Actions

Work Header

die hitze

Summary:

hà nội khóc ở sài gòn - vũ thanh vân, trang

nhưng ở khoảng cách 8,550km

Notes:

ngứa tay quá và thấy vườn mình sắp cán mốc 100 nên tui xin phép múa nhẹ ạ
lần đầu thực sự viết 1 cái gì đó nên mong mng nhẹ nhàng với tui ><
enjoy!

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

gửi hà nội của nguyên,

hôm nay nguyên bỗng thấy nhớ hà nội kinh khủng khiếp. lạ nhỉ, vì nguyên mới tới hà nội một lần thôi mà, nếu nguyên nói vậy với lâm anh, thì sẽ bị lâm anh trêu đến chết mất thôi.

“hà nội toàn bụi là bụi, có gì đâu mà nhớ?”

ấy vậy mà khi đứng giữa tiết trời 13 độ mưa lạnh giữa tháng 6 của munchen, nguyên nhớ tới cái nóng hầm hập như thiêu như đốt của tiết trời thủ đô. cái nóng đã khiến nguyên sốc nhiệt và say nắng ngay sau khi bước ra khỏi nội bài, cái nóng khiến con người ta trở nên hẳn học, cáu bẳn “ôi đm thời tiết hà nội ơi?”. nguyên còn nhớ mấy ngày đầu ra hà nội thăm lâm anh, ngày nào nguyên cũng làm ổ trong nhà nó, không dám bước chân ra khỏi đường. chỉ đến khi lâm anh năn nỉ ỉ ôi đủ kiểu mới kéo được cái thây cơ địa mồ hôi đầm đìa này ra hít khí trời.

và rồi, nguyên fall in love ngay lập tức với hà nội. hà nội của nguyên như một làn gió mát thổi vào tâm trí khô cằn giữa tiết trời oi ả đầy bụi và khói xe. trái tim nguyên rung lên như đang có hàng vạn con ve sầu kêu râm ran khi nghe được giọng nói ấy, giọng hà nội. giọng hà nội mà nguyên thích nhẹ nhàng và thanh thoát, ngọt ngào và nhỏ nhẹ khi ngại ngùng giới thiệu làm quen, nhưng lại rất sảng khoái và tinh nghịch khi đáp lại những câu trêu đùa vô tri của lâm anh.

và cả tiếng cười giòn tan của hà nội nữa. khi cười, bên má hà nội lại lộ ra hai chiếc hố sâu hoắm, rất duyên, chôn chặt trái tim nguyên, không lối thoát. đàn ông con trai trông mạnh mẽ nam tính mà khi cười lại dịu dàng như vậy á, nguyên không tin! 

“lâm anh ơi mày kiếm đâu ra thằng cốt cực phẩm như vậy? hình như tao bị dính bùa của bạn mày rồi hay sao ý”

“gì vậy cha, tao tưởng mày thẳng cơ mà?”

“ừ thì thẳng, thẳng niêu ý. thẳng cỡ nào mà đến khi gặp người dễ thương như này cũng gãy thôi lâm anh ạ, mày không thấy thế à”

“không, vai tao vẫn khoẻ lắm, còn phải gánh bộ đề giải tích nữa, không gãy đâu”

nguyên chỉ mong ngày hôm ấy sẽ kéo dài mãi. hà nội đã dẫn nguyên đi ngắm phố cổ, dẫn đi quanh hồ gươm, ăn kem tràng tiền, ăn bún đậu hàng khay mặc dù nguyên suýt nữa thì bị đấm vì ăn với sốt trắng (ủa có cả lâm anh hả nguyên không nhớ). hà nội còn hứa, lần sau sẽ lái xe chở nguyên vi vu hồ tây ngắm hoàng hôn, đi đạp vịt, ăn bò bía thank you nổi rần rần trên toptop, và đi xem hà nội nhảy trên phố đi bộ nữa. hà nội hứa nghiêm túc lắm, dù đó là do nguyên mè nheo nũng nịu đủ kiểu chứ hà nội của nguyên vẫn còn ngại ngùng lắm.

nhưng chờ bao giờ cho đễn lần sau hà nội ơi? tình chưa kịp nở đã tàn, để lại nỗi tương tư dai dẳng cho người rời đi. hà nội vẫn đẹp như thế.

nếu hà nội đến bên nguyên ngay lúc này, chúng mình có thể sẽ dành với nhau cả một ngày thứ bảy dạo trên những con phố nhộn nhịp hàng quán ở marienplatz, tham quan toà thị chính cổ kính và thưởng thức schnitzel cùng với ly bia đen thơm đậm vị. rồi chủ nhật đôi mình sẽ bắt chuyến tàu lúc 8h sáng để đến với eibsee xanh ngắt màu ngọc bích, được bao quanh bởi dãy alpen hùng vĩ và nguyên sẽ dìu hà nội đi trên con đường đầy sỏi bao quanh hồ. hay là mua một chiếc pizza và tắm nắng ở englischer garten cho những ngày lười biếng, hay là lang thang qua ti tỉ club sinh viên và ra về với chai radler trên tay?

hà nội ơi, dù là ở hà nội hay munchen thì nguyên đều muốn làm rất nhiều thứ với hà nội. có cả những lúc, nguyên chỉ muốn làm những việc rất đơn giản với hà nội thôi. nguyên đệm đàn piano cho hà nội hát, ở bên hà nội vào những ngày âm u, tỉ tê về hàng vạn điều trên đời này với hà nội, cùng nhau làm bánh để giải quyết cơn thèm ngọt bất chợt của hà nội nữa.

nhưng với 8,550km thì nguyên có thể làm gì được đây? vậy nên, nguyên đã dằn lòng mình lại, kiềm chế đôi tay luôn muốn chạm vào hà nội, giữ những lời hỏi thăm lại ở đầu môi, và cất đi những lời thổ lộ rằng mình thích hà nội lắm. nguyên cũng đã chuẩn bị tâm lí cho một ngày nào đó nguyên sẽ nhìn hà nội sánh bước bên người nào khác không phải nguyên, một người có thể ở bên đồng hành, chở che cho hà nội, sưởi ấm cho hà nội những ngày gió mùa đông bắc về, làm mát cho hà nội giữa những trưa hè đổ lửa. ngày ấy nếu đến, hà nội cũng thật phải hạnh phúc nhé.

lâm anh có nói “gớm ạ, có ai yêu từ cái nhìn đầu tiên bao giờ”

nhưng hỡi ôi, hình chỉ với lần đầu gặp gỡ mà hình bóng ấy đã cắm cọc trong tái tim nguyên mất rồi.

nguyên còn không dám nhắc tới tên của hà nội, vì sợ nếu nhắc đến, sẽ nhớ, sẽ đau, sẽ hối hận vì ngày hôm ấy không thể ở bên hà nội lâu thêm chút nữa.

nhưng rồi nguyên vẫn sẽ phải bước tiếp thôi, bỏ lại mối tình đơn phương dang dở mà lao vào guồng quay cơm áo gạo tiền nơi đất khách. có lẽ sau này nhìn lại, nguyên vẫn sẽ nhớ mãi về một hà nội những ngày hè oi ả, nóng đổ mồ hôi nhưng đẹp, rất đẹp và tinh khiết. và có lẽ nguyên sẽ không bao giờ được ngắm hà nội của man mát mùa thu, se lạnh mùa đông và ẩm ương những ngày nàng bân may áo.

sau cùng, nguyên chỉ muốn nói một điều là “ich hab dich vom ersten augenblick an liebgewonnen.”

tạm biệt nhé, hà nội của nguyên. một hà nội gói gọn vào hình bóng của một chàng thiếu niên.

Notes:

mng thích thì cồm men cho tui zui nhê