Chapter Text
Tròn hai tháng sau hôm Ahn Keonho và Eom Seonghyeon chia tay, Keonho quyết định làm quả lọ, để ăn mừng vì bản thân đã không nửa đêm nửa hôm vứt hết mặt mũi chạy đến nhà anh Hyeon của nó, khóc lóc xin quay lại. Mà thật ra, dù nó muốn làm vậy cũng thật khó, vì nếu như anh lại đẩy nó ra và hét vào mặt nó mấy lời nặng nề, cay nghiệt, nó sẽ rất buồn đấy. Cái hợp đồng cả tỷ bạc mới ký của công ty đã ngăn một thằng nhân viên như nó được buồn rầu tìm đến rượu chè và tìm đến nhà anh người yêu cũ đập cửa xin quay lại mất rồi.
Nó lọ mọ vào cái web pornbub đã đóng bụi từ lâu, thẳng tay nạp gói vip cao nhất, tự thưởng cho bản thân mình những video chịch nhau căng nhất, chất lượng nhất. Biết sao giờ, suốt thời gian yêu Seonghyeon cứ khi nào thèm là được đè anh ra chịch cho đã con chim thì thôi, giờ mình với người ta là người yêu cũ rồi thì sao mà sướng được như thế nữa, phải làm bạn với đôi bàn tay thôi. Nghĩ mà thấy thương cho em trai Ahn Keonho ghê gớm.
Lựa lên lựa xuống một hồi, nó quyết định click vào cái video dài 2 tiếng có tiêu đề "Ăn đêm bằng cây xúc xích đức siêu to khổng lồ ở nhà người yêu cũ". Video hấp dẫn nó bởi cái thumbnail có chàng trai tóc màu nâu dẻ, sao mà giống màu tóc anh người yêu cũ nó ghê, đang rúc vào háng một chàng trai to con khác.
Căn phòng quen thuộc hiện lên, làm nó cứ ngờ ngợ, sao mà đến cả căn phòng trong video cũng giống cái phòng ngủ của anh người yêu cũ của nó thế này, đúng là nó nhớ anh Seonghyeon của nó đến điên rồi. Sự nhớ nhung da diết dồn xuống đũng quần, làm nó vừa nứng vừa rầu rĩ, tự thương cho số phận và con chim của chính mình.
Nó vội tụt quần vứt sang một bên, sẵn sàng vào thế sục cặc.
"Cún à cho anh ăn cặc bự đi mà~"
"Thế cưng hé miếng ra đi"
"Aaaaa"
Sao mà cái giọng nũng nịu nghe yêu thế, nghe cửng con cặc muốn chết luôn á, và cũng làm nó nhớ anh người yêu cũ quá chừng luôn ấy. Không đùa đâu, Ahn Keonho thật sự đã nghĩ là cậu chàng trong video chính là người yêu cũ của nó, khi mà màu tóc, dáng người đều na ná anh, đến cả cách gọi tên Cún và cái giọng đòi ăn yêu ơi là yêu cũng y chang nữa.
Nhưng Ahn Keonho không thể nào xác nhận được, vì cậu chàng trong video bây giờ đang quỳ xuống và ngụp mặt vào háng của partner chưa thấy mặt thưởng thức cây "xúc xích Đức" mất rồi.
"Đúng rồi, cưng giỏi lắm aah— sâu hơn một chút nào"
Góc quay có hơi tệ, chỉ thấy mái đầu nâu dẻ nhấp nhô dưới cái háng của chàng trai đang đứng, nhưng chỉ có thế thôi cũng khiến Keonho bắn ra tinh dịch đặc sệt khi chỉ mới sục cu trong chốc lát.
Cứ tưởng làm quả lọ xong thì lòng sẽ nhẹ nhõm hơn, nhưng không. Nỗi nhớ người yêu cũ trào dâng nghẹn cứng lồng ngực nó và vỡ ra cùng sự tủi thân, cay đắng tràn qua khóe mắt, chảy xuống đọng lại giữa các kẽ ngón tay. Tiếng nấc nghẹn hòa lẫn với âm thanh rên rỉ tục tĩu và tiếng da thịt va chạm lép nhép phát ra từ đoạn video vẫn còn đang chạy.
Anh Hyeon ngày chia tay nó tóc cũng màu nâu dẻ như thế này, rõ là đêm hôm trước đấy cả hai vẫn hôn nhau và làm tình, nó vẫn nhớ hôm ấy anh chưa cho nó đụ kiểu chó đã bắt nó đi ngủ nữa cơ. Nó nhớ cái xoáy tóc nâu dẻ, nhớ mùi hương, nhớ giọng nói, nhớ anh Hyeon của nó lắm.
"Hyeon ơi ư—ức, em nhớ anh lắm….Seonghyeon ưi"
"A—arg đồ chó cặc bự đừng nghiến nữa"
"Ứ ừ cưng gọi tên em đi mà"
"Ư ư anh, anh sắp bắn"
"Hức Hyeon ơi em xin lỗi mà huhu"
"Gọi Cún yêu đi mà, gọi Cún yêu trong lúc bắn đi mà"
Ngày hôm ấy làm tình anh cũng không gọi nó là Cún nữa cơ, Ahn Keonho đoán là anh chàng có mái tóc màu nâu dẻ ở phút tiếp theo sẽ thút thít vì bị partner chặn lỗ niệu đạo không cho xuất tinh.
"Hức a— bỏ tay ra đi"
Nhưng mà khoan đã!
Hai bên tai Ahn Keonho ù đi, nó đơ ra trong vài giây. Này, hình như đây là video làm tình kỉ niệm 100 ngày yêu của nó và anh người yêu (cũ) thì phải?
Chàng trai với mái đầu nâu dẻ, nhỏ gầy hơn đang nằm ư ử xin bắn đã được che mờ mặt, nhưng vấn đề là chàng trai to lớn hơn đang trêu đùa và thúc hông kia là - nó - mà? Là Ahn Keonho mà?
Lý do nó nhận ra là, Keonho trong video không được edit che mờ mặt!
Cái mặt chó đều cáng dâm tặc đang cười cượt kia là Ahn Keonho người yêu (cũ) Eom Seonghyeon chứ còn ai nữa, dù chỉ là góc nghiêng nhưng chẳng lẽ nó lại không nhận ra bản thân mình. Và cái người nằm dưới đang giần giật cong người bắn tinh kia, chắc chắn là anh Hyeon của nó.
Đây là video làm tình đầu tiên của cả hai, nên khoản căn góc có phần chưa chỉn chu, đôi khi vì sung sức quá nên cả hai còn bị out ra khỏi khung hình. Nhưng chính vì thế, nó chỉ nên là một cái video kỉ niệm đầy cảm xúc, thay vì được bán lên web đen.
Anh hay rồi Eom Seonghyeon, mới vừa nãy làm hai mắt trên của Ahn Keonho ướt đẫm mà bây giờ đã làm cái mắt ở dưới chim nó cũng sắp khóc luôn rồi.
Được rồi, nó phải thừa nhận một điều là nó có hơi cay cú, nhưng ít nhất người làm tình với Seonghyeon ở trong video là nó, và điều đó làm nó nứng.
Eom Seonghyeon lúc này đang gục mặt vào vai của Keonho rên ư ử trong khi nó đang bồng anh ở trên thân mình và thúc từ dưới lên. Khuôn mặt anh đã được tỉ mỉ làm mờ, thậm chí ở những đoạn anh lắc lư dâm đãng trên con cặc của nó, phần mờ che mặt cũng không bị văng ra. Tốt nhất là khuôn mặt dâm đãng thè lưỡi trợn mắt vì bị đâm trúng điểm G của anh Hyeon không nên bị ai khác nhìn được ngoài nó.
Cả người của anh bám rịt lên người nó như một con koala bấu bám vào cành cây, thi thoảng hơi thở yếu ớt của anh sẽ vờn qua cổ và tai nó khiến nó nhồn nhột và lên cơn thúc mạnh hơn, làm anh bất ngờ trợn mắt và phát ra mấy âm thanh ú ớ vô nghĩa.
Và khi anh có dấu hiệu lên đỉnh, tay chân co quắp cả lại, còn hai đùi trong thì giần giật không kiểm soát, Ahn Keonho lại giở trò chó đẻ, ngừng nhấp hông, thả anh rơi xuống từ tiệm cận đỉnh thiên đường. Nó đẩy anh nằm xõa úp sấp trên giường, ngăn cái miệng trên chuẩn bị cọc cằn văng tục chửi bậy bằng cách đẩy lút cán con cặc bự của mình vào cái miệng dưới của anh, và khiến cái miệng trên của anh hả ra rên rỉ không ngừng.
"Ớ ô từ thôi"
Seonghyeon có hai cái hõm ở lưng dưới mà ở phụ nữ người ta gọi đấy là hõm venus, ở giữa hai cái hõm ấy có một hình xăm hình con rắn uốn lượn quanh thân kiếm nho nhỏ (nhưng vào thời điểm quay cái video này thì anh chưa xăm), kéo dài lên tới giữa lưng. Lướt từ phần lưng giữa lên là cái mụn ruồi son ngay dưới cái xương hạc vai thanh mảnh. Ahn Keonho sẽ thường nắm lấy cái eo của anh, dấn ngón tay vào hai cái hõm lưng và hôn lên cái mụn ruồi ở xương vai một cái rồi chạy nước rút thúc nhanh và mạnh liên tục, khiến anh khản giọng hét lên vì sung sướng, sau đó sẽ xuất tinh lấp đầy cái lỗ hậu của anh bằng tinh dịch của mình. Cả người anh sẽ lại run rẩy hậu thăng hoa, qua chừng hơn nửa phút, anh sẽ hờ hững mở mắt nhìn nó, kéo nó vào một nụ hôn thay cho lời khen ngợi rằng "Cún của anh giỏi lắm".
Tối thứ sáu hôm ấy, Cún yêu (cũ) của anh Hyeon nhốt mình trong phòng cả nguyên một đêm, coi đi coi lại chỉ một cái video duy nhất, khóc lóc và bắn tinh.
Hai ngày sau, Eom Seonghyeon nhận được tin nhắn từ số lạ tự nhận là Cún của anh, muốn gặp anh để để lấy lại đồ để quên ở nhà anh. Anh khinh khỉnh tặc lưỡi reply "OK" ngắn gọn rồi vứt cái iphone Xs cóc ghẻ sang một bên.
Gớm chưa, cả hai tháng trời không thèm níu kéo lần nào, anh đợi cửa mãi cũng chả thấy tới đòi đập cửa quay lại, mà còn dám tự nhận Cún của anh. Đến cả giây phút trả đồ chấm hết mà cũng bày đặt tự xưng là Cún nữa chứ, ngứa cả mắt. Tốt nhất là với những con những thằng đến sau và cướp mất con chim xinh xinh hồng hồng béo béo đó của anh không nên được gọi nó là Cún, vì cái tên đó là anh đặt cho nó, anh không cho phép.
Mà nên gọi nó là thằng đĩ chó Ahn Keonho. Nó là thằng đĩ chó!
Không quá lâu sau đó, chỉ chừng mười lăm phút đồng hồ, thằng đĩ chó của anh đã bấm chuông cửa í ới ở ngoài.
"Đéo biết đến vào cuối tuần à? Nhỡ anh bận ra ngoài thì sao mà ấn chuông inh ỏi, rồi ai mà ra mở cửa, hàng xóm người ta lại cằn nhằn. Có biết nghĩ không?"
Cả hai tháng trời không gặp nhau, chưa kịp cả ngước lên nhìn mặt mà đã bị anh người yêu cũ mắng xa xả vào mặt thế này tủi thân phải biết. Rõ là anh làm freelance graphic designer tại nhà, cà phê thì gọi về chứ ít ra quán, bạn bè cũng ít tụ tập, thì anh mà bận cái gì được cơ, Cún còn nhớ rõ lắm đấy.
"Bình thường anh bận sẽ không rep tin nhắn em. Em xin lỗi ạ…."
Căn nhà thuê của Seonghyeon là căn nhà cấp 4 nho nhỏ hướng mặt về phía tây, lúc này đã là năm rưỡi chiều, có lẽ Ahn Keonho vừa tan ca đã chạy qua đây. Trong nhà không bật đèn, Keonho lại đứng ngược nắng, bóng hai hàng mi cong vút rũ xuống phủ lên hai cái quầng thâm mắt nhàn nhạt của nó, môi lại còn bĩu ra bặm vào, trông đến là ấm ức, đáng thương.
Trời hôm nay nắng to và hoàng hôn thì đẹp, nhưng con cún của anh Hyeon lại như vừa nhúng nước, ủ rũ và đáng thương, khiến lời anh vừa dứt và lòng chưa kịp hả dạ, đã trùng xuống sượng sùng. Thôi được rồi, có vẻ anh hơi lỡ lời.
"Vào đi"
Seonghyeon lách người qua một bên, cố lảng đi ánh mắt ngấn nước long lanh nọ. Nhưng Keonho như đã biết trước, vì nó dường như có thể có thể đọc anh như một cuốn sách, từ trong ra đến ngoài, theo nhiều nghĩa, nên nó đã nhanh nhẹn ôm chặt lấy anh, hơi cúi người rúc xuống hõm vai quen thuộc.
"Đừng lạnh lùng với em mà"
Seonghyeon hình như còn nghe thấy tiếng nó sụt sịt nhỏ nhẹ bên tai, cơn tức giận và ấm ức của anh bấy giờ như que diêm còn đỏ lửa ném vào đống giấy, đang được đà cháy bùng lên thì có cơn mưa đổ ào xuống, tắt ngấm. Vẫn còn đó những mảnh giấy cháy xém, có những mảnh lại đã cháy đen thui, và cũng có rất nhiều mảnh giấy may mắn chưa bén lửa và bị ướt chèm nhẹp bởi cơn mưa.
Đáng lẽ mọi chuyện không nên bị xé to như thế. Vốn dĩ nó chỉ là một chuyện nhỏ nhoi, như ly ép ổi có đường xuất hiện sau một tuần giận dỗi và gương mặt chó con hớn hở của Keonho cứ sáp lại gần, quẫy đuôi xin lỗi anh. Đáng lẽ mọi chuyện nên kết thúc như thế sau một cái gật đầu của Seonghyeon, nhưng vấn đề là: Seonghyeon chỉ thích ép ổi không đường!
Ly nước ép ổi có đường rơi trên nền đất lạnh cùng trái tim nóng hôi hổi của Keonho, phần nắp chưa bị bung nhưng vẫn có vài giọt văng ra, lấm tấm trên sàn. Và như thể, trái tim của Keonho vẫn còn lành lặn nằm đó, khiến Seonghyeon quá ngứa mắt, anh nhíu mày nhè ngụm nước trong miệng ra.
"Vị thấy ghê"
Keonho siết tay, ngăn cho mình không hét lên ấm ức. Nó thấy cả người mình nặng nề, dù trái tim trong khoang ngực đã trống rỗng. Seonghyeon biết rằng mình đã thành công khiến nó tức giận, anh chỉ liếc nhìn nó thoáng qua rồi dửng dưng cúi xuống dọn dẹp ly nước "vô tình rơi" dưới sàn nhà.
"Em dọn cho, một tí nữa em mua ly khác cho anh nhé?"
Tay của nó lạnh toát, vô tình lướt qua tay anh khi nó đón lấy ly nước ép màu xanh thậm chí đã đứt quai xách. Rõ ràng là, Eom Seonghyeon không nên hành xử như thế, anh thấy hai bên gò má mình tê tê, căng cứng trước cách đối xử quá đỗi dịu dàng so với mong chờ của anh. Nhưng sự dịu dàng đó, những tờ giấy lành lặn bị mưa xối ướt, khi bị hong khô trở lại mới là những tờ giấy nhìn ngứa mắt nhất. Không còn hoàn hảo để giữ lại, nhưng vứt đi thì quá phí phạm.
"Đem cái ly nước rồi cút đi luôn đi" - Eom Seonghyeon dúi ly nước vào tay Keonho - "Vứt hết đi".
"Anh quá đáng vừa thôi"
"?"
"Em chỉ là vội quá nên mới quên dặn không đường, anh có cần đến mức như thế không?"
Tốt rồi, mọi chuyện nên diễn ra như thế này thay vì cái kiểu đối xử dịu dàng đáng ghét kia.
"Đến mức như thế là như nào?"
"Anh vứt…"
"Đến cái mức bực mình và tự giải quyết tất cả cảm xúc bực mình đó MỘT MÌNH và nhận cái ly nước ép ổi có đường và phát điên lên. Đúng không? Thay vì đéo nhắm mắt bỏ qua tất cả mà ích kỷ vì bản thân mình đúng không?" - Eom Seonghyeon gào lên, câu từ anh loạn xạ, anh không còn muốn và không thể nghĩ được thêm bất cứ điều gì.
Vứt hết đi, cút hết đi, kể cả Ahn Keonho và đống giấy ố vàng bởi nước, anh đéo cần.
"Anh đếch cần mấy lời xin lỗi vô nghĩa đó, xin lỗi vì điều gì cơ? Nếu như em thật sự cảm thấy có lỗi, em đã đéo để anh một mình trong một tuần vừa qua rồi. EM ĐÃ ĐÉO LÀM NHƯ THẾ!"
Đến lượt Ahn Keonho ấm ức.
"Nhưng mà em đã đi công tác, em nhắn anh rồi mà. Em không thể bỏ công việc sang một bên chỉ vì anh và em cãi nhau về mấy chuyện lặt vặt"
"Chuyện anh khó chịu vì em đi nhậu với người yêu cũ mà không nói trước hẳn là mấy chuyện lặt vặt cơ đấy Ahn Keonho"
"Eom Seonghyeon, em xin lỗi"
Ahn Keonho sụt sùi thỏ thẻ, cố gắng siết chặt vòng tay mình hơn, cả người nó nóng hầm hập và còn có mùi mồ hôi lẫn cả mấy mùi tạp nham do chen chúc ở tàu điện, làm Seonghyeon nhíu mày khó chịu. Từ ga tàu đến nhà của Seonghyeon phải bắt thêm một tuyến xe buýt, cu cậu chắc cũng chẳng nghỉ ngơi được bao nhiêu trên xe. Nghĩ cũng thấy thương nên Seonghyeon sẽ không dùng đầu của mình đập vào mặt của nó như hôm chia tay.
Eom Seonghyeon ghét việc phải tự giải quyết cảm xúc bực tức của mình, trong khi nguồn cơn của sự bực tức ấy đến từ Ahn Keonho. Đáng lẽ nó phải là người dọn dẹp hết những bừa bộn nó để lại cho anh, ngay lập tức, thay vì để lại một câu "Anh bình tĩnh lại đi rồi mình nói chuyện" và biến mất một tuần trời.
Không, Eom Seonghyeon sẽ đéo thể bình tĩnh nếu chuyện không thể giải quyết mà bị gạt sang một bên. Và như đã nói, nguồn cơn của sự bực tức của anh đến từ Ahn Keonho và cậu phải là người giải quyết cái đống đó, chứ đéo phải anh!
"Anh không cần nghe câu đó đâu Keonho"
Mọi thứ mà anh muốn nghe chỉ đơn giản, không phải là:
"Eom Seonghyeon, em xin lỗi. Nhưng đó là nguyên một hội bạn đại học của em mà, em không thể không đi vì lí do có người yêu cũ. Em chỉ yêu anh thôi Hyeon à, anh biết mà. Em và bạn ấy chia tay rồi, em không còn tình cảm gì hết!"
Mà là:
"Em biết là anh đã rất khó chịu, em xin lỗi. Em yêu Hyeon nhất mà, em không muốn anh phải suy nghĩ nhiều nên mới không báo trước, nhưng em sai rồi, em xin lỗi hức. Lần sau em sẽ báo trước nhé? Nhưng mà em sẽ hạn chế nhất có thể việc đi với hội đó lại ạ."
Vai áo của anh ướt đẫm, thằng cún con sau lưng từ lúc nào đã khóc rồi, môi nó có lẽ đang bặm lại để không nấc lên oa oa. Phần ngực của nó áp sát sau lưng anh, phập phồng và trái tim thì đập loạn xạ, rối tung lên. Như mớ bòng bong trong tâm trí của Seonghyeon lúc này. Ngay khi nghe được những lời muốn nghe nhất, sau hai tháng đợi chờ, anh lại không thấy vui vẻ là mấy, trái tim vẫn cứ như bị thòng xuống bụng, nặng trĩu.
"Không cần đâu, chia tay rồi thì không cần làm mấy cái đó đâu"
"Không mà"
Hơi thở của Ahn Keonho nóng rẫy, phả sau gáy của anh nhưng hai bàn tay lại lạnh toát, vẫn cố gắng ôm rịt lấy anh dù anh thì đang dùng hết sức của mình gỡ tay nó ra. Được rồi, Eom Seonghyeon bỏ cuộc.
"Anh khó thở, buông ra đi"
"Hông…"
Giọng Ahn Keonho nhỏ xíu đáng thương, như gãi vào ruột gan của anh, làm anh thấy lòng mình thêm nặng nề. Eom Seonghyeon vốn luôn biết nó yêu anh mà, hoặc là vì bản tính của anh quá cao ngạo và kiểm soát, nên việc nó yêu anh nên phải là điều hiển nhiên (nếu không thì anh sẽ phát điên lên mất). Anh vốn luôn biết điều đó, nhưng anh lại cố tình gạt điều đó đi, Seonghyeon bấy giờ thấy bản thân mình như kẻ ngu ngốc, hạch sách bạn trai (cũ) như một đứa con nít vô lý.
Thằng Cún thúi thấy anh vẫn lặng thinh, trong lòng càng thêm hoảng loạn. Nước mắt của nó bây giờ không có tác dụng với anh nữa ư? Hay là nó lại phạm phải sai lầm nào đó nữa? Chuyện của nó và anh cứ như vậy mà kết thúc hay sao? Không được, Ahn Keonho không chấp nhận.
Hơi thở của nó phả vào tai anh khiến anh khẽ rùng mình. Ahn Keonho làm liều hôn và cắn mút lấy dái tai của anh, bàn tay lạnh toát bên dưới đã lần mò vào trong áo, vuốt ve cái bụng trắng phếu.
"Ư….lạnh quá"
Eom Seonghyeon càng rụt người lại, Ahn Keonho lại càng sấn tới hết hôn liếm lại sờ mó lung tung. Nếu như Seonghyeon ghét nó, thì anh đã lên cước với nó rồi (như hôm chia tay ấy), suy nghĩ đó làm bàn tay nó càng bạo dạn mà lướt lên phần ngực, bắt lấy một bên mà nhào nặn.
"Đừng chia tay với em mà"
Nó đã ngừng khóc, nhưng cả gương mặt lại đỏ hết lên, từ đuôi mắt, đầu mũi đến cả phần xương hàm cũng hơi ưng ửng lên. Cái mũi vẫn còn sụt sịt không để cho nước mũi dây vào người anh (nếu không anh sẽ táng cho nó cái) và đôi môi thì hồng hào chúm chím cứ tìm cách thơm môi anh. Eom Seonghyeon thừa nhận mình đã mềm lòng rồi, nhưng nếu nói ra điều đó thẳng thừng thì lại quá xấu hổ, sau một chuỗi những hành động sừng cồ, đanh đá mà anh đã trút lên nó.
"Hyeon đừng bỏ em mà, em không thể sống thiếu anh được đâu" - Keonho vẫn kiên trì gãi vào lòng anh.
"Vậy thì hết 49 ngày rồi, đừng tìm anh nữa"
"Em xin lỗi mà"
"Ờ"
Anh không cố tình né những cái thơm lên má lên môi mình nữa, vậy nên nó biết là anh đã nguôi ngoai rồi. Chỉ là anh vẫn còn chảnh chọe và ương bướng lắm cơ, nên chẳng chịu nói được lời nào ngọt ngào với nó cả, ghét lắm mà cũng yêu lắm ấy.
Eom Seonghyeon dù ở nhà vẫn ăn mặc rất cầu kì (so với Ahn Keonho ở nhà chỉ mặc đồ đá banh hoặc cởi trần luôn). Phía trên là áo len cashmere dệt mỏng, dáng ôm vừa phải màu xanh baby pha xám, phần cổ áo là kiểu cổ bẻ polo collar chỉ cài một cúc, vừa đủ để lộ ra phần cổ áo tank top lót bên trong, phía dưới là quần jeans màu đen, phần phía sau eo còn được may gấp nếp lại tỉ mỉ do có hơi rộng quá. Ahn Keonho hiện tại đã đè anh ra cái sofa bed to đùng ở giữa nhà, cái tay chó nhanh lẹ bật cái khuy quần của anh ra để mó vào trong làm loạn.
"Anh chuẩn bị đi đâu à? Sao lại ăn mặc như thế này?"
"Gặp người yêu cũ" - Eom Seonghyeon tặc lưỡi trả lời.
"Không phải người yêu cũ mà"
Keonho bĩu dài môi phản đối, cái tay thối được đà tụt hết sạch cả quần dài lẫn quần trong của anh xuống, bắt đầu mân mê dương vật sạch sẽ đang ngủ yên của anh. Đợi đến khi vật phía dưới đã ngóc đầu, nó trườn người xuống ngang háng của anh ngậm hết cả thân dương vật vào miệng. Nó đảo lưỡi quanh đầu khấc rồi lại chu môi mút lấy lỗ sáo, liếm láp đã đời thì tiếp tục hóp má hút mạnh con chim nhỏ xinh, khiến hai bên đùi anh giật thót căng cứng. Tiếng chụt chụt ướt át vang lên khi nó nhiệt tình bú lấy cu anh như thể muốn hút kiệt tinh của anh, một tay nó xoa nắn phần tinh hoàn ở dưới, tay kia thì luồn xuống dưới khe mông, thô lỗ xoa xoa quanh vành lỗ hậu hồng hào đang hồi hộp co thắt.
"Hơ….ứ"
Ngón tay đâm vào lỗ hậu chật hẹp có hơi khó khăn, dù trước đó Keonho đã làm ướt ngón tay bằng nước miếng trước. Nó đảo lưỡi quanh đầu khấc rồi lại rê dọc phần thân, cái miệng phía trên không hề ngừng bú mút trong khi hai ngón tay phía dưới vẫn đang miệt mài móc ngoáy tìm tới tuyến tiền liệt bên trong. Đến lỗ hậu được nong đủ cho ba ngón tay thô to chen chúc, bên trong đã mềm ướt chảy nước đến nhễu nhão và ba ngón tay của Keonho lúc ấy không còn quá khó khăn để nghiến vào điểm gồ lên bên trong nữa. Bị kích thích hai điểm cùng lúc khiến người anh run lên bần bật, không tự chủ được mà dướn hông quẫy chân loạn xạ.
"Không…ư không chịu nổi nữa…anh sắp ra rồi ớ—ư….arrggg"
Cả người Seonghyeon cong lên như con tôm, miệng thì ú ớ rên rỉ nhưng phần hông lại đang lắc lư thúc vào miệng của thằng nhóc. Ahn Keonho được một lúc lại đòi lật người anh lại, muốn thưởng thức cái lỗ chín mềm đằng sau.
