Actions

Work Header

Núi cao nuốt chửng sao trời

Summary:

Hậu truyện Chạy giữa trời. Đời sống yên bề gia thất cùng đêm Giáng sinh quanh quẩn gia đình.

Source: https://archiveofourown.org/works/28230387

Notes:

Work Text:

Những ngày mưa rơi phất phơ nơi đồng ruộng, điểm tô mọi thứ một sắc xám nhạt nhòa, Draco cùng Harry lúc nào cũng buông muộn phiền dạo bước cùng nhau.

Họ rời khỏi căn nhà nhỏ, tiến bước vào nơi đồng ruộng cùng rừng thưa. Dọc qua cánh cổng bằng gỗ, men theo đường mòn quanh co, vượt qua con suối nhỏ râm ran. Draco thích đi xuyên qua những đoạn cỏ cao, để mưa trời đọng giọt nơi cổ tay áo. Harry thong thả đi sau cậu ấy, đôi khi cậu sẽ lao đến và đuổi theo Draco đến khi cả hai ướt đẫm mùi mưa, và khi cậu bắt được cậu ấy, Draco sẽ vênh mặt lên, kênh kiệu nói, “Tôi không có chơi đùa gì đâu, Potter,” rồi dẫm chân đi chỗ khác. Sau đó, cậu ấy sẽ trốn gần những lùm cây phỉ, đợi Harry đi ngang qua đó. Rồi cậu ấy sẽ nhẹ phất đũa phép, khiến mưa đọng đổ ào xuống đất. Lần nào cũng vậy, nhưng Harry vẫn tiếp tục đi dưới lùm cây và tỏ ra tức giận vì sự phục kích gian manh ấy, và Draco sẽ nở môi cười như lần đầu cậu ấy làm việc đó.

Sau đó, họ sẽ về nhà, cởi hết quần áo ướt đẫm nước mưa, và Harry sẽ ngồi ườn nơi lò sưởi và vờ như không hiểu Draco đang nhìn cậu để làm gì, tới khi Draco mất hết kiên nhẫn rồi lôi cậu vào phòng ngủ.

Nhưng ngày hôm nay họ bị cắt ngang trước cả khi hạ người ngồi nơi lò sưởi, mắt trao nhau đầy ẩn ý. Khi Harry đang nhàn nhã bước tới chỗ lùm cây, mặt mang đầy vẻ thờ ơ bình thản, một tiếng nói liền vang vọng cánh đồng.

“Harry! Harry!

Cậu quay người lại. Hermione đang chạy xuyên bụi cỏ, áo choàng cuốn nơi chân, áo khoác ngoài tung bay theo chiều gió. Cô dừng lại, thở hồng hộc, tóc rối xù, má hây hồng giữa trời lạnh.

“Harry,” cô bảo, đi cùng cậu tới chỗ lùm cây. “Lương y sáng nay kiểm tra rồi, mọi thứ đều ổn hết, còn đứa bé thì— “

Các cành cây trên đầu họ đồng loạt hạ xuống, nước từng cơn từng cơn xối thẳng xuống người họ. Một lát sau, Hermione đứng đó, mắt nhìn Harry sau làn tóc ướt nhem. Rồi— 

“Draco Malfoy!” cô hét lên. “Cậu nên ra đây mà xin lỗi liền đi nhé, cái tên—“

“Này. Đứa bé thì sao?” Harry hỏi, giọng thiếu kiên nhẫn.

Hermione gom tóc lại rồi vắt hết nước ra. “Là con trai. Chủ nhật này qua ăn tối nhé, cậu gợi ý vài cái tên cũng được. Giờ thì, thứ lỗi nhé, tôi phải đi trả thù Draco.”

Harry còn không dám cãi lại điều đó.


“Albus,” Harry nói.

Tiếng kêu rên liền vang khắp phòng.

Họ đang ngồi quanh chỗ bàn gỗ sồi ở nhà của Astoria và Matthew, tay cầm nước, căng da bụng chùng da mắt sau một bữa nướng chủ nhật. Sophie đang nhăm nhe nhìn dĩa pudding, mắt đầy suy tính về việc đòi thêm một phần ăn từ cha mẹ. Ginny vẫn còn đang mặc đồng phục Quidditch trên người, nhưng cô chẳng thấy khó chịu gì cả. Ron và Hermione thì ngồi cùng nhau, tay chén hết phần thịt quay.

“Không,” Hermione đáp, tay cầm xương chỉ phía Harry.

Cậu liền nhăn mày. “Nhưng— để nhân danh— “

Không .”

“Nhưng thầy ấy là pháp sư vĩ đại nhất— “

Không phải ,” Draco cáu giọng. “Merlin mới là pháp sư vĩ đại nhất.”

“Em cứ tưởng Socrates mới là pháp sư vĩ đại nhất,” Ginny chen vào. “Ông nổi tiếng với Muggle lắm mà.”

“Thế còn Augustus McVicar thì sao, cha đẻ của độc dược hiện đại?” Astoria hỏi.

“Điều đó không quan trọng,” Hermione kiên quyết nói. “Tớ sẽ không để một đứa bé đáng yêu, dễ thương mang tên ‘Albus’ đâu. Không.”

“Được thôi.” Harry ngập ngừng một lát. “Thế còn… Severus?”

Tiếng kêu rên lại vang lên lần nữa. “Cậu không được đặt tên cho bất cứ thứ gì nữa,” Draco nói.

“Gì chứ? Cậu cũng không thích nó ư? Ông ấy là cha đỡ đầu của cậu — “

“Ngay cả Severus còn ghét tên của thầy.” Draco nhấp một ngụm rượu đáp. “Ai lại đặt tên đứa con yêu quý của mình là Severus chứ?”

“Người cậu mà em thích nhất tên là Balbinus Aubrey Greengrass,” Astoria bảo. “Em có nên bắt một đứa trẻ ngây thơ kế thừa cái tên đó không? Không.”

Harry ngừng thêm lát nữa. “Aubrey nghe cũng không tệ lắm, thật đấy, nó—”

“Merlin hỡi!”

“Không!”

“Tuyệt đối là không!”

Ginny nhoài người tới, nhẹ vỗ về tay cậu. “Đôi khi,” cô vui vẻ nói, “sở thích của anh tệ thật đấy.”

“Được thôi,” Harry đáp, ngả người xuống ghế, tay bắt chéo trước ngực. “Tớ không đặt tên gì nữa hết!”

“Lạy trời ạ.”

“Đúng vậy, quyết định tốt lắm.”

“Ừ thì, đỡ một gánh nặng rồi đấy,” Draco nói. “Tôi đang định nuôi một con Niffler, nhưng mà…“

“Nghĩ thử xem Harry sẽ đặt tên nó là gì,” Ginny bảo. “Merlin Albus McWizard.”

Mặt Matthew sáng rực lên. “Niffler là gì? Nghe hay đấy. Astoria, kể anh nghe đi.”

“Gì, không đâu. Anh hỏi Hermione đi, cô ấy thích giải thích vấn đề.”

“Tới lượt của Ginny mà,” Hermione phản bác.

Ron chăm chú nhìn dĩa khoai tây nướng còn dư, tay với tới, rồi đổi ý thu về ngồi xuống ghế. “Dù gì thì tụi tớ nghĩ được vài cái tên rồi,” cậu nói.

Hermione cười tươi. “Đúng vậy. Ron gợi ý Bronwyn cho con gái, và Eric cho con trai. Tớ khá thích cả hai tên đó.”

Tiếng cười của Harry liền vang lên. “Bronwyn và Eric? Theo hai đội trưởng gần đây nhất của đội Chudley Cannons hả?”

Sự lặng thinh bủa vây mọi thứ. Mặt Ron đầy hốt hoảng. Hermione quay đầu lại, trừng mắt nhìn cậu ấy.

Draco hắng giọng. “Tôi sẽ dọn bàn,” cậu ấy bảo, tay nhanh chóng cầm cái đĩa gần nhất rồi rút vào bếp.

“Ý kiến tuyệt vời. Đi thôi nào Sophie, phụ cha dọn bàn nào,” Matthew đứng dậy; Ginny và Astoria nhanh chóng làm theo.

Harry nhìn quanh căn bàn gần như vắng bóng người, mắt bắt được biểu cảm của Hermione rồi nhu mì bảo. “Ừ thì… họ sẽ cần người giúp đỡ đây…” dứt lời cậu vội vội vàng vàng đi vào bếp, tay vung cửa đóng lại sau lưng.

Astoria vồ ngay lấy cậu. “Thật luôn đấy, Harry! Não cậu có vấn đề đúng không?”

Matthew cười phá lên. Harry quắc mắt nhìn anh.

“Xin lỗi nhé,” Matthew bảo, mặt vẫn hớn hở. “Mắc cười thật mà.”

“Anh ráng nói chuyện khéo chút đi chứ,” Ginny nhăn mày nhìn Harry. “Anh biết là họ cãi nhau về vụ tên này lâu lắm rồi, khổ lắm cả hai mới nhất trí chọn vài cái tên. Ngay cả Draco còn không nói gì kìa.”

“Bởi vì cậu ấy có biết gì về đội Chudley Cannons đâu,” Harry phản bác. “Đó là lý do duy nhất mà cậu ấy không nói gì hết— “

“Xin lỗi nhé,” Draco đáp. “Đấy là đội Ron thích nhất, đương nhiên là tôi biết rồi. Thật luôn chứ, đau lòng quá.”

Harry phì cười. “Cậu không có— “

“Harry!” Ginny thất vọng nhìn cậu, còn Astoria vỗ về vai Draco. “Đừng kỳ vậy chứ. Anh không thấu tình đạt lý sao đổ lỗi Draco được.”

Draco đứng cạnh Astoria, cười mỉa nhìn cậu.

“Niffler là gì cậy?” Matthew lên tiếng, tay bế Sophie lên bàn bếp. Con bé mắt đầy suy tính nhìn dĩa pudding dư.

Harry trừng mắt nhìn Draco. “Cậu làm vậy nữa.”

Draco chỉ nhún vai. “Làm gì cơ?”

“Làm bạn tôi thích cậu hơn.”

“Thật là lố bịch. Họ đều là bạn của tôi. Astoria, em nói cậu ấy đi.”

Astoria bỏ một đống dao nĩa xuống bồn rửa chén. “Harry, đừng lố bịch như vậy. Chúng ta đều là bạn của Draco mà,” cô lơ đãng nói.

Harry quơ tay chỉ. “Thấy chưa? Giống vậy đó!”

“Đâu phải lỗi tôi khi tôi có duyên như vậy, trong khi cậu thì…” Draco vung tay khắp cả người Harry.

“Vô duyên,” Ginny giúp.

“Ít nhất thì đây thích chú nhỉ,” Harry quay sang Sophie nói. “Bây thích chú nhất mà phải không?”

Sophie nhìn cậu, rồi quay mặt dĩa pudding. “Dạ đúng rồi,” con bé nói, giọng ngây thơ. “Cho cháu thêm phần nữa được không ạ?”

“Đương nhiên,” Harry trả lời, giọng đầy thỏa mãn, tay với lấy cây muỗng gần đó.

Draco thở phì ra. “ Tôi đây không cần mua tình thương của người khác nhé.”

“Nếu không ai nói tôi nghe Niffler là gì, tôi đây đổ sữa trứng vào lò sưởi cho mấy người khỏi xài bột Floo gì đó à nha,” Matthew nói.

Cánh cửa mở rầm ra, Hermione bước vào, tóc bù xù, mặt giận dữ. “Harry! Tớ mong sao thứ bảy này cậu không bận!”

“Ờ, thật ra thì, tớ nghĩ là— “

“Hủy đi,” Hermione triệt để bác bỏ lời của cậu. “Cậu sẽ đi mua đồ, cậu sẽ mua hết mọi quyển sách về tên em bé mà cậu thấy, và cậu sẽ đem chúng qua Hang Sóc để mà giúp tớ với Molly liệt kê tên.”

“Nhưng cậu nói tớ đặt tên tệ— “

“Đúng. Vì vậy cậu không được nói gì hết. Cậu không được đưa ra gợi ý. Cậu sẽ im lặng ngồi đó và ngẫm lại những gì mình đã làm.”

Harry tuyệt vọng nhìn quanh phòng để tìm ai đó giúp cậu. “Draco,” cậu nhấn mạnh.

Draco buông ly rượu xuống. “Gì nữa?”

“Hermione ác với tôi kìa.”

“Tốt,” Draco bảo, tay nhấc lại ly rượu của mình.

Ginny và Astoria nhìn như đang xem phim hài.


Sau đó, bọn họ đẩy bàn vào góc rồi chơi đĩa nhạc gớm nhất mà Matthew tìm được trong bộ sưu tập đáng sợ khét tiếng của Astoria. Họ bắt đầu với đĩa Qua thung lũng, Dưới chân cầu: Điệu hò của Quỷ núi, rồi qua Tiếng hét vui vẻ: Bộ sưu tập Giáng sinh của Nữ thần Báo tử, và rồi tới những bài cổ điển hơn: Những bản tình ca hay nhất của Celestina Warbeck . Sophie khúc khích khi Harry kéo con bé nhảy quanh phòng. Matthew và Astoria cười phì ra khi nhảy lệch nhịp điệu foxtrot. Draco ngồi đó nhìn quanh phòng như thể thánh thượng dự chầu triều, Hermione ngồi cạnh cậu, cả hai bàn bâng quơ về mấy tin tức liên quan tới Bộ.

Những ánh nắng cuối cùng dần tắt, nhường lối lại màn đêm. Tiếng bước chân khiêu vũ chậm nhịp lại, nhàn nhã đứng đó mà khẽ đu người theo dòng nhạc, vang tiếng Sophie nửa vời phản đối việc bị bắt đi ngủ. Cả căn nhà tĩnh lặng dần theo màn đêm, thoải mái và yên ả, tới độ lời ca ríu rít của bài ‘Người là bùa vui của tôi’ trở nên lãng mạn thay vì sến súa. Draco rốt cuộc cũng chịu thua, chấp nhận một điệu nhảy với Harry, khi căn phòng mờ tỏ, chỉ được chiếu sáng bởi ánh tịch dương cùng ngọn đèn nhỏ, cả hai chẳng bận tâm di chuyển làm chi, tay ôm vòng lấy nhau đứng yên giữa phòng. Đâu đó, Harry nghe được tiếng mọi người đi vòng quanh nhà. Hermione và Ginny ngồi phòng chờ, cạnh lò lửa ấm cúng, giọng vang lên kể về những kỷ niệm ngày xưa. Ron và Matthew đang rửa chén trong bếp; Matthew nghiêm túc đưa ra những lời khuyên làm cha mẹ, Ron chú tâm lo lắng. Harry có thể nghe tiếng chén dĩa kêu lên cùng giọng nói thỏ thẻ của họ. Astoria đang đi dọc hành lang, miệng ngâm nga lời bài hát, xong với việc kể chuyện cho Sophie đi ngủ.

Khi bài ca cuối cùng chấm dứt và mũi kim đầu đĩa đứng yên, đấy là dấu hiệu thông báo cho cuộc vui đã kết thúc. Draco và Harry rời khỏi vòng tay nhau. Hermione và Ginny đứng dậy khỏi nơi lò sưởi. Ron cất chiếc dĩa cuối cùng qua một bên. Họ tụ tập lại nơi bếp để tạm biệt nhau.

“Không tin được là Giáng sinh sắp tới rồi,” Ginny bảo.

“Nhanh thật đấy.”

“Vậy hẹn gặp mấy người Giáng sinh nha?” Ron hỏi, tay mặc áo khoác. “Báo trước nhé, năm nay mẹ hơi quá tay và chuẩn bị nón lẫn khăn choàng cho mọi người luôn đấy.”

Matthew cười tươi lên. “Vớ luôn ư? Đôi năm ngoái mang đã lắm.”

“Ừ, chắc vậy đấy. Chúng— ugh ! Cái— cái thế này? Ai đổ sữa trứng vào lò sưởi vậy?”

Draco cười phá lên; Ron chỉ tay thẳng vào cậu.

“Tên khốn này! Biết ngay là cậu hoặc Harry mà. Mặt vênh váo lái chiếc xe Muggle ngu ngốc đó trong khi lũ này đây phải xài bột Floo— “

“Matthew làm đấy,” Astoria cáu lên. “Tớ biết ngay cái trò ấu trĩ, nhỏ mọn—”

“Anh bảo rồi mà,” Matthew nói, giọng không chút hối lỗi. “Anh bảo rồi. Nếu như không ai nói anh nghe Niffler là gì— “

“Ôi thật luôn đấy.” Ron lấy đũa phép ra quơ chỗ lò sưởi. “ Scourgify! Tới Giáng sinh là anh có đầy cơ hội luôn mà, anh với bố sẽ ngồi luyên thuyên với nhau về đồ vật ma pháp lẫn Muggle như thường lệ. Giờ thì đừng mơ đến đôi vớ đó nữa nhé!”

Cậu ném đống bột Floo rồi biến đi trước khi Matthew kịp đáp lời. Hermione từ tốn theo sau, hôn má chào Astoria, cảm ơn họ vì bữa ăn rồi cũng bước vào ngọn lửa xanh lá. Ginny cũng nối đuôi, tay giơ vui vẻ vẫy chào biến mất.

“Giờ là lúc chồng cũ giàu nứt tường đổ vách của em cảm ơn vì bữa tối chúng ta đã dọn ra cho cậu ấy,” Matthew bảo, mắt tinh ranh. “Em có chắc là anh không nên ghen tị không đấy?”

Astoria đảo mắt. “Nói thật thì giờ, em thấy bản thân nên ghen tị mới đúng. Anh với Harry thân quá đấy. Thân quá luôn.”

“Sao trách anh được? Cậu ấy đẹp trai mà,” Matthew đùa.

Harry nhe răng ra cười. “Chẳng có gì sai về việc dành thời gian cho bạn tốt nhỉ.”

Astoria và Draco đồng loạt quay sang nhìn họ, cả Harry lẫn Matthew đều cười phá lên.

“Nhìn họ kìa! Chê dữ vậy. Mặt nhìn y chang nhau luôn,” Matthew bảo. “Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã mà.”

“Bọn họ nên cưới nhau, đúng không?” Harry chêm vào, làm Matthew cười lớn hơn.

“Hai người nghĩ mình vui lắm phải không?” Draco và Astoria đồng thanh. Họ dừng lại, quay mặt nhìn nhau trong khi tiếng cười của Harry và Matthew vang rõ hơn.

“Nhìn xem em phải chịu đựng những gì kìa, Draco,” Astoria trơ giọng bảo, tay phất hướng Matthew. “Bạn đời của anh tha hóa bạn đời của em. Đem Harry của anh đi giùm đi.”

“Vậy đi thôi nào,” Draco quay mặt phía Harry, cáu giọng bảo. Nhưng rồi khi cả hai đến dưới khung cửa trước, biểu cảm cậu dịu đi. “Harry của tôi,” cậu ấy lặp lại.

Astoria nhăn cả mặt. “Về nhà mà sến đi trời ạ.”

Và cả hai liền làm theo. Harry cảm ơn họ vì bữa ăn, rồi hứa gặp nhau tại Hang Sóc vào Giáng sinh, bảo rằng có khi năm nay Sophie sẽ có quá trời quà, Astoria thì quở trách việc chiều hư con bé. Draco thực chất mới là người mua hết đống quà ấy, nhưng Harry— để hối lỗi cho trò đùa vừa nãy với Matthew— liền nhận hết tội về mình. Họ nán lại nơi cửa trước, rộn ràng lời tiễn biệt, rồi bước ra ngoài trời lạnh giá, tay kéo áo chặt hơn— và rồi họ rời đi.

Trời đêm đen phủ quanh họ. Nhà của Astoria ngập tràn bóng tối, trừ ngọn đèn hắt hiu nơi cửa bếp, và Harry dõi theo ánh sáng lập lòe đó biến mất dần theo khoảng cách.

Chiếc Renault cũ kỹ chạy chông chênh trên đường quê gồ ghề, tiếng phanh xe kẽo kẹt vang lên khi họ rẽ vào góc đường, Harry nghe thế nhíu mày bảo Draco. “Cần thêm đợt bảo trì nữa rồi.”

“Nữa ư? Nên mua chiếc mới luôn cho rồi,” Draco đáp.

Harry chẳng buồn tin lời đó. Draco lúc nào cũng nói vậy, mỗi khi họ lên lịch đem nó đi bảo trì, nhưng tới giờ họ vẫn không có thời gian đi tìm chiếc mới, và Harry nghĩ rằng họ sẽ lái chiếc Renault này mãi cho đến khi khung xe được hàn lại bằng ma thuật cùng sự ương bướng của họ.

Ánh đèn xe cắt xuyên qua bóng tối nơi mặt đường. Draco mở lời hàn huyên đôi chút, về một dự án bảo tồn cậu ấy đang thực hiện khúc đường bờ biển tây nam, về việc trồng và bảo quản những loài thực vật duyên hải hiếm để làm độc dược. Cuối tuần tới cậu định lái xe ra bờ biển, còn Harry thì than về kế hoạch mà Hermione ép cậu theo.

“Thật đấy, Potter. Cậu không học được gì hết đúng không?”

“Gì chứ? Tôi giúp cô ấy nhé.”

Giúp ư?”

Harry kiên quyết gật đầu. “Nghĩ thử đi, lỡ cô ấy mai mốt biết chuyện từ ai khác thì sao. Tên con chưa khô mực trên giấy khai sinh, rồi có người buột miệng nói cô ấy đặt tên con để nhân danh đội trưởng tệ thứ ba của đội Chudley Cannons.”

“Tệ thứ tư. Cậu quên Mulgrave à.”

Họ dừng một hồi, rồi Harry cười phá lên. “Merlin à, cậu thật sự nghe Ron than đấy ư! Tôi mà không biết là nãy giờ tôi— “

“Thôi nào, im đi.”

“— tôi sẽ nghĩ cậu thích cậu ấy đấy.”

“Tôi không có.”

“Dễ thương quá đấy.”

Draco cáu lên. “Tôi muốn đệ đơn ly dị.”

“Chúng ta chưa có cưới.”

“Tôi sẽ cầu hôn cậu, dành sáu tháng tổ chức một đám cưới linh đình, trả cả gia tài để dọn tiệc cùng nhạc sống, đi tuần trăng mật ở Ý, tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ cùng nhau, rồi đệ đơn ly dị.”

“Hứa nhớ làm nhé. Ồ mà, nói tới Ý mới nhớ, Neville về rồi. Cậu ấy tìm thấy giống cây mới muốn khoe cậu đó.”

Cả hai cứ ngồi đó bàn mấy chuyện không đâu, rồi tận hưởng sự tĩnh lặng cùng nhau. Draco xoay người tìm vị trí thoải mái, mắt lim dim. Harry ngồi ghế nắm bánh lái. Cứ đi mãi, đi mãi và đi mãi, cậu nghĩ. Tiến thẳng về trước. Đoạn đường về nhà dài lắm đây, nhưng khoảng cách ấy chưa bao giờ làm khó cậu.

Nhất là khi cậu dành chúng với Draco.

Xa lộ bạt ngàn mở rộng trước mắt cậu, như đang gọi mời cậu tiến bước. Cậu nên chở Draco đến Snowdonia thêm lần nữa, cậu nghĩ. Đã lâu rồi bọn họ chưa thăm nó. Họ sẽ cùng nhau ngồi dưới gốc những cây sồi Wales hùng vĩ và ngắm sao Hải Vương chiếu rọi khắp núi non. Tôi muốn tìm một nơi bất biến, một nơi không có gì thay đổi, Draco đã từng nói vậy với Harry. Harry thích nhớ về điều đó. Một ngày nào đó, Harry sẽ đứng giữa Snowdonia, quay đầu nhìn thấy hình bóng của những Draco và Harry đã từng đặt chân nơi đó trước cậu. Dáng hình của Draco đầu tiên tìm lối nơi ấy, cô độc lạc lõng giữa dòng thời gian. Ảo cảnh Harry đầu tiên từng dừng chân nơi đó, mắt to tròn, luôn nghĩ việc bản thân sẽ vấp chân rơi xuống giữa lòng trời sao và không bao giờ đáp đất.

Tay Draco với tới chạm vào Harry, dẫn lại dòng suy nghĩ về thực tại, ngón tay cậu ấy nắm lấy tay cậu.

“Tưởng cậu ngủ rồi chứ,” Harry nói.

“Hình như vậy. Nhưng chỉ một hai phút mà thôi.” Mắt Draco vẫn nhắm nghiền, chẳng buồn mở ra.

“Tôi đang nghĩ về Snowdonia.”

“Vậy ư?”

“Tôi chưa bao giờ một mình tới đó. Nó khác gì không, khi cậu một mình ở đó?”

Draco mở mắt ra, nhìn bóng đêm trôi dọc khung cửa sổ. “Im lặng lắm. Vì cớ gì đó, mọi thứ như lớn hơn. Trống vắng hơn. Những ngọn núi như muốn nuốt lấy sao trời.” Cậu khép mắt lại lần nữa, trán tựa nơi cửa sổ. “Có cậu thì tốt hơn.”

“Có tôi thì gì tốt hơn chứ?”

“Tất cả mọi thứ,” Draco thủ thỉ.

Harry tiếp tục lái xe về trước, một tay đặt bánh lái, một tay nằm gọn lòng bàn tay của Draco.

Mọi thứ, cậu tự nhủ. Mọi thứ.

Cậu lái xe về trước.


Thứ bảy kéo đến, Harry đi long nhong trong bếp, còn Draco thì đang pha cà phê, cho tới khi cậu ấy chỉ muỗng vào mặt Harry.

“Tuyệt đối không được, Potter.”

“Nhưng mà— “

“Cậu không được đi với tôi. Cậu không cần phải đi. Và tôi sẽ không nói dối việc đó đó, bởi vì Molly sẽ biết ngay và bà ấy rất là đáng sợ khi bà ấy giận.”

“Nhưng đâu phải lỗi của tôi— “

“Đương nhiên là phải. Đi đi nào. Tôi không giúp cậu thoát được đâu.”

“Nguyên một ngày!” Harry não nề nói, chân bám theo Draco. “Tên con nít. Còn cậu thì được đi ra bờ biển. Ra Cornwall.” Cậu dừng bước— cố sắp xếp lại điểm yếu của Draco trong đầu rồi quyết định đánh thẳng đòn chí mạng— rồi nói thêm, “Đảm bảo cậu sẽ tới Treknow. Nhớ tháng sáu năm ngoái không? Chỗ căn nhà nhỏ ven biển ấy. Chỗ của dì Astoria. Được thấy lại nó tuyệt thật đấy.”

Draco vẫn mạnh tay khuấy cà phê, lưng đối mặt Harry, lặng thinh không nói một lời.

“Chúng ta lẻn vào đó được đấy,” Harry bảo. “Chìa khóa nằm dưới thảm vào mà.”

“Tôi chắc rằng dì của Astoria sẽ muốn nói vài lời về điều đó.” Draco vẫn kiên quyết khuấy cà phê dù Harry đảm bảo đường đã tan hết rồi.

Cậu nhe răng cười, vờ giọng thờ ơ. “Bà ấy không biết đâu. Dù sao bà ấy chỉ ở đấy vào mùa hè. Ở đó sẽ chẳng có ai ngoài chúng ta cả.”

Cuối cùng Draco cũng buông muỗng xuống. “Đừng làm cái bản mặt đó nữa.”

“Cậu có thấy mặt tôi đâu!”

“Đừng làm cái bản mặt đó nữa,” Draco ương bướng nhắc lại. Cậu ấy cuối cùng cũng uống một hớp cà phê, miệng lẩm bẩm, “Tên ngốc này.”

Tiếng cười Harry vang lên giòn giã.


Những bãi biển gần Treknow vào mùa này không ai đến cả.

Mặt biển xanh rờn kéo dài nơi chân trời rộng mở. Bờ cát ướt mèm, tối đẫm mùi mưa. Trời đại ngàn mang màu mùa đông trắng buốt. Draco và Neville đang mò mẫm nơi bụi cỏ bám cát, miệng lẩm bẩm với nhau, tay tìm cây cỏ. Thảo dược học luôn là một chủ đề quan trọng giữa bọn họ; Neville giúp Draco trồng những loại nguyên liệu hiếm mà cậu ấy cần để pha độc dược. Có rất nhiều cuộc trò chuyện xoay quanh sự bảo tồn cùng duy trì và những thứ giống vậy, và Harry luôn vừa ý để họ bàn việc đó với nhau. Cậu ngồi lên một lùm cỏ biển khác, một khúc gỗ trôi tựa bên chân như súng trường. Cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời thiếu sắc, rồi cụp mắt nhìn nơi biển khơi vời vợi. Sóng cuộn trào ồ ạt không ngơi nghỉ. Mưa từng giọt nhẹ rơi mặt cát. Bóng hình Draco cô độc đứng đó, mò mẫm giữa cỏ hoang.

Harry quấn áo khoác thật chặt quanh người, tay vẩn vơ cầm gậy vùi cát ẩm, miệng ngâm nga điệu nhạc. Thổi cơn gió về hướng bờ nam…

Lũ bọ chét cát hối hả chạy trốn khỏi phía cây gậy. Cát văng lên bám đế giày Harry.

Cơn gió mát rượi, hãy mang anh ấy về với tôi…

Draco bước tới phía sau Harry, cằm đặt bờ vai cậu. “Xin chào,” cậu ấy bảo, dựa cả người lên lưng Harry.

“Xin chào.” Harry khép mắt lại, đầu vẫn ngẩng trời xanh, cảm nhận hơi ấm của Draco tựa nơi lưng cậu. Một lát sau, hai tay Draco vòng quanh hông Harry, khẽ kéo nhẹ ôm lấy cậu. “Cậu tìm được thứ mình cần chưa?”

“Rồi.”

“Vậy thì tốt.”

“Ừ, chúng ta đi thôi, tiết trời tệ quá,” Draco nói.

Nhưng cậu ấy vẫn đứng đấy, bất biến không di chuyển, và Harry cũng mãn nguyện đứng nơi đây.


Vào đêm trước Giáng sinh, họ đang ngồi trong xe lái mãi và mãi, trời quạnh hiu, bóng đêm bao quẩn và những đoạn xa lộ bạt ngàn không thấy điểm dừng, nhưng khoảng thời gian này là của riêng họ.

Ngày mai, vào Giáng sinh, họ sẽ đến Hang Sóc. Nơi chứa đầy đèn giăng cùng tiếng ca hát, cười vui rạo rực. Cả nhà Weasley sẽ ở đó, cãi vả không đâu, đùa nhau chọc giỡn, và Ginny sẽ chí chóe với Ron về Quidditch, và bà Weasley sẽ nấu dư dả bắt mọi người ăn hết. Matthew sẽ đi thẳng tới chỗ ông Weasley đang cười rạng, dành cả ngày thỏa ý mở lời hỏi biết bao nhiêu câu hỏi về thế giới pháp thuật. Sophie sẽ bị chiều hư bởi mọi người nơi đó. Teddy cũng sẽ có mặt, thằng bé đang ngưỡng tuổi vờ như mình không quan tâm gì việc gặp hết họ hàng người thân, nhưng rồi sau đó nhóc sẽ khẩn nài đòi Harry kể những chuyến phiêu lưu mạo hiểm hồi còn ở Hogwarts, và mắt nhóc sẽ đầy sao khi thấy Draco ếm những câu bùa chú xinh đẹp. Cho em xem những vì sao đi, Harry như nghe được giọng nhóc vang nơi suy nghĩ. Những vì sao ấy. Năm nào Teddy cũng đòi hỏi nó, và năm nào Draco cũng nhún vai rồi bảo, ồ, câu chú cũ mèm đó ư? rồi giơ đũa phép biến mọi trần cao thành trời sao tỏa ánh như thể cậu ấy không tốn cả tháng tập câu chú phức tạp ấy chỉ vì Teddy. Rồi mặt bà Weasley sẽ trở nên hiền từ, Andromeda sẽ mỉm cười, còn Teddy sẽ thích thú reo vang.

Chiều đến thì họ sẽ ghé thăm Narcissa, thân ái nhưng lịch sự chào Harry với nụ hôn phớt hờ trên má, và dễ lắm để đoán nhầm vẻ ngoài lãnh đạm của bà với sự ghét bỏ ẩn giấu. Nhưng Harry hiểu, rồi sau đó Draco chắc chắn sẽ chú ý thấy quà của Narcissa cho Harry hơi mắc hơn quà của bà cho Draco, và sẽ tố cáo bà tội thiên vị, Narcissa chỉ sẽ cười chứ không nói gì cả. Sau đó, khi trời tắt nắng hóa màn đêm, họ sẽ đi với phòng vẽ, Narcissa sẽ lấy hết ảnh chụp Draco lúc nhỏ ra, để Harry thích thú coi còn Draco hời hợt can.

Nhưng đêm nay, chỉ có Harry và Draco, lái xe vô định.

Tới mọi nơi.

Năm nay là tới lượt Draco ngồi bánh lái.

“Ừ thì, dù nó ở đâu thì nó ở hướng bắc đấy,” Harry nói, còn Draco ngồi đó lái, ánh đèn đường vượt nhanh qua.

“Nhớ nhắc tôi khúc quẹo vào Birmingham.”

Harry giật cả người. “Cậu đừng có— “

“Có gì sai với— “

“— đừng có mà dành chuyến đi Giáng sinh hằng năm của chúng ta để tới Birmingham.”

“Cậu đừng có phán xét như vậy chứ. Birmingham có sức hút riêng của nó mà. Ví dụ như đầm Moseley giờ đẹp lắm đấy— “

“Cậu sẽ không — “

“Trường đua ngựa nè, không thể quên được chỗ đó. Tôi khá mong chờ nơi đó.”

Harry híp mắt lại. Dõi chăm chăm ngã quẹo vào Birmingham không rời một tấc, cho tới khi họ chạy qua nó.

“Hài lòng chưa?” Draco cười, lên tiếng hỏi cậu.

“Rồi,” Harry chắc giọng đáp, thả người ngồi lại ghế.

Xa lộ rộng mở trải dài vô tận. Harry đưa mắt nhìn theo những chiếc xe chạy vượt qua họ, nghĩ tới cảnh những người khác đi đến mọi nơi. Đi xa, về nhà. Luôn ngoảnh bước rời đi.

Luôn tìm đường trở lại.

Draco rời khỏi xa lộ, dọc theo một lối rẽ, rồi dừng lại ở giữa nơi đồng trống hoang vu.

“Đây ư?” Harry ngạc nhiên hỏi, quay đầu nhìn xung quanh. Họ giữa kế một con đường hẹp, u ám, được bao đầy bởi những cánh đồng tuyết phủ. Harry ngập ngừng nhìn phía Draco, rồi mở cửa xe đi ra. Trời đêm lạnh thổi run người cậu. Cậu không nhớ chỗ này là đâu. Sao Draco lại chọn chỗ này cho chuyến đi Giáng sinh hằng năm của họ?

“Hướng này, Potter. Tránh xa chiếc xe ra, cậu biết nó không thích pháp thuật mà.”

Harry bước tới chỗ Draco, cách xa chiếc vài mét. “Chúng ta ở đâu thế?”

“Chúng ta chưa tới.” Draco giơ tay ra. “Tôi e là chuyến đi lần này quá dài để chúng ta lái hết. Quãng đường còn lại phải nhờ pháp thuật dẫn rồi.”

Harry cúi xuống nhìn tay của Draco. Có một chiếc khóa cảng nhỏ nằm đó, hình quả cầu Giáng sinh.

Cậu ngước đầu đưa mắt phía Draco thêm lần nữa, rồi với tay mình ra.


Ma thuật chực trào vây quanh khi họ tới đích, Harry liền vấp chân về phía tuyết đọng trước mặt. Thứ đầu tiên cậu chú ý là màn đêm— đây là nơi chưa được ánh đèn hoa nơi hội thành chạm đến. Phía trên cao, sao trời rọi bóng, rõ tới độ như muốn nuốt trọn cả trời đêm.

“McGonagall cho phép tôi rồi,” Draco nói. “Đừng để ý đống kết giới làm chi.”

Harry ngước mặt nhìn về trước.

Hogwarts hùng vĩ trồi lên giữa nơi Scotland hoang dã như một ngọn núi hiểm trở đầy pháo đài cùng đá tảng. Nó lấp lánh giữa màn đêm với trăm ngàn đốm sáng li ti. Có ánh đèn tỏa ra từ phòng sinh hoạt chung của Gryffindor, và điểm sáng tương tự cũng xuất hiện phía tháp Ravenclaw. Tuy là hầu hết mọi học sinh đều đã về nhà mừng Giáng sinh, tòa lâu đài như vẫn ngập tràn nhựa sống. Harry có thể thấy được những hành lang giăng đầy đèn nến cùng những bộ giáp đứng loay hoay không ngừng. Những bậc thang cũ kỹ, vẫn vững chãi dưới ngàn bước chân kéo dài hàng thế kỷ. Những bức chân dung ngái ngủ luôn di chuyển. Trong Đại sảnh đường, các giáo sư sẽ bận rộn treo những vòng hoa từ nhựa ruồi cùng thường xuân. Căn bếp xô bồ bận bịu với những gia tinh đua nhau dọn bữa tối mùa lễ.

Hơi thở của Draco chững lại thành đám mây màu bạc. Chân bọn họ đạp giòn tan nơi tuyết đọng. Cả hai đi lướt qua Rừng Cấm, Draco dừng lại để nói, “Phạt sau giờ hồi năm nhất— “

“Merlin ạ. Chuyến phiêu lưu đầu tiên của tôi.”

Draco méo miệng cười. “Tôi sẽ không gọi nó là phiêu lưu đâu. Tôi sợ chết khiếp đi được.”

“Cậu chạy đi. Cậu cầm ngọn đèn duy nhất rồi chạy đi, tên khốn này. Ừ, tôi vẫn còn giận đấy.”

Draco cười lên, âm thanh vọng lên nơi màn đêm tĩnh lặng. Đâu đó phía trên, một con cú giật mình kêu lên. “Nhìn kìa,” cậu ấy nói, tay chỉ phía trước. “Sân cỏ cũ đấy.”

Harry nhanh chóng đạp lối qua tuyết đọng nơi sân cỏ, để lại những dấu chân theo đuôi cậu, rồi nhìn lên mấy cột gôn trước mặt. Chúng lúc nào cũng nhỏ hết, cậu nghĩ, khi cậu đang bay lượn trên trời. Nhưng tại đây, lúc đứng tại chân cột, nó nhìn lớn khổng lồ.

Đột nhiên, cậu ngẩng mặt lên trời, như thể nghe được tiếng ai trên đó kêu tên cậu. Trong giây lát, cậu thấy: bản thân mình khi còn trẻ, ốm yếu, nhỏ người, tay cố với để bắt lấy quả snitch bạc đầu tiên trong cuộc đời. Một đứa trẻ mắt to tròn đong đầy hứng khởi, đầu chứa tên những câu chú vui tai cùng lâu đài cùng vạc thuốc cùng chổi bay. Bạn cậu đứng đấy, hò reo tên cậu. Những khán đài chứa đầy học sinh giơ băng rôn cùng cờ vẫy. Cả quãng thời gian đó, cậu nghĩ. Trước khi cậu biết được tương lai chất chứa những gì.

Rồi cậu chớp mắt, trời đêm đen lặng thinh buốt giá, cậu chẳng thấy gì trừ khoảng trời đầy tinh quang, sáng ngời, hoang sơ, hoàn mỹ.

Cậu đưa mắt phía Draco. Cậu ấy cũng đang nhìn bầu trời, sau một hồi, như cảm nhận được ánh mắt của Harry, cậu ấy liền quay sang cậu nói, “Đang nhớ mà thôi.”

“Hồi chúng ta mười một.”

“Đúng vậy. Hồi chúng ta còn mười một.”

Harry đưa mắt lên nhìn trời thêm lần nữa. “Tôi thích nghĩ là mọi ký ức vẫn còn lưu giữ nơi đây. Nếu cậu nhìn thật kỹ. Những linh hồn ấy.”

Một lát sau, Draco lên tiếng, “Cậu tìm thấy cái xoay thời gian chỗ này.”

Harry kinh ngạc, mắt xoay mọi chỗ. “Đúng vậy. Đâu đó quanh đây.”

“Tọa độ là gì?”

Harry chắc rằng Draco đang cố chơi khăm cậu, nhất là khi Harry thuộc rõ tọa độ ấy. Cậu cứng đầu, cố để bản thân không rơi vào cái bẫy. “Ờ thì, để xem nào… tôi không chắc lắm…”

Môi Draco vẽ nên nét cười nhìn cậu. “Cậu thuộc nó. Khỏi giả vờ làm chi hết, Potter.”

Harry méo mặt nhìn cậu, tay cầm đũa phép ra, miệng làu bàu câu chú chỉ đường. “Đây. Gần cột gôn.”

“Được rồi, đi đi.”

Harry nghi ngờ nhìn phía Draco, sự lo lắng bắt đầu dâng lên nơi lồng ngực. Cậu đi tới chỗ câu thần chú đánh dấu, quay lại nhìn Draco, rồi đứng đó ngập ngừng đợi.

“Xem thử coi cậu có tìm được thêm cái xoay thời gian nào không,” Draco nói, miệng vẫn vương nét cười, hai tay vùi túi áo để giữ ấm.

Harry đứng đó một hồi. “Defodio,” cậu cẩn trọng nói, nhìn đống tuyết tách khỏi mặt đất, đất mềm nhanh chóng nối đuôi. Trong màn đêm, chẳng có gì chiếu sáng trừ dải ngân hà, cậu không thấy được chiếc hộp gỗ nhỏ, nhưng cậu nghe rõ một tiếng thịch, cậu cúi người lụm nó, phủi hết đống đất bám đi. Đó là một chiếc hộp đơn giản, không hoa văn, không chạm khắc, đóng lại bằng chốt cài. Cậu nhìn Draco thêm lần nữa, rồi gỡ chốt mở hộp ra.

Sáu năm trước, cậu đứng nơi này và tìm được cái móc khóa hình quả snitch bạc. Còn giờ, cũng chiếc móc khóa ấy— nhưng nó đã được thay đổi. Còn giờ, quả snitch bạc ấy được chỉnh thành một chiếc nhẫn giản dị.

“Ồ,” cậu đáp, tay thử cầm chiếc nhẫn lên nhưng làm nó rơi xuống; tay cậu đang run lên. Draco sẽ thấy rất mắc cười, cậu nghĩ, nhưng Draco không lên tiếng. Cậu ấy đi tới chỗ Harry, hạ người lụm nhẫn lên, tay phủi tuyết vương rồi đưa nó cho Harry.

“Một kỷ niệm khác dành cho nơi này,” cậu ấy nói. “Hai linh hồn khác. Của tôi và cậu.”

Harry khép tay chặt quanh chiếc nhẫn, cảm nhận cái lạnh của kim loại thấu vào làn da, rồi cậu nâng cằm Draco, nghiêng cậu ấy về trước đón nhận một nụ hôn.

Họ đứng đó thật lâu, tuyết nhẹ rơi, sao nhẹ sáng.

Tất cả, Harry nghĩ.

Tất cả mọi thứ nằm nơi đây.