Actions

Work Header

Hoạ Thạch

Summary:

“Người ta gọi hắn là Thạch, hoặc 'Thạch Ảnh'” ông tiếp tục “Cái tên giới nghệ thuật truyền tai nhau về một linh hồn chỉ xuất hiện trong các tác phẩm của những họa sĩ đã chết. Từ tranh mực cổ đại, đến ảnh phim thập niên 80, rồi cả tranh kỹ thuật số hiện đại, gương mặt đó không bao giờ già đi. Từ bố cục, dáng ngồi, ánh mắt, không khác dù một nét.”

“Có những họa sĩ vẽ hắn ta rồi mất tích. Có người điên loạn, đốt sạch tranh của mình. Nhưng bức hoạ ấy cứ trở lại, theo cách nào đó, trên tường của người tiếp theo…”

Chapter Text

Có những buổi sáng không bắt đầu bằng ánh nắng. Chỉ là sương xám phủ kín triền núi, những giọt nước nhỏ li ti đọng trên mái ngói mốc rêu, và tiếng gió rít qua khe cửa cũ kỹ như một âm thanh không người nghe.

Sơn thức dậy vào một buổi sáng như thế.

Anh đã rời thành phố gần hai tháng. Sau vụ tai nạn, thế giới của anh đổi màu, không phải từ rực rỡ sang tăm tối, mà là từ có màu sang không màu. Đỏ và xanh đều chết trong mắt anh. Mọi thứ giờ chỉ còn lại tro khói nhuốm lên những ngày bất tận, như thể cuộc đời đột ngột chuyển sang phim đen trắng và anh không có quyền chọn phụ đề. Bác sĩ gọi đó là một loại “rối loạn cảm quang hậu chấn thương”, thứ bệnh hiếm gặp khiến người bệnh mất dần khả năng phân biệt màu sắc. Sơn từng nghĩ đó chỉ là một cách diễn đạt dễ nghe cho tình trạng mù màu vĩnh viễn.

Không ai biết, trừ Sơn. Anh không kể. Sơn chỉ nói với người đại điện rằng mình muốn tạm xa phố thị để tìm lại cảm hứng vẽ. Rồi anh lặng lẽ thu xếp hành lý, rời bỏ studio sang trọng giữa lòng thành phố, và biến mất.

Ngôi nhà gỗ nơi anh đến nằm lọt thỏm trong một thung lũng nhỏ, nép lưng vào rừng thông cổ thụ, nơi sương chưa bao giờ tan hết vào ban ngày và tiếng quạ luôn chậm một nhịp so với gió. Cả bề ngoài lẫn bên trong đều cũ nát, mái ngói thưa, cửa gỗ mọt gần gãy. Gạch nền vẫn còn dấu hương cháy và tượng vỡ. Không khí đọng lại nơi đây ngai ngái một mùi gỗ giống như mực khô trong lọ bị quên giữa tháng năm. Chủ cũ từng là một họa sĩ già, mất tích đã lâu không ai rõ sống chết. Bên trong nhà có một xưởng vẽ cũ, bụi phủ mờ, ánh sáng xuyên qua ô cửa nhỏ mỗi chiều như để lại dấu răng của thời gian trên từng mảng tường. Ở đó, trong im lặng tuyệt đối, thứ duy nhất anh còn nghe được rõ là tiếng cọ cào nhẹ trên mặt toan.

Sơn thích thế.

Hôm ấy, trời vừa đổ mưa thì anh nhận được lời mời đến buổi đấu giá ở vùng thị trấn nhỏ bên kia núi. Một nhà sưu tầm tư nhân, nổi tiếng vì giữ toàn những thứ người ta không muốn giữ. Sơn vì tò mò mà đến, nhưng anh không kỳ vọng gì ngoài việc ngắm vài món đồ cũ không màu như mắt mình vẫn thấy.

Tầng ba của căn biệt thự nơi trưng bày là một căn phòng thấp trần, mùi mốc và gỗ ẩm trộn với hương giấy cũ. Buổi đấu giá ảm đạm. Người tham dự ít đến ngờ vực, đa phần là những tay buôn đồ cổ kiêm mê tín, mặt không biểu cảm như tượng đồng. Không ai chú ý đến Sơn, và anh cũng chẳng để ý đến ai. Sơn bước ngang qua nhiều bức tranh, cổ có, hiện đại có, nhưng chỉ một bức khiến chân anh dừng lại.

Đó là một bức tranh khổ vừa, nền sẫm, không tên, không đề ngày tháng hay chữ ký, được treo nửa khuất nửa hiện sau tấm màn mỏng phủ bụi.

Sơn bước lại gần, nhẹ nhàng vén tấm màn lên. Và khi đó, anh thấy một điều khiến hai bán cầu não của mình rung lên như chuông đồng.

Người ấy đang cầm một đoá sơn trà đỏ, mang một chiếc găng tay đỏ.

Anh biết tranh không màu, nhưng trong tiềm thức nơi bản năng họa sĩ chưa bị tổn thương, anh thấy được sắc đỏ dữ dội đến mức bức màn quanh nó cũng nhuốm màu máu. Một màu đỏ không cần mắt để nhìn, chỉ cần máu trong người để cảm nhận.

Trong thế giới trắng xám của Sơn lúc này, chỉ có đỏ là còn ở lại. Một cách trớ trêu, kỳ dị, và cuốn hút đến phát điên.

“Cậu bị hút vào nó rồi.” Một giọng khàn vang lên phía sau.

Sơn quay lại. Là một người đàn ông trung niên, tóc bạc rối, mặc áo khoác vải thô xám tro, trông giống thầy giáo dạy mỹ thuật hơn là giám tuyển.

“Bức này không ai dám mua,” ông nói, mắt vẫn dán vào tranh. “Không có tên, không có chữ ký. Và... không có tác giả nào nhận là của mình.”

Sơn không nói gì.

“Người đó không thay đổi suốt trăm năm nay.” Ông nhìn Sơn, ánh mắt lạc giữa hoài nghi và sợ hãi.

“Người ta gọi hắn là Thạch, hoặc ‘Thạch Ảnh’” ông tiếp tục “Cái tên giới nghệ thuật truyền tai nhau về một linh hồn chỉ xuất hiện trong các tác phẩm của những họa sĩ đã chết. Từ tranh mực cổ đại, đến ảnh phim thập niên 80, rồi cả tranh kỹ thuật số hiện đại, gương mặt đó không bao giờ già đi. Từ bố cục, dáng ngồi, ánh mắt, không khác dù một nét.”

Giám tuyển khẽ nghiêng đầu. “Có những họa sĩ vẽ hắn ta rồi mất tích. Có người điên loạn, đốt sạch tranh của mình. Nhưng bức hoạ ấy cứ trở lại, theo cách nào đó, trên tường của người tiếp theo…”

Sơn siết chặt tay. Lòng bàn tay anh lạnh ướt mồ hôi.

“Có người nói, hắn ta từng là người tình của một họa sư thời xưa. Khi bị phản bội, người ấy đã giết Thạch rồi vẽ lại hắn bằng máu mình - lời nguyền khiến hắn ta tồn tại vĩnh viễn trong tranh của những kẻ “biết nhìn’”. Chỉ những người mất một phần bản thân mới có thể thấy Thạch. Và khi thấy rồi, thì cả đời cũng không thể thôi vẽ lại.”

Sơn nghe từng lời như đá rơi trong lòng giếng.

“Cậu có thể lấy nó. Miễn phí.” Giọng người đàn ông bỗng trầm xuống. “Không ai muốn giữ lại lâu đâu.”

Ba ngày sau, bức tranh được treo lên tường trong xưởng vẽ cũ.

Gió lạnh luồn qua vách gỗ hở. Sơn đứng nhìn người trong tranh, cảm giác như đang soi gương. Có thứ gì đó trong bức tranh khiến lòng ngực Sơn thắt lại. Không phải đẹp, cũng không phải do bố cục. Chỉ là người trong tranh giống như đang thở. Và ánh mắt ấy không phải ánh mắt của một người được vẽ nên, mà là của một kẻ biết rõ anh đang nhìn, và đợi anh nhìn lại.

Đêm hôm đó, Sơn nằm quay mặt về phía bức tranh. Trời không trăng. Bóng tối đặc quánh như mực loang.

Giữa đêm, anh tỉnh giấc. Không ai trong phòng.

Trong không khí có mùi gì đó rất mảnh, thoảng như hương trầm, nhưng có phần giống mùi da người khi vừa bước ra từ mưa. Anh ngồi dậy, nhìn lên tranh. Dường như bức tranh chuyển động. Ánh mắt trong tranh… đã thay đổi. Không còn nhìn thẳng nữa, mà hơi nghiêng về phía trái, chính là hướng giường anh.

Không ai có thể vẽ mắt sống như vậy. Nhưng Sơn chưa từng động đến bức tranh kể từ lúc mang về.

Sơn tự vỗ vào mặt mình. Có thể đó chỉ là ảo giác của một người họa sĩ thiếu màu. Có thể, chỉ là ảo giác. Anh lần nữa nhắm mắt.

“Đừng vẽ anh thêm lần nữa…”

Sơn ngồi bật dậy.

Không ai trong phòng. Nhưng từ tranh, đôi mắt kia vẫn dõi theo anh.