Actions

Work Header

Chí cốt chung nhà có gì vui?

Summary:

Hoạ sĩ Mydei bí cách vẽ mấy tư thế ậm đù đù nên ảnh quyết định lôi thằng bạn cùng nhà Phainon ra làm mẫu vẽ.

Notes:

idea đá cùng tác giả đá viết vào giờ đá nên ae ăn thấy đá xin đừng dùng đá ném tui💔

Work Text:

Mydei hiện tại đang rất đau đầu.

Bản thảo chương mới trong bộ truyện cậu đang sáng tác chỉ còn vài ngày nữa là phải nộp lên phía biên tập, vậy mà cậu hoạ sĩ trẻ dù có bao nhiêu năm kinh nghiệm cầm bút vẽ thì vẫn luôn bị làm khó bởi mấy cảnh R18.

Không phải Mydei chưa thành thạo miêu tả bộ phận cơ thể người, cũng không phải do thiếu ý tưởng sáng tác, mà do kinh nghiệm tình trường của cậu bằng con số không tròn trĩnh kèm với nếp sống ăn, ngủ, làm việc lặp đi lặp lại mỗi ngày nên hiện cậu còn chưa có mối tình nào vắt vai, huống chi là nói đến kinh nghiệm ở mảng giường chiếu.

Suy nghĩ mãi mà vẫn chẳng ưng ý, Mydei bèn quyết định ra ngoài hóng chút gió trời, nghĩ cách đối phó với tên biên tập, chứ không khéo thì bị cốc mấy cái cho u cả đầu mất.

“Người đẹp ngủ trong phòng cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi sao?”

À quên, Mydei còn đang sống chung với một tên bạn nối khố, gặp nhau từ cái thời răng chưa mọc, đầu chưa khôn mà toàn rủ nhau đi nghịch dại… E hèm, quay lại vấn đề chính. Tên bạn thân kiêm bạn cùng phòng của Mydei ấy tên là Phainon, hội tụ đủ tiêu chí “ba không, bốn tế, năm ngoại, sáu biết” của các chị em, nói chung là cái tên đẹp trai lai láng đi đến đâu gái (và cả trai) đổ đến đấy.

Nhưng kể ra cũng lạ, từ thời còn đi học Mydei đã thấy tên này nhận biết bao thiệp hồng, quà cáp từ không chỉ mấy cô nữ sinh mà còn cả từ mấy cậu trai nhỏ nhắn, ấy thế mà tên này vẫn chưa chịu để ai lọt vào mắt xanh của mình. Cha này còn tuyên bố với Mydei cái gì mà anh em mình chí cốt có nhau, mày ế thì tao cũng ế gì gì đó làm Mydei nghe mà phát cáu. Ý cậu ta là hoạ sĩ đại tài Mydeimos đây cóc có ai thèm để ý chứ gì?

“Bí ý tưởng quá, chạy ra xem con khỉ nhà cậu mua vui rồi lấy sức mà cày tiếp.”

“Này!!!”

Chọc cho Phainon điên tiết cũng là một phần khiến lịch trình hằng ngày của vị hoạ sĩ đây thêm phần thú vị. Ai mà không thích chọc (chó) bạn thân chứ?

Mà nhìn kĩ thì, cái tên tóc trắng này nhìn cũng hao hao cái nhân vật chính trong truyện của Mydei (Mydei không hề lấy ý tưởng tạo nhân vật từ cái tên hâm dở này, nhấn mạnh là không hề đâu đấy nhé!!). Trong đầu Mydei bỗng dưng nảy ra sáng kiến mà cậu cho rằng đây sẽ là sáng kiến tuyệt vời nhất trong tất cả những ý tưởng đã từng vụt qua đầu của Mydeimos họa sĩ đại tài đây, đó chính là lôi cổ thằng bạn đi làm mẫu vẽ.

“Phainon, rảnh không, qua đây nhờ chút.”

“Nhờ cái gì? Nói trước là tôi không làm cái gì mờ ám đâu nhé.”

Phainon còn chưa kịp phản ứng, Mydei đã áp sát vào người hắn, gạt chân đè ngửa hắn xuống sàn nhà.

“Cậu rành mấy cái bậy bạ lắm đúng không? Giúp tôi đi.”

“H-hả…?”

Mình nhớ là đã xóa hết lịch sử duyệt web trước khi cho Mydei mượn laptop rồi mà, nhưng đó không phải là vấn đề, giúp mấy cái bậy bạ là giúp kiểu gì hả Mydeimos?!

“Cần tôi phải lặp lại sao? Cậu còn do dự là tháng này nhịn tráng miệng nhé.”

“Giúp kiểu gì c-”

Chưa để Phainon nói hết, Mydei đã kéo lấy đôi tay của hắn, đặt tay hắn vào eo mình, từ từ di chuyển phần hạ bộ của bản thân xuống cọ xát vào nơi nhạy cảm của Phainon, cậu nắm cằm bắt hắn nhìn thẳng vào đôi mắt vàng kim đầy kiêu ngạo của mình.

Phainon chẳng biết trong đầu Mydei đang nghĩ gì, nhưng vừa bị crush đè vừa bị ép nhìn thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp ấy, não hắn sắp nổ đến nơi rồi.

Ttrái tim thiếu nam mong manh đang đập rộn ràng trong lồng ngực còn chưa có thời gian định hình lại, Phainon tiếp tục bị Mydei kéo ngồi dậy. Cậu hoạ sĩ tự động chui tọt vào lòng thằng bạn thân ngồi, hai chân vòng qua eo Phainon, lại còn điều khiển tay hắn hết sờ từ hõm eo đến tận ngực của bản thân. Cậu chủ động vòng tay qua cổ hắn một cách đầy câu dẫn, kéo gần khoảng cách giữa bọn họ đến mức có thể cảm nhận được từng hơi thở dồn dập của đối phương.

Tên này sao mà thở phì phò như trâu vậy, mặt còn đỏ nữa? Không lẽ là nứng lên rồi à?

Hệt như Mydei đang nghĩ, thằng em của Phainon đã cửng lên từ lúc Mydei chủ động trèo lên đùi hắn ngồi.

Được người đẹp lần đầu tiên chủ động như vậy khiến Phainon mặt đỏ tim đập chân run vô cùng. Bình thường ở nhà Mydei mặc đồ khá mát mẻ, cũng nhiều lần khiến Phainon chỉ biết âm thầm an ủi thằng em tội nghiệp. Quá đáng hơn là hôm nay Mydei lại còn chủ động ngồi trong lòng hắn, cầm tay hắn chạm vào những nơi nhạy cảm nhất của cậu, còn cọ xát cặp mông đẫy đà ấy với thằng em của hắn nữa chứ, đây gọi là giết người không đao!!!

Muốn tóm lấy đôi tay hư hỏng kia, khoá chặt rồi đè cậu ta ra đây dạy cho một bài học nhớ đời về việc tự trèo vào lòng đàn ông rồi gợi người ta hứng sẽ có hậu quả gì vô cùng… Không được Phainon, mày là người họ liêm, người chính trực, người… Người đếch gì nữa, người ta chủ động câu dẫn mày rồi, không ăn nữa thì là ngu…

Muốn quá, muốn quá, mình hứng lắm rồi…

“Phainon, đứng dậy bế tôi lên đi.”

Mydei như chẳng thể cảm nhận được nội tâm giằng xé của tên bạn cùng nhà, táo bạo đưa cho hắn quyền làm chủ trò chơi cậu tự bày ra.

Phainon đang cố nhẩm lại mấy chục công thức lượng giác vừa dạy cho thằng đệ chuẩn bị thi đại học để tịnh tâm, nghe được đề nghị của Mydei thì não phát nổ cái đùng thêm lần nữa.

Bộ hôm nay Mydei ăn gan hùm mật gấu hay gì mà sao bạo dữ vậy? Bình thường có như này đâu, ai nhập à, hay mốt phải mời thầy về giải hạn?

Đầu óc thì cứ nghĩ miên man, nhưng chân tay lại rất thành thật, chúng phản chủ mà chạy theo lời mời gọi của Mydei, bế cậu hoạ sĩ hiện đang như con mèo ôm lấy món đồ chơi yêu thích của mình lên. Đến lúc Phainon nhận ra thì bản thân đã bế Mydei, còn đè cậu ta vào tường từ lúc nào chẳng hay.

Phainon còn không biết là vô thức hay có chủ ý mà gục đầu vào hõm vai của Mydei, tay thì ôm chặt cứng eo của cậu. Phía dưới của hai người nóng ran, cứ liên tục cọ xát vào nhau khiến Phainon váng cả đầu, hại hắn cứ phải nhẩm mười bài code thiếu nhi cho tâm hồn được siêu thoát.

Chết rồi, mình vừa làm cái gì không biết… Nhưng Mydei thơm quá, như mùi lựu chín mọng chờ người ta đến hái vậy. Eo cậu ta mềm quá, muốn nắm lấy rồi dập sâu vào bên trong cái cơ thể quyến rũ này đến khi cậu ta van xin mình thì thôi…

Muốn dụi, muốn hôn, muốn nhấm nháp rồi ăn sạch cậu ta đến mức cơ thể cậu ta tã tượi chẳng thể phát ra được từ ngữ nào nên hồn…

Sắp không kìm nén được nữa rồi…

Đến lúc Phainon tưởng chừng như chẳng thể giữ bình tĩnh nổi nữa, Mydei vô tư buông lỏng tay, nhẹ nhàng gỡ tay Phainon đang thất thần rồi trèo xuống khỏi người hắn.

“Cảm ơn, tôi xong rồi.”

Mydei không nói tiếp nữa, cậu đi một mạch về phòng sau đó sập cửa rồi chốt lại một phát rất to, kéo theo cái tâm trí đang lơ lửng trên mây trên gió của Phainon rơi thẳng xuống mặt đất.

“Xong rồi?”

Nhưng cặc của tôi còn chưa xong mà, Mydei? Mydeimos?

Nhìn vào cánh cửa đang đóng chặt kia, rồi lại nhìn vào thằng em đang căng tràn sức sống của mình, Phainon thề rằng thù này tất báo, không đè cái tên khốn khiếp dám gạ rồi chuồn này một trận thì hắn không xứng với cái tên Phainon!!