắm, có lẽ là vì có tôi ở trong bụng.

Những thứ cần đóng gói trong phòng đều đã được gói xong, trên kệ trống rỗng, chỉ có bình nước hắc mai biển và một bức ảnh bị đẩy ngã.

"Em đi à?"

Tôi trở lại quá khứ của ba tôi ba lần, hai lần tôi lớn hơn ba, lần này, ba càng giống người lớn hơn tôi, ba gật đầu, nói đúng vậy.

"Em mang thai," Biểu cảm của Cao Đồ trở nên mềm dịu, bi thương ở trên người ba không quá trương dương, nó giống như mặt biển lăn tăn gợn sóng dưới ánh mặt trời, "Lúc ấy anh nói Thẩm Văn Lang sẽ làm em bị tổn thương, là chỉ việc này sao?"

Người ấy yêu ba.

Bốn chữ ngắn ngủi, năm đó Thẩm Văn Lang chưa kịp nói ra miệng, bây giờ tôi cũng chẳng thể thốt thành lời, tôi chỉ có thể liều mạng lắc đầu, nhưng Cao Đồ dường như chẳng hề để ý đến câu trả lời, ba cũng lắc đầu, cười rộ lên, tay vô thức chạm vào phần bụng dưới còn bằng phẳng, hỏi tôi: "Con của em, nó có lớn lên khỏe mạnh bình an không?"

Tôi nói nó không tốt, rất xấu rất xấu, đánh nhau trốn học say rượu, là một đứa trẻ thật sự rất hư hỏng.

"Em không nên sinh nó ra."

Nghe tôi nói bừa một hồi, Cao Đồ không hề tức giận, chỉ cúi đầu cười, nói anh lừa em.

Tôi có thể cảm nhận được vận mệnh đang từng bước từng bước chèn ép thời gian ở chung còn sót lại của chúng tôi, tôi rơi lệ, tôi khẩn cầu, tôi nói em đừng sinh nó ra có được không.

"Em sinh nó ra, là phải đánh đổi sinh mệnh của chính mình."

Cao Đồ ôm lấy mặt tôi, thay tôi lau nước mắt, rồi nhìn tôi thật kỹ càng, ánh mắt dịu dàng quyến luyến, thì thầm, thì ra đã lớn vậy rồi...

Cậu hơi cúi người, ôm lấy tôi, hương xô thơm nồng đậm và đắng chát rót đầy lồng ngực tôi, môi Cao Đồ chạm vào tai tôi, thanh âm lại cách tôi ngày một xa.

Trong mơ hồ, tôi chỉ đứt quãng nghe thấy mấy từ, ba nhận ra tôi, ba nói:

Bé con.

Ba... yêu... con.
.
.
Chóp mũi không còn là mùi rêu xanh sau cơn mưa, cũng không phải mùi rỉ sắt của phế liệu, mà là mùi trầm hương tôi hẳn nên cảm thấy quen thuộc, nhưng giờ lại cảm thấy có chút xa lạ, và mùi xô thơm đã nhạt dần.

Lần này, tôi rốt cuộc tỉnh lại.

Tôi vẫn là tôi, không phải linh hồn hay thứ gì khác, ý tôi là, tôi vẫn là Cao Lạc Lạc. Cao Đồ vẫn không nghe lời tôi, cho dù biết sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống, ba vẫn giữ lại đứa trẻ trong bụng là tôi đây.

Không có gì thay đổi, tử vong và ly biệt vẫn đến đúng hạn.

Đây là ngày thứ hai tôi mười tám tuổi, là năm thứ mười ba tôi mất ba.
.
.
Tôi về thị trấn nhỏ ven biển mà chúng tôi từng sống, về tới căn nhà nhỏ khi trước.

Mọi thứ không khác nhiều so với lúc tôi rời đi, ánh nắng xuyên qua rèm cửa chiếu vào chiếc ghế sofa màu trắng gạo trong phòng khách, chiếu vào tấm vải hoa nhí phủ trên tủ ti vi, chiếu vào chiếc cốc thủy tinh.

Sau đó, tôi nhìn thấy con thỏ bông lặng ngồi một góc trên sofa —— món quà tôi tặng Cao Đồ mười một tuổi.

Bên cạnh con thỏ bông, có một cái hộp sắt, bên trong là tiền tôi để dành được cho Cao Đồ lúc nhỏ, ở bên dưới, là tất cả ảnh tôi chụp Cao Đồ.

Có một tờ giấy nhỏ kẹp giữa những bức ảnh, tôi cầm lên nhìn, có ba hàng chữ —— hàng đầu tiên được viết bằng bút chì, mang theo sự non nớt của trẻ con, cậu nói, anh Lạc Lạc, em rất hạnh phúc; hàng thứ hai được viết bằng bút bi, nhìn giống chữ của Cao Đồ khi học cấp ba, cậu nói, Lạc Lạc, em rất hạnh phúc; hàng thứ ba, tôi nghĩ hẳn là được viết sau khi Cao Đồ trở thành ba tôi, bởi vì ba viết rằng, Lạc Lạc, bởi vì con, ba hạnh phúc hơn bao giờ hết.

Tôi để tờ giấy kề tim mình, mặc cho nước mắt rơi lã chã.
.
.
Sau khi từ nước V quay lại Giang Hỗ, tôi đi một chuyến đến khu mộ.

Tôi không mang hoa theo, bởi vì Cao Đồ mười bảy tuổi đã từng nói với tôi, ba mươi ba tuổi, Cao Đồ đã trở thành ba của Cao Lạc Lạc cũng từng nói với tôi, đừng để hoa nở trong bình, hãy để hoa nở giữa mùa xuân.

Mộ bia lạnh buốt, tôi đứng lặng hồi lâu, không còn rơi nước mắt.

Có đoạn thời gian tôi rất sợ ký ức của mình về ba sẽ bị lãng quên dần theo năm tháng, bởi vì điều đó giống như một sự phản bội vô hình, giờ đây tôi hiểu được, vĩnh viễn sẽ không.

Tình yêu vĩnh viễn trú ngụ trong sinh mệnh của chúng ta, vĩnh viễn xanh tươi, tựa như mùa xuân.

Trên đường từ khu mộ về nhà, tôi nhìn thấy một đóa hoa đỏ nho nhỏ nở trên bụi cây ven đường.

Tôi cười, nắm chặt mặt dây chuyền đeo trên cổ, trong này có điều mà Cao Đồ muốn nói với tôi, cũng là di vật thật sự mà ba để lại cho tôi.

Ba ơi, con biết thứ ba để lại cho con là gì rồi.

Ngày xuân thật sự đã tới.

HẾT.

Notes:

Ngoài AO3, bản dịch còn được đăng tải trước trên page của mình trên FB.