Actions

Work Header

[Drabble] Chỉ là những lời kể về anh Cáo và em Thỏ thôi

Summary:

Trái Đất 300 năm sau, thú nhân sống chung với xã hội loài người, nhưng bản năng sinh tồn truyền đời từ ngàn năm vẫn khiến họ sống kín tiếng về bản dạng thú của mình để tránh những sợ hãi và bàn tán không cần thiết từ con người. Họ sinh hoạt, kiếm sống và giải trí dưới hình dạng người, chỉ đến khi ở trong vùng an toàn những thú nhân này mới trở lại hình dạng thú, vừa là một phương thức để tiết kiệm năng lượng dự trữ trong cơ thể, cũng là phương thức chữa lành đơn giản nhất sau những áp lực bôn ba đời thường.

Cáo cam Bùi Công Nam và Thỏ dâu Nguyễn Hữu Duy Khánh ở căn chung cư tầng 7 này cũng không phải ngoại lệ.

(Mỗi drabble là một câu chuyện vụn vặt, nội dung không liên quan đến nhau)

Chapter 1: Cõng (1)

Chapter Text

Ở hình dạng người, Bùi Công Nam rất chăm chỉ tập gym, chăm chỉ tới mức khiến cơ thể anh quen hẳn với guồng tập luyện, chỉ cần một ngày thiếu vận động là toàn thân đau mỏi bồn chồn khó ở.

 

Trong hình dạng cáo thói quen này vẫn được duy trì vô cùng đều đặn.

 

Cáo cam hùng hục chạy lên chạy xuống mấy bậc cầu thang, rồi lại chạy từ trong bếp ra phòng khách. Dáng hình loài cáo thon dài linh hoạt, tốc độ chạy nhảy theo đó cũng nhanh gọn, đôi chân thoăn thoắt chuyển động khiến bé Thỏ đang nằm xem phim trên sofa phòng khách bị chóng mặt đến mức phải càm ràm.

 

“Anh ồn quá em không xem phim được.”

 

Anh cáo nghe vậy liền chậm lại tốc độ, tạt qua kệ bếp nhón chân trước lấy hai trái dâu mập nhất đem ra phòng khách. Hai chiếc chân cáo nhỏ xíu vẩy thật mạnh làm khô trái dâu, đảm bảo bé Thỏ phải được ăn những trái dâu không dính nước, như vậy mới không bị đau bụng.

 

“Xem phim nhạt miệng, em ăn chút gì đi đã.”

 

Bé Thỏ trông thấy món ngon đưa tới mà mắt sáng rực, há miệng gặm liền mấy cái cho đến khi trên tay anh Cáo chỉ còn lại hai cái cuống dâu, không quên thè chiếc lưỡi hồng nhạt liếm đi giọt nước dâu bám trên đệm thịt nơi tay anh Cáo.

 

“Ngọt lắm, nhưng chưa bõ dính răng mà, em muốn ăn nữa.”

 

“Được để anh vào bếp lấy thêm cho em.”

 

“Không cần đâu,” bé Thỏ túm lấy chiếc đuôi bông xù của anh Cáo lắc nhẹ, “Hay là anh cõng em vào bếp nha, em ngồi trong bếp ăn là được.”

 

Thế là chiều hôm đó căn chung cư tầng 7 vang dội một loạt âm thanh vận động khác lạ, của em Thỏ háo hức nhảy vội lên lưng anh Cáo, của anh Cáo chới với ngả nghiêng cố chống chân xuống nền nhà để giữ thăng bằng, của anh Cáo em Thỏ cười khúc khích vừa đùa giỡn vừa cổ vũ nhau dịch chuyển từng bước từ sofa phòng khách tới căn bếp thơm mùi trái cây mùa hè.

 

Ba trăm năm trước Bùi Công Nam từng gặp khó khăn với việc cõng Duy Khánh trở về sau chầu nhậu nhẹt say ngất, đành để một tiền bối hỗ trợ cõng cậu còn bản thân hớt hải chạy theo phía sau với đôi dép của cậu được cầm chắc trên tay.

 

Lúc này trong hình dạng thú, anh Cáo nhận ra việc cõng cậu không quá nặng nhọc. Có lẽ giống như loài kiến có thể cõng trên lưng vật thể nặng gấp mấy chục lần trọng lượng cơ thể, điều mà một con voi không thể thực hiện được. Có lẽ sinh vật càng nhỏ bé nhẹ cân thì sức mang vác của chúng càng lớn.

 

Hoặc cũng có thể là dạo gần đây bé Thỏ của anh lại ăn kiêng nên gầy đi nhiều rồi.

 

“Bám chắc lưng anh nhé cưng.” Anh Cáo thoáng dừng chân để xốc lại bé Thỏ ngồi vững trên lưng mình. Cú xốc mạnh làm đôi tai dài của bé Thỏ không theo kịp chuyển động cơ thể mà phủ xuống ngay trước mắt anh Cáo gây cản trở tầm nhìn. Anh Cáo còn bận giữ thăng bằng cho bé Thỏ trên lưng, không muốn dùng chân gạt đi tai thỏ, liền dứt khoát hé răng ngậm lấy một góc tai trắng trẻo hồng hào ấy, vừa giữ cho đôi tai dài không còn che khuất tầm nhìn vừa góp phần giữ cho bé Thỏ nằm vững trên lưng mình hơn một chút.

 

Ở hình dạng người họ chỉ cần vài bước chân để di chuyển từ phòng khách vào trong bếp. Ở hình dạng thú họ nhỏ bé hơn hẳn, thời gian để di chuyển quãng đường này trở nên tốn gấp đôi gấp ba.

 

“Cuối cùng cũng cõng được rồi”, bé Thỏ nhảy xuống từ lưng anh Cáo, quay lại thơm khẽ lên má đối phương rồi thoăn thoắt leo lên bàn bếp để tiếp cận bát dâu, “Sau ba trăm năm anh nhỉ, tính từ ngày tụi mình làm fanmeeting Nhóm Năm Đực ấy, cuối cùng anh cũng cõng được em rồi.”