Work Text:
Madara điên mất.
Hắn ngỡ rằng chỉ cần hắn đủ yêu thương, đủ bao dung, đủ kiên nhẫn, hắn sẽ thay đổi được Hashirama.
Nhưng không, Hashirama, người chồng mến thương của hắn, vẫn chứng nào tật nấy, vẫn vì cờ bạc mà chẳng màng tới cảm nhận của hắn.
Điều này làm hắn thật vọng tột cùng, gần như không thể tiếp tục yêu.
Những tầng lá của cây bonsai đắt tiền rung rinh nhẹ, hắn nhìn thôi là lại nhớ cái bản mặt khóc lóc ỉ ôi cùng giọng nói cầu xin của Hashirama vài tháng trước hứa rằng "anh sẽ thay đổi". Máu nóng dồn lên não, Madara không chần chừ mà nắm chặt thân cây rồi kéo phăng nó xuống sàn gạch tạo nên tiếng "uỳnh" vang dội. Cú giận cá chém thớt đó đã bồn đá vỡ thành ba phần, đất cát văng tung tóe, phần cây được Hashirama uốn nắn kì công cả năm trời cũng nằm chết lặng.
"Cái đéo gì vậy Madara?!"
Người nằm thư thái trên ghế sofa nãy giờ sau khi nghe thấy tiếng ồn chói tai như thế cũng phải giật mình nhổm dậy xem sao, nhưng mà sau khi nhìn thấy biểu cảm như cả thế giới nợ tiền mình của Madara thì nó đành nuốt hết những lời chửi bới của mình ngược vào cổ họng, chỉ trút một hơi thở dài trước khi về lại tư thế đọc báo của mình.
"Vợ chồng có gì bảo ban nhau thôi, đừng hành xử như trẻ con rồi đập vỡ đồ như thế." Tobirama nói, sau đó chuyển sang lầm bầm trong họng: "Chẳng thể hiểu bình thường sao anh tôi chịu được cái kiểu điên khùng của anh."
"Mày thì biết cái đéo gì?"
⊹₊˚‧︵‿₊୨ᰔ୧₊‿︵‧˚₊⊹
"Madara, tớ với cậu đã yêu nhau được một thời gian dài rồi. Tớ cảm thấy bản thân cũng đã sẵn sàng để chăm lo cho cậu suốt phần đời còn lại. Liệu cậu—"
"Tớ đồng ý."
Cả đời Madara như là chỉ chờ khoảnh khắc đó. Vì khoảnh khắc đó mà đánh đổi bao nhiêu cũng cảm thấy xứng đáng, cũng tình nguyện. Hắn và Hashirama đã cùng vượt qua rất nhiều rào cản gia đình, biết bao kiên nhẫn và yêu thương dành cho nhau đều là vì một lời thề nguyện như vậy trước thánh đường.
Bọn họ quen nhau từ hồi học cấp hai, lên cấp ba thì cả hai dần nảy sinh tình cảm, lên đại học một chút thì chính thức yêu đương.
Khi gia đình cả hai bên biết, bọn họ bắt hai người chia tay bằng được. Mà phản đối nhất là hai người em trai, Izuna và Tobirama. Hai bọn nó từ lúc mới gặp đã chí chóe như mèo với chó, rất đúng tinh thần của tổ tiên Uchiha và Senju truyền lại, cho nên lúc nghe tin anh trai mình là gay thì lại không sốc bằng việc anh trai mình đi yêu đương với anh trai đối thủ.
Gay? Không sao, còn em trai, có thể hồi sinh gia tộc.
Nhưng yêu Madara/Hashirama? Đời này kiếp này đừng có mơ!
Izuna sau thời gian thì còn có thể nhắm mắt nhắm mũi chấp nhận, chứ Tobirama thì thuộc dạng cứng đầu, cố chấp, bảo thủ, lươn lẹo, xảo quyệt, xấu xa khỏi nói. Thấy anh trai còn vì Madara mà bỏ nhà đi không thèm tiếp quản công ty là Tobirama đã lập tức không ngại ngần mà bỏ ra một khoản tiền lớn, mặt dày mà dùng quan hệ của mình để không nơi nào nhận Hashirama vào làm, kể cả công việc quán cà phê cũng không được!
Để xem anh có chịu quay về nhà hay không! Tobirama thời trẻ trâu đã nghĩ như thế.
Kết quả thì, Hashirama không những không quay về nhà, mà còn tìm được công việc kế toán cho một ông trùm xã hội đen, lương cao chất ngất. Với kinh nghiệm trốn thuế mà Tobirama truyền dạy lại trước khi cả hai cạch mặt nhau, thì mấy chuyện này với anh dễ như ăn cháo.
Sau khi yêu nhau thì hai người có chuyển vào ở chung tại một căn chung cư hơi xa trung tâm một chút. Ban đầu là trả góp, nhưng ngay khi tìm được công việc với ông trùm kia thì chưa tới 2 năm là đôi tình nhân đã thành công trả xong toàn bộ tiền nhà, thậm chí còn dư dả để sở hữu thêm một chiếc xe hơi.
Vốn dĩ tưởng cuộc đời có thể hạnh phúc như thế mãi thì Hashirama lại bắt đầu dính vào cờ bạc.
Ban đầu là chỉ là tiền riêng của anh, nhưng về sau thì tiền sinh hoạt đưa cho Madara cũng ít dần đi, cuối cùng là còn chạm tới quỹ tiết kiệm riêng của hai người.
Madara phát hiện ra và làm một trận rùm beng. Tuy nhiên nhìn gương mặt khóc lóc van xin như cún con của Hashirama là Madara lại mủi lòng và quyết định không truy cứu sâu, chỉ hi vọng anh biết đường quay đầu.
Nhưng lần sau, Hashirama vẫn không biết hối hận, anh học cách đã giấu Madara kĩ hơn, dùng đủ lí do và lợi dụng sự thiếu hiểu biết của Madara về thế giới ngầm mà nói dối hắn.
Cho đến khi Hashirama phải bán căn hộ chung của hai người để trả nợ.
Khi đó Madara cũng phát điên mà thất vọng vô cùng. Hai người tạm ly thân, hắn thì về nhà cũ của mình, anh thì sang ở cùng biệt thự của đứa em trai Tobirama kia. Tuy nhiên Madara vẫn còn nuôi hi vọng. Hắn đã đi theo Hashirama từ hồi cấp 2 đến giờ, hắn tin tưởng vào nhân phẩm của anh, hắn tin anh còn chút thương yêu hắn mà biết điểm dừng.
Hắn đã nghĩ, nếu đã đến mức bán nhà, chắc chắn anh ấy phải học được bài học rồi. Vậy là Madara lại tin lời xin lỗi của Hashirama.
Khổ quá, đừng ai trách Madara được không? Madara là Uchiha, hắn nghiện Hashirama phải nói là ngang Hashirama nghiện cờ bạc.
Cho nên Madara vẫn rất thường xuyên ghé qua nhà Tobirama, dù chủ yếu để làm tình với chồng mình, nhưng điều đó cũng chứng minh rằng hắn không bỏ Hashirama được. Chuyến thăm của Madara nhiều đến mức Tobirama dù rất ngứa mắt thì cũng phải nhét cho hắn một bản copy chìa khóa để mở cổng và cửa chính, chứ nửa đêm nửa hôm nó đang nghỉ mà bấm chuông inh ỏi là nó sẽ rất cáu — dù tiếng mà hai người hú hí với nhau ở phòng bên cạnh cũng ồn kinh đi được, nhưng mà đỡ phải lết xác ra ngoài mở cổng mà thôi.
Tobirama thề rằng lần sau xây nhà sẽ xây hai phòng ngủ cách 5 cái phòng khác.
Hoặc là lần sau sẽ không tiếc tiền thêm cách âm ở các phòng nữa.
Hoặc là tống cổ Hashirama đi luôn đi cho rồi.
…. Thật ra nó cũng không nỡ, hai anh em vì chuyện của Madara mà xa cách nhau nhiều năm, tận bây giờ mới có thể trở lại bình thường, cho nên nó cũng không muốn phải phải rời xa anh nó quá nhanh như vậy.
Hashirama vẫn tiếp tục công việc cũ với ông trùm chứ không đổi việc, nhưng anh đã nói dối Madara là bản thân về làm cho tập đoàn Senju. Còn Tobirama chỉ nghĩ Hashirama làm ăn có chút xui xẻo nên mới bán nhà chứ không biết anh mình nghiện cờ bạc, thành ra cũng không ép anh phải vào làm cho Senju ngay, dù sao công việc ở đó thì nó vẫn đang kiểm soát rất tốt.
Madara thì tưởng là Hashirama làm lành với Tobirama là sẽ bị thằng nhóc đó ép quay về chính đạo làm ăn tử tế ở Senju rồi cơ chứ không biết Tobirama đã lớn, biết kệ mẹ tôn trọng quyết định của anh trai rồi, không ép uổng gì nữa. Thêm nữa là Madara thật sự quá tin tưởng vào khả năng kiểm soát của Hashirama cho nên không tra cứu gì.
Sự thật là Hashirama vẫn rất hay chơi bài bạc. Anh ta ỷ Madara không phải ngày nào cũng ở gần, ỷ Tobirama không biết gì mà ngày nào cũng lui tới sòng bạc.
Nhưng giấy làm sao gói được lửa.
⊹₊˚‧︵‿₊୨ᰔ୧₊‿︵‧˚₊⊹
Cho tới hôm nay, khi Madara bất ngờ tới vào ban ngày để đưa đồ mà Hashirama nhờ mua thì lại thấy Tobirama ở nhà, nằm ườn trên sofa đọc nhật báo kinh tế gì đó.
"Không đi làm à?" Hôm nay thứ hai, mà tên này còn là tên cuồng công việc nữa. Madara khó hiểu, tuy không thích nói chuyện với đứa em chồng này, nhưng mà chuyện kì lạ thì vẫn không nhịn được hỏi một chút.
"Hôm nay công ty được nghỉ." Tobirama trả lời.
"Thế Hashirama đâu?"
"Chắc là đi làm thôi. Anh tới đưa đồ thì cứ để vào phòng anh ấy."
"Không phải anh ấy cùng công ty với mày à?"
"Anh nói gì thế? Hashirama vẫn làm công việc cũ mà? Sao vợ chồng mà không biết gì về nhau vậy?"
Madara có một dự cảm không lành, hắn mở ra app định vị của mình rồi nhập mã định vị của cái xe ô tô mà Hashirama đi, cũng là xe trước kia của hai người. Lúc này, khi thấy điện thoại hiển thị xe đang đỗ tại một khu gần sòng bạc, cũng như tra cứu lại nhiều tuần trước đó, không ngày nào là Hashirama không tới sòng bạc, hắn mới nhận ra mình đã tin tưởng sai người rồi.
Hắn điên cuồng gọi điện thì Hashirama không bắt máy, nhắn tin bảo chúng ta cần nói chuyện chỉ nhận lại một câu cộc lốc "1 tiếng nữa về".
Đó là lí do mà hắn cáu tiết đến mức đập tan chậu cây đắt tiền trước cửa của nhà của Tobirama.
"Mày thì biết cái đéo gì?"
Càng nhìn cái con người thảnh thơi đang nằm trên sofa kia thì hắn càng ghét.
Tất cả là tại mày.
Nếu không phải vì Tobirama dùng mọi cách khiến Hashirama không tìm được công việc tử tế thì anh ấy đã không cần tìm tới công việc trong tối đó, như vậy thì Hashirama không có khả năng trở thành tên nghiện cờ bạc đến mức bán cả mái ấm riêng của hai người, càng không có khả năng ỷ vào việc hắn tin tưởng mà giấu giếm hắn, lừa dối hắn như vậy. Nếu không phải tại Tobirama…
Đúng, tất cả là do thằng em chồng khốn nạn này mà ra.
Hashirama, nếu tôi tổn thương đứa em này của anh, thì anh sẽ hiểu nỗi đau của tôi bây giờ có đúng hay không? Hiểu được cảm giác người mình hết lòng tin tưởng bấy lâu đã đâm một nhát sau lưng đau như thế nào.
Đau đến mức khó thở, nóng bức, ầm ĩ.
Tobirama đột nhiên thấy một bóng đen che mất ánh sáng từ đèn trần, khiến việc đọc báo của nó khó khăn hơn. Nó biết rằng Madara đang từ trên cao nhìn xuống nó, cùng với một năng lượng lạnh toát và không mấy thiện chí. Vốn dĩ mối quan hệ hai người đã không có gì để nói rồi, cho nên nó cũng không quan tâm vì sao Madara lại tức giận với anh nó đến mức đập vỡ chậu cây yêu quý của anh ấy. Với cái tính nhớ nhớ quên quên của Hashirama, hẳn là Madara cũng phải quen rồi chứ, liên quan gì tới nó.
"Sao? Tôi nói gì sai à?" Nó không rời tờ báo, dù chẳng đọc được chữ gì nữa rồi, nhưng mà nó vẫn không muốn bỏ ra để đối mặt với Madara. Tờ báo nó cầm tựa như chiếc khiên, chống đỡ để nó không phải nhìn vào ánh nhìn như lưỡi kiếm của Madara.
Madara không nói gì mà giật lấy tờ báo từ tay nó rồi ném ra sau phía mặt bàn.
"Cái đéo— Madara! Anh làm gì thế hả?!"
Hai tay Tobirama bị giữ chặt trên ghế sofa, chân Madara chen vào giữa hai chân nó. Gương mặt đẹp đến xuất trần của người chị dâu ngày càng tới gần, mùi thảo mộc thân thuộc trên thân hắn dần thay thế thứ không khí trong lành nó dùng để thở.
Madara? Hôn? Nó?
Có cả lưỡi?
Điên rồi!
Lưỡi Madara mang theo hương vị một dòng cà phê đậm đà mà nó quen thuộc, đó cũng là vị mà hồi trước Hashirama thích uống. Nhưng thứ vị ngọt ngào mà Madara mang đến hẳn là do thói quen ưa ngọt khó bỏ di truyền của Uchiha để lại. Với sữa bò và đường được cho vào cà phê một cách tối đa, nỗ lực để loại bỏ đi hết thứ vị đắng ngắt đặc trưng của chúng đã có tác dụng. Cảm giác khi lưỡi của Madara cuốn lấy lưỡi nó, để nó cùng hưởng thụ cái vị ngọt ngào thấm cả trong nước bọt này — bằng cách nào đó khiến nó không thể rời đi, cũng không muốn rời đi.
Sau khi thấy Tobirama đã bỏ cuộc, không còn giãy dụa, hoàn toàn khuất phục trước thứ hương vị ngọt bùi từ hắn, Madara quyết định không còn ghì chặt Tobirama nữa mà di chuyển tay xuống cổ của nó, chỉ nắm một cách hờ hững, đầy tự tin rằng nó sẽ không chạy thoát được.
Tobirama nhìn vào con mắt đầy mê hoặc của Madara, càng lúc càng như đắm chìm, nghẹt thở. Cái nhìn của Madara đầy chiếm hữu, uy quyền một kẻ được trời chọn là đứng trên ngàn kẻ khác. Hiện giờ hắn cũng đang dùng sự tối cao đó mà ra lệnh cho nó, khiến nó không nhịn được bản năng mà khuất phục. Phải đến khi nụ hôn kết thúc, nó mới có chút lí trí.
Người này là chị dâu của mình! Chị dâu! Nó không ngừng đánh thức bản thân như thế.
Nhìn thấy sự kinh hoàng trong mắt Tobirama, Madara chỉ cười khẽ. Hắn dùng bàn tay mình nghiêng đầu của nó sang phải một chút rồi đặt những cái hôn lên má nó, dù chỉ phớt qua nhẹ nhàng nhưng giọng nói lại đầy mê hoặc, in hằn vào tâm trí nó một cách ám ảnh, giống như trái táo đỏ đến chói mắt trong vườn địa đàng, khơi gợi lên những sai lầm lớn nhất của loài người. Dù đã được cảnh cáo, nàng Eva vẫn cắn nó, Tobirama lúc này đây cũng tự hỏi trái táo có vị như thế nào, có ngọt lịm như nụ hôn của vừa rồi của Madara hay không.
"Tobirama ngoan, giúp chị dâu chút đi được không?" Madara dừng lại nói giữa những chiếc hôn: "Anh trai em tệ quá."
Có gì đó như van cầu, lại như một mệnh lệnh.
Khoảnh khắc nói xong câu đó, Madara đã thống trị nó, một cách tuyệt đối.
Không đợi Tobirama có đồng ý hay không, hắn đã cầm lấy bàn tay Tobirama áp lên giữa đũng quần của mình, chứng minh cho ham muốn của bản thân.
'To quá.' Nó không nhịn được nghĩ.
'Đệch, thế này nằm dưới anh mình cũng phí quá.'
Tobirama vô thức liếm môi.
Nó tự dưng nhớ tới Izuna — người bạn tình duy nhất của nó hiện tại — không biết hai anh em nhà này thì ai giỏi chuyện giường chiếu hơn nhỉ?
"Ngồi xuống đi, tôi bú cho anh."
Madara nhướn mày, có chút ngạc nhiên vì Tobirama lại chủ động muốn khẩu giao cho hắn. Nhưng rồi nhìn thấy đôi mắt của Tobirama, hắn tin rằng nó sẽ không bỏ đi, ngược lại, sâu trong đó có dục vọng, dường như nó đang thèm hắn lắm.
Madara ngồi xuống ghế sofa, Tobirama cũng theo đó mà quỳ trên sàn nhà, từ giữa hai chân của hắn mà ngước nhìn lên. Madara lúc này mặc một chiếc áo sơ mi đen, nổi bật lên làn da trắng đến mức ngon miệng của người mang trong mình ADN của Uchiha, bờ ngực hắn phập phồng bên dưới lớp vải đó, kết hợp với những đường nét gợi cảm trời sinh trên gương mặt kia — giống như không cho bất kì ai thoát ra, kể cả một người lí trí như Tobirama.
"Ngắm chán chưa?" Madara nhếch mép cười, hưởng thụ sự mê đắm trong vô thức mà Tobirama dành cho mình: "Hai anh em giống nhau thật đấy, trước giờ không nhận ra, sao mà cái ánh mắt si mê giống đến mức này nhỉ."
"Tôi không—"
Hắn đặt bàn tay của mình lên má Tobirama, cắt ngang lời phủ định của nó bằng cách cưỡng ép ngón tay cái của mình vào trong khoang miệng, cảm nhận đầu lưỡi mềm mại của nó nương theo những cử động của ngón tay mà không ngừng cuộn lên. Được một lúc, hắn rút ngón cái của mình ra rồi thay thế bằng ngón giữa và ngón trỏ, với độ dài gấp đôi và sự linh động của hai ngón, hắn trêu đùa lưỡi của Tobirama đến cả khi nước bọt nó chảy xuống cổ họng rồi cũng không có ý định dừng lại. Hai ngón tay hắn tách ra rồi kẹp lấy lưỡi Tobirama, để lưỡi nó liên tục mà đảo quanh các ngón tay mình, sau đó thi thoảng lại bất ngờ đưa vào sâu xuống, làm nó có chút trợn mắt.
"Chậc, ta không ngờ đến miệng trên của em mà cũng phải có dạo đầu đấy."
Những ngón tay của Madara điều khiển nó một cách hoàn hảo, làm đầu óc nó cứ mụ mị dần. Vẻ mê ly trên gương mặt xinh đẹp của Tobirama làm hắn có cảm giác quyền lực lạ kì. Một kẻ trên chốn thương trường hô mưa gọi gió, lúc nào cũng lạnh giá giờ đây lại quỳ rạp trước hắn, tuân theo mọi lời hắn nói. Lưỡi nó đỏ hồng, đôi mắt đỏ trong veo vì có nước, nhìn sạch sẽ vô cùng, giống như một tạo vật sinh ra để thử thách giới hạn của hắn. Chỉ cần nghĩ tới cảnh nó dùng chiếc lưỡi đó bú liếm vòng quanh dương vật thôi là Madara đã cương cứng không chịu được.
"Bất kì khi nào em muốn bắt đầu." Madara buông ngón tay mình ra, để mặc những ngón tay còn nhơm nhớp nước bọt mà chống lên trên ghế sofa, nở một nụ cười trêu chọc nó.
Lúc này Tobirama mới để ý Madara đã cởi khóa quần từ lúc nào. Nó nuốt một ngụm nước bọt. Dương vật to, đầy gân guốc lồ lộ trước mặt nó, mời gọi nó đến phục vụ. Tobirama cũng để ý rằng Madara hôm nay không mặc quần lót, xem ra dự định ban đầu của anh ta vẫn là qua đây làm vài nháy với Hashirama chứ không phải nó, nhưng điều đó không khiến nó phật lòng, thậm chí có phần kích thích hơn vì mối quan hệ sai trái này.
Madara là người gạ gẫm nó, là đôi môi hắn chủ động trao cho nó ngọt ngào trước, nó không nghĩ bản thân có lỗi.
Với cả làm tình với Madara thì cũng ổn thôi, ít nhất nó đã đúng.
Đúng khi cảnh cáo với Hashirama về con người này nhiều năm về trước, rằng anh ta là một kẻ bất trị, ngang tàng, hoang dã đến mức độ nào; đúng khi nói rằng Hashirama không có cách nào hãm dây cương con ngựa điên này cả đời; đúng khi không cho họ đến với nhau. Dù cho trong từng đó năm yêu nhau Hashirama có thể kiềm chế được hắn thì chứng minh được gì cơ chứ, chẳng phải giờ đây hắn vẫn nổi dâm ý đối với đứa em trai thương mến của anh hay sao.
Chi bằng đợi anh trai về, nó giả vờ bị cưỡng ép một chút, ăn vạ một chút là được, anh trai sẽ tin nó thôi, phải không? Anh trai thật ra vẫn luôn đặt nó ở trên cô vợ dâm đãng này đúng không? Chỉ cần nó đáng thương một chút thôi…
Đệch, nhưng mà chắc chắn làm tình với Madara sẽ rất sướng. Nó không kiềm được ảo tưởng của mình về việc con cặc to dày kia sẽ địt nó lên đỉnh như thế nào.
Nó tình nguyện bị con người này giày vò, để con người này quan hệ với nó đến mức quên trời đất đi. Cứ nhìn mọi thứ của hắn ta đi, đẹp hơn bức tượng David được xưng tụng là kiệt tác của kỉ Phục Hưng nhiều, dù cho bị che lấp bởi lớp áo sơ mi đen kia, nó vẫn biết bên dưới đó là những đường nét tuyệt mĩ và tinh xảo đến độ nào. Nó cảm giác được sức nóng từ người này, lan tỏa ra cơ thể đầy hàn tính của nó, giống như Izuna, mang cho nó sức nóng đến chừng thiêu đốt toàn bộ tỉnh táo. Chỉ khác rằng Madara còn có thêm một loại uy áp không cần cố, chỉ có thể làm nó ngoan ngoãn như một con mèo dưới chân hắn. Thậm chí chỉ cần màu mắt đen thẳm ấy thôi là đã có thể coi như loại thuốc kích dục liều cao nhất, khiến nó van xin sự chiều chuộng.
Tobirama không cần nhiều hơn một giây để tiến lại gần, ngửi mùi hương ngon lành trên dương vật hắn rồi bắt đầu với phần quy đầu. Trong khoang miệng nó vì vừa được Madara "dạo đầu" rất nhiệt tình cho mà ngập nước bọt, vừa ngậm vào là Madara đã không nhịn được gầm gừ vì sự ẩm ướt bên trong ấy. Tobirama chỉ ngậm chứ chưa mút gì nhiều, để dương vật Madara thư mình cảm nhận đầu lưỡi nó đang ve vuốt chỗ đầu khấc nhạy cảm. Nó cố tình không chạm tới phần dây hãm của hắn, cũng là phần nhạy cảm nhất của dương vật đàn ông. Nó chỉ quanh quẩn cuốn đầu lưỡi của mình lên, rồi lại bao phủ xung quanh, liên tục thay đổi tiết diện tiếp xúc của lưỡi mình. Thậm chí còn chưa cần phải đẩy sâu đến tận cổ họng, cái cảm giác thèm khát tại bờ vực này cũng đủ khiến Madara điên đảo.
Khi Tobirama bắt đầu di chuyển đầu của mình lên xuống để mút dương vật, kết hợp với việc tập trung vào phần dây hãm nãy giờ bị bỏ quên khiến hắn không nhịn được mà khẽ cong người về phía trước một chút, ấn tay lên mái đầu trắng của nó.
"Đệch mẹ… Mày học đâu mà bú giỏi thế? Tao tưởng mày còn trinh?" Hắn chửi thề, thậm chí còn dùng sai xưng hô với người em chồng này.
Tobirama không trả lời mà tiếp tục công việc của mình, hắn chỉ lờ mờ cảm nhận được đôi mắt của nó vừa khẽ liếc hắn một chút đầy tự hào. Tốc độ của nó càng lúc càng nhanh, khoái cảm đến dồn dập làm chính Madara cũng phải thở dốc không ngừng.
Đột nhiên Tobirama dừng lại, tuy nó vẫn dùng tay mà xóc cho hắn nhưng mà đã gần lên đỉnh rồi mà dừng lại thì vẫn làm hắn thấy khó chịu. Hắn khẽ cau mày một chút, sau khi hiểu trò chơi nó định dùng thì hắn chuyển sang một trạng thái uy hiếp hơn hẳn. Bàn tay vừa nãy còn xoa mái đầu nó nhẹ nhàng giờ đây túm chặt phần tóc sau gáy nó, giật ngược đầu nó về sau để nó buộc phải đối mặt với mình. Madara tát một cái lên má phải của nó bằng bàn tay vẫn còn chút dính dáp của nước bọt, chỉ là tát yêu mà thôi, không mạnh, chủ yếu là để cho nó nhìn cho rõ hắn, nhìn cho rõ xem ai mới là người kiểm soát cuộc chơi ở đây.
"Đừng có chơi edging* với chị chứ, chị không thích đâu." Giọng Madara nhẹ nhàng một cách kì dị, nhưng Tobirama nghe là biết mình đã sai rồi.
edging: duy trì hưng phấn tình dục ở mức độ cao trong một khoảng thời gian dài mà không đạt đến cực khoái (mọi người hiểu nôm na là kiểm soát đối phương ở trạng thái gần lên đỉnh rồi thì dừng lại/chậm lại cho nguôi rồi lại tiếp tục liên tục vòng lặp đó)
Dù sao trước giờ khi bú cho Izuna, cậu ta rất thích Tobirama chơi kiểu kìm hãm cực khoái đó, cho nên Tobirama mới tưởng Madara cũng sẽ thích, thì… dù sao cũng là anh em ruột mà. Nhưng hóa ra tên này lại là kiểu thích mọi thứ theo ý mình? Khó chiều thật, sao mà anh trai có thể thỏa mãn được hắn bao năm như thế cơ chứ?
Madara không để Tobirama kịp hối hận vì sự trêu chọc vừa rồi, hắn túm mạnh hơn tóc nó ở sau rồi ép nó ngậm hết toàn bộ dương vật vào miệng. Đầu khấc bị cổ họng chật hẹp của nó đè ép đến mức thư thái, run lên vài hồi mới có thể ổn định. Madara thở ra một làn hơi nặng nề vì cảm giác sung sướng dưới thân truyền lại. Mỗi khi Tobirama cố gắng lấy được nhiều nhất không khí có thể qua mũi thì lại như có một làn khí lạnh truyền vào không gian ấm áp thân mật của hai người, và điều đó làm Madara phát điên.
Sau khi thấy đã dần quen với chiều dài này, không đợi sự điều khiển của Madara, Tobirama bắt đầu bú mút lên xuống trên toàn bộ dương vật của hắn, không bỏ lỡ một milimét nào. Nước bọt của nó không kiểm soát mà chảy dọc xuống cả đùi trong của hắn, lên những vết đỏ bầm chưa phai hẳn mà Hashirama bỏ lại vào lần làm tình mấy ngày trước. Những tiếng động nhóp nhép vang lên trong căn phòng khách thông tầng, cùng với những tiếng rên âm ỉ trong cổ họng nó tạo nên một không gian ngập ngụa tình dục, nóng bỏng và ham mê.
Tobirama tăng dần tốc độ, một tay còn nghịch ngợm hai bên tinh hoàn của hắn. Lần này, nó không dừng lại, liên tục và nhanh đến mức Madara không còn sức để giữ chặt lấy mái tóc trắng của nó nữa, chỉ có thể vô lực mà gầm gừ.
Khi cao trào, hẳn nửa đầu ra phần sau ghế tựa thở dốc thật lâu để lấy lại tinh thần. Tobirama không nuốt tinh dịch của hắn mà mặc kệ chúng bắn lên gương mặt sắc sảo của nó, thậm chí có một chút còn vương lên cả chiếc áo sơ mi đen. Hắn chưa kịp phản ứng thì một luồng điện chạy từ bên dưới truyền lên lắm hắn giật mình. Hóa ra Tobirama chưa xong, nó không nuốt hết tất cả tinh dịch của Madara mà chỉ liếm láp một chút những giọt cuối cùng nơi quy đầu. Sau khi xuất tinh, quy đầu sẽ nhạy cảm hơn bình thường rất nhiều, vậy nên hành động trêu chọc này của Tobirama còn làm hắn run rẩy hơn cả vừa nãy, miệng cũng bắt đầu thốt ra không ít lời rên rỉ thảm hại như khi nằm dưới Hashirama.
"Mẹ mày, ah… Tobirama, dừng lại cho chị dâu được không? Ah… Ngoan." Madara nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Tobirama.
Hắn thật sự không chịu được cảm giác vừa kích thích vừa khó chịu như thế. Thật đấy. Cảm giác này làm hắn rên lên như là khi Hashirama dùng dương vật cỡ một gang tay khủng bố của anh đụ hắn vậy. Mà trừ chồng mình ra, hắn không thích phải yếu đuối trước mặt ai, càng đừng nói là trước mặt người mà mình không ưa như bây giờ.
Nghe thế, Tobirama mới ngoan ngoãn mà tha cho dương vật của hắn, đôi môi nó óng ánh vì nước bọt, mắt nó chứa một ý trêu đùa tinh nghịch, ngước lên nhìn hắn không chút sợ sệt, giống như vừa rồi là một màn trả thù thành công vậy. Mái tóc nó rối lên vì những lần xoa nắm của bàn tay hắn, trông lộn xộn và gợi tình không thể tả.
Với vẻ đẹp mỹ lệ như thể bước ra từ hư vô thế này, đôi mắt đỏ như có tuyết ở sâu bên trong, tan ra khi nhìn lên hắn với vẻ si mê… Chết tiệt.
Suy nghĩ đó làm hắn sợ hãi chính mình.
Hắn nghĩ cái gì về người này vậy chứ?
Madara hơi hé miệng, không khí tuồn vào khoang miệng làm hắn thấy khô khốc, trước khi não bộ kịp đưa ra bất kì từ ngữ nào để định nghĩa cảm giác hưng phấn của hắn bây giờ là từ đâu thì lời từ miệng hắn đã thốt ra trước, ham mê tình dục nguyên thủy vẫn chiếm trọn tâm trí hắn.
"Em bú giỏi quá. Lên đây, chị dâu thưởng cho em nhé?" Madara hơi nghiêng đầu làm phần tóc mái dài của hắn nghiêng đi theo, để lộ ra một bên mắt hay bị che khuất. Nó đẹp và nhuốm màu dục vọng, mị hoặc, khiêu gợi y như bên mắt còn lại.
Tobirama khẽ chống tay lên ghế sofa để bò dậy, sau đó không nhanh không chậm mà đặt hai chân mình ở hai bên eo Madara.
Nó cứ thế nhìn vào Madara một lúc. Madara chẳng biết nó nghĩ gì, có thể nó chỉ cảm thấy hắn đẹp như bức tượng của David mà thôi — giống như là cách mà Hashirama từng tôn thờ hắn.
Khoảng nửa phút thì nó khẽ tiến lại gần Madara, vén hẳn bên tóc mái của hắn sang bên tai, để hai mắt hắn nhìn được toàn vẹn gương mặt rất đỗi gần của Tobirama bây giờ. Nó hôn lên má Madara một cái như chuồn chuồn lướt trên mặt hồ, tạo ra vài đợt rung động, rồi dừng lại trên một ngọn cỏ ủy mị gần đó. Khi nó dừng lại cái hôn nhẹ đó, Madara mới nhìn thấy nó, nhìn thấy làn da nó trắng, nhìn thấy hàng lông mi của nó cũng rung lên khe khẽ theo từng nhịp thở của hai người, nhìn thấy con ngươi thấp thoáng, đỏ như viên ngọc thần thánh trong buổi đấu giá mà Hashirama từng mua nhân dịp kỉ niệm, tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu của hai người. Có thứ gì đó trong cái vén tóc của Tobirama bỗng chốc làm chuyện này bớt đi sai trái, có gì đó ở nụ hôn ở má của Tobirama thuần khiết như hai người tình với nhau, chứ không phải giữa chị dâu và em chồng.
Madara điên mất.
Tobirama biết rằng Madara sớm đã điên rồi. Còn Madara bây giờ mới nhận ra là mình điên.
Cõi lòng hắn rung động trước vẻ đẹp và sự nũng nịu chưa từng thấy ở con người trước mắt, hắn thích sự mới lạ này, không phải vì chính con người nó — hắn đương nhiên hiểu rõ — hắn không yêu người này, cõi lòng hắn vẫn đau khi nhắc tới Hashirama, nhưng hắn không kiềm chế được.
Quá quyến rũ, quá trêu ngươi, quá hấp dẫn.
Giống viên hồng ngọc đó, khiến hắn yêu thích không thôi.
Tobirama lè lưỡi ra liếm quanh môi của Madara, chỉ liếm thôi, không xâm nhập vào trong miệng hắn, hư hỏng như một chú mèo con.
Madara cười khẽ, bóp má nó mà kéo lại gần, tiếp tục nụ hôn Pháp nồng nàn mà hai người đã dùng để bắt đầu cuộc làm tình trái luân thường đạo lí này. Nhưng lần này không còn là sự tức giận từ Madara, hay là sự mù quáng của Tobirama, hai người đều biết mình đang làm gì, và không ai làm gì để dừng lại nó cả. Đầu lưỡi Tobirama còn có chút vị hăng của hắn vì lần quan hệ bằng miệng vừa rồi, nhưng hắn không phiền lòng chút nào, cứ mặc cái lưỡi xinh xắn đó của nó xâm chiến mọi ngóc ngách trong khoang miệng hắn một cách không khoan nhượng, tham lam cuốn lấy mọi vị ngào mà hắn có, rồi cái tanh nồng đó cũng bị triệt tiêu đến không thấy tăm hơi.
Hắn lại cứng.
Tobirama đã cởi cúc áo của hắn khi hắn còn miên man trong nụ hôn cùng đôi mắt đỏ thẫm, nó mân mê nơi yết hầu nhạy cảm rồi sờ soạng xuống bộ ngực nở nang cùng cơ bụng của hắn. Trêu nghịch mọi nơi, lần mò đủ thứ để khám phá cơ thể hắn, tìm xem đâu sẽ là vị trí khiến hắn muốn đè nó ra mà dập không thương tiếc.
Khi kết thúc nụ hôn, nó cúi xuống để nhìn phần thân trên đẹp đẽ của hắn. Không hiểu Tobirama lại đơ ra một lúc rồi lại phì cười, sau đó phải gục lên vai hắn để tránh cười lớn hơn.
"Có cái gì mà cười thế? Chị xấu lắm hay gì?" Madara véo eo nó, dùng giọng mũi giả vờ tủi thân.
"Haha." Tobirama khẽ co rúm người lại một chút, trêu chọc: "Anh của tôi… có vẻ yêu anh hơi quá nhỉ?"
Madara nhướn mày rồi cũng mà nhìn xuống cơ thể mình.
À…
Hóa ra là mấy vết hickey cùng cắn của Hashirama mấy ngày trước vẫn chưa tiêu hết.
Chà… chuyện này… ngại ngùng ghê nhỉ.
Tobirama vẫn không thấy có dấu hiệu ngừng khúc khích.
Thẹn quá hóa giận, Madara mắng, còn tiện đánh vào mông nó một cái: "Mày thôi chưa? Tao thấy cười hơi lâu rồi đấy."
"Được rồi được rồi." Tobirama kìm lại tiếng cười của mình, nó đặt môi kề sát cổ hắn, ngón tay nó cuộn lấy lọn tóc đen trong tay: "Hay là giờ tôi cũng để lại trên người anh vài vết cũng đậm như thế nhé? Anh trai ngốc lắm, sẽ không biết đâu là của anh ấy đâu là của tôi đâu."
Sau đó hôn lên cổ của Madara một cái nhẹ, không rời đi, như là chỉ đợi sự chấp thuận của hắn là sẽ lập tức hôn một cái sâu hơn, đau hơn, để lại một dấu yêu bầm tím ở nơi đó.
Madara tự dưng bị mất quyền chủ động cũng không vừa, hắn tức giận mà đưa tay vào trong quần của Tobirama. Nhận ra điều gì đó, hắn cười một cách đầy ranh mãnh, như trả được thù mà cắn vào cổ của Tobirama một cái đau đớn, in rõ một dấu răng.
"Cẩn thận, cắn vào động mạch cổ là tôi chết đấy." Tobirama cau mày nói.
"Mặc áo cổ cao thì chịu đi, lèm bà lèm bèm từ xưa đến giờ không đổi." Madara nói, song hắn cũng nói tiếp luôn về phát hiện vừa rồi của mình: "Mà không mặc quần lót à? Sao em chồng của chị lại dâm thế? Chờ chị à?"
Tobirama đảo mắt, nghĩ trong lòng 'giờ tôi nói em trai anh còn đang ngủ nướng trên phòng riêng của tôi thì anh có tin không?' nhưng rồi nó chọn im lặng.
"Sao chưa gì lại rộng thế này?"
Madara có hơi bất ngờ vì bên dưới Tobirama không hề chật hẹp như hắn tưởng tượng, có dấu hiệu của việc mới quan hệ vài tiếng trước thôi. Thậm chí xung quanh còn có chút cảm giác trơn trượt, hình như chưa được rửa sạch hẳn dầu bôi trơn, hoặc đúng hơn là… còn chưa tắm rửa gì cả.
Hắn không chần chừ gì mà cho ngay hai ngón tay vào, bên trong cũng vẫn đủ ẩm ướt. Dưới đó của Tobirama liên tục hút vào nhả ra ngón tay hắn như mời gọi một thứ gì đó lớn hơn. Ai mà ngờ được một người chỉ mặc quần đen áo đen kín mít từ đầu tới chân mà bên dưới lại dâm đãng như thế này, cái sự đối lập này làm hắn nứng lên một cách kì lạ, giống như vừa khai phá được điều mà chưa ai biết tới vậy. Hắn thật sự, thật sự rất muốn nhét cặc của mình vào trong ngay lập tức.
Dù sao cũng nát rồi, hắn làm nát thêm cũng chẳng sao.
"Mẹ nó, dâm thật. Hóa ra là cũng không cấm dục gì cho lắm nhỉ?" Hắn vô thức thốt ra miệng, không giấu được sự phấn khích trong giọng nói của mình.
Hắn thích kiểu người không sạch sẽ thế này hơn, mấy người như đóa sen trắng tinh khiết thì có gì thú vị đâu, một kẻ đã bẩn sẵn như nó rồi thì làm tình mới thấy tận hứng được. Hắn không hiểu sao nhiều người còn tôn vinh việc phá trinh một ai đó, quan hệ với một pho tượng thì có gì vui, thậm chí còn không biết nói mấy lời kích thích một chút, hở ra là sẽ ngại, đôi lúc bên dưới còn vì lo lắng mà khô không thể tả. Mấy đứa hư hỏng, không ngại thể hiện ham muốn cùng đam mê mới đúng gu của hắn hơn, dù rằng rất lâu rồi hắn chẳng quan hệ với ai khác ngoài Hashirama.
Tobirama vì bị hai ngón tay của hắn đùa nghịch mà bắt đầu phát ra những tiếng rên rỉ, nó vùi mặt trên bả vai hắn, hít hà hương thơm tại nơi đó một cách đầy ích kỉ.
Trên người Madara… vì sao? Vì sao đến mùi hương cũng có mùi thảo mộc giống anh trai nó, vì sao mái tóc cũng có mùi loại dầu xả mà nó từng giới thiệu cho anh ấy hồi còn học đại học, vì sao mùi xả vải trên chiếc áo sơ mi cũng giống cái mà mẹ bọn họ hay dùng, vì sao mọi thứ trên người Madara đều mang hương vị của anh ấy? Tất cả chúng dường như gào thét qua khứu giác của Tobirama, không ngừng nhắc nhở nó rằng con người quyến rũ này là thứ thuộc về anh trai nó, làm nó bỗng dưng tỉnh táo hơn phần nào mỗi khi được kề sát hắn như thế này. Có lẽ khi người ta sống cùng nhau quá lâu thì sẽ tự dưng có một loại cảm giác như là một người thôi chăng? Hay là yêu nhau thì mỗi người trích xuất một nửa tâm hồn mình ra cho người kia cùng xài?
Nó chưa bao giờ biết yêu là gì. Nó nghĩ đời này nó cũng không bao giờ hiểu. Nó muốn biết, giữa việc thống trị nó và quy phục dưới Hashirama thì Madara thích cái nào hơn? Một cái là bản năng kiêu hãnh của loài người sinh ra đã có, một cái vì yêu mà nhún nhường, không ngừng bỏ qua khỏi giới hạn. Và nếu như Madara thích quan hệ với Hashirama hơn, thì đó là bởi vì kĩ thuật làm tình, hay bởi vì trái tim họ đập chung một nhịp?
Tobirama muốn yêu một người một lần.
Bởi vì khi ở gần Madara thế này, hay kể cả khi kề sát Izuna, nó có thể cảm thấy trái tim nó chẳng thể đồng điệu với ai cả, tất cả chỉ là vài phút khoái cảm vọt lên thẳng đầu não khiến nó mụ mị quên đi thực tại rằng nó cô độc.
"Ah!"
Nó kêu lên một tiếng, hậu huyệt vì kích thích mà giữ lấy ngón tay Madara chặt hơn bình thường. Xem ra Madara đã tìm ra điểm G của nó rồi, cũng tốt, cứ tiếp tục vào vị trí đó, nó sẽ chẳng còn gì để nghĩ nữa.
"Nghĩ gì thế?" Madara thấy nó mất tập trung thì hỏi, còn tiện hôn lên khóe môi nó một cái.
"Đang nghĩ xem chút nữa anh sẽ quan hệ với tôi như thế nào." Tobirama cười xấu, quyết định bỏ lại mọi suy nghĩ sau đầu. Trăm năm mới có dịp được quan hệ với chị dâu, mất công nghĩ vào mấy cái thứ đó làm gì.
"Ồ? Kể cho chị nghe được không?" Madara cười, ngón tay bên dưới thì không ngừng trêu đùa, lúc nhanh lúc chậm, lúc nông lúc sâu. Loáng thoáng thấy đầu vú của Tobirama ẩn hiện sau lớp áo đen, hắn cũng không cần cởi mà trực tiếp cúi người, cắn qua lớp áo đó mà thưởng thức. Tobirama bị kích thích cùng lúc thích cũng không thể nói được gì, chỉ có thể rên lên từng tiếng.
Nghịch vú chán chê, hắn ngẩng lên, nhìn gương mặt đắm chìm trong những khoái cảm của Tobirama mà nổi lên hứng thú trêu chọc thêm.
"Không nói được? Hay để chị dâu nói thay em nhé?"
Ngón tay hắn đâm rút liên tục, tay còn lại thì gảy đầu ti nó, những sợi vải cọ xát vào càng làm nó nhạy cảm hơn.
"Chút nữa, chị sẽ đút cặc vào bên trong em. Và em sẽ bị chị đâm đến mức phải rên rỉ xin tha cho cái lỗ của em."
Nhận thấy bên dưới của Tobirama co giật, Madara cười, hắn biết hắn vừa tìm được trò mà Tobirama thích rồi. Có vẻ đứa em chồng này của hắn rất thích trò dirty talk. Hắn thôi đùa bỡn nơi đầu vú nó mà bắt đầu cởi áo và chiếc quần sweater của nó, làm nó hoàn toàn trần trụi với cơ thể trắng ngần nhưng lại có đầy những vết hôn sâu và cắn mà cuộc hoan ái vài tiếng trước để lại. Cứ nghĩ đến chuyện Tobirama vừa quan hệ với người khác không lâu rồi bây giờ lại tình nguyện tiếp tục với hắn ngay, sự đĩ thỏa này làm hắn càng lúc càng mất kiên nhẫn.
"Lúc đó em sẽ gọi tên chị nhé? Hửm? Gọi tên chị thật lớn vào, để anh trai em nghe được qua camera đằng kia kìa, biết rằng ngoài dưới thân anh ta thì chị dâu em còn có thể địt em sướng đến mức em có thể quên tên của mình luôn ấy. Có khi còn đâm em sướng đến mức em sẽ phải xin chị làm thêm nhiều lần nữa."
Nói rồi Madara bắt đầu cầm lấy dương vật của Tobirama mà vuốt ve lên xuống, vừa xóc vừa đặt môi lên bả vai nó gặm cắn nhẹ.
Khoái cảm đến từ nhiều phía làm nó phải gọi Madara một cách lộn xộn.
"Mada— Madara! Ah… Madara… bình tĩnh thôi. Chị dâu! Chị… anh ơi!"
"Ơi, chị đây." Giọng thì ngọt như thế, nhưng động tác của hắn chẳng có chút chậm lại nào: "Đúng rồi, cứ gọi như thế đi. To lên chút cũng được, cho anh trai em biết hắn đã phụ bạc một người như thế nào."
Hashirama, tôi thực sự mong anh thấy được cảnh này. Hắn nghĩ về cuộc trả thù này, về con người trước mắt, rồi về lí do chuyện hoang đường này bắt đầu. Hắn vẫn thấy đau vì Hashirama phụ hắn, vậy nên hắn phải tổn thương người mà Hashirama yêu nhất, để tên đó cũng sẽ hiểu trái tim hắn tan nát như thế nào.
Cảm nhận được nỗi buồn khó hiểu trong cách Madara nhắc đến anh trai, Tobirama dù chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra giữa hai người, nhưng cũng dấy lên một chút đồng cảm từ hư vô. Nó dùng hai tay rảnh rỗi của mình mà kéo tóc của Madara ra khỏi vai mình, sau đó hôn lên môi hắn một cái với ý đồ an ủi.
Madara bị cái hôn nhẹ này làm cho bất ngờ. Hắn khẽ cười rồi tăng tốc động tác ở hai tay đến mức tối đa, khiến Tobirama không thể chống đỡ được mà bắn vào trong tay của hắn. Nó chống trán của mình lên trên bờ vai vững chắc của Madara mà thở dốc, hai tay còn bíu chặt nơi vạt áo mở của hắn. Madara càng nhìn dáng vẻ run rẩy của nó lại càng thấy vui thích, miệng cũng không dừng lại lời đùa bỡn.
"Em chồng chị ngoan thật đấy. Chả biết sao Hashirama lại hay bảo em cứng đầu nhỉ? Ngồi trong lòng chị ngoan thế này cơ mà? Anh cá là chút nữa được đút cặc em sẽ còn ngoan nữa cơ. Chỉ có thể rên ư ử dưới thân chị thôi."
"Chị sẽ không thích làm một nháy thôi đâu. Em chồng của chị dễ thương thế này cơ mà. Chắc là em trai của Hashirama thì một hiệp cũng không đủ đâu nhỉ? Chị dâu sẽ hếtttttt sức thỏa mãn em."
"Ngoan nào, chị hứa rằng em sẽ thích cặc chị lắm cho xem, chị chưa thấy ai chê cả. Em thích chị nhẹ nhàng hay là mạnh bạo? Chị dâu có thể rấtttt nhẹ nhàng với em, nhưng mà chị cũng có bắn vào trong em thật nhiều, rồi thì dập em mạnh đến mức ngày mai chân em sẽ đứng không nổi và em sẽ phải tìm lý do để che giấu với Hashirama là em đã được chị dâu địt sướng đến mức nào."
"Hửm? Có thích thế không?"
Thấy cái gật đầu yếu ớt của Tobirama, Madara cười hài lòng. Hắn nắm hai bên hông của Tobirama mà nâng lên một chút, đặt ngay trên dương vật của hắn. Hắn không kiềm được vẻ thích thú của mình khi mà sự thiên đường đang chỉ cách hắn một chút nữa mà thôi.
"Ah!"
Madara không báo trước mà ấn hông của Tobirama đi xuống, tuy rằng có chút khó khăn khi mới đi vào, nhưng nhờ sự chuẩn bị kĩ lưỡng từ Madara thì mọi thứ lại đâu vào đó, chẳng mấy chốc Tobirama đã có thể nuốt trọn dương vật to lớn của hắn. Bên trong nó mềm mại, sạch sẽ. Vì đón tiếp một thứ khác dày dặn hơn thứ nó từng ăn, cho nên hậu huyệt của nó cũng không ngừng co bóp mạnh, làm Madara phải hít thở sâu vài lần để có thể làm quen, cũng như kiềm chế lại ham muốn đè nó ra dập một cách tàn nhẫn trước khi bắn toàn bộ vào trong.
"Giỏi quá, hoá ra em vẫn chặt như thế này cơ à? Người kia không to bằng của chị đúng không?"
"Nói cho chị dâu nghe xem, ai thế?"
Tobirama không thể nói là em trai của Madara được, hắn sẽ bóp cổ nó mất. Vậy nên nó chỉ quay đầu sang bên khác, bĩu môi nói:
"Không liên quan tới anh."
"Vậy ai to hơn?"
Tobirama không muốn trả lời. Nói thật thì của Izuna dài hơn một chút, nhưng không dày bằng Madara.
Ý cười của Madara sâu hơn, không hề nổi giận với thái độ này của nó. Thay vào đó, hắn nắm eo của Tobirama, dùng lực tay kinh người của mình mà nhấc nó lên cao một chút rồi lại ép mạnh xuống khiến Tobirama bất ngờ mà ôm chặt lấy cổ hắn.
"Ah… Đợi đã… Mada— Nhẹ thôi…"
"Trả lời." Madara ngắn gọn nói.
"Của anh— Ah! Đau!"
"Xưng hô phải phép vào."
"C—của chị dâu to hơn." Giọng của nó yếu ớt đi nhiều chỉ vì hai lần dập mạnh và sâu của hắn.
"Vậy em thích của ai hơn?"
"Em th—thích chị hơn."
"Ngoan. Giờ thì tự nhún đi."
Cái quái gì chứ? Đùa à? Eo nó đã mềm nhũn ra rồi còn bắt nó nhún.
Tobirama lườm xéo hắn một cái, nhưng nhìn gương mặt chan chứa ý cười đẹp đến phát hờn kia thì cũng chấp nhận.
Mẹ, bọn Uchiha đáng ghét, cả thằng anh lẫn thằng em.
Thay vì nhún thì Tobirama lại đưa đẩy hông của mình. Madara không nhịn được gầm gừ trong họng, kĩ thuật của Tobirama thật sự rất tốt, không thua gì hắn. Dương vật của Madara được đưa vào sâu nhất có thể, lại còn được vách thịt mềm có quy luật mà co bóp, làm hắn sướng tưởng chừng lên tiên, so với nằm dưới Hashirama cũng chả thua kém gì. Bởi vì quá to, cho nên mỗi cú nhấp là chân cùng eo hông nó lại càng run rẩy. Những âm thanh phát ra từ cái miệng xinh xắn của nó chủ yếu là những tiếng rên rỉ vô lực và dâm đãng. Rõ ràng là thích càng nhiều hơn, càng nhanh hơn, nhưng mà thoát ra mồm chỉ là những âm thanh thở dốc.
Hắn hôn lấy nó, khiến những âm thanh đó chỉ còn là những tiếng "ưm ưm" không có cách nào để thoát ra. Vì bị Madara khuấy đảo trong miệng mà nước dãi nó của nó liên tục chảy xuống không ngừng, ướt át giống như bên dưới nó vậy.
Sau khi để Tobirama tự nhún đến đáng thương, chân run rẩy không thể tiếp tục, Madara cũng cảm thấy đến lúc nên thể hiện chút bản lĩnh của mình rồi. Vậy nên hắn túm chặt eo của Tobirama, ra hiệu nó dừng lại. Tobirama không hiểu nhưng cũng nghe theo hắn mà rút ra. Madara không nói nhiều mà xoay người nó lại sau đó đè xuống sofa thành tư thế úp thìa.
Vạch hai bên mông của Tobirama ra, hắn thấy được cái lỗ của nó vẫn không ngừng phập phồng mà thèm dương vật của đàn ông.
"Tobirama, em sinh ra là để đàn ông đụ có đúng không?" Madara đặt một câu hỏi, nhưng cũng không yêu cầu trả lời. Hắn không chần chừ mà đưa dương vật của mình vào cái lỗ đó mà đâm rút.
Tư thế này tuy khiến dương vật của hắn không thể đưa hết vào được, nhưng mà lại hoàn hảo để chạm tới điểm nhạy cảm của Tobirama, khiến nó kêu rên đến mức quên mất hết mọi thứ. Trước mắt Tobirama cứ mơ hồ dần, nước mắt sinh lí trào ra vì sung sướng, một cú nhấp vào của Madara lại như đưa nó lên một nấc thang của thiên đường. Tay nó muốn túm chặt gì đó nhưng xung quanh chẳng có gì cả. Nó cảm giác như bản thân đạt cực khoái cả trăm lần rồi, miệng nó rên rỉ đến mức không khép lại được, khiến nước dãi chảy cả lên sofa.
"Ah... Chậm thôi... Sướng quá…. Madara... Madar— Đúng rồi, chỗ đó. Ah…."
Madara đánh vào mông Tobirama một cái làm hai chân nó cong lên vì khoái cảm, bên trong cũng thít lại chặt hơn vài nhịp.
"Hình như chị dâu lỡ làm em rộng ra rồi. Về sau em phải nói với bạn tình thế nào bây giờ? Nếu mà nói thẳng là chị dâu em to hơn, kỹ thuật tốt hơn thì bạn của em sẽ buồn lắm cho xem."
"Em của Hashirama có khác, dâm thật đấy, mỗi tội không mạnh mẽ như anh trai em. Đêm nào anh của em cũng đòi đè chị ra dập mấy nháy liền, mà em mới nhún có chút đã mềm nhũn chân ra thế này rồi sao?"
"Nhưng không sao cả. Chị dâu rất yêu em, để chị dâu làm nốt những hiệp còn lại cho nhé."
"Nãy Hashirama bảo chị là khoảng 10 phút nữa sẽ về. Cưng có muốn anh ấy nhìn thấy cảnh này không?"
"Trả lời."
Madara đặt hai tay ở trên đầu nó để lấy điểm tựa rồi dập càng lúc càng sâu, ép Tobirama phải mở mồm.
"Em không, em không muốn." Tobirama điên cuồng lắc đầu: "Làm ơn... hah... làm nhanh lên Madara. Làm ơn... ah... sâu quá..."
Madara không giảm tốc độ, tát vào mông nó vài phát nữa:
"Muốn nhanh thì thít cái lỗ của em chặt lại, rộng quá rồi đó."
"Ah— Đúng rồi, phải thế chứ. Tobirama dâm quá... Anh trai em có biết em dâm thế này không?"
Madara đưa hai ngón tay vào miệng Tobirama, khiến tiếng rên rỉ của nó không có cách nào giấu được nữa. Mắt nó chẳng nhìn rõ thứ gì, lưỡi thì vô thức liếm đảo xung quanh ngón tay thô ráp của Madara. Bên dưới Madara thì vẫn cứ không thương hoa tiếc ngọc chút nào mà đâm liên tục vào điểm nhạy cảm của Tobirama khiến nó sướng đến dục tiên dục tử.
"Hashirama mà thấy cảnh này thì sao nhỉ? Em trai bị địt dưới thân vợ mình sướng đến mức này. Còn chưa kể dâm thế này nữa chứ, bên dưới có định để cho chị dâu rời đi đâu."
"Không biết là Hashirama có muốn cùng tham gia không nhỉ?"
Tên này có biết xấu hổ không? Tobirama tuy bị địt đến quên trời đất nhưng với trò đùa quá lố này thì nó không chịu được mà phải lườm hắn một cái rồi cắn một cái thật mạnh lên hai ngón tay đang trêu đùa trong miệng mình để cảnh cáo.
"Ô thái độ gì đây? Không thích à?" Madara nhướn mày, nhìn vết răng trên hai ngón tay của mình, bên dưới vẫn không dừng động tác lấy một giây. Nhận ra có thể mình hơi quá thật, hắn ghé sát gần má của nó mà hôn một cái rồi rời đi, nở nụ cười mà nhẹ giọng dỗ dành:"Không sao, chị dâu còn có một em trai nữa, em có muốn thử không, thằng bé không thua kém gì chị đâu. Tí nữa chị dâu sẽ gọi điện hỏi nhé? Lỗ của em có ăn được cả hai cùng lúc không?"
Khi cả hai đều đang đắm chìm trong khoái cảm thì một giọng nữ vang lên làm cả hai giật mình.
"Bíng bong! Thông báo có người về nhà!" Là hệ thống nhà thông minh của Tobirama phát lên lời thông báo.
Hashirama!
Cả hai không nhịn được mà đông cứng lại quá trình.
Madara muốn vả bản thân một cái vì cái miệng quạ của mình. Còn Tobirama… nó cũng muốn vả Madara một cái.
Dù rằng lúc dirty talk thì có nói về chuyện đó thật, nhưng mà không ai trong hai người thật sự muốn Hashirama nhìn thấy cảnh này đâu được không? Có lẽ anh ta sẽ phải đi khám bác sĩ tâm lí mất!
Tobirama chủ động rút dương vật ra khỏi người mình rồi đạp Madara một cái.
"Lên phòng tôi nhanh lên! Để tôi lau sơ lại chỗ này rồi lên sau!"
Madara nghe thế thì cũng biết điều mà nghe theo, cầm theo quần áo của cả hai người mà chạy lên phòng của Tobirama. Còn Tobirama trong khi đang lấy khăn giấy để lau đi những vệt tinh trùng cùng nước bọt để lại trên ghế số pha nhà mình thì đột nhiên nhớ ra một điều.
Đệch! Izuna còn đang ngủ trên phòng của nó!
Tobirama, thôi thì… tự cầu phúc đi.
⊹₊˚‧︵‿₊୨ᰔ୧₊‿︵‧˚₊⊹
Tobirama hít một hơi thật sâu rồi trước khi mở cửa bước vào. Nó chả biết nó sẽ đối mặt với chuyện gì nữa.
Vừa bước vào là nó đã bị cánh tay của Madara kéo vào trong một cách mạnh bạo, rồi chính hắn lại giúp nó đóng lại cánh cửa. Chào đón nó là một nụ hôn ướt át.
"Trái đất tròn thật, không ngờ lại gặp người quen đấy. Cũng không ngờ bình thường hai bây đấu đá mà hóa ra là mối quan hệ như thế." Madara sa sầm mặt, nói nhỏ vào tai sau khi buông tha cho đôi môi của nó.
Nó liếc nhìn trên giường thì thấy con sâu ngủ Izuna vẫn đắp chăn kín mít, ngủ như chết, ngây ngô như trẻ con, không biết thế giới ngoài này đang xảy ra những chuyện chấn động gì.
"Nhưng đó cũng chẳng phải chuyện quan trọng bây giờ. Tao sẽ hỏi tội mày sau vì tội dụ dỗ em trai tao." Madara bóp má Tobirama để chuyển dời sự chú ý của nó về lại hắn rồi cười gằn: "Chịu khó chịu đau chút nhé~ Đừng đánh thức Izuna dậy."
"Ê— Đợi đã!"
Không để Tobirama kịp phản ứng bất kì điều gì, Madara đã tóm lấy một bên đùi trong của nó mà nhấc cao lên đến eo của hắn. Hắn tiếp tục đá lưỡi với Tobirama, để nó không thể thốt ra một âm thanh nào, cũng như không thể chuẩn bị cho dương vật của hắn vẫn còn nóng hổi, chực chờ để tiến vào bên trong. Lúc nhận ra thì cũng muộn rồi, cảm giác bị xâm nhập bất ngờ làm nó đau điếng, nó đành ôm lấy cổ Madara mà kéo hắn sát gần hơn, hôn hắn thật sâu để quên đi cái đau xen lẫn khoái cảm mà bên dưới nó mang lại. Khi này Madara còn chẳng quan tâm gì tới điểm G nữa, hắn chỉ muốn bắn ra càng nhanh càng tốt để còn xử lí chuyện với Hashirama. Tobirama với hắn lúc này chẳng khác gì một con búp bê tình dục, những lời ngọt ngào như vừa rồi hắn cũng lười nói.
Cả hai chỉ có thế, hôn và dập. Không gian kín mít của căn phòng riêng bao phủ bởi tiếng nước va đập vào nhau.
Đến khi Madara cuối cùng cũng thành công bắn vào trong Tobirama sau những cú nhấp sâu và mạnh, hắn mới thỏa mãn mà buông tha nó. Tobirama mệt mỏi mà thở dốc mấy hồi, lết đôi chân của mình mà ngồi lên giường, để mặc tinh dịch của Madara chảy xuống ga. Nó chỉ về phía phòng tắm riêng của mình.
"Vào phòng tắm ở kia rửa qua người một chút đi cho sạch mùi. Áo của anh bẩn rồi, tôi có một cái y hệt trong tủ ấy, anh mặc tạm vậy. Hashirama bình thường chưa vào nhà luôn đâu, anh còn 5 phút."
Madara gật đầu rồi bước vào phòng tắm.
Sau khi hắn vào phòng một lúc thì Izuna cũng lờ mờ tỉnh dậy. Thấy tấm lưng đầy vết cắn mà mình để lại hôm qua, Izuna vui vẻ mà ngồi dậy ôm lấy eo của nó, cằm đặt lên vai.
"Bé yêu của tui tình rùi hả~ Chào buổi sáng~ Sao nay dậy muộn hơn bình thường thế? Quần áo còn không mặc."
"Sao mày không ngủ tới trưa luôn đi?"
"Tui thích dậy lúc nào kệ tui." Izuna bĩu môi nhõng nhẽo, nhưng đột nhiên nó nhận ra gì đó mà cau mày lại: "… Ê Tobi."
"Hả?"
"Ai cắn mày vậy?" Izuna chỉ vào vết cắn mà Madara để lại.
"… Ngoài mày còn ai?"
"Đừng điêu với tao, chỗ này gần động mạch cổ lắm, mày biết thừa tao không bao giờ cắn chỗ này mà! … Ủa mà ai trong nhà tắm vậy?"
"…"
"Trả lời tao đi Tobirama. Ai thế? Chơi threesome được không? Mày biết tao không ngại chia sẻ mà~"
"… Mày im được không?" Tobirama xoa xoa mi tâm của mình.
Đúng lúc đó, Madara bước ra từ phòng tắm.
"Chào buổi sáng Izuna."
"…??? Anh hai? Anh làm gì? Hai người…? Anh với Hashirama? Anh với Tobirama…?"
Chát!
"Ối! Sao em tự tát mình vậy?" Madara vội vàng mà ôm hai bên má của em mình, đôi mắt vô cùng tiếc thương.
"Ủa không phải mơ?" Izuna vẫn chưa thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra mà nhìn vào Madara một cách vô định.
"… Hai thằng đần." Tobirama bất lực: "Madara ra ngoài nói chuyện với anh tôi đi, còn Izuna để tôi giải thích sau."
⊹₊˚‧︵‿₊୨ᰔ୧₊‿︵‧˚₊⊹
Dưới nhà truyền lên tiếng đập đồ loảng xoảng không ngừng cùng âm thanh nhí nhéo không rõ là lời của ai với ai.
"Dù cũng không biết vì sao, nhưng mà lần này giận nhau lắm ha. Nói thật thì tao chưa bao giờ thấy anh Madara giận đến mức đập phá đồ như vậy luôn á."
"Tao sẽ gửi hóa đơn thanh toán bồi thường cho thằng anh nhà mày."
"Ê."
"Gì?"
"Hai bọn họ chắc chắn ly hôn rồi. Mà mày với anh Madara thì cái gì nên làm cũng làm rồi. Cho nên…"
"Cho nên?"
"Cho nên tao đang nghĩ… có thể xem xét chơi threesome ngày nào đó không?"
"… Mày biến khỏi đời tao ngay."
⊹₊˚‧︵‿₊୨ᰔ୧₊‿︵‧˚₊⊹
Hashirama sau khi ly hôn thì quyết định làm lại. Anh dọn ra khỏi biệt thự của Tobirama và chuyển sang thành phố khác khoảng thời gian dài. Thật may sau chuyện này, anh hoàn toàn cai thành công cờ bạc và cưới vợ mới. Cuộc sống từ đó ổn định, hạnh phúc. Bằng cách nào đó thì anh và Madara cũng hoàn toàn làm lành và trở về làm bạn sau hơn một năm kể từ khi ly hôn.
Còn chuyện Hashirama một ngày kia bất ngờ tới thăm em trai và thấy em trai bị hai anh em Uchiha chịch đến quên trời đất ở trong cái phòng khách thông tầng sang trọng thì tạm thời không bàn tới.
Ai mà ngờ được, cuối cùng người hồi sinh gia tộc lại là Hashirama nhỉ?
