Actions

Work Header

Chạy giữa trời

Summary:

Draco Malfoy đã mất tích ba năm. Harry Potter được giao để điều tra vụ án này và từ từ rơi vào lưới tình bởi những ký ức cậu tìm được.

Bản gốc: https://archiveofourown.org/works/3171550/chapters/6887378

Notes:

This is my first translation, I started this around 2 years ago and stopped due to my workload (freshman and all that), I'm still busy but the pandemic is driving me crazy so I thought I'd pick this up again.

Please let me know if I made any mistakes (since I don't have any beta reader lmao). Hope you'll enjoy reading this.

Chapter Text

Bộ xương gần như hòa thành một màu với đám cỏ dại vàng ươm len lỏi trong từng đốt sống. Xương sườn nơi lồng ngực uốn cong tựa thân cây lúa đang hạ mình cúi chào những cơn gió bay ngang; các đốt xương tay nhìn như những viên sỏi bị nắng trưa nhuộm vàng.

"Năm hoặc sáu năm."

Người đàn ông nói, ánh mắt dán chặt vào bộ xương không rời một tấc. Harry đứng loay hoay không ngừng trong ánh nắng của mặt trời ban trưa. Trời quá nóng, cậu nghĩ, lại nóng hơn khi gần cuối hạ như thế này. Chiếc áo choàng cậu đang mặc ướt đẫm mồ hôi, không lay không chuyển trước cơn gió nhẹ nhàng lướt tới. Người còn lại— nhỏ con, đeo kính cùng với bộ râu màu muối tiêu được cắt tỉa gọn gàng— không hề thể hiện sự khó chịu bởi nhiệt độ xung quanh. Ông ấy mặc chiếc áo choàng màu trắng ngà của bộ phận khám nghiệm tử thi và vì lý do nào đó, cái màu nhợt nhạt ấy làm cậu nhớ tới những bóng râm mát lạnh dưới tán cây trời.

Tiếng máy ảnh vang lên, vọng khắp cả cánh đồng. Cả Harry lẫn người đàn ông ấy đều quay lại. Người chụp ảnh— một người phụ nữ cao với bờ vai rộng cùng chiếc mũi khoằm— liếc mắt nhìn họ.

"Tôi còn việc lúc ba giờ, Butterworth," người phụ nữ ấy nói. Butterworth— người đang khám nghiệm tử thi—  khó chịu nhìn bà.

"Xong câu thần chú này thì chúng tôi sẽ đi," ông nói ngắn gọn. Người phụ nữ đứng đó đợi, thiếu kiên nhẫn gõ từng tiếng lên nút chụp ảnh.

Butterworth đọc câu thần chú. Từng con số nhảy múa lượn lờ trên bộ xương, mờ mờ ảo ảo giữa cái nắng chói chang của trời hạ. "Năm năm," ông nói, với sự thỏa mãn hiện hữu trong tông giọng mình. Ông rất thích việc mình luôn đúng.

Harry đổi chân tựa. Mồ hôi khiến cho đám tóc sau gáy cậu bết dính vào da.

"Còn tháng thì sao?" Cậu hỏi, chực chờ từng giây từng phút để rời đi, thu mình lại dưới hành lang mát mẻ của Bộ Pháp thuật. Butterworth cầm đũa phép phất một cái.

"Giữ tháng một và tháng tư."

Harry thở dài. Butterworth liền nổi cáu.

"Chết càng lâu thì phép thuật sẽ khó chính xác hơn. Tôi không thể cung cấp thêm cho cậu gì tốt hơn nữa đâu."

Tuy nhiên... ấy cũng đủ để cung cấp đầu mối cho vụ án lần này của cậu.

"Đây có thể là Fenwick," cậu bảo. "Ông ấy mất tích hồi tháng ba 2001. Chúng tôi tìm thấy cây chổi của ông ấy ở gần đây. Có thể là cùng một người." Cậu cũng không dám hi vọng quá nhiều về điều đó, nhiều lần sai phạm đã dạy cho cậu được sự thận trọng.

"Chúng tôi sẽ lấy mẫu thử và đem về xét nghiệm," Butterworth nói. "Một tuần nữa sẽ thông báo cho cậu."

"Sao nhanh thế." Harry nói, không giấu được sự bất ngờ. Những vụ án lạnh như thế này rất ít khi nào được chú trọng.

Butterworth lắc vai. "Tháng này không có gì cả. Nếu muốn thì cậu đi được rồi. Tôi sẽ lấy mẫu thử và cô Glassbrook sẽ chụp cho xong hiện trường. Cả đội sẽ đi liền thôi."

"Cảm ơn ông."

Harry lập tức độn thổ đi.

* * *

Khi Harry vừa mới làm Thần sáng, hai mươi tuổi trẻ trung với sự nhiệt huyết tràn đầy trong đôi mắt, tay nắm chặt chiếc đũa phép, lòng chứa chan kỳ vọng, cậu nghĩ công việc của mình rất rõ ràng và đơn giản. Cứu người bằng những việc hữu hình: chân từng bước dọc ngang theo từng con hẻm và bùa chú nhảy nhót xung quanh như những con thỏ trốn chạy khỏi thú săn mồi.

Cậu rất giỏi làm điều đó. Trên chiến trường và trong chiến trận. Nhưng, như Giám sát viên của cậu đã giải thích, về mặt điều tra thì cậu lại không giỏi lắm.

"Không phải chúng ta có thám tử để làm việc đó sao," Harry đã bảo, các Giám sát viên của cậu liền thay đổi thái độ và nói rằng một Trưởng Thần sáng— ví dụ mà thôi— cần phải có một cái đầu chú trọng đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Kỹ năng xã hội, họ nhất trí, là một điều mà Trưởng Thần sáng cần. Không chỉ riêng sức mạnh.

"Tôi không phải là Trưởng Thần sáng," Harry chỉ ra điều đó.

"Chưa phải," họ đều bảo vậy.

Và chỉ với hai từ đó, Harry đã được điều qua hợp tác với bên Bộ phận Điều tra trong mười tám tháng tiếp theo. Cậu không hài lòng với điều này và luôn lẩm bẩm về việc 'không thể đi ra chiến đấu'. Các Giám sát viên an ủi cậu, bảo rằng chỉ cần chú trọng việc sử dụng đũa phép thì tay nghề của cậu sẽ không thể nào giảm sút được, dù sao thì Harry đã là Thần sáng mạnh nhất hiện giờ rồi.

Giám sát viên mới của cậu— Trưởng Bộ phận Điều tra, Clara Holdsworth— thì không nghĩ như vậy.

"Những Thần sáng như cậu," bà mở lời khi họ lần đầu gặp nhau, "nghĩ rằng công việc của mình chỉ đơn giản là một trận Quidditch. Cậu là Tầm thủ, còn những người khác chỉ là quả snitch mà thôi."

"Nghĩ như vậy có gì sai?" Harry đáp lại, cảm thấy khó chịu, Holdsworth chỉ mím môi nhìn cậu. Bà trao cho cậu một vụ án lạnh để mở đầu công việc— một vụ từ năm 1949— và Harry đã nghĩ rằng đây là một lời mỉa mai. Đây còn chẳng phải là một vụ án mới, chỉ là những tập hồ sơ cũ về những con người đã biến mất từ lâu. Cậu xem xét một cách nửa vời trước khi đẩy nó thẳng xuống đáy hộc tủ. Ít nhất thì vụ của Fenwick còn xảy ra trong thế kỷ hiện giờ, đối với cậu, đó là một sự nâng cấp rồi.

Nhưng giờ đây, sau sáu tháng điều tra, cậu vẫn không rõ bài học mà cậu cần hiểu là gì.

* * *

Một tập hồ sơ được đặt lên bàn cậu.

"Chúc mừng vì đã phá được vụ án của Fenwick," Holdsworth nói. Bà ấy không cười, chỉ có sự nhẹ nhàng ấm áp trong giọng nói thay cho lời khen ngợi. "Đây là vụ án mới của cậu."

"Tôi cảm ơn."

Bà rời khỏi phòng. Harry thực sự rất thích sự thẳng thắn của Holdsworth; bà chỉ nói khi cần thiết và đi khi không còn gì để bàn nữa.

Màu xanh nhạt của bìa hồ sơ cho cậu biết rằng đây là một vụ án lạnh, có thể dao động từ hai năm trước tới khoảng những năm 1920. Cậu lật qua phần mục lục tới trang đầu tiên, rồi đọc những dòng tóm tắt của những người điều tra trước đó.

Hồ sơ vụ án số: L10-332-5

Ngày: 10/09/2003

Nguyên nhân: Mất tích

Tên: MALFOY, Draco

Tên khác: Không.

Harry chững lại. Cậu đặt tập hồ sơ xuống rồi đứng lên, tự hỏi rằng mình nên đi đâu. Tới chỗ Ron, để bàn về vụ án này? Tới chỗ Hermione, để hỏi xem cô nghĩ gì? Cậu lắc đầu, tin này có gì mới mẻ với họ đâu. Lucius Malfoy mất tích vào mùa hè năm 2002 và Draco Malfoy, từ đó tới giờ vẫn vậy, bước theo dấu chân cha cậu và biến mất một năm sau đó. Harry, đang trong kỳ tập huấn Thần sáng và khởi đầu một cuộc sống mới— đính hôn với Ginny, chúc mừng đám cưới của Ron và Hermione, tránh né cánh nhà báo khi cậu độn thổ đi gặp Neville và Luna và những thứ khác— khiến cậu chẳng để tâm gì đến tin đó. Chắc là Malfoy đã đi đến căn biệt thự đầy nắng vàng ở ngoại ô nước Ý hoặc tòa lâu đài nhỏ nơi ven vùng nước Pháp cùng người cha được cho là mất tích của cậu, Harry đã nghĩ như vậy. Nhưng, ít nhất quả báo đã đưa tay bắt lấy một người nhà Malfoy: khác với Draco, Lucius vẫn còn đang đợi chờ việc xét xử trong khoảng thời ông mất tích, khiến cho ông bị truy nã. Thần sáng đã bắt được ông trong cái lạnh của mùa đông cuối năm 2003. Cái nỗi niềm hân hoan trong chiến thắng khi đồng nghiệp của Harry tìm được Lucius Malfoy vụn vỡ trong tức khắc khi ông chết vì một trong những bùa chú bị phản đòn lại.

Harry lắc đầu, đem suy nghĩ trở về với thực tại và nhìn chằm chặp xuống tập hồ sơ, bắt bản thân phải đọc kỹ nó. Suy nghĩ khách quan, cậu nhắc nhở bản thân. Suy nghĩ chuyên nghiệp.

Những dòng liệt kê đơn giản về những điều tất yếu. Quốc tịch, giới tính, chiều cao, cân nặng, đặc điểm chú ý, quần áo khi lần cuối mặc. Chẳng có gì đặc biệt về nó cả. Và đương nhiên phần 'đặc điểm chú ý' ghi rõ Dấu hiệu Hắc ám trên cẳng tay trái của cậu, và một cái 'sẹo nhỏ hình lưỡi liềm ở lưng dưới'. Malfoy dường như bị thiếu cân, Harry nhăn mày lướt mắt qua phần cân nặng/chiều cao.

Đọc qua hết tất cả. Cậu lật trang tiếp.

Hoàn cảnh biến mất, tiêu đề ghi rõ, và ở dưới là một dòng chữ: Lần cuối được thấy ở Sở cú Eeylops, Hẻm Xéo (4 giờ chiều, 09/09/2003).

Rất ngắn gọn, Harry nghĩ.

Thôi thì, mọi vụ án cần có điểm bắt đầu. Cậu lật qua trang, thẳng tới mục vật chứng. Người điều tra đã lấy một phần ký ức của Herbert Higgs, chủ Sở cú Eeylops.

Đến lúc đi thăm kho đựng vật chứng rồi, và tiếp theo là dùng chậu Tưởng ký.

* * *

Cú nhẹ kêu vang lên từng tiếng. Tiếng lông vũ sột soạt, tiếng cọt kẹt của cánh cửa gỗ nhuộm vàng trong ánh nắng. Mùi của mùn cưa khi những con chuột đồng chui rúc vào ổ. Cửa tiệm tối tăm và chật cứng, những cái lồng phía trên tầm mắt đều có những con cú to nhỏ khác nhau và xung quanh tường chất đầy những cái thùng đựng đồ cho thú nuôi.

Harry đứng nhìn trong ký ức nhưng Malfoy vẫn chưa xuất hiện. Ông chủ— một người đàn ông béo tròn mặc áo choàng đỏ với mái tóc thưa bạc phớt— đang đưa túi đồ cho một phù thủy trẻ.

"Hai giọt mỗi ngày, đến cuối tuần con cú của cậu sẽ khỏe lại ngay thôi," ông từ tốn bảo. Người kia gật đầu, đưa cho ông một nắm knut rồi quay lưng bước ra khỏi cửa.

Cánh cửa lại mở ra chưa đầy một phút sau, tiếng chuông bạc treo ngay khung kêu lên vọng khắp phòng. Draco Malfoy bước vào trong.

Harry nhíu mày, nhìn Malfoy thật kỹ, tìm kiếm từng manh mối nhỏ nhặt nhất để giải thích cho sự biến mất của cậu. Dù sao đây cũng là lần cuối có người nhìn thấy cậu ấy. Và lại là lần đầu Harry thấy Malfoy kể từ Trận chiến ở Hogwarts. Tập hồ sơ miêu tả rất chính xác, và đương nhiên là từ phần ký ức này mà ra. Ánh nắng nhẹ nhàng lọt qua khe cửa sổ, phản sắc trên cái móc khóa của áo khoác màu đen. Một quả snitch bạc, Harry nhìn thật kỹ, chỉ lớn bằng cỡ ngón tay trỏ của cậu.

"Tôi giúp gì được cho cậu?" ông chủ cứng nhắc mở miệng. Malfoy lướt mắt nhìn qua.

"Tôi cần một con cú. Nó không cần phải nhanh, chỉ cần chính xác."

Harry đã chú ý được sự gầy gò từ những dòng chữ trong tập hồ sơ nhưng Malfoy nhìn như thể cậu ấy cần một bữa ăn thật lớn. Cậu ấy nhìn rất mệt mỏi, Harry nghĩ, để ý đến những vệt đen hằn sâu dưới đôi mắt của Malfoy. Nhưng điều đó cũng chẳng đặc biệt gì, Harry cũng nhìn y chang vậy sau một ngày vất vả làm việc. Cậu ấy nói, trong tông giọng thiếu đi sự ngạo mạn khi xưa, chỉ có sự lễ phép đơn điệu, nhưng Harry vẫn không thấy điều gì lạ ở Malfoy cả. Ông chủ đưa ra từng lời đề nghị và Malfoy chọn một con cú lợn lưng xám.

"Tôi còn việc khác để làm," Malfoy nói, đưa cho ông chủ một nắm galleon. Ông gật đầu.

"Cậu có thể đến lấy nó sau, hoặc để nó bay đến chỗ của cậu." Ông đưa cho Malfoy mảnh giấy và cây bút lông ngỗng. Lúc đó, một người khác bước vào cửa, ông liền đi qua đó, để cho Malfoy viết địa chỉ của mình lên mảnh giấy rồi buộc vào chân con cú. Vài phút sau, cậu mở cửa để cho con cú bay ra rồi bước theo nó ra đường. Vài giây sau, cậu biến mất hoàn toàn. Harry đi tới cửa sổ để nhìn nhưng chỉ thấy những bóng hình mờ ảo trên đường trong ký ức của ông chủ tiệm. Nó đã chuyển dời sự chú ý lên người khách mới.

Vô dụng thật đấy. Cậu thở dài, thoát ra khỏi ký ức ấy.

Từ mọi góc độ mà cậu nhìn thấy, thì căn cứ của cậu đã hoàn toàn sai. Draco Malfoy không hề 'biến mất' để đi tới những nơi dinh thự sang trọng. Mọi hoàn cảnh đều đưa tới một giả thiết: Malfoy bị bắt đi. Cậu mặc đồ để giữ ấm trong cái lạnh của mùa thu nhưng dường như không mang theo gì hết, ngay cả hành lý cũng không. Cậu nhắc tới chuyện có vài việc phải làm và không muốn đem theo con cú trong lúc làm những chuyện ấy.

Harry nhớ Malfoy đã rẽ trái khi bước ra khỏi tiệm. Số cửa hàng nằm bên trái sở cú chỉ đếm được trên đầu ngón tay, rồi đi thẳng nữa là tới quán Cái Vạc Lủng. Vậy có nghĩa trong quãng đường ngắn từ tiệm Eeylops đến Cái Vạc Lủng, Malfoy đã biến mất.

Harry vào trong ký ức đó thêm một lần nữa. Lần này— sau khi đã phác thảo được sơ vụ án— cậu bắt đầu chú ý tới những tiểu tiết ở đây. Gạt bỏ cảm giác lạ lẫm của mình, cậu bước thẳng tới chỗ Malfoy, nheo mắt lại tìm kiếm thứ gì đáng được để ý. Cậu ấy mặc một chiếc sơ mi trắng bên dưới áo khoác và một chiếc quần tây xám được là thẳng tắp. Nơi cậu ấy định tới bắt buộc phải ăn mặc lịch sự ư? Chiếc áo choàng ngoài chất lượng rất tốt nhưng cũng rất phổ biến; chỉ là loại đơn giản mà phù thủy khá giả nào cũng sẽ chọn mặc để chạy việc vặt.

Malfoy quay người bước lại gần chuồng cú, gần như muốn tông thẳng vào Harry; cậu né qua một bên theo bản năng.

"Tiếc là tôi không thích cú đại bàng cho lắm," Malfoy nói với ông chủ.

"Được thôi, nếu cậu không thích cú đại bàng, vậy thì cú lợn thì sao?"

Harry nhớ Malfoy từng có một còn cú đại bàng lúc còn học ở Hogwarts. Lạ thật đấy khi cậu ấy nói không thích chúng.

Malfoy quay người lại, ánh nắng vờn nhảy trên cái móc khóa nhỏ bằng bạc ấy. Harry nhìn nó thật kỹ. Thật là lạ, chắc bởi vì cậu nghĩ nó phải lớn hơn cơ, được điêu khắc và trang trí bằng những hoa văn— thứ gì đó thể hiện rõ được địa vị và đẳng cấp. Chẳng hạn một con mãng xà làm bằng vàng, với đá quý điểm tô ánh mắt. Chứ không phải một quả snitch nhỏ làm từ bạc.

Có lẽ Harry chú ý đến nó vì nó giống những thứ cậu sẽ chọn mặc hơn.

Thực sự thì, bộ đồ mà Malfoy đang mặc hầu như không có thêm thắt gì để trang hoàng nó. Harry nhìn lại và đánh giá, chúng đều là đồ tốt nhưng lại chẳng có gì bắt mắt hết. Không có họa tiết hoa văn, và ngay cả áo khoác cũng rất đơn điệu. Chiếc áo choàng ngoài cũng vậy, không có gì trang trí nó mà chỉ đơn giản là một chiếc áo choàng không mũ mà thôi. Đũa phép của Malfoy chắc ở trong một trong những cái túi trên người bởi Harry không thấy nó đâu cả.

"Con này ư?" ông chủ hỏi Malfoy. Harry ngước lên và thấy cậu gật đầu, ánh mắt nhìn vào một con cú lợn bình thường.

Địa chỉ của cậu. Con cú này có tới được đó không? Có lẽ nó đã bỏ đi nếu như không có Malfoy ở đó cho nó vào. Nếu vậy thì nó sẽ bay lại về cửa hàng. Harry chồm người qua vai của Malfoy nhìn vào tờ giấy viết địa chỉ, nhưng ký ức bị giới hạn ở đó. Cậu chỉ có thể nhìn thấy những gì chủ tiệm thấy, và ông không có nhìn qua địa chỉ của Malfoy. Cậu nhìn vào mảnh giấy, và chỉ thấy được cái bóng mờ xung quanh.

Có người nào đó đang gõ vai cậu, đoạn ký ức bắt đầu tan ra.

* * *

"Chuyện gì?" Harry nhấc đầu ra khỏi chậu Tưởng ký, khó chịu hỏi.

"Chào hỏi bạn bè mà thái độ vậy à?" Ron thả phịch người xuống cái ghế đối diện bàn làm việc của cậu.

"Tớ đang xem lại một ký ức."

Ron nhíu mày. "Thôi cậu đừng nói nữa. Tớ gặp một đồng nghiệp của cậu giữa đường tới đây, đang điều tra vụ bé gái mất tích ở Leeds. Còn rất nhỏ, chưa được tròn năm tuổi."

Harry cũng không ưa gì những vụ án như vậy.

"Hôm nay là ngày đột kích Grimwright mà, đúng không?" cậu hỏi, chuyển chủ đề ngay lập tức.

Ron vực dậy lại tinh thần, mắt sáng lên như ngày hội Giáng sinh, nhoài người về phía trước. "Cậu không tin được đâu. Bên tớ đã đánh cược cho lần này mấy tháng rồi..."

Đúng rồi, Harry nghĩ. Cậu ở trong đội càn quét tiên phong mà. Cậu chú ý lắng ghe Ron kể chuyện, tự hỏi điều nào trong đó là phóng đại và điều nào là hoàn toàn sai sự thật.

Nhưng một câu chuyện là một câu chuyện.

Và, điều mà cậu đã học được từ Bộ phận Điều tra, những chi tiết nhỏ nhặt nhất đều có thể kể ra được một câu chuyện: quả snitch gài nơi áo khoác, nụ cười hiện hữu ở giữa phòng, sự run rẩy của bàn tay. Cậu có thể tìm thấy được câu chuyện từ vết bầm tím đan xen ở các đốt sống tay của Ron, từ những giọt máu còn đọng ngay cổ áo, từ cách cặp đùi của cậu run không ngừng nghỉ khi cậu đang buông lời kể chuyện.

Harry nghĩ, việc đơn giản khi làm Thần sáng là cách cậu nhìn từ một góc độ, nếu cậu không tìm thấy điều mà mình muốn thấy, cậu chỉ cần thay đổi góc nhìn. Cậu có thể quan sát những thứ khác, thẩm vấn một nghi phạm khác, hoặc sử dụng những thông tin khác.

Nhưng vấn đề với những vụ án lạnh như thế này là cậu không thể thay đổi góc nhìn của mình được.

Chỉ có cách nhìn kỹ hơn thôi.