Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationships:
Characters:
Language:
Tiếng Việt
Series:
Part 2 of [DmC] Fanfic Vergil x Dante đã dịch
Stats:
Published:
2026-02-28
Completed:
2026-02-28
Words:
2,379
Chapters:
2/2
Kudos:
3
Hits:
59

[Something You Somehow Haven’t to Deserve] [Vietnamese]

Summary:

Hay: một điều vô giá mà ta không cần phải đủ xứng đáng thì mới được phép đón nhận.

"Đừng vứt bỏ điều em đang có vì anh."

Notes:

Tiêu đề truyện lấy từ tác phẩm thơ "Cái chết của người phu thuê" (Death of the Hiredman) của Robert Frost, một truyện thơ đối thoại, kể về đôi vợ chồng Mary và Warren tranh luận về việc có nên thu nhận Silas - một người thợ làm thuê cũ đã thôi việc - hay không. Mary coi "tổ ấm" (home) không phải phần thưởng nhận được vì công lao và phải chứng minh giá trị của bản thân mới có được, mà là một nương náu cuối cùng của lòng thương yêu và tha thứ. (Home is...something you somehow haven't to deserve)

Người dịch: Fellow_Translator a.k.a 𝕞𝕒𝕝𝕖𝕧𝕠𝕝𝕖𝕟𝕥
Bản dịch đã được sự cho phép của tác giả!! (từ 2/2023 lận!)

Chapter Text

Nero sẽ chẳng tài nào đoán được Vergil đã từng bị giết một lần nếu chỉ nhìn vào cái cung cách thể hiện của ông ta. Họa chăng đó chính là ý nghĩa của trái Qliphoth - cùng vô số sinh mệnh bị nuốt chửng vì nó? Và giờ thì dù đi đến đâu, Vergil vẫn cứ như một đấng toàn năng bất khả xâm phạm.

Nero cho rằng - có lẽ - cái bản chất lâu nay luôn âm ỉ trong huyết quản của họ - cái thứ cậu chỉ mới được làm quen trong một thời gian ngắn ngủi mà thôi - khiến khái niệm về cái chết dường như thành một trò bịp bợm.

Với Vergil, không có lấy một lằn ranh mỏng manh giữa sự phục sinh và một trận tử chiến với Dante. Hẳn là chẳng còn gì đủ hoàn hảo hơn để hạ màn tiết mục trở về từ cõi chết là dùng hết sức lực từ thuở cha sanh mẹ đẻ để đánh bại người anh em song sinh của ông ta. Xem cái cách ông ta đồ sát cả Địa ngục rồi nhanh chóng trở về thế giới loài người đi, dường như chẳng đáng lãng phí một giây nào cho những thứ có thể làm chậm bước ông ta, ví như là sự ăn năn hay một cái mẹ gì đấy tương tự như thế.

Thế nhưng, dù là một gã nhanh nhạy dứt khoát, những điều Nero thoáng nhận thấy ở Vergil mỗi khi ở bên ông ta lại khiến cậu hơi chùn bước - có thể Vergil còn có những mặt khác, vượt xa những điệu bộ mà cậu vẫn thường thấy khi quan sát ông ta từ xa chăng. Mỗi khi được ở gần Vergil hơn, Nero vẫn lần ra được ở ông ta hình thù mờ nhạt của một tấm lòng nhân hậu hãy còn phảng phất - một cái gì đó đáng ra cậu sẽ chẳng thấy được.

Lòng nhân hậu ấy - nó hằn lên bờ vai Vergil khi ông ta dạy Nero cách tập trung ma lực thành một tấm khiên tức thời. Nó ve vuốt từng đường nét gương mặt Vergil khi ông ta nắm lấy tay Nero để giúp cậu đứng dậy sau một trận đấu tập. Thậm chí nó còn vương trên đôi mi của ông ta - trong một khoảng khắc nhỏ xíu khi đôi mí đẹp đẽ đó khẽ cụp xuống, bởi vì Nero lỡ buột miệng và lòng ngưỡng mộ của cậu chàng với tuyệt chiêu bách phát bách trúng của Vergil trở nên lộ liễu.

Vậy nên Nero không bao giờ chần chừ nếu Vergil tỏ ý muốn được đồng hành cùng cậu. Cậu chẳng hiểu vì lý gì mình phải níu giữ lấy từng mối ràng buộc giữa hai người bọn họ, nhưng cậu vẫn ngoan cố muốn làm vậy.

Lúc ấy là vào một khoảng lặng giữa các nhiệm vụ, khi Vergil dẫn Nero sang một góc để dạy cậu cách ẩn giấu khí tức của mình.
"Cũng không chắc là cái này có ích gì," Nero nói. "Tôi không phải tuýp đánh lén."

Đáp lại câu nói thẳng tưng của cậu là một nụ cười nhàn nhạt. Sự ấm áp len lỏi trong lồng ngực Nero, và cậu thầm cầu trời cho đôi má mình chớ có đỏ. "Đúng vậy. Và trong nhược điểm cũng có ưu điểm." Vergil nâng thanh Yamato lên. "Giống như chuôi có để bao lấy kiếm vậy. Cách này có thể giữ lại sự cộng hưởng sức mạnh của con."

"Ý ông là sao?"

"Tự ngẫm nghĩ đi." Cái cách đôi tay của Vergil chuyển động đầy mê hoặc khiến Nero bị phân tâm. Thanh âm Yamato trượt khỏi vỏ bắt đầu trở nên êm dịu. "Con sẽ có thể hạ gục kẻ thù trước khi chúng kịp nhận ra. Quét sạch chúng trong chớp mắt. Hạ tất cả chỉ bằng một đòn. Nếu con chế ngự được thuật pháp ấy, con sẽ trở nên vĩ đại hơn, tàn khốc hơn, và nhã nhặn hơn bất kỳ ai. Bao gồm cả ta."

Vergil tra Yamato lại vào vỏ, động tác ấy khiến Nero sực nhớ ra mình cần phải chớp mắt. "Mấu chốt nằm ở thời điểm," Vergil nói. "Biết lúc nào cần ra tay thật nhanh, khi kẻ địch chỉ có thể kháng cự yếu ớt, và đổi lại là một kết cục không đau đớn. Đó là cách con biến sự kiên nhẫn của mình thành sức mạnh."

...

Nero thấy niềm vui sướng dâng trào khi có thể im hơi lặng tiếng bước vào văn phòng Devil May Cry. Cậu có thể cảm nhận được Vergil cùng Dante trong bếp, và nhanh nhẹn bước tới, ý đồ làm hai người họ bất ngờ. Những bước lặng lẽ của cậu chàng dần ngập ngừng, khi cậu nhận thấy cơn giận đang chảy tràn trong giọng nói ngày càng lớn của Dante.

"Anh thực sự muốn làm vậy đấy à? Có bao giờ vắt tay lên trán mà nghĩ xem hành động của anh sẽ khiến Nero thấy thế nào không hả?"

Nero khựng lại ở rìa ngưỡng cửa khi cái tên cậu vang lên trong cuộc cãi vã.

"Điều anh muốn làm chẳng liên quan gì cả, và cũng đừng có lôi Nero vào chuyện này."

"Vừa mới tới đây mà anh đã bảo em anh không thể ở lại được. Thậm chí anh còn đéo thể cất cái thân anh ở đây đủ lâu để con trai anh được làm quen với anh, nữa là thân thiết với anh."

"Ừ, nếu mà em cứ nằng nặc thế thì nói xem," Không ngờ giọng Vergil vẫn thản nhiên một cách đáng ngờ - khiến từng hồi chuông cảnh báo rền vang trong đầu Nero. "Em lấy cái gì để cho rằng sự thân cận của anh là tốt cho Nero, khi mà rõ ràng là em cũng chẳng lãi được cái quái gì từ thằng này hả?"

"Anh có biết là anh đang cãi cùn không hả!"
"Chẳng phải sẽ càng tốt cho đời em nếu cái thằng này chết quách đi hả?"

Lồng ngực Nero lạnh lẽo như thể bị vô vàn mũi dao bằng băng xuyên thủng. Nero cứ ngỡ mình mình chỉ lỡ nghe lỏm như mọi khi thôi - như bao lần trước đây - những cuộc đụng độ bùng nổ khó tránh khỏi trong định mệnh tương giao của cặp sinh đôi. Nhưng lần này lại không phải một lời tuyên chiến đầy cay đắng, hay là sự cố chấp phải chứng minh một quan điểm bằng biện pháp đầy bạo lực.

Tệ hơn nhiều.

Dante phì phò, cứ như bị thụi một cú vào bụng. "Cái đéo gì cơ?"

"Khi đó em sẽ có thể tiếp tục một cuộc đời vô tư lự."

"Vergil, thôi ngay đi-"

"Rồi sau một thời gian, có khi em còn bắt đầu muốn xây dựng gia đình của riêng mình. Người bạn hữu em hết mực tin tưởng chắc sẽ ưng cái ý đó lắm, vì cô ả có thể tìm lại điều gì đó bù đắp sau khi trải qua mất mát. Rồi thì sẽ chẳng còn gì cản bước khi em muốn đáp lại tình yêu mà em đã được trao tặng-"

Màn tự thuật đầy lạnh lùng của vở kịch tưởng tượng nhanh chóng bị cắt ngang bởi một tiếng 'rầm' chói tai bởi vì nắm đấm của ai đấy đã 'nựng' mặt bàn, kèm theo âm thanh va chạm của đồ sứ. "Câm ngay!"

"Nếu như anh biến mất khỏi cõi đời này, và em chẳng thể lại thấy cái bản mặt thối tha này nữa-"

"Đừng có hòng!"

"-thì rồi em sẽ được sống một đời hạnh phúc và vô ưu vô lo, bởi vì anh sẽ đem theo tất thảy những mặc cảm của em xuống Địa ngục, và giam cầm chúng ở đó."

Theo sau đôi ủng sột soạt trên sàn là chân ghế kêu ken két. Nero ngay lập tức siết chặt lấy tay nắm cửa, sẵn sàng xông vào trong căn bếp. Một cái gì đó đã gây ra tiếng đổ vỡ chói tai nhưng lại kết thúc bằng thanh âm lạch cạch nhẹ nhàng, hình ảnh trong căn phòng khiến Nero phải ngưng lại mọi ý định trước đó.

Một chiếc ghế ngã chỏng chơ bên cạnh. Một tách trà hãy còn nóng bốc hơi đang yên bình nằm trên bàn. Dante cúi người đè lên Vergil, ấn chặt ông ta xuống mặt bàn bếp. Đôi tay ông run rẩy siết chặt ve áo khoác của Vergil.

"Thôi đi." Giọng Dante gần như hổn hển.

Từ góc nhìn của Nero, những đường nét trên mặt Vergil đã dịu dàng hơn, không còn giữ nguyên vẻ dửng dưng lúc đầu.

"Giờ thì em thấy chưa? Hậu quả của việc tới gần anh đấy. Nó khiến em phải sợ hãi một cách vô ích."
Dante lắc đầu, đôi vai co rút lại. "Đừng nói về bản thân anh như thế. Cảm giác tội lỗi này là của riêng em. Em không trách anh điều gì cả, và cũng chẳng có gì anh có thể làm để khiến em ngừng mong nhớ anh."

Nero giật mình, mở to mắt.

"Anh không nhận ra rằng sự tồn tại của anh là một điều tốt đẹp ư? Nếu không thì, ta phải đặt Nero vào đâu đây, hả?"

Đôi tay Nero giần giật...mẹ nó chứ. Cậu chẳng thể nghĩ đến gì ngoài trái tim đang đập dồn dập trong lồng ngực.

"Và nếu như anh thực sự muốn biến mất, vậy thì hãy đưa em theo anh đi," Dante van nài, giọng nói chất chứa biết bao u buồn. "Em đâu thể chịu nổi ngày mất anh lần nữa."

Vergil chậm rãi nắm lấy đôi tay Dante.

"Anh xin lỗi."

Ông ta áp vào gần hơn, cho tới khi giữa hai người họ chẳng còn kẽ hở nào.

"Anh chưa từng để tâm tới cảm nhận của em."

Hơi thở của Dante run rẩy rất rõ ràng khi Vergil luồn tay vào làn tóc mái lộn xộn trước trán ông và vuốt ngược lại. Nửa khuôn mặt đó giờ rõ ràng hơn trước mắt Nero, và cuối cùng cậu cũng nhìn thấy rõ đôi mắt Dante nay đã rớm lệ.

"Anh chẳng làm được trò trống gì ngoài làm tổn thương em, phải không?"

Những ngón tay đẹp đẽ dưới lớp găng tiếp tục vuốt ve chậm rãi qua mái tóc dài, rồi Vergil đỡ lấy gáy Dante.

"Đừng lo, anh sẽ dỗ dành em đến khi nào em thấy đỡ buồn nhé."

Dường như mọi âm thanh trên đời đều im bặt đi ngay khi đôi môi họ quấn quýt. Vergil giữ lấy gáy Dante chặt hơn nữa, ông ta hơi nghiêng mặt, làm toàn bộ biểu cảm say mê đầy cấm kị của bản thân bị bại lộ hoàn toàn, và khi ấy đôi mắt xinh đẹp của ông ta lướt qua Nero nhanh như chớp trong một khoảng khắc khiến tim cậu ngừng đập, trước khi nhắm nghiền lại và nụ hôn ấy trở nên sâu hơn nữa.

Chính lúc ấy, cậu mới vỡ lẽ rằng hóa ra Vergil đã phát hiện sự có mặt của mình ngay từ đầu.

Nero dùng ngay kĩ năng mới học được để lặng lẽ chuồn đi.