Work Text:
"Tôi không biết mình đã thấy được điều gì ở em. Cơ thể gầy guộc, bạc nhược của em, tấm lưng trĩu nặng của em, đôi bờ vai nhức nhối mỏi mệt của em là kết quả sau hàng đêm đằng đẵng không ngủ vì nghiên cứu khoa học. Gò má hốc hác, quầng thâm nặng nề dưới mắt tối màu đến đáng quan ngại, lần cuối cùng em ngả lưng nghỉ ngơi là khi nào? Em có ăn được gì ngoài thứ tinh bột được đóng gói sẵn trong những chiếc bọc tanh tưởi, chỉ cần quăng vào lò vi sóng là được không? Cái cách mà em nheo mắt khi nhìn tôi - em không thấy tội nghiệp cho thị lực của chính mình sao? - thứ mà em sẵn sàng tàn hại bằng cách đọc,đọc và đọc mãi hàng tá tài liệu đó? Những ngón tay thô ráp và xơ cứng của em, run rẩy sau khi luôn đánh máy không ngừng kể cả khi đi vệ sinh, và đôi môi bong tróc của em, suốt đời chỉ lẩm bẩm những công thức chỉ mình em biết. Tôi không nghe đâu. Chúng chỉ làm tôi thấy nực cười.
Một phương trình phức tạp với ba ẩn, theo tỷ lệ logarit. Chết tiệt thật, em không còn việc gì tốt hơn để làm hay sao?
Ấy thế mà tôi vẫn thấy em thật tuyệt vời. Tôi không bao giờ có thể thôi ngưỡng mộ khả năng thiên tài có thể đảo lộn cả thế giới này của em. Em sinh ra đúng là dành cho tôi, có một thứ gì đấy rất buồn cười về điều đó mà em chẳng bao giờ nhận ra cả.
Tôi sẽ chẳng tốn chút sức lực nào để làm thân em vụn vỡ. Nhưng, tôi...tôi cũng muốn được cảm nhận những xương sườn góc cạnh đó dưới đôi tay mình."
- Al?
Giật mình, Wesker gạt mớ suy tư trong đầu sang một bên và hạ tầm mắt đang bị che phủ bởi lớp kính chống nắng để nhìn xuống người bạn đồng hành của mình, đáp lại một cách yên lặng khi được gọi tên. Có vẻ gã theo một cách nào đó đã trở nên đầy suy tư và thất hồn lạc phách giữa cuộc trò chuyện của họ. Chẳng trách vì thế mà nhà khoa học nhìn gã với cái nhìn hoài nghi trắng trợn.
-Cậu không nghe tôi nói gì hết, đúng chứ?
- Là lỗi của tôi. - Vị đặc vụ S.T.A.R.S giả mạo rầm rì trong cổ họng và rùng mình một cách giận dữ khi nhận ra một việc đã trật khỏi tính toán ban đầu của gã. Gã biết William không phải kiểu người dễ dàng tha thứ cho sự coi thường định hướng của mình. - Nếu tôi nhớ không lầm thì ta đang dừng lại ở việc mắng mỏ Marcus - một cách có phương pháp. Tôi đảm bảo với các cậu, tôi sẵn sàng tiếp tục với tất cả tâm huyết và cống hiến.
Nói dối đấy. Gã ghét điều đó bằng cả con tim mục rữa của mình, lúc này tay nghiên cứu khoa học hoàn toàn không bận tâm đến suy nghĩ của gã, mà y đang chú ý đến điều khó chịu nào đó ở phía sau thay vì thân hình hấp dẫn hơn rất nhiều của bạn thân y.
"Ôi, William. Giá như em có thể đoán ra được."
Wesker nhăn mặt một cách đau đớn và bước tới, bắt chước vẻ hứng thú của y với những bản thiết kế và tài liệu đã luôn luôn làm bận rộn bộ não của người cộng sự đã sát cánh bao nhiêu năm nay. Công thức, công thức, những lý luận về tiềm năng trong công việc thường ngày của họ. Trước đây, viên sĩ quan sẽ cắt ngang, háo hức đồng ý với tất cả những gì gã nghe được và bổ sung không ngừng mớ lời tán dương dồn dập của mình. Bây giờ thì gã lại không thể rời ánh mắt mơ hồ được che giấu rất kỹ sau cặp kính của mình khỏi vị trí tĩnh mạch cổ đang đập thình thịch, nơi một giọt mồ hôi đang từ từ nhỏ xuống.
Giá như gã có thể liếm nó đi nhỉ.
Ngả về phía trước, nắm lấy đôi gò má gầy gò, kéo gương mặt y sát vào mình, để được hôn lấy đôi môi khô ráp nứt nẻ ấy thật mãnh liệt. Tên loạn thần ngốc nghếch. Khuôn miệng xinh đẹp nhường ấy nên bị dương vật của gã kéo căng ra và nhếch nhác vì tinh dịch mới phải. Gã khao khát một ngày được thấy người bạn thân dịu ngoan trên đùi mình, hầu hạ cơ thể săn chắc hoàn hảo này với một nụ cười vị tha. Gã đội trưởng đã dành nhiều năm rèn luyện, bảo toàn dung mạo hoàn hảo, để cuối cùng được để mắt đến và chứng minh rằng gã tuyệt hơn rất, rất nhiều so với người đàn bà đã cướp đi tất cả từ gã.
"Bằng tất thảy lòng yêu, tôi có đủ khách quan để thừa nhận rằng em đã hoàn toàn bỏ bê chính mình. Bộ râu thô thiển và ria mép cắt ngắn chỉ làm em trông già thêm chứ không nam tính hơn, và nước da xỉn màu, mái tóc bóng nhờn, đôi mắt hõm sâu, thiếu ngủ, em trông già hơn cả tôi, mà chúng ta thậm chí còn chẳng bằng tuổi nhau. . Thảo nào lần cuối cùng Annette chịu thân mật với em là trước khi Sherry chào đời. Con đàn bà giả tạo chết tiệt."
Wesker phát ra một tiếng gầm gừ nho nhỏ nóng nảy trước khi nhận thấy mình lạc hướng, nhưng thật may mắn, ngay lúc đó Birkin lại ngáp một cách uể oải, không nhận thấy sự thay đổi cảm xúc thất thường của bạn thân mình. Tốt thôi. Vẫn chưa đến thời khắc thích hợp để hắn bộc lộ tình cảm của mình, nên vẫn chưa cần chú ý tới mối bất hòa nan giải với vợ của nhà khoa học một cách không cần thiết. Con điếm đã cướp đi những gì đáng ra thuộc về chỉ mình gã mà thôi. Em đã nhìn thấy điều gì ở ả ta cơ chứ? Một khuôn mặt vô vị, luôn luôn bất mãn, một con chuột xám xương xẩu. À, thông minh. Thiên tài, cũng như tất cả những người có quyền truy cập vào nghiên cứu ở phòng nghiên cứu mật cấp cao nhất. Tuy vậy, ả thậm chí không đạt gần được tới những gì gã, Wesker, mang trong mình và có thể cho đi.
"Thật đấy, đôi lúc tôi nghĩ đến việc đè em ra làm ngay trước mặt con ả khốn kiếp đó. Để nó thấy được em có thể ngân nga ngọt ngào tới mức nào khi em thực sự sung sướng. Ả không trân trọng cơ thể mềm mại của em và chưa từng nghĩ đến việc em đẹp đẽ đến thế nào khi em phải run rẩy, cầu xin nhiều hơn. Ả không cần một đôi tay khẳng khiu mỏi mệt, hay những nốt ruồi đáng yêu trên bờ vai hao gầy, thậm chí là cặp mông của em - thực sự là ả chỉ cần dương vật của em mà thôi. Tôi không thể tranh cãi được, nó đúng là tuyệt thật. Không, đừng hỏi tôi làm thế nào, nhưng tôi sẽ vui sướng khi được cưỡi trên nó. Tuy nhiên, tôi biết rõ em nén chặt những bất mãn của mình. Rằng hôn nhân đối với em chỉ là để duy trì dòng dõi, để truyền lại mã di truyền xuất sắc của mình cho một người nào đó có thể kế thừa di sản khoa học của cha mẹ em. Chỉ vì Sherry."
Sherry.
Wesker cười nhạt, nghĩ đến cô bé nho nhỏ năng nổ. Người duy nhất trong gia đình Birkin không làm gã tổn thương. Thú vị, tốt bụng, bám dính gã thật chặt mỗi khi gã ghé thăm ngôi nhà buồn tẻ, giả tạo của con bé. Gã thích tặng cô bé thật nhiều quà và dành hàng giờ tham gia vào những hoạt động vô nghĩa, tỉ như tiệc trà giả vờ hay giúp cô bé thử váy mới. Dù điều đó có thể ảnh hưởng đến danh dự của gã, nhưng tay sĩ quan biết rằng gã đã vô tình thay thế vị trí cả cha lẫn mẹ của cô bé, đối xử với cô như một con vật cưng hay một bông hoa chỉ cần tưới nước và thỉnh thoảng thuyên chuyển từ chậu cũ sang chậu mới. Đứa trẻ tội nghiệp. Một ngày nào đó mọi thứ sẽ thay đổi, và ba người họ - Albert, William, Sherry - chắc chắn sẽ bắt đầu một cuộc sống mới ở một nơi xa xôi, nơi những xúc tu tràn lan của tập đoàn không thể với tới được. Uroboros đáng sợ sẽ chìm vào quên lãng như vị bác sĩ cố chấp,hay một lũ ăn bám đần độn, hay khuôn mặt kiêu ngạo của Annette.
-Al, tôi ghét phải thừa nhận điều này, nhưng chúng ta lại chỉ có hai tiếng để nghỉ ngơi thôi. Có vẻ ta sẽ phải ngủ trên ghế giữa cả đống giấy tờ một lần nữa.
Những tiếng cười lặng lẽ kéo gã ra khỏi mớ hỗn độn trong đầu, Wesker lười biếng nhìn William khi y sắp xếp lại đám tài liệu - hết tập này đến tập kia - một cách cẩn thận để có thể làm gọn gàng bề mặt chiếc ghế da, theo một góc độ nào đó là như vậy, cho họ có thể cùng nhau nghỉ tạm. Giá trị của việc được đi vào giấc ngủ trong sự âu yếm của người mà ta thương quả là ngọt ngào. Thế nhưng gã sĩ quan vẫn không muốn dục tốc bất đạt. Chỉ cần một khung cảnh lúng túng xảy ra thôi và tất cả mọi thứ sẽ đổ bể. Mọi thứ sẽ hài hòa hơn trong một không gian mang theo sự tồn tại đơn thuần và mùi hương của một người thân quen, một ai đó hiện tại đang kề bên thật gần, gần đến nỗi khó lòng chấp nhận được...
-Tôi đã quen rồi, mà nhân tiện, cậu cũng vậy. - Albert mỉm cười đáp lại tiếng cười khúc khích và nặng nề lún xuống trên chiếc sofa - thứ đó kêu kẽo kẹt một cách thảm hại dưới cân nặng của hai người bọn họ. Nó thô cứng, rẻ tiền. Không đáng giá mấy đồng, nhưng đủ cho một giấc ngủ ngắn.-Nếu đã thế, gặp lại cậu sau hai tiếng nhé. Lần cuối cậu trở về nhà là lúc nào?
_ Một tuần trước. - Birkin nhún vai và cọ cọ sống mũi của y trước khi quay qua ngả vào vào tay vịn của chiếc ghế da. Ở một mặt khác, thật đáng thất vọng, khi vị học giả không thể tình cờ phát hiện ra sự thèm muốn và khao khát trong ánh mắt của người bạn vong niên. - Hẹn mai gặp lại, Al.
-Hẹn mai gặp lại,Will.
Gã đã chờ gần hai mươi năm. Gã chỉ cần kiên nhẫn thêm chút nữa mà thôi.
