Actions

Work Header

Cờ người

Summary:

"Nguyên ghét Lâm Anh."
"Sao, tao làm gì mày?"
"Làm gì thì tự biết."
"Ừm hửm, tao không biết, mày nói đi."
"Không thích. Tao phạt cho mày tự biết tội."

Notes:

(See the end of the work for notes.)

Work Text:

Hôm nay, nhóm đi sự kiện, nhưng do bất trắc mà xe được đặt là xe 6 chỗ. Để cứu cả nhóm khỏi khó xử, Nguyên nhanh nhảu xung phong ngồi trên đùi Lâm Anh và thế là hai đứa ngồi cùng một ghế đơn cạnh cửa sổ. Tưởng bất tiện nhưng thế mà lại hay, Nguyên ngồi mỏi thì có thể ngả vào người Lâm Anh rất êm.

Mọi chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu như đây không phải là một chuyến xe đường dài và cực kì xóc. Nguyên quá xấu hổ để thừa nhận điều này, song mỗi lần xe đi qua ổ gà và xóc lên xóc xuống, đùi Lâm Anh lại ma sát vào vùng kín của cậu, nhiều lần như thế làm dậy lên một cảm giác kì lạ mà cậu không muốn gọi tên. Nguyên cố gắng không để ý đến sự râm ran bên dưới đó, cậu bám vào thành ghế trên làm điểm tựa để giảm quán tính, còn Lâm Anh thì ghì bụng Nguyên, thành thử ra là vùng kín bị cọ vào nhiều hơn. Cảm giác ấy càng ngày càng khó dễ cho Nguyên, cậu thít vào, như để ngăn mình cảm thấy sướng trong cái hoàn cảnh ngặt nghèo này, hay chí ít là bất lực phủ nhận việc mình đã lỡ cảm thấy sướng vì âm đạo bị cọ vào đùi Lâm Anh. Điều hoà lạnh mà sao Nguyên thấy lồng ngực mình nóng lên. Bên dưới râm ran và ngứa ngáy, Nguyên ngọ nguậy chân như xua đuổi cảm giác ấy đi. Ngả ra sau tựa vào người yêu mình, nhưng bỗng thấy cái gì cấn cấn ở mông, Nguyên ái ngại, lập tức ngồi thẳng dậy. Lâm Anh để ý điệu bộ đó của Nguyên, cố tình áp người vào lưng Nguyên ghé tai hỏi:

"Nguyên sao đấy?"

"Không có gì đâu, Nguyên nóng thôi." Cậu cố giữ giọng bình tĩnh.

"Nóng chỗ nào?"

Ôi thôi chết. Nguyên giả ngây:

"Nóng thôi, Lâm Anh hỏi kì quá à."

Nguyên huých nhẹ Lâm Anh ra hiệu Lâm Anh thôi áp sát vào người Nguyên đi. Lâm Anh vâng lời, nhưng lại giữ hông Nguyên, nâng đùi lên chà nhẹ làm Nguyên bất ngờ mà nấc lên một tiếng rên nhẹ. Cậu chột dạ, nhìn xung quanh xem có ai nghe thấy cái âm thanh kì quái mình vừa phát ra hay không, và may là các anh em đều đang đeo tai nghe hoặc ngủ hết. Nỗi sợ và xấu hổ choán lòng Nguyên, cậu véo tay và lườm Lâm Anh một cái. Đáp lại, Lâm Anh đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng, đoạn cầm hông Nguyên kéo sát vào người mình và nâng đùi chà sát tiếp. Qua mấy lớp quần nhưng tác động lộ liễu vẫn khiến bên dưới của Nguyên rịn ra. Cảm giác râm ran và ngứa ngáy phần nào được thoả mãn, nhưng vì thế nên nó càng ngày càng tham lam, muốn nhiều hơn, hơn nữa. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh này, Nguyên có thể làm gì được đây? Ném lao thì phải theo lao thôi, dù Nguyên đâu phải người ném lao. Không quay mặt ra sau mà Nguyên vẫn biết vẻ mặt Lâm Anh đang quỷ quyệt thế nào, và Nguyên ghét cái vẻ đấy vô bờ bến. Nguyên tách hai chân mình rộng ra, bắt đầu đẩy nhẹ hông. Một tay bám ghế, một tay bấu đùi Lâm Anh, Nguyên cảm thấy mình thật vô liêm sỉ, giữa thanh thiên bạch nhật dám cọ lồn lên đùi bạn trai thế này vì nứng giữa đường. Nhưng Nguyên tự bào chữa rằng làm thế để bớt bất tiện thôi, chứ đâu có muốn mình như này, và còn mong rằng mình không sướng đến mức toé cả nước ra xe người ta và mong cho đường về khách sạn ngắn lại, để checkin xong một phát là Nguyên đè Lâm Anh ra chịch cho bõ tức. Là một người to tiếng trên giường, thật khó khăn cho Nguyên phải cắn răng cắn lợi không để mình phát ra tiếng rên nào. Cơn sướng vừa được đè nén vừa được thoả mãn, thâm tâm vừa xấu hổ vừa thèm muốn khiến Nguyên bức bối vô cùng.

Cả hai cứ đẩy đưa nhau thầm kín như thế cho đến khi Nguyên phải xuống xe với chiếc áo khoác buộc quanh hông hòng che đi cái đũng quần thẫm.

Về đến khách sạn, khoá chặt cửa phòng, việc đầu tiên Nguyên làm là đẩy Lâm Anh xuống giường.

"Nguyên ghét Lâm Anh." Cậu chau mày, không giấu nổi sự bực bội thực sự trong lòng.

Bình thường nếu một trong hai đứa dỗi thì đứa kia cũng một vừa hai phải mà xuống nước trong ngày, nhưng nhiều lúc Lâm Anh lại đáng ghét lắm. Và đây là một trong những lúc như thế, nó tủm tỉm nhếch môi:

"Sao, tao làm gì mày?"

"Làm gì thì tự biết."

"Ừm hửm, tao không biết, mày nói đi."

Nguyên quỳ thẳng người trên giường, giật cổ áo Lâm Anh kéo nó ngồi lên để rồi dí sát mặt nó với mặt mình.

"Không thích. Tao phạt cho mày tự biết tội."

Lợi dụng ưu thế của người bên trên, Nguyên kéo Lâm Anh vào hôn vồ vập lấy quyền chủ động và cắn môi Lâm Anh. Lâm Anh theo thói quen ôm eo và sờ soạng Nguyên, để mặc khoang miệng mình bị Nguyên càn khuấy thoả thuê. Điều nó không ngờ là khi dứt môi hôn, Nguyên gỡ tay Lâm Anh ra, trầm giọng bảo:

"Ngồi im đó."

Và đó không phải là một câu nói đùa. Cậu cởi quần mình và ngồi lên đùi Lâm Anh, ra sức cọ nhanh và mạnh, làm cái điều mà Nguyên muốn vứt hết đạo đức liêm sỉ hình tượng để làm trên xe biết bao. Nguyên có thể thấy Lâm Anh đã cương cứng, thỉnh thoảng nhích đùi lên ấn vào trêu chọc. Lâm Anh sờ eo Nguyên, nhìn Nguyên với ánh mắt tràn đầy khao khát và đê mê, đoạn thò tay vào quần mình muốn giải toả, nhưng Nguyên thấy vậy thì tát một cái đau điếng, làm nó bàng hoàng và không khỏi khó chịu:

"Vãi lồn?"

"Cấm sờ Nguyên, cấm Lâm Anh thủ dâm."

À. À. Thì ra hình phạt của Nguyên là thế này. Cay vãi, nhưng không sao, thể nào tí nữa mình cũng đè nó xuống trả thù, Lâm Anh nghĩ. Nguyên muốn chơi, Lâm Anh sẽ chiều thôi, để xem ai thắng. Lâm Anh nhếch mép, nhìn thẳng vào mắt Nguyên thách thức. Chơi Lâm Anh như đồ chơi tình dục, cậu tự thỏa mãn một cách nhanh và mạnh hơn, tay ghì cổ nó. Vải quần short ma sát vào lồn vừa rát vừa sướng, Nguyên đưa tay xuống xoa tròn hột le, đòi khoái cảm gấp bội quần Lâm Anh thẫm một mảng và càng đẫm ướt. Nguyên nhìn Lâm Anh đang nhìn mình bên dưới, bụng bảo chắc hẳn mình đang làm Lâm Anh khổ sở lắm, đáng đời, nhưng Nguyên cũng hơi xót Lâm Anh nên xoa má Lâm Anh an ủi. Lâm Anh ngẩng lên, và Nguyên có thể đọc được trong mắt Lâm Anh là Lâm Anh muốn chạm vào cơ thể Nguyên cũng như tự sục lắm, nhưng Nguyên cấm mà, động tay động chân thì ăn tát thôi. Nguyên tát là tát không nương tay, đau thật đấy. Nguyên cười nhếch mép khi Lâm Anh giơ tay lên định cầm bàn tay Nguyên đang xoa má mình rồi như sực nhớ ra thì lại thôi. Nguyên ghé sát tai Lâm Anh, cố tình rên một cách dâm đãng nhất, thổi một hơi vào tai Lâm Anh và hôn tai, hôn cổ nó trong khi mình sắp bắn.

"Lúc trên xe, Nguyên muốn làm thế này lắm đúng không?"

Nguyên không trả lời Lâm Anh, vờ như không nghe thấy. Lâm Anh bắt đầu lách luật rồi đây, Nguyên cấm Lâm Anh sờ, nhưng có cấm Lâm Anh nói đâu?

"Thực ra lúc đấy mày muốn thủ dâm bằng đùi tao đến bắn tung toé, rồi bắt tao phải đụ mày giữa ban ngày ban mặt. Đừng có chối, tao biết thừa."

Nguyên cắn môi, không nghĩ ra nổi lời biện hộ nào. Không, Nguyên đâu có muốn xe thiếu chỗ và phải ngồi đùi Lâm Anh, đâu có muốn xe xóc làm đùi Lâm Anh tự nhiên cọ vào lồn Nguyên, đâu có muốn mình thấy sướng vì thế. Nguyên tức lắm, muốn mở miệng ra luật cấm chat Lâm Anh, nhưng khốn nỗi như thế thì quá hèn, khác nào thua cuộc trong trò chơi mà ban đầu Nguyên đặt ra luật lệ. Vả lại, cậu không còn tâm trí để nói năng gì nữa khi bên trong mình những muốn trào ra.

"Không ai làm gì tự mình phát nứng, cái lồn này thèm được tao đút vào lắm cơ. Đúng là con đĩ đực."

"Lâm Anh thì không chắc?"

"Ừ, tao muốn địt tung lồn mày đến chết."

Nguyên tức, càng tức càng nứng tợn và bắn tung tóe trong lúc cắn cổ Lâm Anh thật mạnh.

"Đùi tao sướng thế à Nguyên?"

Lâm Anh thích nói đến thế thì Nguyên sẽ làm Lâm Anh không nói gì được nữa, ngoài những tiếng cầu xin. Nguyên quỳ xuống sàn, kéo khoá quần Lâm Anh, giải phóng cho sự căng trướng nãy giờ của nó. Cái lưỡi quỷ quyệt của Nguyên liếm từ dưới lên trên một lượt, rồi Nguyên cầm chặt dương vật Lâm Anh, ngẩng lên nhìn Lâm Anh với ánh mắt ranh mãnh:

"Mày bắn, là tao cắn. Không được bắn nha."

"Cái đéo gì thế?"

Lâm Anh nhíu mày, ngay từ đầu Nguyên đã là người ra luật, những cái luật chỉ có khó và khó hơn. Nguyên không đáp, nháy mắt và nhe răng toan ngậm vào ý bảo rằng, không đùa đâu, nó là thế đấy. Lâm Anh hơi chột dạ, đầu tưởng đến những lần nắm tóc thằng bạn trai, ấn mình sâu tận cuống họng cậu đến ngạt thở, không buông ra cho đến khi đã bắn đầy miệng cậuđến trào cả ra ngoài và nhìn cậu cố gắng vừa hớp từng ngụm không khí vừa nuốt hết đống tinh dịch, những tơ tưởng giờ đây chỉ là tơ tưởng. Lâm Anh thích Nguyên dùng miệng, mà lần này vừa không được sờ vừa không được bắn à, mẹ thằng Nguyên chơi luật gì ác vãi lồn, cẩn thận tí nữa tao chơi tung lồn mày bây giờ.

Không nói năng gì thêm, Nguyên bắt đầu cuộc chơi.

Lâm Anh bức bối và khó chịu kinh khủng. Lần trước thì mình Nguyên sướng đã đành, Lâm Anh muốn chạm vào người cậu, cơ mà thôi thì cũng nhịn được. Nhưng lần này là Lâm Anh sướng, và thế nó mới khó, sướng đến tê dại trong cách Nguyên vuốt nhanh phần thân và rê lưỡi điêu luyện quanh phần đầu rồi mút mát, ấn lưỡi vào lỗ tiểu. Lâm Anh muốn phát điên, chỉ có thể rên rỉ, nghiến răng và nắm ga giường thật chặt. Miệng Nguyên ấm và ướt át, nước bọt nhễu nhại hết ra. Thỉnh thoảng lại mút chặt lấy rồi nhả ra lướt môi chung quanh, thỉnh thoảng lại ngậm lút cán để nó cảm nhận cổ họng rung rung tác động vào phần nhạy cảm nhất. Những chuyển động đấy làm Lâm Anh phát khóc lên được, suy nghĩ muốn đầu hàng Nguyên len lỏi trong tâm trí, nhưng cái tôi của nó quá cao để có thể làm thế.

"Mày thèm cu tao đến mức đấy à Nguyên?"

Lâm Anh nói mà tự thấy những câu trêu ngươi ấy quá yếu ớt, và thậm chí còn khích tướng Nguyên bú hăng hơn. Nguyên không đáp vì đang bận bịu phải làm Lâm Anh phát điên, đó là mục đích của Nguyên, làm Lâm Anh phát điên đến mức phải tự giác cầu xin mình cho được bắn, dẫu biết Lâm Anh cũng nhất quyết không chịu thua cuộc, nhưng để xem Lâm Anh chịu dc bao lâu. Khoái cảm trào dâng, giày vò Lâm Anh trong khi nó thực sự cảm thấy mình căng lên và khát khao được giải phóng. Cảm giác đấy dồn ép Lâm Anh, bóp nghẹt nó, sự sung sướng như thủy triều đến từng cơn cuộn trào liên tục, khiến Lâm Anh nhăn nhó, rên rỉ như gầm gừ, và ngón chân co quắp lại. Vừa thèm khát vừa chối từ, lý trí ít ỏi cuối cùng bảo Lâm Anh ra sức kìm nén bản thân. Lâm Anh không nhịn được, cho phép mình rỉ ra một chút, nhưng không buông thả. Trong khi đó, Nguyên bắt đầu thấy đau đầu gối và mỏi miệng, nước bọt nhoe nhoét và rơi rớt cả xuống cằm, Nguyên lại càng tức vì những muốn Lâm Anh tự giác mở mồm biết đường xin xỏ. Hai người cứ thế giằng co và đẩy đưa, cho đến khi Nguyên thấy cơ hàm mỏi nhừ và bàn tính đến thượng kế. Nguyên mút nốt lần cuối, đưa tay lau miệng và thế là Lâm Anh được giải thoát, nhưng chưa hết đâu. Lâm Anh thở hồng hộc, không ngờ thằng này nó tha cho mình, khoái cảm dần xuôi xuôi xuống không còn dồn ép Lâm Anh nữa, tuy để lại trong nó gì đó quá ư bức bối và thèm khát.

"Sao thế? Thèm tinh Lâm Anh chưa?"

Sẽ là nói dối nếu Nguyên bảo không.

Nguyên lấy bao cao su ra trong túi xách, đặt bao lên đầu dương vật Lâm Anh và kéo nó xuống bằng miệng. Cử chỉ đó đủ làm Lâm Anh muốn nổ tung. Nguyên quỳ lên giường, để mình cao hơn Lâm Anh, cho Lâm Anh biết ai mới là người nằm trên ở đây, đỡ gáy và nâng mặt nó lên.

"Không cần phải nói vậy đâu, nếu Lâm Anh muốn bắn thì vẫn còn một cách mà."

"Cách gì?" Lâm Anh vừa nói vừa thở hổn hển.

"Xin Nguyên đi." Nguyên nhấn từng chữ một.

"Thế cơ đấy."

"Tha thiết vô."

Ừ, thế đấy, chỉ cần xin thôi, Nguyên sẽ cho Lâm Anh bắn. Dù là người ra luật để phạt Lâm Anh, nhưng Nguyên cũng không sung sướng thỏa mãn gì cho cam. Cậu cố giữ cho mình không mơn trớn Lâm Anh quá nhiều, ngăn mình thể hiện ra là mình thèm khát, và việc đó cũng tht khó khăn, bởi Nguyên thích hôn hít và mơn trớn khắp người Lâm Anh biết bao nhiêu. Nhưng trong cuộc chơi này, Nguyên muốn thấy Lâm Anh thèm khát mình đến mức nào thì mới xuống nước cầu xin. Từ nãy đến giờ Nguyên mới chỉ hôn tai và cổ Lâm Anh thôi, nên chắc một nụ hôn cũng không phải buông thả quá. Thế là Nguyên thả mình quấn quýt lấy môi Lâm Anh một lần, như người khát vồ lấy dòng nước. Nguyên hôn Lâm Anh, tay chu du từ cổ xuống vai xuống ngực, và tiếc nuối dứt ra trước khi tự đầu hàng vì sự yếu đuối của chính mình.

Nguyên đưa tay xuống nắm lấy dương vật Lâm Anh, đung đưa hông đủ để nó chà bên ngoài mình, trong lúc đó hững hờ nhìn Lâm Anh cắn môi cắn lợi khổ sở. Lâm Anh muốn đâm Nguyên không? Lâm Anh muốn Nguyên nhún không? Nguyên chỉ nghĩ thế trong đầu chứ chả ngu gì mà hỏi, vì biết Lâm Anh không tài nào chịu nói có lúc này đâu.

Lâm Anh bất ngờ ghì lấy cái eo hư hỏng kia nhấn cho Nguyên ngồi xuống lút cán và nhấp Nguyên từng nhát mạnh bạo. Nguyên không lường được nên mất đà, bị Lâm Anh xoay người đè xuống giường. Hai tay toan phản kháng thì bị Lâm Anh khoá chặt và mồm chỉ biết tuôn ra những câu chửi thề, không biết là vì sướng hay vì điên tiết Lâm Anh chơi xấu.

"Nguyên ra rồi, giờ không cho Nguyên ra nữa đâu nhé."

Lâm Anh nói khi thấy Nguyên toé nước, và nó trả thù bằng cách vừa xoa hột le vừa cúi xuống bịt cái mồm rên la của Nguyên. Vừa gắng theo nhịp hôn của Lâm Anh vừa bất đắc dĩ chịu trận trong thế gọng kìm, Nguyên thành một mớ hỗn độn của cơn sướng quay cuồng đầu óc, của nỗi tức tối và tủi thân mà phát khóc lên được. Nước mắt em rơi, trò chơi kết thúc.

Kịch bản đó quá đẹp, chỉ tiếc là nó không xảy ra. Hay nói đúng ra là xảy ra trong tưởng tượng cháy bỏng của Lâm Anh. Bởi Lâm Anh càng không muốn thua cuộc, dù trong thâm tâm đang gào thét và sợ rằng mình sẽ thua. Lâm Anh đã thắng cái miệng của Nguyên, nhưng bây giờ thì sao? Thôi, Nguyên nhún mấy phát là rỉ ngay, không đến lượt mình bắn, Lâm Anh nghĩ thế, và mong là mình không nhầm.

Nguyên ngồi hẳn xuống, di di vài lần cho mình quen với kích thước bên trong, sau đó cuộn hông di chuyển nhịp nhàng. Lâm Anh nghĩ mình có thể chịu được. Được nhún thằng bạn trai như được đã cơn khát, Nguyên đang là người thống trị Lâm Anh, nhưng dường như cũng bị Lâm Anh chiếm trọn lấy. Sự thỏa mãn kéo theo khát khao nhanh và mạnh hơn, nhưng nếu Nguyên ra luôn mà Lâm Anh chưa hé răng đòi bắn thì nghĩa là Nguyên thua cuộc, Nguyên yếu sinh lý. Suy nghĩ về viễn cảnh đấy làm Nguyên nín nhịn.

Thực ra Nguyên cũng đang phát điên, vì tình thế này đẩy cậu vào một nan đề. Nhún chậm thì sẽ ra chậm, nhưng như thế lại quá có lợi cho Lâm Anh, còn nhanh thì có rủi ro cậubắn trước cả Lâm Anh. Gạt lý trí qua một bên, rõ là Nguyên muốn cưỡi một cách cuồng nhiệt để ích kỉ thoả mãn dục vọng cồn cào, dẫu đồng nghĩa với việc cũng phải gồng mình kìm nén chẳng khác gì Lâm Anh. Nguyên thích tư thế này, vì nó vào được sâu và trao mình quyền chủ động - cậu có thể làm người bên dưới phát điên bằng những chuyển động đầy ý đồ. Với một nhịp độ đều đặn, Nguyên thả lỏng khi nâng hông lên rút ra, bắt đầu thít vào khi Lâm Anh tiến vào sâu để cảm nhận dương vật chạm đến từng thớ cơ bên trong mình và Lâm Anh cũng thấy khít hơn. Nhưng Nguyên thích cưỡi bằng cách cuộn hông hơn là nâng và hạ, bởi kết hợp việc co rút vào đương lúc toàn bộ kích thước ấy ở bên trong mình, đầu khấc liên tục nghiến vào điểm G và cạ âm vật lên đằng trước làm cậu thật sự sướng. Sướng nhấc người. Muốn bật khóc tại chỗ. Sướng đến mức buồn tiểu. Sướng một cách khổ sở vì phải nín nhịn. Nhễ nhại là mồ hôi người bên trên đang tuôn ra như tắm, khuôn ngực phập phồng thở dốc và nước bọt ướt đẫm cả khoang miệng khô khốc vì rên rỉ. Xin tao đi, xin tao đi, xin tao ngay và luôn đi. Nguyên ấn đầu Lâm Anh vào ngực mình. Mùi da thịt, mùi mồ hôi và mùi ngai ngái của tình dục bốc lên mơn man không gian nóng nực. Tại đây, Lâm Anh không thể nhìn đi đâu ngoài việc nhìn xuống cái hông ưỡn và cuộn một cách điệu nghệ, lên và xuống liên tục trong khi mình ra ra vào vào cái lồn ướt át của Nguyên. Chỉ riêng cảnh ấy thôi cũng làm Lâm Anh thêm nhiều phần khổ sở không thể chịu nổi, huống hồ là dương vật mình còn bị mút chặt và miết sâu trong lồn khít ướt nhẹp như một sự đau đớn đầy sung sướng. Cơ bắp căng cứng lại, nội tâm gào thét hơn lửa đốt, nó nghiến răng nghiến lợi chịu đựng mọi khoái lạc đáng ra mình phải tận hưởng, mọi nỗ lực gồng mình không xuất tinh của Lâm Anh giờ đây như ngàn cân treo sợi tóc. Và sợi tóc lý trí đấy đã đứt, khi Phúc Nguyên sờ soạng đến ngực nó. Nó bật khóc.

"Nguyên ơi, tao chịu… Nguyên. Cho tao… bắn đi… đi mà."

Nguyên chỉ chờ có thế, nếu không muốn nói là đã chờ lời van xin ấy từ rất lâu. Cậu nâng mặt Lâm Anh lên nhìn thẳng vào mắt ngấn nước, thở phào giữa những tiếng nỉ non.

"Ừ."

Ngay lập tức Lâm Anh quàng lấy eo Nguyên làm điểm tựa để nhấp mạnh. Dù lường trước nhưng tác động bất ngờ vẫn khiến Nguyên phải ngửa cổ ra sau, bấu víu chặt lấy người bạn trai. Cơn cực khoái đến sau bao trì hoãn như một phần thưởng cho những con người biết chờ đợi, đánh thức đến mọi tế bào trong cơ thể. Cả hai để bản thân vỡ oà trong khoái lạc da thịt, và trong sự thèm khát lẫn nhau mà đó giờ đóng tuồng trái cấm.

Nguyên nằm sấp trên người Lâm Anh thở hổn hển, tóc rối ướt đẫm mồ hôi xòa trước mắt nhắm nghiền. Lâm Anh nhẹ nhàng lật Nguyên nằm ngửa cho dễ thở, rồi đi lấy nước và khăn giấy lau cho cậu. Nhỏm dậy uống ừng ực hết cốc nước, Nguyên bảo:

"Lau gì nữa, đi tắm bây giờ đây."

Lâm Anh cười hì, hôn mái tóc bù xù của người yêu. Nguyên kéo Lâm Anh nằm xuống, xoa và thơm má, thỏ thẻ hỏi:

"Đau không? Xin lỗi yêu yêu nha."

"Giờ mày mới biết quan tâm cơ." Lâm Anh như mới nhớ ra là mình bị đau, bèn ôm mặt ra chiều tổn thương mà phồng má phụng phịu.

"Nguyên xin lỗi. Lần sau Nguyên sẽ hỏi Lâm Anh trước nha." Nói rồi Nguyên hôn chi chít mặt Lâm Anh như hối lỗi, cơ mà cũng không phải chỉ để hối lỗi, vì thực ra Nguyên thích làm thế, Nguyên thích spam. Mỗi nụ hôn là một câu cửa miệng.

"Yêu Lâm Anh. Yêu Lâm Anh. Yêu Lâm Anh. Yêu Lâm Anh. Yêu Lâm Anh. Yêu Lâm Anh. Yêu Lâm Anh. Yêu Lâm Anh. Yêu Lâm Anh. Yêu Lâm Anh. Yêu Lâm Anh. Yêu Lâm Anh… Phúc. Nguyên. Yêu. Lâm. Anh."

Phúc Nguyên yêu Lâm Anh lắm chứ gì? Đừng có chối, khỏi cần nói, Lâm Anh biết thừa.

Notes:

1. Fic này cũng được đăng trên wattpad tại tài khoản @quycosaygex

2. "Cờ người" có draft song song với lúc viết con "Nước ấm" nhưng mà nó bị ngâm 2 tuần hì hì, hông giỏi viết sếch mà thế quái nào 2 fic 🐼🦦🐼 đầu tiên đăng lên lại toàn sếch lun z… (giòn đều hai mặt trộm vía)…… ákdfasldka
dm cứu em vs cái này dăm mận tụk tĩu hơn con hàng đầu tay kia huhuhuh lần đầu làm chuỵn ấy…….. em gõ cái từ dân dã chỉ cánh bướm dối gian và con chiêm chiếp mà ngại rúm ng cả nhà ak 😭 và 2 tế bào não tung tăng lúc 2h sáng của e ph cố nặn ra từ đồng nghĩa vs chym í help (đủ hiểu) 🥀🥀 dm não cứ tung tăng như chym vs búm th khổ lms viết cringe đến mức dựng hong có nổi nx,,…..
vik séc ngại qs mà e vik ngoo vl nx nên em sẽ tót về vs fluff slice of life chýp pônk đáng iu…… rời xa fluff là bão tố 🥀 (nói chứ tịt ngòi vl)

3. Cảm ơn mọi người đã đọc nhé!