Chapter Text
Lân cố đảo mắt đi chỗ khác, nhưng dù anh có nhìn đi đâu thì gáy vẫn nóng lên vì cái nhìn chiếu thẳng từ đầu bên kia của căn phòng ghim vào mình. Chịu không nổi Lân đành nhìn lại và toàn thân rùng mình vì ánh mắt nóng bỏng dán lên người. Anh trừng mắt cảnh cáo nhưng đáp lại chỉ là cái nhếch mép làm đáy quần trở nên chật hơn một ít. Lân chuyển ánh mắt sang hướng khác, cố tập trung vào lời những người khác trong phòng đang nói, việc này có hiệu quả được vài phút cho đến khi trong căn phòng vốn yên lặng có chuyển động.
Quanh cái bàn dài chính giữa phòng chỉ có năm người ngồi, tất cả đều ngồi yên lắng nghe hoặc ghi chép, chỉ có duy nhất một ngoại lệ. Người ngồi sau vị trí chủ tọa mặc áo sơ mi trắng phanh hai cúc trên cùng, đóng thùng cẩu thả, vẻ mặt mơ màng hoàn toàn không hợp với không khí trong phòng. Người đó không tập trung vào cuộc họp, không lắng nghe những gì người khác nói mà chỉ chăm chú nhìn Lân như thể đó là việc thú vị nhất trần đời. Lân ban đầu lo lắng những người khác sẽ chú ý nhưng chẳng ai để ý đến hành động khác lạ, tuy nhiên anh vẫn không thoải mái, nó làm anh phân tâm, anh cần nắm bắt nội dung của cuộc họp.
Đột nhiên người kia chồm về phía trước, thì thầm gì đó với người phía trước, chủ tọa cuộc họp trong khi ánh mắt vẫn dán lên Lân. Xong xuôi cậu ta đứng dậy, rời khỏi chỗ của mình, đi thẳng ra cửa, đi ngang qua Lân, cố ý quệt vào anh người rồi đường hoàng mở cửa bước ra ngoài.
Lân hít thở mạnh, anh biết mình phải đi theo, anh thật sự không muốn, không chỉ vì cuộc họp vẫn đang diễn ra mà vì anh biết chuyện gì sẽ đến tiếp theo. Nhưng Lân không thể ở lại, trách nhiệm của anh là đi theo cậu ta. Lân chỉ đứng yên được vài giây rồi bước đi, cánh cửa vẫn chưa đóng hẳn, anh ra ngoài, khép cửa lại.
Hành lang bên ngoài phòng họp vắng tanh, không có nhiều người được lại gần khu vực này, Lân biết mình phải đi đâu, cuối hành lang là phòng tắm, có tiếng nước chảy róc rách. Lân bước thật chậm, cố kéo dài thời gian hết mức có thể dù sớm muộn cũng không trốn tránh được. Cửa phòng tắm khép hờ, Lân bước vào, đóng lại.
Người kia đứng trước bồn rửa mặt sáng bóng, được trang trí cầu kì, soi gương vuốt những sợi tóc nâu mềm mại. Phòng tắm rất rộng, tất cả được lát gạch, gắn nội thất màu trắng, mọi thứ sáng bóng sạch sẽ như tôn lên con người trước mặt. Lân dựa người vào tường nhìn theo những ngón tay của cậu ta, đến xương quai xanh ẩn hiện dưới cái áo phanh cúc. Cậu ta vừa rửa mặt, nước vẫn còn đọng trên má, thấm ướt vài chỗ trên áo làm cái áo sơ mi trắng dính sát vào người để lộ làn da bên dưới. Lân nuốt khan trong cổ hỏng, cảm thấy bên dưới bắt đầu khó chịu.
'Anh có thích màu tóc mới của em không?' Cậu ta hỏi, vẫn săm soi hình ảnh của mình trong gương.
'Đẹp lắm.' Lân đáp. Mái tóc mới được nhuộm màu nâu hợp với cậu ta một cách kì cục, làm cậu ta vừa quyến rũ vừa có vẻ ngây thơ khó cưỡng.
'Em nhuộm nó vì anh đấy.' Cậu ta quay lại, khuôn mặt vẽ thành một nụ cười ngọt ngào làm hiện nếp nhăn ở đuôi mắt.
'Thật à?' Lân hỏi, giọng nói hơi khàn đi cậu ta bước lại gần hơn, bàn tay lấm tấm mồ hôi và cả cơ thể đang chuẩn bị bốc hỏa.
'Tất nhiên rồi, tất cả những gì em làm là vì anh đấy.' Cậu ta đứng sát trước mặt Lân, nắm cổ áo anh, vuốt dần xuống dưới. 'Em chỉ muốn được anh khen ngợi thôi.' Lân định nói gì đó nhưng anh không thốt được lời nào vì bàn tay của người kia đã chạm vào eo anh, kéo cái áo sơ mi ra khỏi quần.
'Đừng...' Lân yếu ớt phản kháng, anh chẳng biết mình phản đối để làm gì nữa vì anh đã bắt đầu cương cứng và cậu ta biết rõ điều đó nên chỉ nhếch mép, luồn bàn tay vào trong. Lân rùng mình khi bàn tay vuốt ve phần eo, vòng ra sau lưng, trượt lên xuống và cố luồn xuống sâu hơn bên dưới lưng quần.
'Sao anh không hôn em?' Khuôn mặt xinh đẹp kia ngẩng lên, đôi môi đầy đặn dán vào anh và hơi thở nóng bỏng vấn vít trên mặt.
'Long à, đây là...' Lân nói không nên lời vì bàn tay Long tìm được đường xuống dưới, làm anh thở đứt quãng. Cậu không đáp lại, kéo anh sát vào người rồi lùi dần cho đến khi lưng dựa vào tưởng, để anh cảm nhận được cơ thể cậu cũng đang nóng lên, cọ thân dưới vào anh và Lân biết đối phương cũng cứng lên rồi.
'Em đã cố quyến rũ anh cả buổi, đáng lẽ anh nên ra ngoài trước rồi em sẽ ra sau nhưng anh chẳng thèm chú ý đến em gì hết.' Long bĩu môi dằn dỗi, bàn tay trên người Lân cũng ngừng di chuyển.
'Đang họp đó.' Lân khó nhọc đáp. Anh vất vả chống đỡ với ý nghĩ đẩy cậu ra để trở về phòng họp hoặc đẩy ngã cậu xuống đất và hành hạ đến phát khóc.
Long lại bĩu môi, cậu hơi lùi lại, bàn tay cũng rút khỏi quần Lân, hơi nóng sát bên người biến mất, Lân chẳng kịp nghĩ gì liền nắm tay cậu kéo lại.
'Anh phải quay về cuộc họp còn gì, anh đi đi, em sẽ ở lại đây.' Giọng nói hờn dỗi làm Lân bật cười, được rồi, đây chỉ là một sai lầm khác trong vô số những sai lầm kể từ lúc anh gặp Long mà thôi, quan tâm gì cơ chứ!
'Việc của anh là ở bên cạnh trông chừng em cơ mà, anh làm sao bỏ đi được?' Lân dứt lời, hôn lên môi cậu và anh biết những gì Long làm nãy giờ chỉ là chiêu trò của cậu dùng cho anh thôi. Long lập tức nhấn môi vào anh thật sâu làm Lân không kịp chống đỡ. Anh kéo cậu vào lòng, một tay vòng qua eo Long, đáp lại theo cách mà cậu mong muốn. Nụ hôn mạnh bạo đến mức đau rát, cả hai hôn nhau khát khao, không cho đối phương kịp lấy lại hơi thở. Tay Lân trượt lên xuống lưng Long, bàn tay cậu quay lại vị trí cũ, sờ soạng từ đằng sau ra đằng trước, làm Lân rên lên khi cậu nhỏ cuối cùng cũng được chăm sóc.
Lân không thể tiếp tục hôn Long khi những ngón tay của cậu nắm chặt cậu nhỏ và làm chuyện mà cậu cực kì thành thạo: khiêu khích và làm anh hưng phấn đến cùng cực. Lân cố kiếm nén tiếng rên, anh biết họ đang ở đâu, phòng tắm cách phòng họp không xa, bất kì lúc nào cũng có thể có ai có thể vào đây và bắt gặp họ. Nhưng những ngón tay của Long là thứ mà Lân không thể cưỡng lại được như toàn bộ con người cậu vậy. Long đùa giỡn với nó trong khi lưỡi cả hai quấn lấy nhau
'Long...' Lân kêu lên, anh đâu thể quay lại phòng họp với bộ quần áo đầy dấu vết của chuyện làm tình chứ. Nhưng Lân không thể đẩy Long ra và cậu cũng chẳng để anh làm thế.
Long kéo môi lên má Lân, để lại vệt nước ướt nhẹp, rồi kéo đến tai anh, thì thầm hơi thở nóng hổi. 'Anh có muốn bắn vào trong em không?'
Lân thở dốc, cố lấy lại chút bình tĩnh trong đầu, đẩy Long ra, lột quần áo trên người với tốc độ nhanh nhất, ở cạnh anh Long chỉ cười, nhấc người ngồi lên bồn rửa, dạng chân ra khiêu khích.
'Hư hỏng.' Lân bắt đầu tháo thắt lưng, rồi quần trong, quần ngoài của Long, ném xuống đất.
'Chỉ với anh thôi đấy.' Long đong đưa chân, nhìn Lân bằng ánh mắt khêu gợi đến không thể từ chối. Giữa hai chân, cậu nhỏ đã bắt đầu dựng lên.
Lân kéo hai chân của Long vòng qua hông, cậu ngả người ra sau, chống hai tay lên bệ rửa mặt, đầu chạm vào tấm gương lớn đằng sau, cơ thể bắt đầu run lên. Lân cũng chẳng vội vàng, chuyện đã đến nước này thì còn nghĩ gì chứ, cũng chẳng phải lần đầu cả hai làm tình trong hoàn cảnh nguy hiểm bất thình lình. Anh nhìn đôi mắt nhắm hờ với hàng lông mi dài rung rung, đôi môi được hôn đến sưng đỏ.
'Em muốn anh làm gì nào?' Lân vuốt ve chỗ nhạy cảm của cậu, khẽ giật nhẹ trong bàn tay, anh bóp chặt hơn, phần đầu hơi rỉ nước, cảm giác trơn nhẫy trong tay kích thích thân dưới làm Lân cứng đến không chịu nổi.
'Bất cứ gì anh muốn, nhanh lên.' Long ngả đầu sâu hơn, dựa sát vào gương, chân cậu siết quanh eo Lân. Anh muốn trêu chọc cậu hơn, muốn hành hạ vì đã kéo anh vào tình huống này nhưng cơ thể anh đã không chịu được nữa. Lân với tay sang bên cạnh xả nước, nhấc hông Long lên, đâm mạnh vào trong. Tiếng kêu của Long hòa vào tiếng nước chảy, cậu giật nảy mình vì sự mạnh bạo của anh. Lân dò dẫm bên trong, nhanh chóng tìm đến điểm đến quen thuộc – họ đâu mới phải làm tình lần đầu – liên tục thúc mạnh vào đó. Long kêu lên vì đau, vì phấn khích, thân dưới siết chặt Lân, làm anh càng thúc mạnh hơn. Toàn thân Long run rẩy, hai tay không thể chống nổi, toàn thân ngả hẳn về sau, đôi chân vô lực tụt xuống làm Lân phải giữ chặt.
'Như em muốn chưa?' Lân hỏi nhưng Long chỉ rên rỉ giữa tiếng nước chảy rào rào, mặt đỏ ửng, nước mắt chảy ra. Lân kiềm nén để không xuất hết mà nhìn ngắm khuôn mặt cậu, thật dâm đãng, xinh đẹp và khiêu khích. Anh hơi lùi lại, thúc một cú thật mạnh khác, Long kêu tên anh, cậu đổ người về phía trước, vòng tay ông vai anh thật chặt, để cơ thể nảy theo cử động của Lân đến khi anh không chịu nổi, bắn ra toàn bộ.
Đầu óc Lân trống rỗng sau cơn cực khoái, hai chân run rẩy đến mức anh phải dự vào bệ rửa mặt để chống đỡ sức nặng cơ thể. Mặt Long đẫm nước, Lân dùng tay kích thích và cậu cũng đến đỉnh ngay lập tức, cơ thể run lên từng hồi.
