Actions

Work Header

[Water and Sweat][Vietnamese]

Summary:

Một ý tưởng ngốc nghếch của William khi họ trở thành bạn cùng phòng đã thành một thông lệ giữa họ. Kể cả khi cả hai đã trưởng thành.

Notes:

Work Text:

William thực sự ghét cay ghét đắng cách mà cái khu kí túc xá này vận hành. Phòng ở tuyệt vời, hoàn hảo để sinh hoạt. Tuy nhiên, nếu như mà nhà mi nghĩ đến việc dùng phòng tắm riêng á? Đấy lại là một câu chuyện khác. Ừ thì, bọn họ có nhà tắm rồi cả vòi hoa sen nữa, nhưng nước nóng chỉ đủ cho một người tắm thôi. Tên nghiên cứu sinh trẻ tuổi ghét thậm việc lúc nào cũng phải là người tắm nước lạnh. Nhưng y cũng không định gây phiền toái gì cho người bạn cùng phòng. Không phải y chưa từng nói, nhưng mà Albert sẽ từ chối mọi thứ y định lải nhải về những khác biệt giữa họ.

Một ý tưởng đã xuất hiện sau quãng thời gian dài chịu đựng, mặc dù William thấy nó ngớ ngẩn thật, nhưng có lẽ - chỉ là có lẽ thôi, y sẽ có thể dùng nước nóng, dù chỉ một lần duy nhất. "Này, Albert...sao tụi mình không tắm chung nhỉ? Thế thì sẽ kịp giờ hơn và-"

"Không."

"Thôi được rồi..." Có người nghiễm nhiên cho rằng William có thể cứ thế mà đến lớp muộn thôi vì đằng nào y chả thông minh hơn giảng viên. Ý nghĩ đó cứ vậy mà theo y đằng đẵng hàng tuần cùng với cả tá ý tưởng khác chẳng liên quan gì đến Albert hết. Mặc dù mối quan hệ của bọn họ đã chuyển từ đối thủ thành bạn thân, đây hẳn vẫn là một vấn đề muôn thuở.

Vào một đêm nọ ; cả hai người cùng nhau thức khuya, bàn luận về các loại thí nghiệm, mở lòng hơn một chút trong quá trình đó nữa, và cùng lăn ra ngủ ở giường của Albert. William chuếnh choáng tỉnh dậy và nhận ra bây giờ đã là giờ nào, y đành thở dài. Albert cần gội sạch keo vuốt tóc trên đầu nên lúc nào cũng cần dùng nước nóng. Cách nào thì cả hai cũng sẽ đi muộn thôi. Y lay tỉnh Albert - điều mà làm chính y cũng ngạc nhiên luôn, sao y lại ngủ nông thế nhỉ.

"Cái gì..."

"Tụi mình còn 30 phút nữa là vào lớp. Đi tắm đi. Tao sẽ thay quần áo mới rồi về tắm sau vậy." Có lẽ đến lúc học về thì sẽ có nước nóng ha. William nghĩ, ngáp dài trong lúc Albert trở dậy và đi vào nhà tắm, lại còn quay đầu về nhìn y. William lúng túng hử một tiếng.

"Trong 30 phút, cả hai ta đều tắm được."

"Và cùng bị muộn."

"Sẽ không nếu ta làm theo cách của mày." Y nhướng mày, y đã nghĩ mất hàng tháng về vụ tắm chung rồi, nhưng không dám chắc là Albert có nghiêm túc không. "Nhanh, không còn nhiều thời gian đâu."

"Mày nghiêm túc à?"

"Trông tao không giống đang nghiêm túc?"

"Trước mày chả bảo không còn gì."

"Nhưng mà giờ ai cũng cần, nhanh không tao đổi ý đi tắm một mình giờ." William liếc một cái trước khi đứng dậy vào nhà tắm cùng Albert. Y để người nọ bật vòi sen trong lúc cởi quần áo. Cả hai đều là đàn ông, chả có gì kì quặc cả. Y thử tưởng tượng nếu một trong hai người là phụ nữ thì sao.

Y chẳng thèm đợi Albert, kéo rèm vào và tận hưởng làn nước nóng. Chúa ôi, tuyệt vời vãi mèo...y thở dài sung sướng và vớ lấy chai dầu gội, bắt đầu gọi đầu, không thể phí một giây nào. Y thề là y nghe thấy tiếng Albert bật cười, trước khi vào cùng y, đẩy y ra khỏi làn nước để gội lớp keo ra. William xoa dầu gội lên tóc mình và ngắm nghía lưng Albert trong một khoảng khắc ngắn ngủi. Trên đó có mấy nốt ruồi, mấy vết bớt đẹp đẽ, cả một vết sẹo mảnh kéo dài từ xương cánh bướm tới xương hông khiến y tò mò. Nhưng y biết mình không nên hỏi, có lẽ y có thể biết được trong một lúc nào đó. Cho đến lúc đấy, Albert lại có thêm một bí ẩn.

William đẩy gã ra, gội sạch bọt trên tóc cho nó thành một đám lộn xộn ướt nhẹp ban đầu trước khi lùi lại, thè lưỡi ra.

"Như cái thằng trẻ trâu."

"Xem cái đứa đẩy người ta ra trước nói kìa."

"Thôi đi."

"Ép tao thôi xem nào." William cười, cầm lấy lọ sữa tắm trước khi cảm nhận được làn nước nóng rẫy xối lên lưng mình, thét lên. "Thằng l*n này!"

"Mày bảo ép mày cơ mà." Y liếc và, trước khi Albert kịp chỉnh lại nước, xoay đầu vòi thẳng vào ngực gã, nhếch môi đắc thắng khi thấy Albert nhanh chóng giật bắn mình tránh ra. "Thằng chó."

"Quả táo nhãn lồng." Cả hai nhìn nhau, hơi nước đầy phòng trong khi William lắc đầu cười. Albert trông bối rối cực trong một lúc, sau đó thì bả vai gã run run, cố nhịn cười.

"Cái lùm má, như này thì muộn mất ; Lẹ lên, Will." Gã nói trong cơn cười, điều chỉnh nhiệt độ nước để William tắm sạch cơ thể.

"Bọn nó sẽ ổn thôi." Albert trợn ngược mắt, lại vẩy nước vào William một lần nữa. Bọn họ vẫn đến đúng giờ hôm đó, với tóc ướt nhẹp, và mỗi lần nhìn nhau, cả hai lại bật cười rồi gặp rắc rối với việc đó.

Lại một đêm nọ, sau khi đã dành cả ngày thủ thỉ tâm sự về những bí mật, Willim chẳng muốn rời giường tí nào, muốn được ở lì trên giường thay vì đến phòng thí nghiệm Arklay dù chỉ một lần mà thôi, cái đầu này quá mệt mỏi để lao lực rồi. Người cuồng công việc cũng có lúc cần nghỉ ngơi, William ghét phải thừa nhận điều đấy. Nhưng cái đồng hồ của Albert lại có ý tưởng ngược lại, nó vang vọng khắp phòng cho đến khi gã đàn ông lớn tuổi hơn dùng nắm đấm để bắt nó im lặng. William rên rỉ, sau đó ngáp dài bật dậy và biết thừa chẳng có cách nào để chống lại nó cả.

"Hôm nay lại là một ngày chăm chỉ chứ?"

"Ừ, phải thế thôi...lại tắm cùng luôn đi." William gật đầu, chậm rãi theo Albert vào nhà tắm. Y vô thức lướt tay mình trên cánh tay người còn lại trong khi gục đầu lên vai người ta.

"Tụi mình có thể muộn chút..."

"Ừ, nhưng anh nghĩ là em sẽ muốn đúng giờ hơn, đặc biệt là theo sở thích của em," Albert nói, gã gỡ tay và đầu William ra khỏi mình để cởi đồ, vặn vòi nước. Chuyện này đã thành thói quen của cả hai, khi mà họ thường xuyên dành cả đêm trong phòng nhau. William cũng bỏ quần áo ra, bước vào trong, thở ra một hơi khoan khoái khi làn da được gặp nước ấm áp. Chẳng lâu sau, y cảm nhận được đôi tay đặt trên hông mình, dịch y qua một bên để được cùng đứng dưới làn nước.

"Bây giờ em thực sự cần đi ngủ ấy."

"Em vừa mới thừa nhận là cần đi ngủ à? Có đúng là William Birkin không đấy?" Albert đùa cợt, cầm chai dầu gội bắt đầu gội đầu. William đảo mắt, tiếp lấy cái lọ từ gã để gội mớ tóc vàng của mình.

"Ôi im đi Al, em cũng muốn ngủ nướng mà." Gã trai trẻ hơn đá vào ống đồng người còn lại một cách tinh nghịch trước khi gội sạch xà phòng gội trên đầu. Albert trợn mắt rồi điều chỉnh nhiệt độ cho nước nóng hơn. Không quá nóng vì cả hai đều biết William không chịu được nhiệt quá cao. Có cái gì đó về nó khiến y ghê muốn ói.

"Thì tại thường ngày em chẳng nói vậy bao giờ, thế thôi." Albert nói, bận rộn gội đầu trong khi William đã vươn lấy sữa tắm. Y đổ một ít ra lòng bàn tay và thoa lên người. Albert nhận lấy cái chai từ William và đặt nó lên giá - sau đó đẩy mạnh y vào tường.

"Al?"

"Em và anh đều hiểu anh đang làm cái gì, Will." Gã nói, trong khi để tay chạy từ bên sườn William xuống đùi y. "Nhanh thôi..." William thở dài, lại bắt đầu cảm nhận được buổi sáng của bọn họ thường bắt đầu vội vã như thế nào.

"Được thôi...hủy hoại em nhanh lên và đủ để khiến em quên sạch bách về nghĩa vụ của mình hôm nay đi." Y nói, nhón chân lên cho Albert một cái hôn nhẹ. Một bàn tay đã đặt lên nơi nào đó của y, thêm vào nụ hôn mau chóng trở nên sâu hơn tiếng thở gấp gáp.

William chợt nhận ra mình đang ở dưới làn nước đặc biệt lạnh, chân thì đã gác lên vai Albert rồi. Y nhìn Albert khi cảm nhận được cái gì đó đang chạm vào mông mình. Sẽ đau vãi nồi cho xem...ít nhất thì bọn họ đều biết cả hai đều thích điều đó. Albert chỉ đợi khi William gật đầu liền xuyên vào trong y, bật cười khi William thút thít rên rỉ.

"Em lúc nào cũng chặt..."

"Thì anh có bao giờ làm em rộng ra được đâu; do anh cả đấy." William bỡn cợt, bị đáp lại bởi cái đảo mắt của Albert trước khi gã rút ra và đâm vào lần nữa. William ngửa đầu ra sau, một tiếng thét câm lặng thoát ra từ y mỗi lần điều đó diễn ra lần nữa, và rồi lần nữa.

"Có thể nếu mà không phải một tên nhãi đáng ghét thì em đã không chặt đến vậy rồi...nên là im lặng nhận lấy đi này." Chẳng hiểu sao Albert vẫn có thể giữ cho giọng gã ổn định đến vậy, ngay cả khi cao độ đã giảm xuống - một bí ẩn mà đáng ra William sẽ phát hiện nếu như không phải đang bị làm tơi bời. Y ghim những móng tay không một góc cạnh vào cánh tay người đối diện, rên rỉ lớn hơn với từng cú nhấp.

"A-Al, đệt,chúa ơi...thưa ngài, làm ơn." William thầm cảm ơn rằng tiếng nước quá to và Albert khiến cho miệng y quá bận rộn để lộ ra âm thanh đó.

"Chúa ơi Will..." Albert thì thào, chuyển động càng lúc càng nhanh, khiến William dính chặt vào tường nhà tắm. William nghẹn ngào trong tiếng hét khi một bàn tay chạm vào nơi phía trước của y, mắt y đảo ngược. Y bám chặt lấy vai Albert trong lúc cắn lấy môi người nọ, mỉm cười đón chào khoái lạc chiếm đoạt lấy mình.

"Em sắp-"

"Anh cũng vậy." Gã thì thầm trước khi họ lại chìm đắm trong những cái hôn, thế giới này dường như đảo lộn trong một khoảng khắc khi mà William lên đỉnh. Y dám thề là cái ghìm của y trên vai Albert đã làm gã chảy máu, nhưng mà đáng lắm, y đã bị kích thích quá mức khi gã thúc nhanh hơn. Để cuối cùng thì, y cảm nhận được thứ chất lỏng nóng bỏng trong mình,

"Em lúc nào cũng giỏi thật đấy..." Albert phì cười vì âm thanh nhỏ nhẹ của William, hôn lên môi y khi rút ra. William rên nhẹ khi cảm nhận chất dịch nào đó chảy xuống đùi, đôi chân run rẩy khi nó chảy xuống tới đó.

"Có lẽ đúng là thi thoảng anh đã làm em mất cả não luôn nhỉ."

"Thôi đừng văn, anh chỉ làm vậy nếu em không cần dùng não trong một tiếng tiếp theo thôi." Albert lại bật cười khi William lè lưỡi.

"Nên là anh nên đè em ra làm vào Chủ nhật?"

"Đấy không phải một lời mời,Al."

"Nghe giống lắm mà."

Có một chuyến du lịch nhỏ tới châu Âu, chỉ trong một tuần thôi và mọi người đều khuyên Albert và William hãy nhận đi, rời xa biệt thự này và thư giãn. Đương nhiên rồi, William có bao giờ chịu nghỉ đâu. Kể cả lúc họ cùng nhau đến đó lần đầu, y cũng không phí một giây nào để chơi không mà toàn dành thời gian học tất cả những gì có thể. Albert phải giấu tiệt tài liệu đi để y không mó được vào việc gì vào ngày hôm sau nữa.

"Đi nào, anh nghĩ là em sẽ thích nó lắm." William không tin Albert, nhưng y vẫn đi theo vào trong nhà tắm cao cấp trong phòng khách sạn của họ, nhìn quanh quất trước khi nở nụ cười tươi rói.

"Anh làm đấy à?" Bồn tắm đầy ắp nước tỏa hơi nóng. Đèn được giảm sáng, hoàn hảo để Albert đeo kính râm. Y để ý thấy hoa hồng rải thành đường trên sàn cùng chai rượu vang và ly cạnh thành bồn. William nhìn lên Albert, nắm tay gã và Albert kéo y lại gần vào một nụ hôn.

"Nào, tới, cùng tận hưởng thôi." Y gật đầu, lột áo ra, lại được thấy lưng của Albert lần nữa. Y vẫn tò mò về vết sẹo, nhưng mà nhát không dám hỏi, biết rằng hẳn có một cái gì đó tiêu cực gắn liền với nó. William trút bỏ hoàn toàn mọi thứ, nắm tay Albert vào bồn tắm. Sự ấm áp khiến các cơ trên người y thả lỏng khoan khoái.May là không nóng quá, y sẽ không bị chóng mặt.

"Anh không cần làm đến mức này đâu, Al,thật lòng đấy."

"Đừng bảo anh phải làm gì,Will," Albert nhếch mép bật cười, William lắc đầu trước khi bị kéo vào gần. Y nâng khuôn mặt Albert, nhìn vào mắt gã.

"Ở trong nước nóng bao nhiêu lâu là lành mạnh nhỉ?"

"Anh không nghĩ ai trong bọn mình sẽ nghe theo mấy cái lời khuyên vớ vẩn ấy đâu William." Albert đặt William lên đùi mình, bàn tay nhảy múa trên lưng y. "Đôi ta sẽ ở đây tới khi nào em hoàn toàn thư giãn." William cười, ngả về phía trước để được chạm đầu với Albert. Đôi mắt họ thu trọn khoảng khắc đối phương thả mình vào sự âu yếm của nhau.

"Anh biết là em dễ dàng thư giãn quanh anh mà, người yêu dấu của em." Y thì thầm, nhắm nghiền đôi mắt. Albert nghiêng đầu để họ có thể nhẹ nhàng hôn nhau. Thật yên bình, làm việc trong phòng thí nghiệm khiến họ có quá ít thời gian để ở bên nhau và tận hưởng sự có mặt của người còn lại.

Họ cứ rời khỏi nụ hôn này để lại nhảy vào một nụ hôn khác. Tay William đi từ cẳng tay lên vai Albert, tay còn lại đưa lên làm rối mái tóc vuốt ngược chỉn chu của gã. Ngược lại, tay Albert tìm tới nơi phía dưới của y, một ngón tay đi vào trong. Thật lòng thì cả hai chẳng cần nước nóng đâu cũng thấy được nhiệt độ của họ tăng vùn vụt, nhưng nước nóng khiến điều đó diễn ra mau hơn, khi mà cả hai tách ra, nước bọt óng ánh, để môi của họ lại gắn kết với nhau theo một cách khác nữa.

"Hẳn là anh nên khiến em thư giãn theo một biện pháp đúng đắn hơn..." Âm thanh của Albert hạ thấp, giọng bản xứ của gã cũng nặng hơn bình thường. Điều ấy khiến cả người William muốn tan chảy, thút thít, để cho người còn lại rải những cái hôn lên cổ mình.

"A-Al, thôi nào...." Albert chỉ hừ lại một tiếng đáp lời, nhếch mép đối mặt với William. Một ngón tay lại khiêu khích thăm dò bên ngoài chứ không chịu đi vào.

"Cầu xin anh đi." William trừng mắt trước khi đảo con ngươi.

"Nếu anh không làm ngay bây giờ, em sẽ ra ngoài làm việc tiếp." Có vẻ hiệu quả, bởi vì ngón tay nào đó mau chóng đi vào trong y. Y thở gấp, mắt mở to nhìn Albert.

"Có lẽ là, William này," nụ cười nhếch mép ngạo mạn và William vừa say đắm vừa ghét muốn chết hiện ra "đừng có mà cố đe dọa hay là phá ngang khi mà anh mới là người có quyền kiểm soát ở đây." Gã cười dài trong khi thúc toàn bộ chiều dài vào trong. Hiển nhiên là y lại đẩy Albert đến giới hạn chịu đựng lần nữa rồi - một cái gì đó vốn rất đáng e ngại, nhưng căn bản y chẳng bao giờ sợ đám người họ Wesker.

Nước sóng sánh xung quanh khi bọn họ quấn lấy nhau, những vết cắn rải rác trên cơ thể hồng nhuận của William rỉ ra những giọt hồng châu. Y chẳng ngại gì khi hôn Albert, rên rỉ trong nụ hôn khi vật to lớn xâm nhập mình nhanh hơn và sâu hơn. Albert nắm chặt lấy hông y, hạn chế cử động eo của William. Cái đó khiến y muốn phát điên.

"A-Al, em sắp-"

"Nhẫn nhịn vì anh, được không?" Đậu má...Y cố ép bản thân gật đầu, kiềm chế bằng cách cắn chặt lấy môi. Khó đấy, nhưng y không ngại đối mặt thử thách. Đấy là cái cách bọn họ luôn ở đỉnh cao của trò chơi ái tình này, thách thức nhau bằng tất cả mọi thứ đến khi chẳng còn gì để thách thức nữa. Kể cả sau đấy thì họ cũng sẽ tìm ra thêm cái để ganh đua với nhau thôi.

Nắm tay trên vai Albert càng lúc càng chặt với mỗi cú thúc vào tuyến tiền liệt của y, từ chối việc bắn ra trừ khi y chịu thua gã đàn ông lớn tuổi hơn. Sự trừng phạt của Albert thường không bao giờ vui vẻ cả, y cũng không dám nghĩ đó có thể là gì với sự trợ giúp của đám nước này. William rên rỉ vào tai Albert, thít chặt quanh dương vật người kia, mọi thứ để đẩy nhanh quá trinhg và để y có thể xuất ra.

"W-Will." Câu từ lắp bắp khiến y bất ngờ, ngẩng đầu khỏi hõm cổ của Albert để nhìn gã. Y nhanh chóng bị kéo vào một cái hôn sâu đến tan chảy. Nụ hôn đứt ngang khi bàn tay gã bao quanh vật nhô cao của William, tuốt lên xuống theo nhịp những cú nhấp. "Bắn đi. Ngay bây giờ."

William cuốn Albert vào một nụ hôn khác để che giấu âm thanh nỉ non của mình khi y xuất ra, những mảng trắng dính trên ngực cả hai và tay Albert trong lúc gã vẫn giữ chặt lấy eo y. Họ mất một lúc mới xuống được từ chín tầng mây, dọn dẹp rồi rời khỏi phòng tắm. Thực sự thì William không ngại ở thêm tí nữa, nhưng mà cả hai sẽ bị chóng mặt mất, hơn nữa còn cái chứng mắc ói của y nữa. Nhưng khi cả hai giúp nhau mặc đồ lên, cùng nằm trên giường, y biết mọi thứ đều ổn thôi.

"Tốt hơn rồi chứ?" Người trẻ tuổi hơn ậm ừ, đặt đầu lên lồng ngực Albert, nhắm mắt lại.

"Này Al...?"

"Ừ?"

"...anh có nghĩ đến ngày nào đó một trong hai ta mất đi, và người còn lại sẽ phải cô độc không?" Y nghe thấy tiếng phì cười trước khi cảm thấy một nụ hôn đặt trên đầu mình.

"Nói như kiểu bọn mình chết dễ lắm đấy...đôi ta sẽ sống thật lâu."

"Có lẽ thế..."

"Ngủ đi, William, vì anh?" William gật đầu, thấy tấm chăn được phủ lên người cả hai. Có lẽ...có lẽ bọn họ sẽ sống lâu thật lâu. Thế thì sẽ tuyệt lắm.